Nhưng đừng có đánh giá ai qua lần đầu

Nếu vội vàng mà xách valy về nước, thì chắc hẳn tôi sẽ phải ăn năn day dứt tới cả đời mất. Sau một tuần dưới sự giúp đỡ của những người bạn Việt Nam tốt bụng, tôi đã hoàn thành việc nhập học, làm thẻ cư trú, đi chợ, sắm đồ cho nhà cửa, và tuyệt nhất là có thể tìm đường trở về nhà. Chưa bao giờ lại thấy người Việt sống với nhau đoàn kết, tốt bụng tới thế. Hãy cứ tưởng tượng một ngày bạn đứng bơ vơ dưới trời gió rét, có một người tới đưa bạn về nhà, cho bạn ăn, giúp bạn vui, chia sẻ cho bạn chỗ ngủ, bạn sẽ thấy cuộc đời mới tuyệt làm sao.  Gỉa sử chỉ có thế thì cũng đủ để tôi gắn bó với Louvain la neuve, nhưng Louvain còn hơn thế nữa.

Một cộng đồng người việt tuyệt vời

Còn có thể nói gì hơn từ tuyệt vời để chỉ hội những người việt trẻ ở đây. Ở đây chúng tôi gọi nhau là hội làng Louvain, bởi với ai từng gắn bó vùng đất này cũng yêu thương gọi nó là làng, nhỏ bé, bình yên, và vui vẻ. Ngày đầu khi tôi bước chân xuống Louvain, không nhà, không bạn bè, đồ đạc thì bị giữ lại ở hội trợ giúp sinh viên, tất cả những gì có trong tay là giấy tờ, tiền bạc và chiếc điện thoại hết pin.

May mắn mà tôi nhờ được một cô bạn Tây ban nha mới gặp cho mượn điện thoại để gọi chị Hiền. Thật không tưởng tượng được trong những ngày đầu không có chị Hiền, Greg, chị Vân, chị Hoà thì tôi sẽ khóc hết nước mắt thế nào. Mọi người tốt bụng, cho tôi ở nhờ, cho ăn cùng, quan tâm lo lắng cho việc thuê nhà của tôi. Sau đó nhà cửa ổn định thì không có internet, mọi người lại cùng chung vào giúp đỡ, thế mới biết để có một cuộc sống tốt thì cần phải quan tâm chia sẻ cho nhau. Điều này làm tôi càng ghét những phim anh hùng kiểu Mĩ, cá nhân mà đòi mang lại hạnh phúc cho cả thế giới, chuyện đó là không thể.

Thành phố với thiên nhiên quá ư xinh đẹp

Với diện tích eo hẹp và những con đường nhỏ xinh xắn mà rất khó để tìm thấy biển tên đường, Louvain la neuve rợp trong bóng cây và hoa.

Trời vào thu, những cây phong bên đường rực lên sắc đỏ, những cây dẻ ướm sắc vàng, và đi trên đường thỉnh thoảng tôi vẫn nhặt đường vài hạt dẻ, nhưng vẫn chưa dám ăn thử lần nào. Trước cửa các ngôi nhà dân, hoa hồng nở  tuyệt đẹp, những bông hoa nở to như cái bát, khoe đủ màu từ hồng nhạt, trắng, hồng đậm, tới vàng, hương thơm ngát, và cánh hoa đua nhau nở, có tới hàng chục hàng trăm cánh hoa trông một bông, xếp lớp rất đẹp. Ven đường là những bụi lưu ly tím, những bụi cẩm tú cầu phớt hồng phớt tím, và những đoá dã quỳ vàng tươi rực rỡ. Trên bức tường những ngôi nhà dây leo vươn lên, phù kín tường bởi những lá 5 thuỳ màu tím, màu nâu xen lẫn màu xanh non. Tôi thường ngẩn ngơ bên những góc tường như thế trên đường đi học.

Nhưng nếu chỉ biết nhìn những con đường lát đá xanh gồ ghề dưới chân mà quên mất bầu trời buổi sáng xanh trong với những hàng cây ngọn dài vươn lên cao, điểm lên trời những màu xanh lá, vàng nhạt, thì thật đáng tiếc. Trời sáng thường trong vắt, tới trưa thì nắng ửng lên, chiều thì những ráng chiều màu hồng, đỏ ánh tím hiện lên từ nóc những ngôi nhà gạch, phía trên những những con đường cao tốc nơi ôtô, tàu đi vào thành phố.

Nhưng phải đến với hồ Louvain thì mới cảm nhận hết cái hồn của thành phố. Hồ nước có thể chi như hồ Gươm, nhưng so với diện tích Louvain la neuve thì khá rộng. Tôi thích đến hồ xem chuyện tình 3 con thiên nga bên hồ thế nào, thường thì có một con cô đơn phải bơi lại chơi với lũ vịt trời. Đường ven hồ cây xanh, cây đỏ, xen lẫn cây vàng phủ kín. Một bên hồ thoai thoải bãi cỏ xanh ngắt điểm những bông hoa li ti trắng muốt, cứ vào cuối tuần đẹp trời mọi người lại ra đây tắm nắng, không hiểu dân Tây sao mê nắng thế nữa. Cũng có ngày tôi ngồi trên ghế gỗ, nhìn ra phía hồ thấy khinh khí cầu bay lên, và ao ước mình đủ chịu chơi để bỏ tiền lên trên đấy ngắm cả thành phố.

Ở Louvain la neuve không chỉ cành đẹp, con người cũng rất tuyệt. Tôi từng khệ nệ kéo lê túi đồ nặng trịch của mình từ trung tâm về nhà, có một bác tốt bụng đi qua, đã giúp đỡ mang về tận nhà cho tôi, rồi còn dặn mua xe kéo đi chợ cho đỡ mệt. Khỏi phải nói tôi xúc động tới mức nào, dù chẳng nói được câu tiếng pháp nào ngoài Merci beaucoup. Người bạn da đen Jean Claude sống ở tầng 1 khu nhà tôi cũng rất tuyệt, sắn sàng cho tôi dùng internet, rồi gọi người tới sửa khi nhà tôi bị mất điện. Tôi thường nói tiếng anh, còn Jean nói tiếng Pháp, thế mà chúng tôi vẫn hiểu nhau được, cũng lạ. Ngoài ra cũng có nhiều người khác nữa, họ giúp tôi tìm đường vào thành phố hoặc về nhà bằng cách đi cùng tôi tới tận nơi. Ai cũng rất dễ thương, cứ sáng đi ra đường thì thế nào cũng có vài người cười với bạn và nói Bonjour thật thoải mái bất kể đó là người da trắng hay da đen, vì thế nên đây cũng là từ tôi thạo nhất.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s