Khi tới một đất nước mới tức là bạn đang gia nhập vào một hệ thống ngôn ngữ mới, một nền văn hoá mới, và một cơ hội tìm hiểu mới được mở ra.

Mỗi tối ngồi nhà, sau khi mệt mỏi với những bài tập lớn nhỏ, tôi lại nghĩ “sao mình lại chỉ luẩn quẩn ở cái xó này mà không lao ra ngoài kia, thở cùng nhip đập thành phố”. Thế nên cứ có cơ hội là tôi lao vào như con thiêu thân tìm thấy ánh đèn nơi đồng quê. Không mang theo mình nền tảng văn hoá dày dặn, tôi trang bị duy một bộ lọc, để biết nên và không nên tham gia thứ gì. Sau 6 tháng ở xứ người , dường như Wikipedia của tôi đã dày lên đáng kể, đặc biệt là về cái sự ăn.

Hàng ngày vật lộn trong cuộc chiến “Ăn hay không ăn”, tôi đâm ra phát mệt. Bỏ qua khái niệm cân nặng tôi lao vào thưởng thức “văn hóa” không tiếc mình. Sau 1 năm tăng 6kg thì tôi đã biết thức ăn đế quốc ngon miệng mà đau lòng tới thế nào, nhưng đó là những miếng ăn khó có thể cầm lòng.

Đến Bỉ, không ăn Waffle, không ăn Frite, không ăn chocolat, không uống bia Bỉ, đừng nói là bạn đã đến Bỉ.

Waffle thực ra không phải quá xa lạ với người Việt, bởi bạn cũng có thể thưởng thức loại bánh này ở vài tiệm ở Hà Nội. Tuy nhiên ở Bỉ thì có nhiều khuôn dạng, hình thức hơn để chọn lựa

Có thể là waffle liege nhẹ bỗng hình chữ nhật, hay waffle bruxelles dạng hình vuông tròn góc, hoặc loại waffle mặn hình tròn xoe. Phải nói rằng loại bánh này khá đơn giản, nhưng nếu ăn kèm cùng kem tươi hoặc sôcôla nóng kèm theo vài lát dâu tây mọng đỏ thì tuyệt vời. Với thời tiết mưa gió của Bỉ, mỗi lần đi qua hàng Waffle khó ai kiềm nổi lòng mình được khi ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của đường sữa từ những khuôn nướng. So với Crêpe của Pháp thì tôi khoái Waffle kem của Bỉ hơn nhiều.

Tất nhiên nếu bạn không khoái đồ ngọt thì có thể chọn lựa những loại waffle mặn. Waffle mặn có phần phong phú hơn loại ngọt bởi nhân bên trong có thể là thịt gà, thịt lợn xông khói, pho mát,hay thịt gà tây. Tuy nhiên nhược điểm của waffle mặn thường là không có nhiều rau củ nên ăn nhanh ngán, lần đầu tiên nếm, mặc dù cực kì hăm hở, nhưng tôi cũng đành “giữa đường đứt gánh” (hình trên)

Mặc dù Waffle hấp dẫn thật đấy, nhưng niềm tự hào lớn của Bỉ phải nói tới khoai tây chiên hay Frite. Nếu ở đây mà bạn gọi là French fries thì bạn chết chắc, bởi dân Bỉ coi đây như là một thú ẩm thực của họ. Ở đây có những hàng thậm chí chỉ bán mỗi loại mặt hàng này, thường được gọi là Friterie. Ở Friterie, bạn dễ dàng mua được những phần khoai tây chiên nóng giòn, vàng ươm, được phủ lên 1 lớp muối mỏng. Cũng như thế nhưng ở Hy Lạp thì sẽ là 1 loại lá cây rất lạ thay vì muối, ăn cũng gay cấn không kém. Thế nhưng nếu ăn frite nguyên bản như thế thì khác nào thịt chó không có mắm tôm. Việc ăn kèm frite cùng sauce đúng là một phát minh của nhân loại.

Tuy nhiên để lựa chọn 1 loại sauce hợp ý cũng đau đầu nhức óc đấy, bởi ở đây có khoảng hơn chục loại sauces khác nhau. Loại đơn giản và thông dụng nhất là ketchup và mayonnaise. Phức tạp hơn 1 chút là các loại sauce được sáng tạo từ mayonnaise như sauce Brasil có màu nghệ đậm với vị hơi ngọt, sauce Barbeque màu da cam nhạt hơn có vị giềng, nhạt hơn chút nữa mà chua là sauce Cockail (thường dùng cho salad hoa quả), sauce curry thì màu vàng đậm hơi cay cay, rồi sauce Adalouise và nhiều loại nữa mà chỉ kể tên đã thấy ngây ngây nơi đầu lưỡi. Ở những quán Friterie thân thiện, nếu bạn ú ớ thẫn thờ đến loá mắt trước danh sách các loại sauce, thì các anh chàng bán hàng dễ thương sẽ cho bạn thử để chọn loại yêu thích nhất. Tự nhiên chột dạ không biết mình tới Friterie vì frite hay vì mấy anh Bỉ đẹp trai đến ngỡ ngàng.

Tôi có thói quen ăn uống phải dành miếng ngon cho phút cuối, để tận hưởng được hết cái viên mãn được ăn miếng ngon. Thế nên sau những waffle, frite mới là chocolat.

Thật tuyệt khi được sống ở xứ Bỉ khi mà ra siêu thị giống như Charlie rơi vào nhà máy chocolat. Ở đấy bạt ngàn chocolat các loại, loại có sữa, loại không sữa, loại đắng, loại nhân rượu, loại nhân chocolat lỏng, loại nhân hoa quả, nhân hạt nhân, với vô vàn các thương hiệu khác nhau. Nếu muốn ăn vừa túi tiền mà vẫn ngon thì có Côte D’or và Jaques, vừa hấp dẫn về giá cả, nội dung, lại cả hình thức. Hồi đầu mới sang tôi nghiện Jaques rồi Côte D’or nhân hạnh nhân, nhưng bây giờ khẩu vị có phần cao cấp lên. Tầm cao đã lên tới Truffle của Delhaize, loại chocolat này thú vị với vỏ ngoài là vụn chocolat, bên trong là chocolat mềm, ăn có cảm giác mềm mại, nhẹ nhàng, thật dịu dàng.Mỗi lần đưa miếng Truffle vào miệng, lòng tôi lại rưng rưng như khi xưa cụ Nguyễn Khuyến rơi đũa vì miếng lòng cá quả.

Tiếp sau Truffle, đến với thế giới của tôi là Galler dạng thanh,vỏ ngoài là chocolat cứng, bên trong là chocolate lỏng có thể có vị hạnh nhân, hoặc chocolate đắng, hay chocolate trắng. Galler có phần hơi đắt tiền một chút, nhưng cực đáng đồng tiền bát gạo. Rồi với tính tò mò tiểu tư sản, tôi đã mò mẫm lên tới chocolat artisan (là loại fresh và chỉ có ở các cửa hàng chocolat truyền thống), cần kể tới là Leonidas và Royal Corner. Bước chân vào Leonidas là bạn không muốn bước ra bởi hoa mắt với vô vàn kiểu dáng, màu sắc, hương vị. Dù có xót lòng một chút nhưng chưa bao giờ đi qua mà tôi không bước vào, chưa bao giờ bước vào mà không mua, chưa bao giờ mua mà không xử ngay tức khắc, bởi những praline, chocolat au champagne…. cứ níu bước chân kẻ hảo ngọt.

 

3 thoughts on “Đau đầu vì miếng ăn

  1. Lạy Chúa, heo ơi, tao đọc mà phải lấy bát hứng ở dưới cằm cho nước bọt đỡ xuống bàn làm việc, hức hức

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s