Năm nay mùa đông của Châu Âu kéo dài dường như không dứt, thậm chí những ngày đầu tháng 3 tôi vẫn có thể xúng xính áo khoác đủ màu và tận hưởng thứ thời tiết có một không hai: sáng nắng chiều mưa, giữa trưa có tuyết, và cả ngày đầy gió Thời tiết vào xuân có vể đỏng đảnh hơn cả những cô gái đỏng đảnh nhất, khiến dân châu á chúng tôi không thể không ôm lăn lóc. Nhưng khi những đợt nắng tháng 4 đang ùa về, thì dường như không ai còn nhớ tới những ngày đông khắc nghiệt vừa qua, ai ai cũng hân hoan khi hoa nở vàng rực từng góc đường quanh thành phố. Với sinh viên thì sự hân hoan ấy càng nhân gấp đôi, gấp ba khi lễ Phục sinh tới gần. Ở những nước đa phần dân theo thiên chúa như Bỉ hay Anh, sinh viên đều được nghỉ lễ tới 2 tuần, khỏi phải nói tôi vui mừng và háo hức thế nào khi những con thỏ đang lăn trứng tới cửa nhà.

Tôi bắt đầu lên kế hoạch cho kì phục sinh từ những ngày đông tháng 2. Bao nhiêu dự định, bao nhiêu kế hoạch được lên một cách công phu tỉ mỉ, nhưng vì giá cả vé máy bay rồi khách sạn vào những ngào lễ tăng một cách bất thường, nên cuối cùng chúng tôi chốt hạ lại sẽ đi 3 nước trung tâm châu âu: Budapest- Prague-Vienna.

Buda bắc cầu sang Pest (Buda – Pest)

( tặng bạn Khôi, cảm ơn vì đã là người dẫn đường tận tâm )

 

“Bỏ học chứ?

“Ừ”

“Quyết chưa?”

“Quyết, bỏ mọi thứ đấy, lên đường”

Thế là chúng tôi – 5 đứa sinh viên ngoan mà không hiếu học quyết bỏ học 3 ngày để kiếm đựoc vé Ryanair rẻ nhất tới Bratislava thủ đô của Slovakia rồi bắt tàu qua Budapest.

Ấn tượng đầu tiên về Budapest là thành phố này cũ kĩ quá, những ngôi nhà nhuộm màu ám khói như bị thiêu cháy (lúc đấy tôi đã nghĩ sao nó không cháy nát cho rồi mà xây cái mới), con người trông vẻ mặt khắc khổ quá, và nhịp độ cuộc sống dường như chậm chạp hơn ở Bỉ nhiều. Cậu bạn Alex của tôi để quên hành lý ở sân ga, mãi 1 lúc sau nhớ ra, hớt hải chạy lại tìm kiếm thì thấy hành lý vẫn còn nguyên, không những thế mọi người đang kéo vòng tròn xung quanh. Mọi người giải thích rằng ở đây ai cũng cảnh giác cao khi thấy những túi đồ để chơ vơ nơi công cộng, bởi rất có thể trong đó có……… bom. Chị Giang bạn tôi học 3 tháng ở Budapest mà đã có tới 3 lần nhận được báo động có bom trong thư viện. Thế nên khi mới đặt chân tới nơi đây tôi cũng có phần hồi hộp, tưởng tượng sẽ có những chuyện giật gân xảy ra. Nhưng thực ra Budapest hiền khô và trầm tính.

Budapest hiện lên như một thành phố nhỏ xinh xắn với 2 vùng rõ rệt: Buda và pest. Buda là vùng đồi núi nằm phía Tây thành phố, nơi có những công trình xưa cũ như các lâu đài, các biệt thư, các nhà tắm Thổ Nhĩ Kì, nói chung là nơi ở của dân quý tộc thủ đô. Trong khi đó Pest nằm phía Đông là vùng đồng bằng trải rộng hơn Buda rất nhiều, bởi nơi đây là trung tâm mua sắm, làm việc, là nơi cư ngụ của “dân đen”, nhưng lại là trái tim của thành phố hiện tại. Đơn giản hãy nghĩ Buda nhỏ xinh như phố cổ, còn Pest là vùng Hà nội mở rộng nơi cuộc sống hối hả diễn ra. Du khách tới đây hầu hết là đi khám phá Buda và nghỉ ngơi ở Pest.

Để ngăn chia thành phố như thế, ắt là việc của sông Danube. Danube là con sông dài thứ 2 ở châu Âu chỉ sau sông Volga, khởi nghiệp từ khu rừng Đen (Black forest) của Đức, chảy dọc qua 4 thủ đô ở Đông Âu và rồi biến mất ở biển Đen (Black sea). Khi qua tới Budapest, Danube được gọi là Duna, thật không nói quá khi khẳng định rằng chính Duna đã mang lại diện mạo xinh đẹp cho Budapest, bởi có nó, người dân nơi đây đã trang hoàng tới 7 cây cầu lớn bé với những kiến trúc từ tinh xảo mềm mại tới hùng dũng kì vĩ. Và chính những cây cầu là thứ tuyệt diệu nhất ở Budapest.

(Cầu Xích với những chú sư tử oai vệ)

Đi dọc theo dòng chảy Duna qua Budapest, cây cầu đầu tiên mang lại vẻ đẹp mạnh trong du khách là cầu Xích (Széchenyi chain bridge). Đây là cây cầu vững chãi đầu tiên được vinh hạnh bắc qua Duna xinh đẹp. Vào thời kì hoàng kim, cầu xích được coi là một trong những kiệt tác của nhân loại với tạo hình hùng dũng của những sợi xích khổng lồ và bốn chú sư tử tuyệt đẹp canh gác ở bốn đầu cầu. Hình ảnh những con sư tử trong tư thế nằm ngẩng cao đầu không khỏi khiến mọi người xuýt xoa bởi cách tạo hình đầy uy quyền mà quyến rũ. Tuy nhiên đôi mắt u buồn của chúng cũng nhắc người ta lại sự kiện đau lòng về con người thiết kế nên cây cầu- William Tierney Clark.

William Tierney Clark là một kĩ sư cầu đường hàng đầu thời đó của châu Âu, những công trình của ông ngang dọc châu lục này khiến ai cũng phải cúi đầu ngưỡng mộ và buông lời tán dương. Nhưng cũng chính tiếng vỗ tay làm chết đi con người tài năng này. Sự tài năng thường đi kèm sự tự tin tới mức tự đại, ( theo truyện kể từ người bạn dẫn đường của chúng tôi ở Budapest) khi hoàn thành xong cây cầu xích, William tuyên bố rằng đây là một sản phẩm hoàn hảo, nếu ai tìm ra được một khiếm khuyến nào thì ông sẽ nhảy cầu tự vẫn. Một ngày kia có một chú bé đến cầu chơi, đột nhiên chú nói “Mẹ ơi, những con sư tử này không có lưỡi”, William bàng hoàng phát hiện một sự thật hiển nhiên và ông đã tự sát ở ngay cây cầu này (Nhưng được chết bên cầu Xích và đắm mình dưới dòng Duna, tôi cũng cam lòng)

Có lẽ vì truyền thuyết đau thương này mà cây cầu xích được ưu ái và yêu thích nhất trong những cây cầu ở Budapest. Hơn thế nữa, vị thế của cầu cũng rất đẹp, 1 đầu dẫn thẳng vào cung điện hoàng gia, một đầu đưa tới viện hàn lâm khoa học, kế bên đó là toà nhà quốc hội với những tháp nhọn cao vút như chọc thủng từng mảng trời đông Âu. Trước toà nhà, một lá cờ đục lỗ tung bay trong gió, lỗ trống ấy như nhắc tới một phần máu thịt của đất nước đã nằm xuống hay một vết thương không thể liền da của trận cách mạng đẫm máu thời quá khứ.

Khi những ráng trời tím đỏ tìm về, ánh hoàng hôn rực rỡ trên dòng Duna, những cung điện những toà nhà bao trùm một màu hoàng kim xưa cũ, cầu Xích hiện lên vừa oai hùng, vừa bi tráng, với vẻ đẹp tới nao lòng. “Gío sông Dịch lạnh ghê, tráng sĩ một đi không trở về”

(xa xa cầu Elizabeth về đêm )

Sát cạnh bên cầu Xích, cầu Elizabeth (Erzsébet híd) lại mang một vẻ đẹp đối lập, mong manh, quý phái với những sợi cáp trắng. Đây là một trong những cây cầu mới nhất ở Budapest, được đặt theo tên vị nữ hoàng tài ba Elizabeth của đế chế Áo- Hung một thời. Ban ngày cầu Elizabeth không có gì quá đặc sặc nổi bật để thu hút cái nhìn của du khách. Cầu đứng khép mình, nhạt nhoà, “ngây ngây thơ thơ như hai hạt cơm nguội “, nhưng tới ban đêm là lúc nó vươn mình trở thành vị nữ hoàng thực thụ. Ngập mình trong thứ ánh sáng trắng rực rỡ từ giàn đèn công phu tới từ những người Nhật, Elizabeth trắng lên kiêu kì giữa bạt ngàn ánh vàng dát đều từ những nóc nhà, những cung điện, những ngọn đèn đường, hay từ ôtô đi lại trên cầu. Elizabeth thể hiện đúng đẳng cấp của mình: sang trọng, lịch lãm, kiêu kì mà không chói loá, nổi bật mà không phô trương, đằng sau sự yếu đuối là một sự mạnh mẽ, uy quyền. Đâu đó có cái cương trong cái nhu, có cái khí chất của vị nữ hoàng quyền lực bậc nhất châu Âu này.

Nếu như Elizabeth được ví như vị nữ hoàng trên sông Duna thì hai bên nữ hoàng ắt phải là những chàng cận vệ vạm vỡ, đẹp trai. Cầu Xích đã làm rất tốt vai trò của nó ở phia cánh tả, thì phía cánh hữu đường bệ cầu Tự do (Freedom hay Liberty Bridge).

Trong danh sách những nơi “gay cấn” cần đi mà tôi nhờ người bạn ở Budapest ghi cho, cậu ấy đã cẩn thận ghi chú : Cầu Freedom: chụp ảnh rất đẹp, thế nên nơi đầu tiên tôi chạm trán ở Budapest chính là cầu Tự do.

(Cầu Tự do ngắm từ lưng chừng citadel)

Cầu Tự do (Szabadság híd) với kết cấu sắt cực kì vững chãi, sáng bóng nổi trội dưới ánh nắng bởi màu xanh ngọc bắt mắt, phải nói là một vẻ đẹp không tì vết. Trên cầu được trang trí bởi hình quả thông và hình ảnh chim Turul (giống chim ưng) trong thần thoại Hungary, đặc biệt giữa cầu nổi bật quốc huy Hungary rực rỡ trên cao. Ban ngày có thể nói rằng cầu Tự do là điểm nhấn đặc biệt trên dòng Duna, khi mà sông không xanh (ôi còn đâu Danube blue) thì còn cầu xanh vớt vát. Nhưng phải ban đêm, chàng hộ pháp mới khoe được hết vẻ rực rỡ, nhưng cũng đầy thanh tú với muôn ngàn ánh đèn trắng.

Tới cầu Tự do, không ai có thể bước qua ngay khi còn phải dừng lại chụp ảnh nhiệt tình bởi màu xanh quá đẹp, bởi khung cảnh quá hữu tình, hoặc cũng có thể dừng lại bởi một bên chân cầu là chợ trung tâm (Nagycsarnok – Central market hall) bên kia lại khu nhà tắm Thổ Nhĩ Kì hay citadel thơ mộng.

Chợ Nagycsarnok rộng lớn với vô vàn sản phẩm truyền thống như bột ớt (paprika) hay các măt hàng thêu, ren, trang sức bắt mắt. Những hàng rau quả màu sắc chen chân bên những hàng bánh retek (strudel) nhiều vị khiến ai cũng thòm thèm : retek nhân táo, nhân cherry, nhân pho mát ngọt, hay có khi là nhân cải bắp mặn, ngon, bổ, rẻ tới sững sờ. Trong khi đó, những nhà tắm Thổ Nhĩ Kì mang bạn về với khung cảnh sa hoa vua chúa ngày xưa, phải nói đây là một nét cực riêng của Budapest. Với những bồn tắm nước nóng, hay những phòng xông hơi, 2 người bạn của tôi: Mireia và Arnab mê mệt ở đó nửa ngày vẫn không muốn ra. Tôi thì không khoái khoe thân hình phì nhiêu (nhưng thực ra do nghe nói mấy cái phòng tắm hơi đấy chỉ toàn các ông bà già vào dưỡng sức nên cũng chẳng có hứng, hehe) thế là cùng 2 chiến hữu còn lại Ngân và Alex, tôi leo lên đỉnh Citadel để quyết chạm vào cô gái cầm bông lúa (Liberty statue).

Với những lối mòn đá sỏi chen nhau cùng hoa cỏ mùa xuân, với những cây anh đào rực hoa hồng phớt, với tầm nhìn vượt qua cả dòng Duna, citadel khiến bạn hồ nghi về mắt mình. Cảnh thành phố dần hiện lên theo từng bước chân người bộ hành, từng bước từng bước, từng nóc nhà, từng con phố hiện lên như trên tấm sa bàn. Ngồi trên cao nhìn xuống bát ngát sông nước , nhìn lên lồng lộng trời mây, 7 cây cầu trên dòng Duna dường như đếm được, ai cũng dấy lên những cảm giác trong mình. Bạn tôi – Ngân ngồi thở dài tiếc vì không được đi với người yêu, anh bạn Alex thở dài vì… mệt, còn tôi thở dài vì khoảnh khắc ấy chỉ có một trong đời.

Ôi Budapest càng nhìn càng đắm, càng ngắm cành yêu.

MTN, 4/2010

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s