Wien… mãn

Bắt chuyến tàu đêm ở Praga, chúng tôi tới Wien vào một sáng mùa xuân lạnh cắt da, không hiểu nổi thời tiết sao lại thay đổi chóng mặt đến thế, mới hôm qua tôi còn đang phơi nắng bên bờ sông Vltava, sáng nay đã co ro trên sân ga Wien mitening. Dù lạnh nhưng tôi thấy thế mới thật thú vị, ở một nơi cổ kính thế này không khí phải đượm buồn, phải lạnh lẽo, phải nhẹ nhàng như hơi thở mùa đông, thế mới là đẹp (cũng như tới Brazil phải đi vào mùa hè, nắng chiếu cháy da những cô gái trong điệu samba quyến rũ). Hostel thì chỉ mở cửa cho check-in lúc 2h, nên chúng tôi đành cúm rúm dắt díu nhau dạo vòng quanh Wien. Ngắm Wien qua cửa sổ tram vào sáng phục sinh vắng vẻ, những vẻ đẹp tự có của thành phố được phơi bày một cách giản đơn đầy lịch lãm. Những cơn gió tê tái thổi vù vù qua những con đường rộng lớn, qua dòng Donau xinh đẹp, qua những bảo tàng, những cung điện cổ kính, những tháp nhọn nhà thờ, ào ạt như Magic Flute của Mozart cuốn tôi lạc vào thế giới đa chiều nơi bạn có thể thẩm thấu qua tất cả các giác quan.

Ôi, Wien làm tôi yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trong thời hoàng kim, Wien được ví như trung tâm văn hoá của quý tôc châu Âu. Dường như tinh hoa âm nhạc hội hoạ đều đồng quy tại nơi này để cả châu âu phải đổ dồn ánh mắt ghen tị vào. Có phải vì thế mà ngày nay ở Wien, số lượng bảo tàng nhiều như nhà ở, mà cả nhà ở trông cũng như các bảo tàng (thật sự cái hostel của chúng tôi không khác gì bảo tàng với các tượng nữ thần canh cửa). May mắn kinh khủng là hostel Labyrinth của chúng tôi toạ lạc ngay mê cung của khu Bảo tàng (Museums Quartier) nên chúng tôi có cơ hôi tiếp cận nghệ thuật ngay từ đêm đầu tiên tới Wien.

Museums quartier

Museums quartier là khu cư ngụ của gần 20 bảo tàng, toà lớn, toà nhỏ, toà tinh xảo, toà đơn sơ đều mang trong mình cái trách nhiệm giới thiệu Wien tới toàn thế giới. Nếu mà ghé qua hết tất cả những bảo tàng này thì phải mất vài ngày, thế nên chúng tôi chỉ “chọn mặt gửi vàng” (nói dân dã nghĩa là mua vé, hehe) một vài bảo tàng. Bắt đầu từ Bảo tàng nghệ thuật đương đại (Kunsthalle Wien) với cấu trúc giản dị mà hiện đại (đương nhiên), từ cửa ra vào đập ngay vào mắt bạn là những tượng người xù xì treo lơ lửng giữa không trung, giữa những tường kính, con người dường như đang lơ lửng, bất ổn, đau khổ trong cuộc sống hiện tại. Xa xa trong khoảng sân rộng, hình ảnh những đoạn dạ dày, lòng ruột khổng lồ đang như hút lấy hay như đè nát những hình nộm con người bé nhỏ. Ơ, có phải lòng tham của con người như đang nuốt chửng chính họ không ấy nhỉ? Ôi, tôi cũng không biết đâu, trước nghệ thuật đương đại, xin bó miệng toàn tập, chỉ có điều, giữa không gian trầm mặc của những toà nhà xung quanh, những hình khối này dường như lạc lõng tới tội nghiệp. Nhưng biết đâu đấy ai đó sẽ nói đó là một nét chấm phá làm nên phong cách của Wien hiện tại, để không bị đè bẹp bởi cái bóng quá khứ to đùng (nghệ thuật mà, nói thế nào chẳng có cái lý của nó).

Nếu bạn vẫn còn loay hoay với nghệ thuật đương đại thì nhảy qua Museum of Modern Art, Ludwig Foundation Vienna để ngắm những Pablo Picaso, Paul Klee, Oskar Kokoschka hay Andy Warhol (toàn là tên tôi lôi ra từ quyển guide book ấy mà). Với tôi thì Leopold Museum với những tác phẩm của Áo có vẻ thu hút hơn nhiều. Tuy nhiên rời hostel vào chiều muộn chúng tôi chỉ có thể đi lòng vòng trong khu mê cung bảo tàng để mà xuýt xoa cái vẻ ngoài lộng lẫy của những toà nhà, những bức phù điêu các vị thần thật tinh tế, những hoạ tiết nạm vàng óng ánh, hay những bức tượng đồng đã ngả màu xanh lá rất thần.

Rong ruổi theo những con tuấn mã (thực ra là chạy đua theo chúng để chụp ảnh ), chúng tôi thoát ra khỏi khu Bảo tàng từ khi nào để bước vào khu trung tâm của Wien, nơi hàng quán rực sáng ánh đèn những Chanel, Gucci đang show hàng tập thể bên những quán ăn sang trọng chói ngời. Những con đường lát đá ghi xám lạnh lẽo đưa chân chúng tôi tới thánh đường Stephendom nơi Mozart đã từng làm đám cưới.

Stephendom

Thánh đường có cái to lớn kì vĩ và tuyệt đẹp tới từng đường nét. Những nét cứng cáp vươn lên cao vút của tháp nhọn nghệ thuật Gothic hài hoà bên những nét mảnh mai uốn lượn của những ô cửa sổ, và tất cả chìm trong những gai nhọn đầy cá tính. Cả toà nhà ám trong màu tro xám cũ kĩ có vẻ giống như dom ở Koln ( Cologne) nhưng ở nhà thờ ở đây nổi bật hơn bởi mái nhà được trang trí mosaic từ những viên gạch lát bóng màu xanh lá, màu xanh đậm cùng trắng xen lẫn (chết tôi đang lảm nhảm cái gì ấy nhỉ). Nghe qua tưởng như món sinh tố thập cẩm khi mà người ta cho tất cả mọi thứ mình thích vào mà chẳng quan tâm xem chúng có hợp nhau hay không, nhưng kì lạ là ở nhà thờ này, tường xám với mái xanh lại hoà hợp khủng khiếp.

Nói tới nhà thờ, nói tới bảo tàng mà quên mất các cung điện, tháp lầu (Belvedere) của Wien thì là sự sai lầm không cứu vãn nổi. Cung điện to đẹp và đáng nói nhất ở Wien là Schonbrunn Palace đây từng là nơi sống của nữ hoàng đế Elizabeth của đế chế Áo Hung lừng lẫy (hình ảnh của quý bà này có thể thấy trên mọi đường phố của Wien). Hãy cứ thử làm phép tính nhé, nếu muốn ngắm hết khu palace này bạn phải mất từ 3-4h, nếu chỉ đi ngắm khu vườn bạn phải mất từ 30-40ph, tốc độ trung bình của người đi bộ khoảng 5km/h, vậy diện tích của nó rộng chừng nào? Ối, đau đầu chết mất. Vì thế với kẻ chỉ có 1 ½ ngày ở Wien như tôi thì đành ngậm ngùi nhìn cổng trước của lâu đài rồi thở dài “chắc cũng chẳng có gì đáng xem đâu mà”. Ngay cả mục đích chạm chân tới cửa Belvedere để có thể đi khoe với toàn thế giới là tôi từng ngắm bức The kiss trực tiếp cũng không thành. Coi như mất ½ Wien.

Hundertwasser haus

Nhưng để phục vụ cho việc ngắm nhìn (và chụp ảnh) thì bạn có thể tới khu Hundertwasser haus, nơi có những toà nhà rực rỡ sắc màu, với kiến trúc kì quặc, và đẹp như tranh vẽ. Lần đầu tiên nhìn thấy khu nhà này trên postcard tôi đã không tin nó có thật, hoặc nó nên ở đâu đó ở Barcelona trong những công trình của Gaudi mới phải. Để mãn nhãn, tôi quyết chạy đua với thời gian, với bóng tối để chạm ngõ Hundertwasser vào 8h tối. Lúc này trời đã về đêm, cái rực rỡ tươi sáng của khu nhà không còn nguyên vẹn, nhưng vẫn là quá đẹp với kẻ háo sắc. Nhà cửa ở đây có cái xiêu vẹo, không theo khuôn khổ, có cái mềm mạị sóng sánh, có cái liên tục như một khối, với sự đan xen các mảng màu đậm hài hoà tới ngỡ ngàng, và trên hết nó rất không thực. Vậy nhé, thế là mãn nhãn rồi, phải tới màn mãn thính chứ nhỉ.

Dường như nền âm nhạc cổ điển đều khơi nguồn từ thành Wien thơ mộng này. Thế nên đến Wien có những việc không thể không làm đó là tới Mozarthaus để chìm đắm trông âm nhạc hàn lâm. Tôi thì mù tịt thứ âm nhạc bác học này, nhưng muốn đi để xem thiên tài sống khác mình thế nào. Nhà của Mozart nằm trong một con hẻm nhỏ, có cái tĩnh lặng của ngàn năm, nhưng cũng có cái phong trần của thủ đô xa hoa. Đây là ngôi nhà Mozart gắn liền nhất trong cuộc đời – 2 năm có lẻ, ông chuyển tới đây cùng vợ và 2 người con trai khi tên tuổi đã vang danh khắp nơi. 27 tuổi Amadeus Mozart đã nằm trong top những kẻ giàu nhất Áo, hoàng tử Áo luôn có trong danh sách thính giả ở các buổi hoà nhạc của ông, và học sinh từ khắp châu âu đổ về học piano (trích từ lời thuyết minh nghe được ở Mozarthaus) . Ngôi nhà có vị thế đẹp, rộng lớn, với nhiều kẻ hầu hạ, và kì lạ nhất là số lượng đồ nội thất cực nhiều, khiến bây giờ mọi người cũng không sao hiểu được Constanze Mozart – vợ ông đã sắp xếp như thế nào. Đến với Mozart, không chỉ được nghe những tác phẩm bất hủ của ông như Magic Flute (dưới dạng kịch 3D rất hấp dẫn), Don Giovanni, hay Le nozze di Figaro (the marriage of Fiargo), mà còn khám phá được tình bạn cao đẹp của ông với Haydn, hay bí ẩn cái chết của Mozart (kẻ nói ông bị ám sát, kẻ nói ông tự tử). Nhưng điều giật gân nhất là tôi phát hiện ra đó là Mozart từng là con bạc khát nước và cũng là kẻ nghiền bi-a. Vĩ nhân cũng chỉ là người bình thường.

Central coffee

Mãn nhãn, mãn thính chưa đủ, còn phải mãn vị nữa mới an tâm mà nói tôi đã có một chuyến đi thành công ngoài mong đợi. Chocolate ở Wien nổi bật nhất là Mozart, với 3 tầng màu: nâu, xanh,trắng, là sự hoà quyện tuyệt vời của chocolate, sữa và hạnh nhân. Có lẽ ngay cả chocolate cũng cố tỏ vẻ đa dạng như tài năng của Mozart. Nhưng hấp dẫn và kịch tính nhất phải nói tới coffee nơi đây. Nếu như Budapest đặc trưng với các nhà tắm (bad) Thổ Nhĩ Kì thì Wien mang tới điểm sáng là những coffeehaus (coffee house) với trăm năm lịch sử. Những coffeehaus bạn có thể thấy trên mọi nẻo đường thành Wien nhưng không phải nơi nào cũng phục vụ nhạc sống như ở Central Coffee. Ghé vào quán lúc 9h đêm, chúng tôi nhanh nhảu gọi cho mình những ly coffee Brauner nồng vị coffee nặng, đắng nhưng sặc mùi sữa, được phục vụ chocolate ăn kèm. Ngoài Brauner,bạn cũng có thể gọi những tách Melange đặc trưng xứ này rồi ăn cùng bánh ngọt. Những chiếc bánh mousse chocolate ngọt ngào hay bánh kem tươi phủ đầy những quả mâm xôi đỏ rực, những bánh chocolate trắng bọc bên trong là bơ và dâu tây lỏng, bên những pastry hoa qủa rực rỡ những kiwi, xoài, dâu tây, ngon đến nao lòng. Du dương trong tiếng piano của một nhạc công luống tuổi, những quá khứ huy hoàng, những thành tựu vàng son ùa về đậu trên vòm nhà hoa văn tinh xảo, rung rinh những giàn đèn pha lê lấp lánh sắc vàng. (Không ngờ cũng có một ngày mình làm quý tộc)

1 ½ ngày dường như là quá ít để biết hết Wien, tôi còn chưa tới vào những lâu đài, còn chưa thăm dòng Donau, còn chưa nghe nhạc ở Volkstheater, và còn quá nhiều điều chưa làm. Tự hứa với lòng mình lần sau sang Wien tôi sẽ tới Hundertwasserhaus để nhâm nhi ly Brauner buổi sáng với thật nhiều sữa béo ngậy, tê tái với chocolate Mozart, lắng nghe một bản  violon, và nhìn vẻ đẹp độc đáo như tranh vẽ của những ngôi nhà nơi đây sáng lên trong nắng. Thế mới là…. Wien mãn.

MTN, 4/2010

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s