Nghịch lý Praha – những mảng màu đen trắng

(cảm ơn Giang ng dẫn đường nhiệt tình)

<Praha có nhiều cách gọi tên như Prague (tiếng Anh, tiếng Pháp), Praga (tiếng Latin)  nhưng dân ở đây gọi thủ đô của họ là Praha.>

Trên con tàu từ Bratislava tới Budapest, buồn vì không có việc gì làm, chúng tôi lôi các câu hỏi ra đố nhau, đáp án đúng được ăn chocolate, còn gì khoái hơn thế. Với dân Việt Nam thì những câu hỏi này đã cũ rách cũ nát mới nghe mở bài đã biết … trúng tủ, thế là tôi tới tấp ăn hết miếng này tới miếng khác. Nhưng cuối cùng tôi cũng phải há hốc mồm, rơi tọt cả cục chocolate vào trong họng khi nghe câu hỏi của Alex:

“Ở Barbados, đàn ông được chia làm 2 phái, phái tự mình cắt tóc được và phái phải ra hàng cắt tóc, vậy hỏi ông thợ cắt tóc ở Barbados thuộc phái nào?”

“Hừm”

“Mọi người được suy nghĩ đến sáng mai. Bây giờ một câu hỏi khác: nếu tôi để cho những kẻ ngu ngốc suy nghĩ câu hỏi này trong một ngày thì họ sẽ nghĩ gì?” Alex thừa thắng xông lên “ha ha ha”

(ah ha, chơi nhau đây), “Thuộc cả 2 phái” tôi hào hứng

“Thực ra câu hỏi này vẫn chưa có câu trả lời, người ta gọi đó là Barbados’s paradox (nghịch lý Barbados)”

Lại giống kiểu nghịch lý con gà và quả trứng rồi.

10 ph sau, bỗng nhiên Mireia thốt lên “Thế cuối cùng câu trả lời là gì?” hoá ra cô nàng vẫn đang suy nghĩ về cả 2 câu hỏi. Cô nàng này cũng là 1 nghịch lý: vàng hoe trong cuộc sống và thông minh trong học hành. Có lẽ ai cũng có những nghịch lý riêng, nhưng tôi vẫn sững sờ khi thấy ngay cả Praha cũng mang trong mình 1 nghịch lý

Praha hành trình từ tối…..

Đến Praha vào lúc nửa đêm, cả lũ lọ mọ xách đống hành lý đi theo người dẫn đường toàn dò sai bản đổ – Alex. Mò mẫm một tiếng trong các hang cùng ngỏ hẻm của Praha, tôi bỗng nhận ra mình đang lạc vào khu “đèn đỏ” của thủ đô Đông Âu. “Ngân ơi, thôi bọn mình chết rồi”, 2 đứa con gái vừa đi vừa vừa như chạy theo Alex (bạn này vẫn đi phăng phăng, chăm chú vào cái bản đồ, không để ý gì xung quanh), trong khi thực tại xung quanh toàn các hàng erotic. Vượt qua 2 khu phố rực rỡ ánh đèn từ các hộp đêm (cabaret), bỗng bạn Alex khựng lại ở một hộp đêm to bậc nhất khu phố – Alast cabaret. Tôi chột dạ “Không lẽ nó muốn vào đây “.

“Hostel của chúng ta đây này” Alex hồ hởi thông báo với cái mặt phấn khích tột đỉnh như Colombo khám phá ra châu Mĩ.

Quay cuồng một hồi thì tôi đành chấp nhận sự thật giật mình: hostel của chúng tôi nằm trên tầng 4 của hộp đêm “nổi tiếng” bậc nhất khu “tai tiếng” số 1 ở Praha, nơi đối diện là Darling cabaret hoành tráng, lảng vảng những tay bảo vệ da đen cực ngầu, và đâu đó ở góc phố những xe cảnh sát đang trực sẵn. Tôi bám víu vào nghịch lý hết sức vật lý: chính tâm bão mới là nơi lặng gió nhất.

Đêm đã khuya, tìm được hostel là may mắn làm rồi, chúng tôi rón rén từng bước như Alice vào động thỏ. Khu tầng 1 rập rờn những sắc đỏ từ khu strip club, tất nhiên đã có màn che kín,tuy nhiên nếu bạn là nữ thì được vào miễn phí. Lần đầu tiên tôi thấy có nơi công khai trọng nữ khinh nam thế, nhưng mà tôi không ham, lúc ấy tôi chỉ muốn lê được tới phòng, quẳng hành lý đi và vui ngủ. Hí hửng gặp được thang máy như cá gặp nước nhưng ôi thôi. Vài ba chị gái xinh đẹp trong bikini hồng, đứng bên cạnh vài bà già nhăn nheo với monokini kiểu con thỏ, khiến ai cũng phải ngoái nhìn…… vì ghê rợn. Chúng tôi đành lủi thủi nhường thang máy và dấn thân vào dãy hành lang tối thui.

Cả dãy hành làng chỉ có một ánh điện chập chờn, lúc bật lúc tắt, tôi vừa đi vừa ăn vạ như Chí Phèo không gặp được Thị Nở. Sau một hồi mò mẫm, chúng tôi leo được lên tầng 3, vập ngay trước mắt là biển chỉ dẫn “Receptionist”, ôi mừng quá rồi. Thì kèm ngay dòng dưới là “We are not here, plz go upstair”, ôi giời ơi, đúng là hoạ vô đơn chí. Lại tiếp tục hành trình leo và chửi, chúng tôi lên tới tầng 4, việc check-in diễn ra nhanh chóng hơn mong đợi, vác hành lý 9.4kg, tôi mồ hôi ướt đẫm lao vào phòng tìm chốn nương thân.

Ở ngoài kia 2 thằng bạn Alex và Arnab đang hồ hởi

Qủa là một hostel lý tưởng”,

“Không còn gì tuyệt hơn”.

“Theo cậu biết giá ở đây bao nhiêu” giọng Arnab hỏi Alex (Ah ha, có kẻ tò mò)

Chịu, nhưng mà có khi 2 người được giảm giá” Alex vẫn giữ nguyên phong độ

Qủa là sáng kiến quá tuyệt, tôi cười bò ở trong phòng, nhưng vẫn phải yên lặng kẻo có người biết mình nghe trộm ý tưởng.

Đồng hồ đã điểm 1h sáng, tôi lên giường bắt đầu hành trình tìm kiếm những giấc mơ, thì bỗng có tiếng gõ cửa. Ôi đau tim quá, vào cái giờ nửa đêm gà gáy, ở giữa chốn thâm cung này mà lại có tiếng gõ cửa.

Ra ngoài làm 1 chầu không?” tiếng Arnab thủ thỉ qua khe cửa

Ah ha, đúng là tiếng chiến hữu của mình “Sao không? Ra ngay đây” tôi hồ hởi.

Thế là dù đã làm ổ khá tươm, tôi vẫn quyết dứt áo ra đi, kiếm chút khí trời. Cả lũ rất hào hứng nhào vào đêm Praha, riêng Ngân thì tinh thần xuống cấp trầm trọng, bởi cứ nghĩ phải quay về cái hostel đặc biệt ấy là cô nàng không thể nào vui lên được.

Đêm Praha náo động khác thường, dường như xa hoa, lộng lẫy và có phần phóng túng như 1 thành phố ăn chơi bậc nhất châu Âu. Với những đại lộ thênh thang, những quán hàng hotdog trải dài cả đường, những tay da đen đi mui trần, những limousine kéo dài chục mét, những thanh niên trang phục đen tuyền cùng những kiểu đầu xanh đỏ quái gở, mắt đen, môi tím, khuyên tai, khuyên mũi, Praha khiến tôi không cần phải tới Mĩ.

Chúng tôi đi ngược vào trung tâm thành phố khu Old town square để tìm vài quán bia đêm. Lang thang một hồi mà không tìm được quán nào ưng ý bởi cái tính đỏng đảnh của cô nàng Mireia, thời tiết thì càng lúc càng rét tê tái, tôi với Ngân quyết định ra vê.

Lang thang đêm ở châu Âu cực kì an toàn, nhưng đừng bao giờ áp dụng bất kì lý thuyết nào của châu Âu cho Praha.

Tôi và Ngân hùng dũng đi bộ về con đường đèn đỏ, không những thế còn đi tới cuối đường vì bỗng dưng cả 2 lại muốn đi mua vài thứ để ăn uống, thế là quyết định làm 1 chuyến buôn đêm. Đến nơi thì lúc này siêu thị đêm cũng đã đóng cửa, xunh quanh mọi thứ tĩnh lặng trong bóng tối , bỗng có ánh sáng chói lên từ đèn pha ôtô và có tiếng nói vọng ra:

“Hey chicks” (này mấy cố em) một gã da đen y như 50 cents giương kính lên gọi chúng tôi từ chiếc mui trần màu… (ôi quên không để ý màu)

Hai đứa co rúm lại, khoác tay nhau tiến hành thế vận hội đi bộ nhanh, nhưng mặt mũi vẫn bình thản tự nhiên. Không những thế, hai đứa còn quay sang giả vờ nói chuyện rất rôm rả, kì thực là đang tính” nếu nó mà xuống xe thì mình sẽ chạy vào đâu?”. Lúc bấy giờ ánh sáng từ vài quán bia và mấy cửa nhỏ như những sợi chỉ đỏ dẫn đường (may đấy chứ, ở Bỉ thì giờ đó mọi cửa hàng đóng cửa lâu rồi). Sau 5ph cho ôtô đi theo chúng tôi, gã da đen fóng xe đi mất, lần đầu tiên trong đời tôi biết ơn bố mẹ vì sinh ra mình không xinh đẹp.

Hú hồn vì thoát chết trong gang tấc, tôi và Ngân lao vội về hostel, chui ngay vào phòng, lên giường và tự nhủ “Praha thật là đáng ghét” kể cả việc tôi có một cái giường rất rộng với chăn ấm và đệm êm.


MTN 4/2010

5 thoughts on “Nghịch lý Praha – những mảng màu đen trắng (phan 1)

  1. Trải nghiệm hay quá Nga à 🙂
    Viết nữa đi, giải quyết xong vụ bài vở tớ sẽ quay lại comment nhiêt tình ủng hộ Nga.

    Nice time, and hope to see you in Italy 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s