…..đến sáng

Mặc dù Ngân quả quyết rằng ga trải giường rất bẩn làm cô ấy bị ngứa, thì tôi vẫn có một đêm thật ngon giấc. Sau một đêm ngủ không địa chấn trong vùng tâm bão, chúng tôi quyết định ra ngoài đi dạo. Praha cũng có hai vùng rõ rệt được chia cắt bởi sông Vltava, một bên đồi núi và một bên bằng phẳng, chỉ có điều ngay cả nơi bằng phẳng, mặt đất cũng khá nhấp nhô. Chính vì vậy nhà cửa ở Praha thường không dàn hàng mà xếp tầng những bậc cao thấp, để từ trên cao, người ta phải thốt lên “ôi Praha – thành phố vạn nóc nhà”

Chen lấn với hàng ngàn khách du lịch, chúng tôi leo lên tới đỉnh của ngọn tháp cao nhất nơi đây. Từ đỉnh tháp nhìn sang bên trái, quần thể lâu đài Praha hiện lên hùng dũng trên đỉnh một ngọn đồi với những khu nhà dài mái xanh ghi chen lẫn những khu nhà mái đỏ, tạo thành bức bình phong kiên cố quay lấy một toà tháp đồ sộ rêu phong. Sừng sững hiện lên hai tháp nhọn hoắt màu ám khói cùng những đinh gai vươn lên tua tủa, bám sau là một đỉnh tháp cao hơn bằng đồng đã ngả màu xanh lá, được điểm xuyết những đỉnh nhọn bọc vàng ánh lên trong nắng, đó là thánh đường St Vitus – biểu tượng tinh thần của đất nước.

Là một kiệt tác Gothic mà mất 60 năm mới hoàn thành, thánh đường này có vẻ ngoài khắc khổ nanh nọc bởi các nét chạm khắc công phu, trông nó giống như hang quỷ hơn là nhà thờ thiên chúa. Dù phủ lên mình một màu nâu vàng chết chóc, nhưng nhà thờ vẫn ánh lên chút sức sống ở những bích hoạ tuyệt đẹp phía cửa chính cùng những hàng cửa sổ xanh nhạt. Hai trong số những ô cửa ấy thuộc về một căn phòng bí mật, nơi cất giữ vương miện chính thức của đức vua. Căn phòng này có 7 cánh cửa với 7 chiếc chìa khoá khác nhau. Mỗi chìa khoá được giao cho một nguyên thủ quốc gia cất giữ, chỉ khi nào cả 7 chiếc chìa khoá được sử dụng thì căn phòng mới được mở ra. Tuy nhiên dù là thời kì nào thì 7 ông lãnh đạo này chẳng ai ưa ai nên bí mật trong căn phòng vẫn mãi là bí mật (truyện nghe lỏm từ 1 cô hướng dẫn viên)

Dàn trải cả thành phố, một màu ngói đỏ bao trùm, với những kiểu dáng mái khác nhau. Kiểu phổ biến nhất là mái ngói đơn giản như các ngôi nhà làng quê Việt Nam. Cầu kì hơn một chút thì có những dãy mái đình chùa Trung Quốc mà Ngân chỉ cho tôi ở gần công viên thành phố. Đâu đó có vài ba màu ngói xám ghi hoặc xanh xám điểm lên cho thêm phần đa dạng. Tất cả chỉ để làm nổi bật lên những mái vòm nhà thờ ấn tượng. (Không hiểu sao tôi lại si mê nhà thờ thế nhỉ)

Vượt dòng Vltava, nhìn vào khu quảng trường trung tâm ( Old Town square ), nhà thờ Tyn (Týnský Chrám) hiện lên với hai tháp nhọn bằng sắt đen ấn tượng. Cùng là kiến trúc Gothic nhưng nhà thờ này có kết cấu mái khác hẳn thánh đường St Vitus không chỉ bởi chất liệu mà còn bởi kiểu dáng tháp mẹ bồng con. Điều đặc biệt ở đây là hai ngọn tháp không cân đối, mà to bé khác nhau, bởi nó tượng trưng cho thế giới đàn ông và đàn bà – nét đặc trưng của Gothic thời bấy giờ (không biết ngọn nào là đàn ông, ngọn nào là đàn bà nhỉ).

Kình địch với nhà thờ Tyn là nhà thờ St Nicolas đối diệ n. Nhà thờ có mái vòm đồng xanh như đài hoa úp xuống những ngọn tháp trắng ngần. Nếu Tyn được ví như bà phù thủy thì rõ ràng St. Nicolas là nàng bạch tuyết. Vẻ kiến trúc Baroque bên ngoài chưa đủ thu hút tôi nhưng những bức bích hoạ bên trong thì khiến tôi mê mẩn quên cả tác nghiệp, trong khi Ngân và Alex đã chụp không biết bao nhiêu ảnh về tranh vòm của nhà thờ.


Mải mê nhìn ngắm nhứng nóc nhà, tôi bất giác phát hiện ra ánh nắng đã nhạt màu. Cả lũ đuổi nhau chạy ngược xuống dòng Vltava cố gắng vớt một ngày sắp tàn.Nhưng Praha đã chuyển trời về đêm, đèn điện đã thắp lên sáng rực thành phố. Réo rắt tiếng violon từ một nhạc công già, ông chơi bản Bốn mùa của Vivaldi trong ánh nền trên cầu Charles. Chúng tôi dừng lại, lắng nghe từ bản nhạc này tới bản nhạc khác mà không muốn rời đi. Dường như cả những vị thánh trên cầu cũng đắm chìm trong những giai điệu ngọt ngào.

Xa xa hơn, một đôi uyên ương đang đung đưa theo điệu nhạc, họ nhảy thật duyên dáng quá, đó là Toà nhà khiêu vũ (Dancing house – Tančící dům). Với thiết kế mềm mại, uyển chuyển, toà nhà khiêu vũ (hay còn gọi là gã say rượu ) đã đẩy lùi mọi kiến trúc truyền thống, tạo cho mình một nét hài hoà, khác hẳn những gò bò cứng nhắc của các toà Gothic xung quanh. Không biết tôi là đã mừng rú thế nào khi được tận mắt nhìn công trình này. Qúa thích thú, tôi chỉ muốn khiêu vũ tới tận ga tàu, cả khi lên tàu, cả khi tàu rời bánh vẫn lâng lâng đêm Praha.

Praha là nơi tôi lẫn lộn mọi cảm xúc, lúc yêu say đắm, lúc ghét điên cuồng, lúc thấy Praha quá đẹp, lúc thì xấu quá đỗi. Praha là một nghịch lý, hay đơn giản đó là cuộc sống.

MTN 4/2010

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s