Từ khi bắt đầu hành trình Hy Lạp, tôi đã nói với Pierre “Dù có chết, tôi cũng muốn tới đảo”. Trong khi những hòn đảo xinh đẹp to lớn đều hoang vắng đợt này, chúng tôi chẳng dám liều mình bắt máy bay tới để mà phải ngủ ngoài trời. Cả lũ quyết đinh ghé vào Poros – 1 hòn đảo nhỏ cực kì xinh đẹp trên con đường dọc Peloponese. Phải nói đó là một hòn đảo rất được, xứng đáng là nơi thờ Poseidon vĩ đại.

Poros – một hòn đảo rất được

Dừng xe ở Galata, tôi và Saru tiếp tục gà gật trong xe, còn 3 anh chàng của chúng tôi băng đêm tối để tìm nhà trọ. Bên ngoài trời lúc này lạnh cắt da cắt thịt, tôi sợ cái cảm giác ở trong đêm lạnh mà không biết đâu là đường về nhà, thế nên tôi cứ ru rú trong Ford để đợi tin. Sau một hồi chạy ngược xuôi, chúng tôi cũng tìm ra hostel như trong Lonely planet gợi ý. Đêm đã điểm chuông thứ 9 khi chúng tôi an vị trong hostel ấm áp.

Sau một chuyến du ngoạn ngắn dọc bờ biển đêm, chúng tôi tạt vào một quán Kebab nhỏ bên đường. Quán nhỏ bé, nhưng ấm nóng bởi các lò nướng thịt bò, thịt gà, và lợn đang hoạt động hết sức. Hương thơm tràn ngập không gian nhỏ bé, át cả mùi mặn nồng của biển đêm. Kebab là thứ thức ăn thông dụng và dễ tìm bậc nhất ở Hy Lạp. Thế nên chúng cũng trở thành bạn đồng hành ngọt ngào nhất của chúng tôi trong những ngày rong ruổi. Kebab đặc sắc nhất của Hy Lạp gọi là Pitta Girop. Sự hoà quyện ngọt ngào của thứ nước sốt béo làm từ mayonnaise, cùng bột ớt, rau củ và thịt nướng thơm lừng, được cuốn tròn trong những chiếc vỏ bánh giống Tortilla, làm cho Pitta nơi đây mê đắm lòng người. Lúc nào đi qua những gian hàng này, tôi cũng thèm muốn cồn cào, háo hức những miếng đầu tiên, để rồi không bao giờ hoàn thành phần ăn của mình. Trong khi đó Arnab đang hoàn thành cái thứ 2, và Pierre thì đang liếc sang cái pitta dở của tôi với ý “Để tôi ăn giúp”. Arnab vẫn bảo “Thật tuyệt khi có những kẻ đồng hành là dân Bỉ, họ vừa dẫn đường, vừa làm lái xe, lại có thể xử nốt đống thức ăn thừa bất cứ lúc nào”. Pierre là mẫu hình hoàn hảo như thế.

Trời về khuya càng lúc càng lạnh, cái thú vục biển đêm không thể chiều theo được. Chúng tôi khoác vai nhau đi tìm hang café để kiếm chút chocolat chaude ngọt ngào. Nhưng giờ này, xó tỉnh lẻ như Galata dường như đã an giấc. Chúng tôi ngược trở về hostel trong tình trạng lạnh cóng tay và mũi đỏ hoe. Tôi ước giá mà có vin chaude ở hội chợ noel để uống thì tuyệt. Và tôi đã ngủ trong giấc mơ thấm đượm vị thơm nồng của vin.

Binh minh xám bạc nơi chân trời khi chúng tôi tỉnh giấc. Khoác vội chiếc áo khoác, tôi ra lan

can bắt ánh nắng của ngày sắp mới. Biển sớm mang vị nồng mặn và hơi tanh tao. Biển Aegean lúc nào cũng nổi tiếng bởi cái trong xanh vô tận. Khủa tay vào làn nước, tôi cứ sợ mình có thể phá đám sự an bình của những đàn cá bơi dưới đáy. Chúng thủng thẳng bơi lội, nhẹ nhàng quẫy những cái đuôi xinh như chọc tức kẻ quan sát. Tuy cá bơi, nhưng biển rất tĩnh. Cả khối nước đông lại như thạch, một thứ thạch trong suốt ngọt lành và mát lạnh. Chỉ khi tàu thuyền neo đậu bắt đầu rục rịch tỉnh giấc, những dao động nhẹ rất nhẹ bắt đầu lan toả, nhịp nhàng như tiếng T’rưng loang trong không gian. Thánh thót và dịu dàng, cả mặt biển xao động, làm mấp mô lại những con thuyền.  Cô đơn quá con thuyền buổi sớm. Đứng đó bơ vơ, phủ trên mình màu xanh trắng hoặc xanh vàng, thuyền nơi đây nhỏ xíu như những chiêc caneau rung rinh rung rinh.

Những con thuyền bắt đẩu mở lòng ra đón các vị khách du lịch tới thăm Poros. Tôi cứ băn khoăn không biết có nên lên không. Bởi từ Galata, Poros hiện lên thật đẹp. Những toà nhà đặc trưng 2 màu xanh trắng của Hy lạp nhấp nhô ló ra sau những tán cây. Cả hòn đảo nhỏ xíu như môt mô hình đồ chơi, nhưng thật hơn những gì thật nhất. Tôi cứ sợ lỡ mình chạm chân đến đấy, thấy một hòn đảo xấu xí thì phải làm sao. Nhưng theo chân các chiến hữu tôi vẫn lên tàu  và chạm tới Poros chỉ sau 10 phút.

Giữa muôn vàn đảo ở Hy Lạp, tôi nghi Poros là hòn đảo nhỏ nhất. Với diện tích nhỏ bé chứa khoảng 4000 cư dân, lại rất gần Athina, đây là nơi nghỉ dưỡng cuối tuần tuyệt hảo cho dân thủ đô. Nếu đi theo đường cá bơi thì chỉ mất khoảng 2h từ Athina tới đây, nhưng đi theo đường “cá sắt” như chúng tôi thì mất 2 ngày liền, thật oan uổng. Nhưng cứ chạm chân lên Poros là chúng tôi không còn thấy oan uổng chút nào. Poros xứng danh là nơi giao lưu văn hoá, tinh thần của dân Athina cùng dân Peloponese.

Poros nhấp nhô với những dãy nhà xây dọc sườn. Những ngôi nhà màu trắng, sơn xanh đặc trưng của đảo Hy Lạp nổi bật lên trên nền trời xanh nhẹ, và không hề bị át vía bởi Aegean xanh đậm. Ai từng xem Mama mia, hay từng ngắm những bức tranh về Santorini sẽ không khổi rùng mình sung sướng khi chạm mắt những ngôi nhà hài hoà ở nơi đây. Những bậc thang trắng hân hoan, len lỏi giữa những dãy nhà, uốn éo theo từng hàng hoa  rực rỡ đưa chân khách lên tới đỉnh của Poros, nơi ngự trị tháp đồng hồ lâu đời, biểu tượng của đảo.

Tháp đồng hồ cũng đồng bộ với tông màu của đảo, xanh và trắng, vươn lên như ngọn hải đăng, giúp tàu bè từ nhiều hướng có thể nhìn thấy Poros từ xa. Quanh chân tháp, những con mèo hoang nhàn nhã đang tíu tít chuyện trò, con thì sưởi nắng, con thì nấp trong các bụi rậm, chỉ chực nhảy ra để hù doạ kẻ yếu tim. Alex chút nữa thì hét lên vì đang ngồi thì bị một con mèo béo núc níc “tấn công”. Những con mèo nơi đây thân thiện, dễ yêu, cứ tha thẩn ăn chơi không chút sợ hãi con người. Kì lạ là ở Athina chó chạy khắp đường, nhưng ở Poros mèo lại làm bá chủ.

Ở trên đỉnh của Poros, tôi có cảm giác như mình là Juliver lạc vào thành phố tí hon. Những ngôi nhà nhỏ bé,  ngói đỏ chen chúc nhau, như khẽ búng tay, là tôi có thể tốc mái bất kì căn nhà nào. Cảnh vật quả thật kì diệu, gió biển lào xào như cuốn tôi về với những giấc mơ ngày tôi còn cắm cúi đọc Đôrêmon và ao ước bước chân qua cánh cổng thần kì để vào thế giới tí hon. Ngày đấy tôi còn nghĩ biết đâu có thế giới kì lạ như thế thật, tôi đi trên mặt đất mà còn ko dám đi mạnh, sợ rằng sẽ giậm nát những người tí hon dưới chân. Tôi còn tưởng tượng có những kẻ khổng lồ ngoài vũ trụ bao la kia, họ coi trái đất như cái hộp đựng tiền xu, và hàng ngày khi thả xu vào đấy, họ sẽ nhìn thấy tôi. Ôi thật sự là tôi đã tưởng tượng ra những điều kì quái như thế đấy. May mắn Saru và Alex đã lôi tôi ra khỏi đầm lầy mơ mộng.

Chúng tôi men theo những cầu thang nhỏ, xuống khỏi những dãy nhà nhấp nhô. và bắt gặp Arnab cùng Pierre đang nhâm nhi café sáng trong một quán nhỏ ven biển. Tôi cũng lao ngay vào để thưởng thức một chút bánh táo cùng thứ nước cam tinh khiết ngon tuyệt trên đảo. Alex đang quanh quẩn với một con mèo béo ú, hình như nó có ý nhăm nhe cái bánh nhân cheese của cậu chàng. Arnab và Pierre vẫn tiếp tục hàn huyên những chuyện trên trời dưới biển về nước Đức. Tôi ngồi mơ màng nhìn ra biển. Có cái gì đó sâu thẳm từ biển, cứ như hút lấy rồi nuốt chửng cả trí tưởng tượng và sự mộng mơ của tôi. Tôi ngồi mà không chút suy nghĩ, chỉ đơn giản là nhìn. Saru chọc “Đang mơ có hoàng tử đến à?”, Không hề, tôi chưa bao giờ là con nhóc ngồi đợi cánh buồm đỏ thắm, tôi chỉ đang đợi cơn gió tây cực lớn để rong buồm cánh lớn ra đại dương xanh thẳm hy vọng. Tôi đã rong thuyền ra khơi Aegean xanh thẳm, nhưng cơn gió tây của tôi ở nơi nao?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s