(Olimbia dịch từ cách viết kiểu Hy Lạp của Olympia huyền thoại)

“Này mọi người có nhớ hết tên 7 kì quan thế giới cổ đại ko?” Pierre bắt đầu phá tan sự im lặng của “bầy cừu”, khi ôtô đang chạy sâu xuống phía nam Hy Lạp

“Xem nào, kim tự tháp Ai Cập “ Arnab như mọi khi, luôn là người trả lời mọi câu hỏi của Pierre đầu tiên

“Mộ Hallicarnasuss, hải đăng Alexandria” Alex bắt đầu vốn hiểu biết vô biên của cậu chàng

“Vườn treo Babylon” có vẻ như tôi đã bắt đầu thoát ra khỏi giấc ngủ “say xe”, may mà Pierre thỉnh thoảng lại nghĩ ra vài trò để lôi tôi về với thực tại. Không thì có lẽ tôi ngủ suốt ngày mất.

“Tượng Helios ở đảo Rhodes, tượng thần Athena nữa” tôi hào hứng hơn bao giờ hết

“Hmn, phải là tượng nữ thần chiến tranh Artemis chứ” Alex luôn có trí nhớ tuyệt vời, đáng hâm mộ.

“Đủ chưa nhỉ?Babylon, Alexandria, Helios, Artemis, kim tự tháp, Hallicarnasuss. Mới chỉ có 6” Arnab ngồi nhẩm tính “Vậy kì quan thứ 7 là gì?”

“Là tượng Zeus ở Olympia”  Alex đắc thắng

“Sao mọi người có thể quên được kì quan quan trọng nhất như thế” Pierre mãi mới phát biểu sau khi khơi mào câu chuyện

“Tại sao nó lại quan trọng nhất được chứ?” tôi bật lại như phản xạ tự nhiên

“Vì đó là nơi chúng ta chuẩn bị tới” Pierre cười hớn hở khi bật mí cho chúng tôi

“Tuyệt hảo” cả lũ hét lên. Một cảm giác cực kì. Riêng Saru vẫn bình thản như mọi khi, cô nàng đã quá mệt với hành trình khách sạn – ôtô, và chỉ mong mau chóng quay về Louvain la neuve bình yên để ăn những món ăn Ấn Độ cay xè. Thật sự mà nói, đi chơi với con gái đôi khi cũng thật phiền.

Zeus đã bỏ Olympia

Chúng tôi tới Olimpia vào một ngày mưa ủ dột. Trời đất xám xít và mưa giọt ngắn giọt dài, buồn tới thảm khốc. Chúng tôi gần như là những vị khách duy nhất quấy quả đỉnh núi của các vị thần này.

“Này đây có phải đỉnh Olympus như trong thần thoại không nhỉ?” tôi bắt đầu tò mò

“Không, Olympus ở nơi khác, nhưng Olympia này cũng tuyệt vời không kém, đó là nơi sinh ra Olympic của thế giới hiện đại ” Pierre giảng giải cho tôi.

“Lạ nhỉ, tượng Zeus ở đây cơ mà” tôi vẫn vặc lại như mọi khi

“Không chỉ có tượng Zeus đâu, còn nhà thờ Hera, và rất nhiều công trình thần thánh nữa đấy. Nhìn kìa ở đó là khu nhà dành cho vận động viên ở trong thời gian luyện tập trước khi thi đấu. Còn kia là nhà của các vị hiền triết. Có thấy mấy cái cột xa kia không, đó là xưởng làm tượng Zeus của Phidias đấy” Pierre giảng giải như một tourguide chính hiệu. Thật tuyệt vì tối qua anh chàng đã nghiền ngẫm sách vở trước và đi đâu cũng khư khư bản đồ.

“Olympia dường như là một thành phố thu nhỏ nhỉ, có cả sân vận động, nhà thi đấu, đền thờ, và mọi thứ “ tôi tấm tắc.

“Này nhảy vào xem đế tượng không?” Pierre rủ rê

“Tuyệt”, nói chưa dứt câu, tôi nhảy phóc qua hàng rào dây thừng có một biển cấm to oạch “Cấm vào trong”. Sự xâm nhập bất hợp pháp thật là dễ chịu.

Nhớ ngày bé, tôi nghiềm ngẫm quyển sách “Bảy kì quan cổ đại” của bố, thấy hình vẽ tay đền thờ Zeus, với bức tượng khồng lồ, và hình ảnh một con người nhỏ bé đứng dưới chân ông trông như con kiến, khiến tôi đã rất ao ước được xem thực hư sự vĩ đại của tượng. Dĩ nhiên bây giờ bức tượng không còn, nhưng trong bảo tàng ở Olympia, người ta đã dựng nên một bức tranh lớn bức tượng của Phidias , đồng thời làm mô hình đền Zeus, để mọi người để có thể tưởng tượng ra được kì quan khi xưa. Tượng làm bằng đá hoa cương (có nơi thì nói làm bằng đồng đen) được trạm trổ vàng và ngà voi, lột tả sự uy nghi của Zeus trên ngai. Trên một bàn tay, Zeus đỡ Nike – nữ thần của chiến thắng, và tay kia giơ cao quyền trượng. Bức tượng toả ra sức mạnh tột đỉnh của vị thần của các vị thần. Xung quanh Zeus những hàng cột Doric vươn lên cứng cáp, đỡ lấy mái đền. Ngày xưa người ta vẫn gọi  đùa bức tượng này là “Zeus không thể đứng” bởi mái đền rất gần đầu Zeus và cũng bởi vì Zeus quá ư to lớn.

Lao vào trong khu vực cấm, chúng tôi bắt đầu đi săm soi những mảng tàn tích. Trên nền móng bằng đá phẳng rộng của khu đền, còn đó những chân cột Doric to lớn với đường kính khoảng 1m, vẫn hằn rõ những đường khía cạnh song song, mạnh mẽ. So với Doric, hai loại cột phổ biến còn lại của kiến trúc Hy Lạp là Ionic và Corinth có vẻ mềm mại nữ tính hơn. Cột Doric rất phổ biến và dễ dàng nhận ra bởi phía trên đỉnh cột không được chạm khắc tỉ mỉ mà chỉ đơn giản là một phiến đá nhẵn. “Simple the best” nếu ai theo trường phái này thì sẽ mê đắm Doric và coi nó như phát minh vô giá dành cho các đền đài. Tôi đang leo trèo trên các cột Doric và tưởng tượng tượng Zeus to lớn đang nhìn mình từ trên cao, thì có tiếng nói vọng lại “Mời các vị xuống ngay”. Bảo vệ từ đâu đã ập tới quát chúng tôi, tôi và Pierre đành lủi thủi nhảy xuống hoà vào dòng người đang xem đền thờ thần Hera.

Hera là vợ của Zeus, là nữ thần của gia đình và phụ nữ. Hera nổi tiếng đẹp và tài năng, tuy nhiên ấn tượng của tôi về người đàn bà này là con người ghen tuông và nham hiểm. Có lẽ bởi tôi xem phim về chàng Hercule quá nhiều, nên mới ghét Hera tới vậy. Nhưng tôi cũng yêu bà không kém, bởi nhờ Hera chúng ta có dải ngân hà (milky way) tuyệt đẹp để mà mơ mộng. Đền thờ Hera rất to lớn, và có nhiều gian, tuy nhiên ngày nay, tất cả chỉ còn gió lùa qua đá (hình trên)

“Này, ngọn lửa Olympic” Saru reo lên

Giữa khoảng sân rộng, hiện hữu phiến đá trơ trọi bên cạnh biển chú giải “Olympic flame”. Thật bất ngờ vì  sự sơi sài và đơn giản của nơi đây, tôi đã nghĩ việc tạo ra ngọn lửa Olympic phải hoành tráng và thiêng liêng lắm. Nhưng có lẽ đây phải nơi rất đặc biệt, nơi tuyệt vời nhất đỉnh Olympia để có thể thu gọn được lửa trời. Nơi đây, ngọn lửa của Potoleme được đưa tới cho loài người từ ánh nắng của Helios, rồi gửi tới ngọn đuốc Olympic, sau đó ngọn lửa sẽ đi du ngoạn 1 vòng thế giới trước khi được đưa tới tháp đuốc ở nước tổ chức Olympic. Hình như ngọn lửa tinh thần ấy đốt cháy trong chúng tôi ngay tắp lự, khi chúng tôi chạm tay vào nơi tạo lửa thiêng.

Tôi với Pierre quyết định tiến hành cuộc thi chạy ngay tại sân vận động Olympia huyền thoại. Nơi hàng ngàn năm trước, những vận động viên đã luyện tập, đã thi đấu, đã giơ cao vòng nguyệt quế trong tiếng hò reo của khán giả. Chỉ tượng tưọng thế thôi, tôi cũng cảm thấy xúc động và muốn cướp ngay lấy cái vinh quang ấy về mình. Dĩ nhiên lúc này Arnab, Saru được đóng vai trò khan giả cổ vũ, Alex làm trọng tài, tôi và Pierre vào vạch xuất phát.

“1, 2, 3 bắt đầu” Alex phát động

Bất chấp trời đang mưa, tôi với Pierre hăm hở chạy tới vạch giữa sân, chứ nếu chạy cả sân chắc tôi lên thần mất. Nói chính xác là tôi chạy hùng hục, còn Pierre vừa chạy vừa nhởn nhơ đợi tôi. Với cái cẳng chân dài bằng cả người tôi, Pierre chỉ việc thong dong nhìn tôi khốn khổ. Tôi ước gì kết quả giống như chuyện Thỏ và Rùa, nhưng thực tế thì Rùa vẫn là rùa, Thỏ vẫn là thỏ. Thật tuyệt khi chạm tới vạch đích nhưng tôi vẫn thua cuộc. Tuy nhiên tôi đã thua trong sự cổ vũ, hò hét rất vui vẻ của vài vị khách du lịch có mặt trong sân lúc bấy giờ. Tôi yêu họ biết bao, nói như các bình luận viên nhà mình thì tôi đã “thua trong thế thắng”. Ngay cả  Pierre cũng  tỏ vẻ bất ngờ và tự hào về con bé mét rưỡi là tôi mà dám thách đấu với khổng lồ. Pierre vui vẻ xoa đầu tôi và nói:

“Không phải buồn, mày vẫn có thể là nhà vô địch, nếu thi ở hạng dành cho trẻ em”

“Được, thế thì lại chạy thi về vạch xuất phát ” dù lúc đó đúng là sức cùng lực kiệt, tôi vẫn vừa thở vừa thách đấu.

Hai bên đường, khách du lịch hò hét hơn bao giờ hết. Arnab và Saru thì vẫy tôi từ phía xa. Pierre thì vẫn đang nhàn nhã đi bộ trước mặt tôi, còn tôi dốc hết 20 năm tuổi trẻ để giữ đống ruột mề không lộn tùng phèo. Tôi nghi là Pierre có mắt ở sau gáy, hoặc gã giống ruồi có thể cảm nhận thấy sự di chuyển của không khí, hoặc là cao thủ võ lâm có thể cảm thấy sát khí từ phía tôi, mà khi tôi chỉ tới gần, anh chàng đã tăng tốc. Pierre có kiểu chạy nhẹ nhàng như Thierry Henry và nháy mắt, tôi đã bị bỏ rơi. Tôi hét lên:

“Không thể để Pierre thắng được”

Ngay lập tức hai chiến hữu của tôi là Arnab và Saru chạy ngay về đích, giơ cao tay như kẻ chiến thắng. Thế là chúng tôi có những kẻ chiến thắng xấu tính, miễn không phải là Pierre, thế là tôi vui rồi.

“Kể mà chúng ta đang ở thế giới cổ đại thì cuộc đua sẽ thú vị hơn biết bao”  tôi ra chiều tiếc rẻ

“Thú vị cái gì?” Saru tò mò không kém

“Ngày xưa các vận động viên nam thi Olympic đều không mặc gì, haha” đó là tất cả những gì tôi học được từ bảo tàng Olympia

“Haha, nhưng lúc đấy phụ nữ đâu được vào xem, nên dù Pierre có phải ở trần chạy, mày cũng có được thấy đâu” Alex hí hửng.

“Ôi phụ nữ ngày xưa thiệt thòi nhỉ?” đến cả Saru cũng phải lên tiếng bất bình.

(Tôi và Saru trước cửa sân vận động)

Ở thời cổ đại, thí sinh tham gia thi Olympic phải là nam giới người Hy Lạp và có cha mẹ là công dân tự do. Họ phải tới Elis trước cuộc thi 1 tháng, ở trong những căn nhà dành cho vận động viên để luyện tập. Trong một tháng, họ có huấn luyện viên riêng, và có cả chuyên gia chăm sóc sức khoẻ và massage cho họ. Phải công nhận là hết sức bài bản và quy củ, lại đảm bảo cạnh tranh công bằng. Nhưng điều kì cục nhất là tập luyện và thi đấu, thí sinh đều phải …. trần như nhộng. Có lẽ ngày xưa con người coi cơ thể họ là tạo vật đẹp đẽ nhất đất trời và với việc luyện tập không mặc gì họ có thể giao hoà cùng trời đất, hấp thụ những tinh tuý, cũng như sức mạnh của bà mẹ tự nhiên. Thực tế rất thú vị là từ “Gymnasium ” (thể dục) bắt nguồn từ Gympos nghĩa là naked (khoả thân) trong tiếng Hy Lạp, Hay thật đấy, từ nay tôi quyết không bao giờ nói “tôi đi tập thể dục đây” (I’m going to the gym) như thế khác gì nói “tôi chuẩn bị khoả thân” (I’m going to be naked). Bây giờ tôi hay lấy đấy làm cớ cho việc lười thể thao của mình.

Thật chẳng phải lúc nào tinh thần tôi cũng hăng hái thể thao như khi đến với Olympia. Để thưởng cho sự quả cảm của tôi, Alex hái lá olive giữa muôn ngàn cây olive xanh rờn nơi đây để kết vòng nguyệt quế. Nhưng Alex chẳng phải kẻ khéo tay và dù sao tôi cũng đâu có thắng cuộc, nhưng tôi vẫn cài vào tai mình một cành olive để thưởng cho một ngày xuất thần. Tôi đến trước tượng thần Nike – nữ thần báo tin chiến thắng (tuy nhiên bây giờ chỉ còn có cột trụ) ngẩn ngơ “Vinh quang chẳng tới với mình, bởi nó đã rời bỏ Olympia rồi”. Và cả Zeus cũng vậy, Zeus bỏ Olympia rồi.

Tượng thần Nike …..  mất đầu         Và đầu  tượng ……..nằm trong viện bảo tàng

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s