“Do you have to go to Germany with me?”

Tôi nhận được những dòng như thế vào những ngày cuối tháng 5 nắng rực rỡ và gió bát ngát. Pierre gửi email này cho tôi sau khi đã bị Arnab cậu bạn chí cốt của cậu ta khước từ vì sắp bảo vệ luận án. Tôi ngẫm nghĩ “Hmn, tại sao tôi phải đi Đức với cậu chứ”, nhưng tôi cũng không bực lâu làm gì vì đó là sự sai ngữ pháp phổ biến của Pierre, thay vì viết “Do you want” thì cậu ta cho một câu xanh rờn “Do you have to ”. Đợt đó tôi đang bù đầu trong những bài tập lớn cuối cùng trước khi kì blocus thứ hai nên dĩ nhiên tôi khước từ, kèm theo sự kêu gào thảm thiết và sự căm phẫn trường UCL (Université Catholic de Louvain nơi tôi đang học).

Một tuần sau, Pierre gửi tiếp một email, lần này cho cả Alex để thăm dò chuyện đi Đức. May mắn lúc này chúng tôi đã hoàn thành xong việc học. Chúng tôi quyết định đi theo tiếng gọi của Pierre để nghỉ ngơi cuối tuần 3 ngày trước khi bước vào đợt blocus dài đằng đẵng đắm mình trong 4 bức tường, máy tính và pasta.

“ Này tôi sắp đi nghỉ cuối tuần ở Süddeutschland (miền nam nước Đức)” tôi khoe với với Vengat – anh chàng cộng sự Ấn Độ đắc lực trong học và làm nhóm với tôi

“wow, đi với ai thế?

“Alex và Pierre, rồi Alex rủ Marti đi cùng, còn Pierre rủ Leen, Leen học cùng Saru năm ngoái  và Saru bảo cô nàng này chẳng tốt, còn tôi không thích Marti cho lắm, vậy là tôi cô đơn toàn tập” tôi  bắt đầu bài ca than phiền

“Ha ha” Vengat đã cười ầm ĩ đầy hân hoan trong buổi học cuôi cùng của năm học.

Ngoài kia hoa mugette đã ngủ quên trong mùi hương.

……………………………

Pierre bằng tuổi tôi dù đã ra ngoài đi làm được một năm nhưng anh chàng này cực kì ham chơi. Cậu chàng chuyển ra ngoài sống cùng bạn bè đã lâu và gần như tuần nào cũng tổ chức party, chưa kể tới kế hoạch 6 tháng ở châu Phi đang mời gọi cậu ấy vào cuối năm nay. Nhân dịp bố mẹ đi nghỉ mát, cậu ta lấy ngay ôtô gia đình để đưa bạn bè đi một vòng miền nam nước Đức. Cậu ta bảo “tôi nghiện Đức bởi không có ở đâu bia ngon như ở đây”. Điều đó thực sự đầy hứa hẹn đối với tôi.

Chúng tôi lên đường vào chiều thứ 6, khi tôi kết thúc buổi học cuối cùng, còn Alex cúp cua do bận ở nhà chuẩn bị hành lý. Pierre mang con xe yêu thích của cậu ta tới LLN đón chúng tôi. Đấy là cái xe tôi cực ghét bởi nó là loại xe dành cho gia đình có trẻ nhỏ, không có 2 cánh cửa hậu, Mỗi lần tôi muốn đi vào ghế ngồi, đều phải vất vả trèo qua hàng ghế trước và không gian xe cũng khá bé. Nhưng sau này nghĩ lại thì đó lại là con xe mà tôi yêu thích nhất.

Lên đường lúc 5h chiều khi trời vẫn còn sáng, tôi uống một liều thuốc chống say và lại gà gà ngủ như mọi khi, trong khi Alex nói chuyện với Mati bằng tiếng Tây Ban Nha, thì Pierre hoá ra rất cô độc. Cô độc như chiếc xe lao vun vút trên những con đường quốc lộ lộng gió đầu hè. Những cánh rừng thông âm u sừng sững hai bên đường hút mắt nhìn. Những cây thông khổng lồ như những gã Titan và kiên định như những chú lính chì, chen chân đứng duyệt binh bảo vệ cho vương quốc bóng tối bí ẩn. Tất cả ập tới cho tôi cảm giác mát lạnh tới ghê người. Rừng thông này nối tiếp rừng thông kia dường như mãi mãi, cho tới khi những cối xay gió trắng tinh hiện ra thì chúng tôi biết mình đã chạm những thung lũng ở Luxembourg. Dừng lại nơi đây để ăn tối, lại như mọi khi Mc Donald là bạn đồng hành lý tưởng, tôi nhấm nhẳng gặm hết 2 cái cánh gà cháy của mình, rồi ngao ngán nghĩ về nửa chặng đường nữa cần phải chinh phục.

500 km tưởng chừng như là quá sức đối với đứa say xe thừa chết thiếu sống như tôi, vậy mà khi qua biên giới Đức, những cánh đồng hoa vàng nở rộ bao la, tôi như sống dậy hồn nhiên hơn bao giờ hết. Tôi áp mặt vào cửa kính nhìn ra cánh đồng hoa cải. Thứ cải để làm dầu, làm mù tạt cay xe ấy mà lại đẹp mê lòng tới vậy. Thật là chán, nếu tôi là lái xe, tôi đã dừng lại để vục đầu vào cánh đồng bất tận ấy và quên hết chiều tàn, xuân muộn. Những giai điệu ầm ĩ “Allez allez belges” vang lên làm kéo tôi về với cái xe 4 chỗ. Bài hát nhắng nhít như một bài cổ động nhưng cũng hào sảng như bài quốc ca vậy, khiến chúng tôi không khỏi sặc cười. Này, chiều hè nắng, nhạc nhộn nhàng, bạn bè bên cạnh, một vùng đất mới sắp đến, xa khỏi việc học hành, tôi yêu cái ngày hè này quá.

Chạm chân trên quảng trường trung tâm Karlsrule vào lúc gần 10h đêm, đêm hè mà lạnhngắt như đông còn lảng bảng.Thành phố này vẫn thức, không như Louvain la neuve giờ này đã ngon giấc. Đường dẫn vào quảng trường hắt lên ánh sáng trắng từ dàn đèn trên mặt đường trong thật rực rỡ, ánh sáng đó đưa mắt tôi đến khuôn viên lâu đài. Lâu đài được xây dựng từ lâu, bây giờ là viện bảo tàng lớn ở đây, còn xung quanh cây cỗi bao trùm tạo nên công viên tuyệt đẹp giữa thành phố. Hàng ngày chiếc xe điện màu đỏ vẫn chạy quanh quanh mang đến sự vui nhộn trong lòng cổ kính. Còn nhớ sáng thứ hai cuối cùng ở Karlsrule, lũ chúng tôi đã nằm ườn trên bãi cỏ, đợi tàu điện đi qua để tạo hiện trường án mạng mà bất thành. Nắng rải nhẹ nhàng sau một cơn mưa bất chợt khiến cỏ cũng phải rùng mình rũ nước cho kịp đón sinh viên tới… tắm nắng. Chúng tôi tắm nắng thư thái, đôi khi lại nhảy chơi bập bênh như những đứa trẻ, mà có khi trẻ con bây giờ cũng chẳng chơi mấy trò đó, nó chỉ còn dành cho lũ người lớn muốn được lại làm trẻ con.

Tối nay tôi ngủ ở nhà Leen cô bạn người Malaysia của Pierre, tôi có phần hơi lo lắng khi biết Saru không ưa cô ấy lắm. Nhưng quả thật tôi lại rất quý cô ấy. Leen kê ghế sofa sát vào tường tạo nên cái ổ ấm cúng cho tôi, đó là cái giường cực kì nhất mà tôi từng có. Và tôi đã ngủ mà không cựa mình cơ đấy.

Sớm mai khi nắng vàng ruộm nóc lâu đài, tôi rời cái ổ kén của mình đầy luyên tiếc. Cả lũ chúng tôi uống café ở một quán bánh ngọt. Tôi đã tự thưởng cho mình bánh bơ rất ngon kèm espresso. Cả lũ ăn uống và bàn bạc về kế hoạch những ngày dài phía trước. Chúng tôi quyết định đi Heidelberg thành phố lãng mạn. Đó là nơi cực xinh mà tôi sẽ kể cho bạn nghe sau bởi một ngày ở đó có biết bao điều để nói.

Chiều tà chúng tôi phóng xe tới Stuggart để đi picnic. Stuggart là một thành phố lớn, Pierre dự định tới đó để đi xem bảo tàng xe Porche nhưng lúc này bảo tàng đã đóng cửa nên chúng tôi chỉ đi dạo quanh khu trung tâm. Những con đường tràn ngập người đi mua sắm khiến tôi lo sợ lại lạc mất Pierre khi anh chàng than thở “Tôi cần mua một đôi giày mới”. Và tôi đã lạc mất Pierre. Nhưng tôi cũng chẳng bận tâm, bởi có Leen là dân bản xứ ở đây thì tôi chẳng cần thêm 1 tour guide làm gì. Và tôi biết chỉ một lúc sau là Pierre sẽ phải tìm tới chúng tôi thôi, khi mà cơn mệt mỏi của anh chàng đã kéo tới. Vơ vội mấy gói snack khoai tây và nước nho, chúng tôi lao ra bãi cỏ ven hồ ở trung tâm Stuggart. nằm dài ra phơi nắng, lười nhác như những con mèo. Leen trổ tài acoustic dạo nên những điệu nhạc quen thuộc.

“Doraemon” tôi xuýt nhảy lên vì gặp lại giai điệu bé thơ

“Chính xác” Leen vui vẻ ra mặt.

“Nữa đi” tôi hào hứng hơn bao giờ hết. Và Leen đã dạo lên những ca khúc từ những ngày xưa lắm “Stand by me” hay những bản nhạc của Vilvadi, thật tuyệt vì ngày trước cô nàng từng chơi kèn rất cừ.

Chúng tôi nằm dưới ánh mặt trời vùng Suddeustchland,  khoan khoái nhìn nắng trên từng khuôn mặt vui tươi của mọi người nơi đây. Lũ chúng tôi tranh nhau kem chống nắng và nhường nhau snack. Pierre đòi tôi nói tiếng Việt, Leen nói tiếng Trung Quốc để so sánh. Alex dạy tôi mấy câu chửi bậy tiếng Ý, còn Mati thì chửi thề tiếng Tây Ban Nha khi có đám mây sà đến che hết nắng của cô nàng. Tôi nằm ngủ trong làn gió dịu dàng thấy vui như trưa hè vì tôi biết quanh tôi mọi người cũng đang ngủ bình yên. Chưa bao giờ tôi đi nghỉ lại đúng nghĩa đến thế,

Đêm buông dần, xe chạy lại về Karlsrule, những giai điệu quen thuộc từ ipod của Pierre ập tới “Ironic” của Alain Morisette, cô bạn Mati nghêu ngao theo “traffic …jam…”, Pierre và Alex vẫn đọc bản đồ, Leen dựa đầu vào cửa kính, tôi chẳng biết cô ấy đang thức hay đang ngủ nữa. Tôi chỉ thấy nỗi buồn khôn tả dấy lên. Nhưng cuộc sống ơi, có bao giờ đẹp thế này chăng.

One thought on “Dưới ánh mặt trời Süddeutschland (Baden-Württemberg )

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s