Hà Nội lại bước vào những ngày mưa tháng 8 dữ dội, bão lũ đang tìm đến với dải đất chữ S. Những người bạn miền Trung của tôi kêu trời “Thương quá quê tôi, hết hạn hán lại bão lũ”. Chẳng phải chỉ quê các bạn, quê tôi cũng đang lũ. Trời đang bù đắp cái bâng khuâng của cơn bão hụt tháng trước thì phải, khi mà nhà đài dự báo cơn bão sẽ cực kì khủng khiếp.  Người người nhà nhà tích trữ thức ăn, còn các bác chủ tịch huyện “trời không mưa cũng mặc áo mưa” để lên hình cho đẹp. Và bão không thèm tới.

Lần này nhà đài nói vẻn vẹn “Ngày mai trời sẽ mưa” và thế là trời mưa luôn cả tuần, Hà Nội nguy cơ phải rút cạn hồ Tây lấy chỗ chứa nước, còn các tỉnh miền trung thì lao đao. Chẳng có tường thuật trực tiếp nữa khi mà các bác chủ tịch cũng nằm nhà tránh bão thì lấy ai ra đội mưa hô hào và lên hình nữa. Nhưng tôi cũng chẳng phải kẻ ưa bàn tán về lỗi của nhà đài, bởi họ nói thì họ cứ nói, mình tin hay không là chuyện của mình. Ai bảo nhẹ dạ cả tin, rồi bây giờ đi đổ lỗi, thật quá ư bất công với các bác dự báo thời tiêt.

Mưa, tôi nằm nhà loay hoay với những  “giấc mơ con đè nát cuộc đời con”.  Lôi mấy bài viết từ những năm lâu lâu rồi ra đọc, tôi vớ được bài này, đúng phóc tâm trạng như bây giờ. Cứ lôi kỉ niệm lên phơi khô trên mặt internet thế này, mai này chắc chẳng còn cái gì trong tôi…

Ăn bánh ngày mưa

Hôm nay cơn bão số 4 đang đổ bộ vào vịnh Bắc Bộ, do thói quen sống ở những vùng đồng bằng, nên tôi gần như không bao giờ thấy lo sợ khi bão ập tới. Thậm chí khi nhỏ tôi vẫn ao ước mưa bão lũ lụt để có thể chèo thuyền bơi trên đường, hay nửa đêm cả nhà choàng tỉnh chạy lên tầng để tránh nước ngập. Có lẽ đứa trẻ con này cũng thế, cứ xem Maruko mà xem, ngay cả trẻ con Nhật mà cũng ao ước mưa lũ. Tôi và em trai thường ước được sống trên thuyền, xung quanh là đồ đạc trôi lềnh bềnh và được ăn mì tôm sống. Tất nhiên mọi người đừng nghĩ ăn mì tôm sống là một cách ăn uống tuềnh toàng, đơn giản, khốn khổ đấy nhé, cũng là cả một nghệ thuật.

Những ngày mưa tôi sẽ được nghỉ học ở nhà, bố sẽ không đi công tác, mẹ tôi sẽ ngồi làm bánh cravat hoặc bánh con sâu, mãi về sau này thì mẹ còn làm thêm món bánh nhãn, như sự thực là tôi chỉ thích hai món bánh độc đáo kia thôi. Bạn đừng bảo là cũng biết hai món bánh này nhé, tôi không muốn tin đâu.

Về cách làm thì hai loại bánh này khá giống nhau, đều nặn từ hỗn hợp bột mì, trứng, vani. Cái công đoạn nhào bột này đòi hỏi khá nhiều sức lực, nên đứa lăng xăng như tôi thường chỉ ngồi à ồ thán phục. Với bánh cravat mẹ thường dùng một cái chai thuỷ tinh để cán bột mì thật mỏng, rồi cắt thành những hình chữ nhật đều nhau, sau đó mẹ lấy dao cứa một đường ở giữa miếng bột, rồi uốn phần dưới của hình chữ nhật qua khe hở đó, với cách làm này bạn sẽ được hình một chiếc cravat như thật, nếu muốn giống hơn thì bạn có thể cắt đuôi cravat hơi vát một chút nữa, nhưng tính tôi thì chỉ thích ăn ngay nên thẩm mĩ cũng mặc kệ.

Món bánh con sâu thì có lẽ đơn giản hơn một chút, bạn chỉ việc nhào bột, rồi lấy nặn lấy những viên bột tròn xoe như viên bi, sau đó thì đặt nó lên lòng bàn tay, và lấy bàn tay kia đập bẹp lên thành hình đồng xu. Phải nói là tôi cực thích công đoạn này, nó không đòi hỏi sự khéo léo (thứ mà tôi chưa bao giờ có) mà lại phát ra tiếng đen đét rất vui. Cuối cùng là lấy một chiếc lược đã được gột thật sạch (may mà mẹ không lấy lược của tôi nếu không có chết tôi cũng không dám ăn bánh), dính đồng xu bột vào  ngón cái hoặc hai ngón trỏ và ngón giữa, từ từ ép lên chiếc lược, từ từ thôi, như vậy đồng xu của bạn sẽ được uốn cong lại và có các khứa rất đẹp y chang các khớp của con sâu vậy.

Tôi thường giúp mẹ kệ nệ bê cái bếp dầu ra giữa nhà để bắt đầu rán bánh, công đoạn này thì tôi thường không khoái, vì thực sự chẳng có gì thú vị, mà tính kiên nhẫn của tôi lại không cho phép nữa chứ. Sau khi rán là tới ngào đường (tôi thấy cái thuật ngữ này rất hay và hợp lý), mẹ thường nấu chảy đường lên, rồi lấy thìa trải lên mặt bánh, để bánh vừa bóng vừa giữ được đồ dòn lâu hơn là cho đường vào bột mì ngay từ đầu. Đây là công đoạn khó nhất với tôi, vì phải dò xem lúc nào đường đã đủ độ để tưới lên bánh. Mẹ thường hay lấy đũa nhúng vào nồi đường, sau đó nhỏ vào trong một bát nước lạnh, nếu đường đã chuẩn độ thì sẽ tạo thành giọt tròn xoe, còn nếu không nó sẽ nát bét, đương nhiên. Bạn có thể thấy ở kiểu bọc đường này trong bánh nhãn hoặc những gói quẩy dòn tan hay bán ở cổng trường. Nhưng tôi thì thường thích nhấm nháp bánh khi mới rán xong, không hiểu do lúc đó bánh ngon vì vị bùi bùi, ngậy ngậy của trứng chưa bị át bởi đường, hay vì làm việc bị cấm đoán thường thấy phấn khích hơn.

Tôi không biết mẹ học từ đâu món này, có lẽ là từ bà ngoại, còn bà ngoại học từ đâu thì tôi chịu. Bởi bà tôi là người Huế, trong thời gian chiến tranh chống Pháp, bà di cư sang Thái Lan và làm đầu bếp cho nhà hàng Trung Quốc (đúng là sự giao lưu quốc tế tuyệt vời mà chắc gì các quốc gia đã thực hiện được). Thế nên bảo đây là món ăn Việt, hay Trung, hay Thái thì tôi chịu hẳn. Sau này dù đi kha khá nơi ở miền Bắc, tôi chưa từng ăn loại bánh nào như thế. Ngay cả đứa bạn thân của tôi cũng thấy lạ khi nhìn thấy những món bánh này, thậm chí nó còn bắt chước làm theo, à nói đúng ra là tôi cùng nó đã hì hục làm ra một mẻ bánh con sâu béo núng nính, gọi là thế vì thay vì bánh cuộn tròn thì chúng tôi làm thành bánh cục tròn, đúng là tay nghề của những đứa bé lớp 7.

Ôi kể tới đây là tôi đã thèm chết đi được rồi, mặc dù tôi cũng vừa mới nhấm nháp xong vài gói bim bim, nhưng thức ăn mẹ làm thì vẫn “dễ chết” hơn nhiều. Bây giờ mưa bão nhiều hơn hẳn, những bánh thì chẳng thấy đâu. Mẹ tôi nhác đi hay là do tôi không còn đủ nhõng nhẽo để đòi quà nữa nhỉ. Thỉnh thoảng tôi cũng muốn làm khi mưa xuống, nhưng mẹ tôi thường can ngăn bảo làm mất công quá, thích ăn gì thì mẹ cho tiền mà mua, thế là đâm ra tôi cũng lây bệnh lười của mẹ hay là tôi bị mắc bệnh đánh mất truyền thống gia đình trong thời kì toàn cầu hoá ấy mà.

Mưa vẫn đang lộp bộp trên mái tôn não nề. “Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang” tiếng nhạc du dương vang lên bên đàn ghita gỗ nhà bên, chú hàng xóm đang nghêu ngao. Lắng nghe mưa tôi lại thấy mình cô độc. Mưa trôi trên mái nhà như nỗi buồn bâng khuâng đang trôi qua tay tôi khi tôi cố ghi lại những kỉ niệm êm đẹp này.

“Nga béo xuống làm bánh cravat đi”, thật kì lạ 10 năm rổi đấy, tôi mới nghe em tôi đòi ăn bánh này. Lần này tôi quyết sẽ đánh nhau với xu hướng toàn cầu hoá, đánh nhau với cái lười nhác tiểu tư sản, để giữ nét quốc tế rất ẩm thực này. Thật đấy.

12/7/09

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s