Những ngày đầu tháng 10, trời trong veo và nắng Địa Trung Hải ngập tràn Torino, vừa thi xong môn tiếng Ý cấp tốc, được nghỉ 1 tuần trước khi vào năm học, tôi khẩn cấp lên đường đi tới cuộc hẹn. Tôi có hẹn với Gaudi và Alex. Gaudi, tôi từng thích ông ấy điên cuồng, bây giờ cũng vậy. Còn Alex, cậu ấy là bạn thân nhất ở Bỉ của tôi, và bây giờ cũng vậy.

Alex tới ga đón tôi sau hành trình dài hơi. Cậu bạn vô tư của tôi bây giờ râu tóc dài ngoằng, luộm thuộm hết sức. Tôi biết nếu tôi rơi vào hoàn cảnh như cậu ấy tôi sẽ còn trông tệ hại hơn. Cậu ấy vừa để mất học bổng EM, chỉ vì năm đầu tiên cậu ấy không thoát khỏi cái địa ngục UCL, cậu ấy đạt được 47 trình trong khi 48 trình là có thể vượt vũ môn. Cậu ấy đã chết trước cửa thiên đường, tôi biết vậy. Và  tôi tới đây, để gặp, để chào cậu ấy lần cuối.

Chúng tôi chào đón nhau theo đúng kiểu những người bạn lâu ngày gặp gỡ. Không thể để nỗi buồn lan toả làm hỏng chuyến đi chơi cuối , tôi đòi cậu ấy dẫn đi tham quan ngay lập tức.

Barcelona, bờ biển dài và những cô gái nóng bỏng. Chắc hẳn rồi, vậy là dọc theo con đường dài những tượng người nhộn nhịp, chúng tôi tới hải cảng. Tôi đã bị trộm viếng thăm nhưng tóm kịp nên tôi coi đó là điềm của một ngày may mắn cực kì. Hải cảng nhộn nhịp chen chúc tàu bè, người và hải âu. Thật tuyệt khi tới với không khí biển, lúc nào cũng tràn ngập nắng, gió và niềm vui. Những cô gái xinh đẹp rực rỡ, những em bé tóc xoăn dễ thương và những anh chàng Catalyan rám nắng cực kì.

Bên chiếc cầu xoay, những cánh buồm trắng nhấp nhô, những cruise sang trọng đua nhau show hàng, hải âu tung tăng, hoà cùng sự hồ hởi của dân chúng nơi đây, đón chào màn air show trên nền trời hè nắng cao. Đấy tôi đã bảo là tôi sẽ có ngày may mắn cực kì mà. Có lẽ Gaudi cũng phải mỉm cười trước sự may mắn của tôi. Tôi tới Barcelona đúng đợt kỉ niệm 150 năm không quân nên được dịp ồ à cùng màn không lượn tuyệt vời của nhóm máy bay nghệ thuật. Máy bay nhào lộn, vẽ nên những hình ảnh sặc sỡ trên nền trời và thú vị nhất là hình trái tim bị mũi tên xuyên thủng. Phật, xoẹt, tim tôi cũng bị xuyên thủng rồi, Barcelona ơi, tôi yêu quá đỗi. Tôi nằm dài ra cùng lũ trẻ, gậm nhấm cái hamburger của mình, ngắm những hình ảnh vụt qua, mọi thứ xung quanh náo động mà bình yên.

“Này tôi sẽ đưa cậu tới một nơi tuyệt vời, nơi yêu thích nhất của tôi ở Barcelona” Alex hớn hở phá tan sự mơ hồ, có phần hiu hiu ngủ của tôi. Vậy là chúng tôi bật dậy và đi tới công viên tự nhiên bự nhất Barcelona – Parc de la Ciutadella. Tôi có phần hồ nghi, không hiểu ở công viên thì có gì thú vị cơ chứ.

“Nếu mà tôi có thể vác được cái đài phun nước này về thành phố của mình thì tuyệt” Alex hồ hởi chỉ cho tôi đài phun nước cực lớn nằm ở trung trâm của công viên.

“Cậu tham vừa thôi, tôi thấy chỉ cần ngắm nhìn nó là đủ sung sướng rồi.” Bởi nó quá đẹp, quá hùng vĩ, và nó 1 phần của Gaudi, Thật oan uổng khi không ai xướng tên nó lên trong những công trình của ông, giống như một người đẹp bị lãng quên. Tôi gọi đó là Người đẹp ngủ trong rừng, và có tôi đây, tôi tới để giải thoát cho em, mang em tới cho nhân loại chiêm ngưỡng.

Đài phun nước đồ sộ với dãy bậc thang kéo dài lên mang theo cảm giác những lâu đài một thời. Những cây cọ mọc ngược xuôi, làm nổi lên những bức tượng trắng tinh  hình rồng có cánh ở ven và tượng các vị thần tiên giữa hồ nước. Từ trên tầng hai của đài phun nước nhìn xuống làn nước trong veo xanh lục lại càng say đắm . Từ đâu nữ thần chiến thắng rong cỗ xe ngựa màu vàng về tọa trên chóp mái mang hào quang cho cả vùng trời. Vào những tối thứ 7 ở đây thường có màn biểu diễn nhạc nước sôi động, hấp dẫn, chắc chắn không thể bỏ qua, nhưng tiếc là tôi lại vô duyên quá nên không tới đúng thời điểm. Mà chúng tôi cũng không thể đợi được, dù Alex có ý ở lại đó mãi mãi, nhưng tôi vội kéo cậu chàng đi tới Sagrada Famillia.

Nhà thờ tổ mối là một trong những kiệt tác của Gaudi. Nhưng quả thật chưa bao giờ tôi để ý thấy cây thông nhỏ xíu ở phía trước nhà thờ cùng những thiên thần cánh trắng. Một hạnh phúc hoàn hảo đối nghịch với cái đau thương tang tóc của những con người và vị thần leo lắt trên mái vòm. Có lẽ Gaudi sợ làm đau thánh thần trên cao, ông cho bao các tháp nhọn bởi những hình thù hoa quả kì dị. Tôi ngồi nghĩ mãi chẳng hiểu sao cái mâm ngũ quả kia lại được chệm trễ quá sức lạc lõng với màu nâu u ám phía dưới. Có Chúa mới biết được bộ óc thiên tài ấy nghĩ gì. Tôi nhớ đã không biết bao lần tôi ngồi ngắm nhìn bức hình nhà thờ vĩ đãi này trên bìa quyển sách yêu thích “Kiến trúc sư Gaudi”, và hôm nay ước mơ đó thành sự thật, thật tới ngỡ ngàng. Lần này thì tới phiên Alex lôi tôi đi, cậu ta đói meo rồi.

Chúng tôi quyết định thử món Pallea truyền thống, là một món cơm hải sản vàng ươm. Alex không ăn hải sản, nên chúng tôi gọi loại đặc biệt có cả thịt gà kèm. Tôi cho cậu ta hết thịt gà, cậu ta cho tôi hết mousse. Tôi ăn ngon lành cả nồi đầy, hoàn toàn mệt mỏi cho cái kế hoạch giảm cân. Vác cái bụng to bự, chúng tôi lết về căn hộ của Chengsui, anh bạn người tàu học cùng tôi và Alex. Alex từ ngày mất học bổng, cậu ấy cũng vô gia cư phải tới đây sống tạm trong phòng khách. Còn tôi, tôi may mắn khỏi nói, bởi tôi có một chiếc giường xinh xắn tuyệt đối trong phòng cô bạn người Iran có tên Paratus. Trong tiếng Iran, Paratus có nghĩa là chim én và tôi thấy mùa xuân trên  nụ cười xinh đẹp, hiền lành của chị ấy. Tối đó, tôi gặp những MERIT khác, họ cũng vui tươi, hăm hở, lo lắng như tôi năm đầu. Tôi ngồi nói trời đất như thể mình là chuyên gia. Chúng tôi uống Sangria và chips. Chúng tôi cười và nói về những chuyến đi đang vẫy gọi. Tôi thấy mình trong họ. Cuộc sống là thế.

Sớm mai tỉnh dậy, ra ban công, tôi thấy bình minh về trên thánh địa Camp nou, vậy là tôi vồn vã tới đấy khi áng trời còn hồng rực. Tôi thích Barca còn Alex có lẽ là 1 culé điên cuồng , có lần cậu ấy hỏi:

“Đoán xem năm nay tôi tự mua gì tặng sinh nhật mình”

“Vé vào xem Barca thi đấu”

“Cậu hiểu tôi quá rồi” Alex vui như chưa từng như thế.

Dằn lòng mua vé vào cửa với giá 19e, tôi lượn hết các tầng trong Camp Nou để ồ à trước đống cúp danh giá của câu lạc bộ này. Những Thery Henry, Ronaldino, Trevis, Messi ,ở khắp nơi, kẻ cười người khóc, nhưng họ thật rạng rỡ, tôi giật mình “có những kẻ sinh ra trong vinh quang, nhưng có những kẻ chết đi không có gì”, kẻ đó là tôi sao? Tôi lẫn lộn giữa những xúc cảm sung sướng, buồn tủi, tự hào, tự ti cho tới khi chạm mắt tới mặt cỏ Camp Nou. Tôi ước mình được chạy trên đó thì thật tuyệt, nhưng không, họ chỉ cho tôi đứng trên khán đài mà ngắm dòng chữ “ Mes que un club” – Barcelona không chỉ là một đội bóng, có lẽ họ là cả một đế chế.

Alex có vẻ đã toại nguyện, cậu ấy dường như muốn ngừng, tôi thì vẫn đi không ngớt, tôi bảo “Tôi tới đây vì Gaudi và tôi sẽ không ra đi khi không xem hết các ngôi nhà của ông”,

“Ừ thì đi, dù sao bây giờ tôi cũng là lữ hành ở Barcelona, ở trọ, và sắp phải về nhà” Alex chua chat nói. Vậy là chúng tôi tới Parc Guell, nơi có con thằn lằn gốm nổi tiếng.

Công trình trứ danh này được Gaudi xây dựng từ năm 1900 tới 1914 theo yêu cầu của Eusebi Guell, và chính tên ông sau này được đặt cho công viên này. Công viên nằm trên địa thế cao nên tôi leo toát mồ hôi mới tới. Thật không thể nói hết nỗi vui mừng khi nhìn thấy nó, khi thấy cổng chào, cùng 2 ngọn tháp xinh đẹp. Dãy cầu thang dài chạy dọc theo hai bên kéo dài những bức tường gốm hai màu xanh trắng với có những chúp tua tủa lên trời, y chang bộ xương khủng long khổng lồ, khiến tôi vô cùng thích thú. Đặc biệt nhất là con thằn lằn mosaic đầy màu sắc tọa chệm trễ ngay  nơi giao hai dãy cầu thang. Ai tới đây cũng phải ôm chầm lấy con thằn lằn này để biết chắc là mình đã tới Parc Guell. Từ chỗ thằn lằn đi lên một chút là không gian vô cùng rộng với những hàng cột đất sét chen chúc như những cánh tay nâng nền tầng 2 của công viên.

Tầng 2 của công viên là khoảng sân rộng, nơi ngày xưa dùng để họp chợ, nhưng giờ chỉ có cát bụi cuộn lên theo từng cơn gió, làm tôi nhớ say đắm cái không khi nhộn nhịp người ngựa của bản nhạc Phiên chợ Ba Tư. Ừ nhỉ, biết đâu xưa đây cũng vậy.

“”Này tôi có thể thấy biển” Alex gọi tôi lại bên hang ghế mosaic đẹp kì diệu, như đường viền trang trí của khoảng sân. Dãy ghê này được tạo theo dáng của con rắn biển, với những họa tiết độc đáo xen kẽ những họa tiết Catalan truyền thống. Có người bảo khi xây dựng dãy ghế này, Gaudi đã yêu cầu những người thợ khỏa thân ngồi trên đất sét ướt để lấy lại dấu mông họ làm viền ghế. Có lẽ vì thế mà tôi cảm thấy vô cùng thoải mái khi ngồi ở đây. Người xung quanh vẫn cứ qua lại, tôi nhắm mắt, cảm nhận thế giới riêng của mình, gió thổi trên mặt, tay chạm những hàng họa tiết mosaic mát rượi. Ngày hè không hể oi ả.  Khi mở mắt ra, tôi thấy Alex ngồi thừ người . Tôi biết hơn ai hết cậu ấy tiếc vô cùng cảnh đẹp ấy, khoảnh khắc này.

Để thực hiện hết các giấc mơ, tôi vội vã dời Parc Guell để tới với những ngôi nhà khác của Gaudi. Tôi nhảy chân sáo tới Casa Mila. Đây là tòa nhà với bề ngoài dường như được cắt gọt rất ngọt. Trên nóc tòa nhà là những bức tượng với những khuôn mặt kì lạ. Tôi đoán là Gaudi đã mang những bức tượng ở đảo phục sinh về, đeo mặt nạ sắt cho nó, rồi đắp đất sét bên ngoài, Ai mà biết được, chỉ biết tôi thích những bức tượng này vô cùng.

 

Vẫn trên trục đường này, chỉ cần đi lên 1 chút, phía bên kia đường, hoàng loạt nhà cộp mác Gaudi hiện lên khiến bạn phải sững sờ. Đừng ngạc nhiên nếu Gaudi làm bạn phải bật khóc vì vẻ đẹp hoàn mĩ của những casa ở đây. Casa Battlo là một ví dụ tuyệt vời.  Tòa nhà với lớp vỏ ngoài xù xì và mái ngói rực rỡ những màu sắc mà tuyệt nhiên bạn không thể phân biệt được đó là màu gì. Sự pha màu khéo léo giữa hồng, xanh da trời, nhũ khiến ngôi nhà nhìn như da một con kì lân hoặc rắn chúa.

“Tôi yêu Gaudi chết mất” tôi quay sang Alex. Cậu ta cười như thể “tôi biết mà, giống như tôi yêu  đội bóng Barca”. Tôi còn muốn đi nữa, đi xem hết công trình của Gaudi và đi ra biển. Nhưng ngày mai Alex phải bay về Bỉ lấy đồ sớm nên chúng tôi đi về.

Tôi về nhà đói meo, trong khi Chengsui đang hì hục nấu cho bữa tối, cậu ta không thèm mời tôi, dù tôi vừa tặng cậu ta cả bịch chocolate tươi lạnh, tôi biết tụi Trung Quốc mà. Paratus thì khác hẳn, chị ấy nằng nặc không chịu nhận hộp chocolate, còn nấu cho tôi món cơm thịt bò băm ngon tuyệt. Chúng tôi ngồi nhâm nhi và ôn lại kỉ niệm, mặc dù cậu chàng Trung Quốc đâu có kỉ niệm gì với chúng tôi. Lại 1 đêm nữa tôi đi ngủ với cái bụng ì ạch và nơm nớp lo sáng mai tỉnh dậy không thấy Alex nữa.

Sáng sớm trở dậy, tôi đã không thấy cậu ấy thật. Tôi vội vã bước ra ban công, cậu ấy ở đó mặt buồn như lúc nào cũng vậy. Chúng tôi ngắm bình minh thu của ngày cuối cùng.

View ở đây đẹp thật”

Ừ, tôi nghĩ nếu tôi được học ở đây năm nhất, chắc chắn tôi đã khá hơn, tôi cảm thấy vô cùng thoải mái khi ở đây” Alex buồn bã

“Không sao, dù sao bọn mình cũng đã rất vui ở Bỉ, đừng bi quan thế” nhưng thực ra trong lòng tôi muốn thét lên, sao cậu lại có thể sai lầm để mà bỏ lỡ tất cả.

“Ừ, nhưng dù sao tôi cũng tiếc, khi đã bỏ qua cơ hội tuyệt vời như MERIT”

Tôi không nói gì, vỗ vai cậu ta, tôi muốn nói nhiều lắm, hơn cả những gì tôi có thể nghĩ, Cậu là bạn thân nhất của tôi cơ mà.

Alex tạm biệt tôi “Cảm ơn vì tất cả, cố lên nhé, cậu rất khá, đừng để ai làm cậu lung lạc”, tôi cười, tôi chúc cậu ấy lên đường may mắn và hẹn gặp lại. Thế thôi.

Gaudi dường như không thể níu chân tôi nữa rồi. Tôi kéo lê đống hành lý ra bến xe rồi một mình ra biển. Biển Barcelona không đẹp nhưng sóng mạnh và cát vàng. Tôi ngồi trên bờ, nhìn những đứa trẻ đang đùa nghịch. Tôi luôn ước tới Barcelona nhưng không phải để tận hưởng những giây phút buồn thế này. Tôi ngồi khóc một chút. Lời ước hẹn của tôi và Gaudi đã thành sự thật, nhưng lời hẹn của tôi và Alex sẽ chỉ như cơn mưa, đến rồi đi. Mà quả thật đã có những cơn mưa nhỏ giọt  xuống bầu trời Barcelona khi tôi rời khỏi.

Tôi ngồi trên xe bus, để Barcelona dần dần chìm qua lớp bụi đường. Trời càng lúc càng lạnh, tôi vùi mình trong lớp áo khoác, buồn như cả tảng núi  đang đè sâu lên vùng cảm giác. Xe bus lao qua vùng hoang dại, những ngọn núi đằng xa, những cây bụi lùm, những vùng đất bụi đỏ ẩn mình dưới lớp ánh sáng đỏ quạnh của buổi chiều thu. Mặt trời quăng xuống nhưng tia nắng yếu ớt và cả vạt trời chiều rực rỡ. Chẳng phải đó là lời chào tạm biệt tuyệt vời nhất, nhưng cũng là lời hẹn gặp lại diệu kì. Hẹn gặp lại vào ngày mới nhé Alex.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s