Những ngày ốm

Tôi đang trong những ngày ốm lịch sử của mình, 5 ngày trong 4 bức tường 3 bữa ăn 2 bữa thuốc 1 cái giường 0 có gì để nói nữa.

Những ngày ốm, tôi thường nằm dài ra ghế sofa, hoặc trên cái giường 1m2 của mình, ngửa mặt lên uống từng giọt nắng chảy dài từ ngoài ban công. Tôi kéo rèm che lên hết cỡ, để nắng cứ tự nhiên tràn vào, chiếu thẳng lên khuôn mặt có phần phúng nước của mình. Tôi nằm khoan khoái như con mèo trong đống chăn. Nhạc Beatles nhẹ nhàng, tôi dịu nhẹ đầu lên gối, cầm quyển Heidi lên, tôi  đọc đi đọc lại 1 trang hoài không xong.

Tôi nằm lơ mơ, đọc được vài trang, lại đặt sách xuống, thiêm thiếp ngủ. Những giấc ngủ nhẹ ban ngày bao giờ cũng sâu và dễ chịu. Tôi thường bừng tỉnh khi nắng vẫn còn vàng rực. Lại cầm Heidi lên đọc, vẫn nguyên trang cũ, vừa đọc vừa mộng mơ  những chuyện xa xôi. Có tiếng con chim yếu ớt rơi loãng vào khoảng không mênh mông những nắng và trời xanh. Tôi kê gối lên, ngồi dậy, cầm ống nhòm nhìn ra phía cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ, những cánh chim  đang chao nghiêng giữa hàng cây gân guốc bên dòng Dora sóng sánh. Chúng sải cánh liệng lên liệng xuống nhưng rồi chẳng biết bay về đâu. Tôi cầm ống nhòm theo dõi chúng đến khi mỏi tay mới thôi. Tôi coi đó như một trò rượt đuổi, mà xưa nay rượt đuổi không bao giờ lỗi mốt và hết hấp dẫn cả. Nhưng rồi tôi bị hấp dẫn bởi thứ khác: những khung cửa sổ rèm xanh dịu dàng. Những căn chung cư vàng nâu ủ dột sáng rực trong nắng càng làm nổi bật hơn  hết những rèm xanh mơ mộng của tôi. Tiếc là chẳng có anh chàng Ý đẹp trai lãng mạn nào bên những ô ban công đối diện để ống nhòm của tôi được mãn nhãn.

Gió thổi lên, tôi lại bị phân tâm bởi thảm lá cây xào xạc ven sông. Thật kì lạ, giữa mùa đông mà nắng vàng tới thế, trời xanh mướt và cao, mây trắng phủ nhẹ, thảm lá nâu ẩn mình, bãi cỏ tự nhiên xanh mởn, con đường không một bóng người, gió thổi hiu hiu. Mùa đông mà màu sắc thật rực rỡ, không ảm đạm như các xứ khác. Tôi tựa tay cửa sổ ngắm mãi vào chỗ không đâu. Khi nào mệt quá tôi lại lấy gối ra tựa vào lò sưởi, cảm giác ấm nóng lan tỏa lên lưng rồi lên mặt. Tôi sờ lên mặt mình, vẫn còn cái mơn mởn tuổi đôi mươi, nhưng tay tôi đã có những nét giống y chang tay mẹ. Xưa bé, tôi vẫn luôn chối những gì giống mẹ bởi “con gái giống cha giàu ba họ” và bố tôi vẫn thường vỗ đầu tôi và bảo “Nó là con bố, chẳng có gì giống mẹ mày hết”, tôi cười khoái trá. Nhưng càng lớn tôi càng giống mẹ như một lẽ thường, giống cả cái tính tất bật, cả cái tính lo lắng sợ sệt, rồi cả cái tính hoài nghi, ngày một ngày tôi nghĩ mình đang trở thành mẹ, nhưng mạnh mẽ hơn mẹ.

Tôi ngả đầu nhè nhẹ vào cái gối, lại chu kì mơ màng của mình. Và dĩ nhiên cứ sau mơ màng là lại hàng loạt câu hỏi về tương lai. Tôi chưa xác định được cái gì ở phía trước dù tôi tự tin từng bước chân mình. Tôi vuốt tóc mình, có cái gì dưới cái vỏ não này sẽ đảm bảo chắc rằng những điều tôi chọn sẽ luôn là sự lựa chọn đúng nhất. Đơn giản đâu có điều gì là chắc chắn, cũng không có điều gì thực sự tốt xấu, chỉ tùy vào cách nhìn nhận. Mỗi lần  được vuốt tóc, trong lòng tôi hay dấy lên sự xao xác khó tả.

Tôi nhớ cái vuốt tóc yêu thương ông dành cho bà khi bà mất. Khi ấy bà hỏi “Anh còn yêu em không?”, ông nhẹ nhàng “Anh yêu em lắm” rồi ông vuốt tóc bà, bà đã ra đi nhẹ nhàng như hơi thở. Tôi nhớ cái vuốt tóc bố dành cho tôi để khen ngợi. Lần nào ra máy bay, ông cũng xoa đầu và bảo “Con gái rượu của bố mà” và lần nào nghe xong tôi cũng òa khóc như mưa. Khi mà 10kg hành lý trên tay, 7kg trên lưng chưa đủ nặng, thì một lời nói, một cái vuốt tóc của bố cũng làm tôi gục ngã. Tôi vỡ òa, chỉ muốn nhỏ bé lại bên hiên nhà, và quên hết những chuyến ngao du tuổi trẻ. Sau này, lúc chia tay nhau ở bến xe khi rời nước Ý, em trai cũng hay xoa đầu tôi và nói “Sẽ sớm gặp lại mà”. “Để em ôm Nga béo một cái nào” và tôi lại khóc như mất đi một cái gì đó quí giá lắm. Mỗi lần được xoa đầu tôi đều có cảm giác bé bỏng được che chở, dù tôi đã đủ lớn để có thể cho kẻ khác dựa vào và thậm chí tôi cũng có thể tự xoa tóc mình cơ đấy.

Cái gối trượt dần xuống, hơi nóng từ lò sưởi phả ra nóng ran. Tôi quay đầu, trăng rằm tháng chạp đã lên tròn vành vạnh. Tôi nằm xuống, khẽ mơ màng về không khí tết, tôi không mơ về chợ hoa, về mâm cỗ, tôi mơ thấy cả nhà đang ngồi xem táo quân sáng mùng 1. Bao giờ mới lại có một cái tết như thế. Để đêm giao thừa tôi lại đi xem pháo hoa cùng bạn, lại sắp ngũ quả cùng bố, lại đi chùa cùng mẹ, lại dạo phố với em. Lại được ăn bát phở thơm phức ngày mùng 2 tết. Gía mà, giá mà có bát phở Hà Nội ngọt lựng ở đây bây giờ, có lẽ tôi đã khỏi ốm rồi. Thật đấy.

Advertisements