(biết đâu truyện này có thật ở đâu đó)

Tôi có cô ban xinh đẹp tên Vy. Hôm qua chúng tôi quyết đinh cùng tự tử.

…………………….

Chúng tôi từng là bạn thân. Sau đó chúng tôi là bạn rất thân.

Năm 18 tuổi, tôi lên thủ đô trọ học, bạn cấp 3 của tôi trôi dạt khắp nơi trong mảnh đất chữ S. Tôi thực sự bơ vơ giữa cái chốn Kinh thành nhưng vẫn mê mệt thứ ánh sánh hào nhoáng của nó. Thưở ấy tôi nghĩ mình xơ xác như cỏ bên đường, cái cô đơn cố hữu của kẻ xa xứ, không bạn bè người thân. Tôi chôn mình trong khoảng trời 10m2 của căn trọ tồi tàn, khóc, cười một mình.

Tôi gặp Vy tình cờ trong một hàng giầy. Trong khi  loay hoay giữa việc chọn 1 đôi vans hồng hay 1 đôi xanh, tôi quyết định thử mỗi bên 1 chiếc. Trong gương soi tôi bắt gặp 1 cô gái cũng 1 vans hồng, 1 vans xanh. Nhưng cô ấy không phải là tôi. Sau 1 hồi cùng nhau suy xét, tôi ra về 1 bên xanh, bên hồng, cô ấy ra về 1 bên hồng bên xanh. Và chúng tôi thành bạn.

Vy là 1 cô nàng Hà nội chính gốc, phong cách, xinh đẹp, và thông minh. Cô nàng  tự nhận mình là 1 giai thoại sống được truyên miệng trong toàn giới Hà Thành, thế mà tôi không hay biết. Còn tôi, suy nghĩ đơn giản, sống thô kệch, kể cả bề ngoài. Vy giỏi nhiều thứ, nhưng không đam mê gì, tôi không giỏi điều gì, nhưng đam mê nhiều thứ. Chúng tôi đơn giản là chẳng giống nhau điểm nào. Thời đại này, có những kẻ mới nói vài câu là bạn biết không thể nói tiếp được. Nhưng chúng tôi có thể nói chuyện  với nhau hàng giờ, nên chúng tôi là bạn thân. Có thể tôi không nhớ ra nội dung câu chuyện gần đây nhất chúng tôi nói là gì, nhưng nếu gặp nhau bây giờ tôi có thể tiếp tục nói tiếp được.

…………………………………..

Năm đại học thứ 2, Vy có người yêu, cô bảo đó là một anh chàng bảnh trai dễ thương. Với trí tưởng tượng hẹp hòi, tôi nghĩ là họ rất hợp cạ và rất đẹp đôi. Đó là một tình yêu trong sáng nhất mà tôi từng thấy. Họ hẹn hò, họ đi chơi, họ đi ăn, nhưng không bao giờ nghĩ quá cái đầu đũa về tương lai. Vy bảo bố mẹ cô không bằng lòng anh chàng , vậy là cô  ấy bỏ nhà ra đi. Cương quyết hơn cả những cô gái cá tính nhất bởi  cô ấy còn bỏ học. Vy tới phòng trọ của tôi sống. Chúng tôi thành bạn thân.

Chúng tôi là những kẻ bạn cùng phòng tuyệt nhất, không bao giờ giận dỗi nhau. Tôi nói nửa lời, nửa lời còn lại Vy cướp trên miệng. Tôi chưa từng gặp anh chàng của Vy, tôi cũng chẳng tò mò về kẻ lạ đấy, tôi thấy vui vừa đủ để không bám theo đời sống riêng của bạn. Nhưng khi tôi có bạn trai thì Vy cương quyết hỏi cho bằng được.

Năm thứ 4 đại học, tôi vớt vát được một anh chàng, không hợp thời, cũng không lỗi mốt. Chúng tôi không đẹp đôi, chúng tôi hợp đôi. Chúng tôi xung khắc đánh lửa, nhưng đi chơi với anh ta cũng vui. Vy không thích anh chàng của tôi dù chưa từng gặp. Cô nàng cáu bẳn, khó chịu với mọi câu chuyện tôi kể về chàng. Thậm chí cô nàng giận dỗi, bỏ đi bất cứ khi nào Phong tới nhà. Tôi nghĩ chắc tại cô ấy bực mình bởi tôi có tình là khi cô nàng thất tình.

“Mày thấy gì hay ở Phong?” những ngày đầu Vy hay hỏi thế

Bởi Phong có đôi mắt buồn như dòng sông” tôi nói như thể mình là kẻ lãng mạn đầy mình

“Mùa cạn, nước khô thì sao”

Thì tao lên đỉnh núi cầu mưa”

“Nếu không có mưa, mà nó hoá sa mạc thì sao” Vy vẫn vặn vẹo

Thì tao vẫn cố tìm cái ốc đảo giữa sa mạc đấy” tôi cười. Ngớ ngẩn thật chúng tôi đang trò chuyện kiểu gì thế này.

“Nếu tìm không ra ốc đảo thì sao” Vy quyết không tha

Thì tao sẽ hoá xương rồng sống ở đây” tôi nói đầy quyết tâm

“Tuyệt vời, còn tao sẽ ép mày thành rượu Tequila để uống” Vy cười hục hặc, cô nàng không vui.

Tôi bước ra khỏi khoảng trời 10m2, cũng như khoảng trời của tôi và Vy lúc nào không hay. Tôi đi chơi với Phong ngày càng nhiều, tới nỗi có ngày tôi chẳng có thời gian nói chuyện với Vy. Những hoạt động chung của chúng tôi cứ thế phai dần. Vy giận tôi vì người yêu quên bạn, tôi chẳng quan tâm. Phong là kẻ trọ đầu tiên trong căn nhà trống trải trái tim tôi, tôi vui sướng như thể đó là giành được huy chương Olympic tình cảm. Bây giờ tôi đã có cái để khoe với lũ con gái hợm hĩnh ở lớp, không cho chúng nó có cơ hội xì xào vì sự cô độc của mình.

Ngày trước tôi và Vy có ước mơ giản dị. Chúng tôi muốn có một chiếc lều vải, để chui vào và nghĩ chúng tôi là kẻ đi khám phá thế giời mới, rồi lập 1 thế giới riêng. Chúng tôi mua một con lợn đất, cho nó ăn tiền bất cứ khi nào có thể. Gíâc mơ sắp thành thì tôi đập nát tan. Tôi giấu Vy, lấy tiền từ con lợn chung của hai đứa mua đồ diện đi sinh nhật Phong. Hôm nay Phong sẽ giới thiệu tôi với bạn bè cậu ấy, đó thật sự là ngày quá trọng đại. Tôi loay hoay trang điểm, váy áo, hồi hộp đợi Phong tới đón. Tôi đã có sự ra mắt tuyệt vời .

Tôi trở về nhà mang theo túi chiến thắng đựng đầy ánh mắt ghen tị, hâm mộ của tụi bạn Phong. Tôi biết mình sẽ chia cho Vy một chút. Vy không có ở nhà. Không tin nhắn, không lời từ biệt, chỉ đơn giản là biến mất. Con lợn đất nát như cám, tôi biết cô ấy đã biết chuyện. Tôi đợi 1 ngày, 2 ngày, rồi 1 tuần. Cô ấy không về. Tôi giận mình, giận bạn, lôi 2 chiếc giầy khập khiễng ra cắt, để chúng không bao giờ có thể thành một đôi. Tôi cắt tới tan nát, một tay sưng rộp, tay kia chảy máu.

Tôi vật vã khóc lóc, đau khổ cả những tháng ngày cuối của đời sinh viên. Tôi kiệt quệ hoàn toàn, không còn quan tâm tới thế giới xung quanh. Phong bỏ tôi đi vì nghĩ tôi hết quan tâm anh ta rồi. Tôi giật mình đã bao giờ tôi quan tâm anh ta chưa nhỉ. Tôi cho anh ta đi, không buồn nghĩ ngợi. Suy cho cùng anh ta chỉ là cái cúp đầu tiên tôi giành được, tôi chẳng thể chết chìm trong cái dòng sông ảo tưởng ấy mãi. Nước cạn rồi.

Tôi bắt đầu những ngày tháng tẻ nhạt không Vy, không Phong, không ai cả ở nơi phồn hoa. Tôi đi làm và bị cuốn vào vòng xoáy ấy lúc nào không hay. Tôi chán ghét cái công việc tầm thường nhàm chán của mình. Lão sếp bụng bự đầu hói ngớ ngẩn, mụ cấp trên hốc hách đàn áp tôi mọi lúc mọi nơi. Lũ đàn bà trong cơ quan xì xầm cái sự trẻ trung không sức sống của tôi, còn những gã đàn ông nhiều vợ lắm nhân tình thì tìm tới như của lạ. Tôi căm thù tất cả và trên hết tôi bơ vơ. Trong căn phỏng 10m2,  tôi  thường lôi cái nỗi buồn tự thưở nào ra gặm nhấm, có Vy trong cái miếng kí ức đấy, Phong thì không. Bạn bè là mãi mãi, người yêu là khoảnh khắc, và cái nào cũng là định mệnh. Tôi biết mình chẳng có cái gì trên cuộc đời này, tôi chẳng thiết nó. Tôi bế tắc một cách thực sự.

Đến lúc nào đó tôi chợt nhận ra, tôi chôn mình trong 4 bức tường tự thưở nào. 1 tuần, 2 tuần hay hơn thê nữa. Có lẽ cả thập kỉ rồi tôi chưa mở cửa phòng. Nhưng rồi ánh sáng tự tìm tới, cửa phòng mở, đột nhiên Vy xuất hiện, lại như từ không đâu. Tôi đã mơ thấy giờ phút này cả hàng ngàn lần, lần nào trong giấc mơ tôi cúng hét toáng lên “Cậu là đồ vong ơn, chỉ vì chút tiền ranh ấy mà cậu bỏ đi như con nít vậy sao”. Vậy mà tôi không nói câu nào, Vy thì ngồi vậy, khóc không thôi.

“Tôi yêu cậu” đó là câu đầu tiên Vy nói.

“Cậu tưởng nói vậy là tôi bỏ qua hả?” tôi gào lên, và bắt đâu hét lên tất cả những gì tôi đã tưởng tượng. Tất cả những gì tức bực trong tôi trút hết xuống, Vy ngồi không, im lặng như ngàn đời vẫn vậy.

Tôi yêu cậu và tôi trốn chạy” cô ấy nhấn mạnh từng từ.

Cái quái gì đang xảy ra thế này, tôi muốn hét lên, sao lại thế được, nhưng sự thật là tôi đã yên lặng như ngàn đời vẫn vậy.

“Tôi chạy trốn, tôi không tin mình lại yêu một cô gái”

Trời ơi, tôi muốn đổ sụp xuống. Cô ấy từng có người yêu cơ mà.

Nhưng tôi đã ra đi, tôi lấy chồng và có con rồi. Nhưng tôi vẫn không làm trái được bản ngã” cô ấy khóc ngày càng nhiều. Còn tôi đứng đấy nhìn và nhìn. Tôi biết nói gì nhỉ. Vy có chồng, có con rồi sao, trong khi tôi bơ vơ và nghĩ tới cô ấy nhiều hơn tôi tưởng.

Tôi chết lặng, trong lòng tôi đang khóc. Tôi đã đau khổ thế nào khi cô ấy bỏ đi, nhưng cái hạnh phúc khi cô ấy quay lại sao mặn đắng thế này. Đúng là tôi chưa từng nghĩ tới ai nhiều như thế. Đúng là tôi chưa từng hiểu ai nhiều như thế. Đúng là tôi chưa từng đau khổ vì ai nhiều như thế. Và đúng là tôi chưa từng cần ai nhiều như vậy. Có lẽ tôi cũng yêu Vy.

Tôi đứng chết lặng trước cái sự thật hiển nhiên này. Sự thật mà cả thế giới của tôi sẽ sụp đổ. Nhưng Vy là tất cả những gì tôi cần. Cô ấy thực ra chưa bao giờ rời tôi cả, cô ấy biết tất tần tật về tôi. Cô ấy biết về lão trưởng phòng ngu dốt, con mụ cấp trên hốc hách, hay những thằng cha ngớ ngẩn vẫn thường tán tỉnh tôi mỗi bữa trưa. Cô ấy biết hết, cô ấy biết tôi chán nản, căm ghét cuộc đời thị phi, quá ư bất công này. Cô ấy biết tôi chẳng có cái gì thuộc về mình. Nhưng tôi có thể vẫn có cô ấy.

Và thế chúng tôi quyết định tự tử.

Đêm nay trăng tròn tuyệt đẹp. Ánh sáng rọi trắng cây cầu bên sông soi bóng hai con người cô đơn tới cùng quẫn. Chúng tôi sẽ nhảy vì nhau, một cái kết tuyệt đẹp hơn bất cứ điều gì tôi từng tưởng tượng. Vy mỉm cười nhìn tôi, hiền tới lạ lùng.

“Chúng mình sẽ hạnh phúc” đó là lời cuối cùng tôi nói trước cái sự hun hút tới bất tận của dòng nước. Có cái gì đấy ầm ầm ù ù bủa vây tôi, có cái gì đấy chông chênh, chơi vơi cuốn lấy. Tôi không sợ khi Vy ở đó cạnh tôi như cô ấy vẫn làm vậy muôn đời. Tôi thèm khát được nhảy hơn cả nỗi thèm khát đô thị hay thèm khát ánh mặt ngưỡng mộ của người đời.

Bỗng tiếng chuông điện thoại của Vy vang lên

Nhóc à, mẹ đây” Vy dịu dàng. Cái dịu dàng ấy lan toả cả sang tôi. Tôi nhìn khuôn mặt cô ấy sáng ngời niềm hạnh phúc, không có gì bằng tình mẫu tử. Tôi nhớ ánh mặt cha tôi khi ông tiễn tôi lên đường. Rồi tớ nhớ mẹ tôi, mỗi lần bà ngồi nhìn tôi ăn ngon lành. Với họ, tôi chỉ mãi là đứa lên ba, tay nắm khung cửa sổ, chân thò ra ngoài đong đưa, mắt ướt nhẹm chờ họ đi làm vễ mỗi chiều. Tôi biết có cái gì đấy sống hơn cả sự sống của tôi.

Thôi mình về đi” tôi choàng vai Vy. Vy về với con của mình, tôi về với cha mẹ tôi. Chúng tôi vẫn có những gia đình. Vy ôm tôi lần cuối rồi cô ấy ra đi. Bản ngã không chiến thắng được tình mẫu tử. Và chúng tôi chia tay mãi mái, tôi biết thế.

Vy đi rồi, tôi trở về nhà trọ bơ vơ. Tôi lôi valy ra sắp xếp đồ về quê. Từ khi Vy đi, tôi chỉ ru rú ở nhà trọ này, tôi quên cả cha mẹ mình. Trong valy của tôi, đôi giày chiếc xanh chiếc hồng nằm cạnh nhau. Tôi hốt hoảng, tại sao chưa bao giờ mình đi cả 1 đôi vans màu hồng. Tôi tìm tới bạn bè, tới Phong, những kẻ sống trong xóm trọ, chưa ai từng gặp Vy. Tôi tìm tới bệnh viện, người ta nói tôi bị hoang tưởng. Vy không tồn tại. Tôi đã tự vẽ ra cho mình một người bạn tưởng tượng thật hơn những người thật. Một kẻ hiểu tôi, yêu tôi như chính tôi yêu bản thân mình.

Tôi đã  đi lạc trong cái trí tưởng tượng của sự cô đơn. Tôi cuống cuồng, lo lắng, tôi hoảng sợ, vật vã, tôi điên dại, gào thét. Anh bác sĩ điều trị đến bên, nắm vai tôi:

Đừng lo, cô sẽ được điều trị hoàn toàn”

Ơ mà này, cái anh bác sĩ điều trị ấy, anh ấy dễ thương hết sức. Không đời nào tôi tự tử.

MTN 12/2010

2 thoughts on “Không đời nào tự tử

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s