Tôn giáo bia và hội hè liên miên (P2)

Hội hè liên miên

Lễ hội Vélo 24h

Những ngày đầu tháng 10, trời hơi lạnh nhưng có chút nắng vàng hiếm hoi xứ phương Bắc. Những ngày đầu năm, buổi học bắt đầu 8h sáng, dù có mê mệt với cái giường thú bông, tôi cũng phải cố lê bước tới trường.

Sáng nay tôi đi học và không thấy giáo sư đâu.

“Sao giáo sư lại bỏ dạy thế này được nhỉ?”

“Chỉ có thể vì hôm nay là Vélo 24h” Alex gợi ý

“Xì, làm sao mà giáo sư lại vì trò trẻ con đó mà bỏ được”

“Let’s see” Vengat nhảy vào

Sau 30ph đợi trong mòn mỏi, cả lũ chúng tôi phấn khởi trở về vì nghỉ được 4h. Tôi đang loay hoay do các con đường đã bắt đầu bị rào chắn lại và đám đông đổ ra ngày một nhiều thì vèo

“Nhìn kìa giáo sư Marq Benoit” tôi hét lên

Đúng vậy thầy giáo của chúng tôi và còn là phó hiệu trưởng UCL đang làm tay đua kiệt xuất, dẫn đầu đoàn đua tiến về phía Rue de Wallons. Có lẽ ông là người khai trương giải đấu.

“Giáo sư cố lên, giáo sư cố lên” chúng tôi hò hét và vẫy tay cật lực. Thật chẳng có ở nơi nào mà giáo sư cũng tham gia ăn chơi nhiệt tình như ở đây.

Louvain la neuve là thành phố tí hin,  nên nếu bạn mong chờ một cái gì tuyệt vời có thể xảy ra ở đây thì chỉ có thể là 24h Vélo. Lễ hội truyền thống xảy ra vào những ngày tháng 10, khi mà sinh viên cả xứ Bỉ đổ về chốn nhỏ bé này. Lễ hội  do Kot CSE tức là nhóm những kẻ đam mê thể thao lập ra từ những năm 1976 (quả là những kẻ thừa năng lượng). Tôi vẫn còn nhớ trong buổi thuyết trình về LLN ở lớp học tiếng pháp, trong slide của tất cả các nhóm đều nhắc tới 24 velo như 1 phần tất yếu của cuộc sống. Cả lũ có thể thao thao bất tuyệt hàng giờ về những thứ hay ho trong 24h vélo, nhưng rồi lại ngậm kẹo mút ngó lơ khi Nancy – cô giáo tiếng Pháp nhiệt huyết của chúng tôi hỏi:

“Vì sao 24h vélo lại chọn xe đạp chứ không phải phương tiện khác”

Kì quặc thật, bởi nó là 24h vélo chứ sao nữa, không thì nó phải thành 24h motor hay 24h rouler (chạy) sao, nghe tên chẳng hay tẹo nào. Tôi quay sang Vengat – cậu bạn cùng nhóm thuyết trình “Chắc chạy bộ 24h thì mệt, mà xe máy thì ko đủ tiền mua nên chọn xe đạp ấy mà”.

Vélo 24h có nghĩa là bạn xe đạp xe liên tục trong 24h. Thật đấy. Nhưng đó là luật lệ ban đầu thôi, chứ bây giờ thời đại “hai vai chỉ gánh được hai hạt vừng” thì chúng tôi chơi tiếp sức. Thường thì tham gia vào lễ hội sẽ là các nhóm chứ không phải là cá nhân. Các thành viên sẽ thay phiên nhau đạp từ 10h sáng hôm nay tới 10h sáng hôm sau. Vậy thôi.

Nghe có vẻ bí đao nhỉ, nhưng bạn phải có mặt trong những ngày chuẩn bị và tham gia vào lễ hội bạn mới thấy được không khí cuồng nhiệt “vui hơn tết” ấy tuyệt vời thế nào. Người người nhà nhà trang trí xe đạp muôn hình vạn dạng. Đến mức bạn nhìn vào mà không khỏi à ồ “Đó là xe đạp thật sao”. Xe đạp có thể biến thành ôtô, phi thuyền, thành máy bay, thành ngôi nhà Eskimo, thậm chí thành cái chuồng gà hay cậu chàng bé bự Osterich.

“Hết xảy” từ ai cũng nói trong ngày cả thành phố chìm dưới động cơ hai bánh. Sắc màu rực rỡ, âm nhạc rộn ràng và cuộc sống như mới bắt đầu. Ở quảng trường trung tâm, sinh viên ùa ra tham gia các trò chơi, như trong các hội chợ vẫn thường có. Lũ trẻ đắm mình trong tháp trượt hơi khổng lồ hoặc còn bận vui vẻ với lũ ngựa con cực kì xinh mới được mang tới. Thành phố ngập tràn tiếng cười nói vỡ tan cả ngày chớm đông se lạnh và bài hát của Edouard Priem vang lên khắp nơi

“Louvain-la-Neuve
Tu ne dors jamais la nuit
Tu me fais chanter
Sans m’arrêter
On fête toute l’année
Parfois on pleure en juin
Mais non jamais, jamais je ne t’oublierai”

“Ôi, Louvain – La – Neuve

Chúng ta không bao giờ ngủ

Chúng ta thức trong tiếng hát ngập tràn

Chúng ta hội hè triền miên

Chỉ thinh thoảng dừng vào tháng 7

Sẽ chẳng, sẽ chẳng bao giờ tôi quên”

Như bao kẻ khác, tôi cũng lao ra đường hòa nhịp vòng quay. Tôi từng đứng cả giờ xếp  hàng, ăn thử bánh mì kẹp thịt nướng dòn tan ngay cạnh Place de siences, nơi hội sinh viên đang quay một bé lợn giữa trời. Tôi cũng từng đứng hàng giờ quay phim lại đoạn hỗn chiến giữa các loại xe đạp, xe này đang đi tự nhiên lăn đùng ra…. đổ do cồng kềnh, xe khác đã đè lên ngay tắp lự. Dân đua thì hạnh phúc khoe những kiệt tác sáng tạo của mình, chủ yếu là diễu hành hơn là thi thố, chủ yếu là đoàn kết nhau lại vui chơi, hơn là giải thưởng. Chưa bao giờ tinh thần sinh viên lại cao ngút trời như vậy.

Nếu ban ngày đã tuyệt, ban đêm còn gấp trăm lần, ở Grand place và Place des Sciences, các DJ và nhóm nhạc được điều động tới. Chúng tôi hò hét và nhảy những điệu không giống ai. Tôi hết chạy từ place này sang place khác để hòa cùng đám đông, dù đôi lần giữa đường chúng tôi có dừng lại mua frite, waffle và đặc biệt là bia. Bia phải rồi, bia ở khắp nơi, chỗ nào cũng có. Bia trong các tét bia nhôm cực lớn, đủ các loại, đủ các độ, mát lạnh trong đêm tháng 10 kì diệu. Có kẻ nói đây có thể coi là lễ hội bia lớn thứ 2 châu âu, chỉ sau Oktoberfest, quả không có sai.

Tôi mặc áo phông “Em yêu Hà Nội” đi tung tăng, bao nhiêu kẻ xa lạ cũng vẫy tay chào hỏi, cùng uống bia, trêu đùa và hò hét “Jahoo” (chiến thắng theo tiếng Ấn Độ) cổ vũ những kẻ đạp xe hừng hực. Chúng tôi  không chỉ uống một mà tới cả chục cốc bia tươi, hết kẻ này mời lại tới người kia gọi. Cứ thế, sinh viên đi dọc thành phố, tay cầm bia, tay kia khoác vai đồng bọn, miệng nghêu ngao hát.

Nửa đêm, pháo hoa vụt sang lên trên bầu trời Louvain la neuve, tôi quay sang lũ bạn, này Arnab, Vengat, Alex, Saru, chúng ta thật may mắn khi có những giây phút tuổi trẻ thế này, không phải quá tuyệt vời sao. Chúng ta phải tận tưởng và hạnh phúc. Tôi quay sang ôm thật chặt, không phải một đứa bạn của mình mà một cô gái treo biển Free hug, cô ấy thật thông minh và xứng đáng có một cái ôm nồng ấm. Tôi lại quay qua phía bên kia đường, có những kẻ vẫn mải miết đạp xe như tôi mải miết theo đuổi giấc mơ của mình

“Bon courage” tôi hét lên cho họ và cho cả mình. Phải rồi, bánh xe thời gian đang quay bất tận, lướt qua những cánh đồng ước mơ, từng cánh đồng một, đôi lúc nó vô tình đè nát vài điều quan trọng, nhưng rồi sẽ tới ngôi nhà hạnh phúc thôi. Thật đấy.

La quinzaine

Chúng tôi nhận được cái tin nhắn thế này từ Pierre-Edouard vào ngày 8/2/2010

“Salut,

Ca vous dis une petite quinzaine le 18 février?

P-E”

“Hey, chúng mày có mún tham gia 1 cái quinzaine nho nhỏ vào ngày 18/2 không?”

Ái chà chà lại ăn chơi đây, nhưng…..tôi với Alex quay sang nhìn nhau “quizaine là cái quái gì vậy?” tôi hì hục tra từ điển “quinzaine” nghĩa là 2 tuần, chúng tôi ngao ngán thở dài, đến chịu anh chàng Pierre. Tôi kể chưa nhỉ, Pierre-Edouard Hacher I là cả 1 huyền thoại sống vì sự sớm nắng chiều mưa giữa trưa tuyết, nói chính xác là rất khó chiều cái tính tình kì cà kì cục của cậu chàng, nhưng đó là cậu bạn rất khá, chơi ra chơi, làm ra làm, cực kì.

Sau một hồi loay hoay, chúng tôi cũng phát hiện ra La quinzaine là nghĩa là lễ hội bia 2 tuần liên tục tại Louvain la neuve. Thật không ngờ, tôi quả là may mắn, sống ở xứ Bỉ nơi bia nhiều hơn nước lọc và ở ngay chính vựa bia của nó.

La quinzaine được ra đời do những sinh viên ham bia thích tiệc tùng của Louvain la neuve. Lễ hội này không chính thống như 24h vélo, tức là không có chuyện phó hiệu trưởng cũng tham gia, thành phố nhộn nhịp cờ hoa, mà chỉ là lễ hội truyền miệng giữa các sinh viên. Cứ về đêm, mọi người lại rỉ tai nhau “Này đi uống bia nhé” vậy là lôi nhau đi uống bia, cứ đêm nào cũng uống trong vòng 2 tuần. Thế là xong.

Nơi tụ tập thì khác thường hơn 1 chút, nếu ngày thường uống bia thì theo nhóm nhỏ thì nay là nhóm lớn, hội bia được chuyển từ trong nhà ra ngoài ngõ, trong quán bar sang trọng ra những club lớn bẩn thỉu. Tiêu biểu là MDS- maison des sciences (ngôi nhà khoa học), xin đừng hỏi tôi vì sao ngôi nhà khoa học lại được mang ra làm nơi rượu chè đình đám nhé, thật sự tới giờ tôi cũng không hiểu. Bia và khoa học có thể sống chung một mái nhà là tôi vui lắm rồi. MDS đơn giản là một ngôi nhà, không hơn không kém, tức là không bàn ghế, không phòng này nọ, chỉ có 1 phòng lớn, nhạc ồn ào, một quán bar với khoảng 200 loại bia mà nhìn bảng chữ nhỏ din din tôi đã hoa cả mắt. Tới chóng cả mặt khi thấy lượng người đổ vào ngày một đông. Trong khi tôi  nhảy nhót và tận hưởng cố bia mát lạnh của mình, thì từ đâu một anh chàng say xỉn đi thẳng tới góc tường tôi đang đứng và tự nhiên ……..tường đè. Tôi chút thì khóc thét nhưng vẫn giữ mình vững vàng uống nốt cốc thứ 3 rồi, cố gắng chen khỏi biển người để sang sàn disco bên cạnh.

Chỉ tới khi nhớ ra buổi học sớm mai, tôi mới nối tay lên vai Pierre như kiểu làm đoàn tàu, để cậu ta lao vút qua đám đông cho tôi ra ngoài, cậu ta bảo không làm thế chắc chắn tôi sẽ bị đè bẹp. Tôi hít lấy hít để không khí đêm trong lành và lết về nhà hơi ngà ngà lúc 2h đêm trong khi tụi bạn còn ở lại tới sáng.

“Này hôm qua thật hi hữu trong lịch sử, tôi nhìn thấy vô số các cô gái ngồi tè bậy dọc đường” Arnab hớn hở khoe tôi ngày hôm sau

“Thậm chí có 2 cô nàng ngồi che cho nhau nhưng lại che ở phía sau, haha” Alex tiếp lời

“Chúng mình thật quá tử tế khi đi ngang qua còn khuyến khích các cô nàng cứ tự nhiên” Arnab cười không thôi

“Trời ơi, tôi thật sự tiếc về đã về nhà sớm” tôi giả vờ khóc lóc. Sinh viên là thế, họ hò hét, nhảy múa, họ uống bia và tè đường. Gái thì ra đường, trai thì cứ tự nhiên ngay tại sàn disco. Chuyện đó cũng bình thường như ngày hai bữa. Sáng hôm sau cả thành phố bốc mùi nồng nặc, xe tải nước phải đi phun nước rào rào. Cứ thế 2 tuần tôi đi qua Place des Sciences với cái tay che mũi. Thật kinh khủng và vui khủng khiếp.

La quizaine với bia, những điệu nhảy và bạn bè, chưa bao giờ tôi thấy thời sinh viên của mình sống động tới vậy, nhất là khi ở Ý tôi suốt ngày nằm nhà mơ mộng. Hội hè vẫn cứ triền miên.

 

Truyện ngắn: Như là tình ca

(Cảm hứng từ những ngày ốm kỉ lục)

Xoảng, tiếng cốc rơi vỡ vào khoảng không đêm tĩnh lặng. Cô lật người quờ quạng, tay va vào cái cốc trên bàn đầu giường và giờ nó nát tan tành. Cô tỉnh dậy, tay nóng như hòn lửa, trán căng như quả bưởi, người mềm nhũn. Cố gắng ngồi dậy trong nỗ lực gần như vô vọng bởi chỉ cần thoáng nhấc mình ra khỏi đêm, đầu cô quay cuồng và cơn buồn nôn ập tới. Mọi thứ xung quanh u mê phản bội lại cảm giác sống của mình. Cô nhắm mắt, tay luồn qua hộc tủ đầu giường, sau một hồi quờ quạng, cô tóm lấy viên thuốc, nuốt ực như viên kẹo ngọt rồi nằm lại xuống giường.

Lần thứ 2 cô tỉnh lại trong đêm, thấy mình như vừa bước ra từ bể bơi. Cơn lạnh ập tới bất chợt khiến cô rùng mình.

………………………………………

Lách cách, lách cách, có tiếng mở cửa trong đêm, có ánh đèn bật sáng.

“Ơ, sao em lại ở đây?”

Và đây là lần thứ 3. Cô mở mắt ra, ánh sáng làm cô chói mắt. Lờ mờ một khuôn mặt gần như thân quen đang nhìn chằm chằm về phía mình, cô bất giác nhìn xung quanh. Sau 1/5 phút lưỡng lự, lý trí đã quay lại dưới lớp tóc ướt nhoẹt và cái trán bê bết, cái nhìn sửng sốt hiện lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

“Ừ nhỉ sao em lại ở đây?” cô lặp lại như cái máy

Thế quái nào mà mình lại ở nhà anh vào cái giờ khỉ này.

…………………………………………

4h chiều, cô bước ra khỏi phòng lab, thở dài ngao ngán khi trời đã tối mù mịt như đêm 30. Thời tiết Copenhagen mùa đông thật tệ, lạnh tới tê tái. Tuyết ngập khắp nơi, tới nỗi giờ chỉ nghe từ Tuyết là cô sởn da gà. Vậy mà đã có lúc cô thèm khát nó tới mê mệt.

Linh tiến tới dãy xe đạp chồng chất dưới đám tuyết tháng 12. Sinh viên để xe đạp ngổn ngang khắp nơi, nhưng kể những xe “cùi bắp” nhất thì cũng được trang bị khóa tới tận lốp. Linh đạp qua những chiếc xe đạp băng băng tới bên chiếc xe vàng chóe của mình. Dù đi giày chống tuyết, cô gần như chửi thề khi ẩm ướt từng kẽ chân. Dắt chiếc xe đạp lên, cô thấy đầu óc choáng váng, thế giới đảo điên, và dĩ nhiên cô ngã gục xuống. Vục mặt vào đống tuyết ướt lạnh, nhưng vó không chổng nổi lên trời.

Đáng lẽ giờ này cô vẫn đang còn miệt mài với máy tính, con số, lập trình ở trên lab, nhưng sau giờ cơm trưa Linh thấy mình bắt đầu bất thường. Họng cô đau nghẹt, còn nước mũi tuôn trào như suối. Cứ 5s cô phải làm cái công việc kinh hãi là đưa khăn giấy lên chùi, mê mải tới đỏ ửng cả vùng da trên miệng. Cơn ho thì cứ kéo tới 10 giây một lần. Đâu óc cô hỗn độn không thể suy nghĩ nên hồn. Cô cố bám trụ lấy cái laptop để quên cái triệu chứng chán ngán đã diễn ra cả nghìn lần. Nhưng tới khi nhìn cái mặt ửng đỏ của mình trong gương, thì cô đành đầu hàng.

Lại cảm cúm rồi, quái quỷ.

Giải pháp đơn giản nhất: về nhà và ngủ. Vậy là cô với vội sách vở, nhét con laptop từ thời đại cổ sinh vào ba lô, bắt đầu hành trình vượt tuyết về nhà an dưỡng. Nhưng cái hành trình đấy hình như đã kết thúc ở một ngôi nhà khác.

………………………………………….

Không phải hình như mà chắc chắn là nó đã kết thúc ở nhà anh.

“Không phải em ngất trên đường rồi anh bắt cóc em tới đấy chứ, hoặc do nhà em bị thổ phỉ tấn công, hoặc đơn giản trong cơn sốt mê sảng em đã đi nhầm đường” cô nhún vai làm điệu hài hước trước con mắt ngạc nhiên của anh

“Con đường xưa chưa quên bàn chân, bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ” Thanh Tùng thật là kì tài thiên hạ

“Em lại ốm, sốt nữa à” ánh mắt anh đầy lo lắng. “Em bị từ khi nào?”

“Để xem nào, theo lịch dương thì em rời phòng lab lúc 4:02 chiều ngày 21 tháng 12 năm 2011 trong tình trạng sốt nhẹ. Và tới khi hạ cánh tới đây thì có lẽ em sốt lì bì và ngủ như một hòn đá” Linh cười trừ

“Em có biết hôm nay là ngày nào rồi không?hôm nay là 11:00 đêm ngày 23 tháng 12 năm 2011. Tức là em đã ngủ liền 2 ngày rồi đấy, bùi nhùi . Anh nghĩ là em chưa uống thuốc đúng không? trả lời thành thật” Anh tiến lại gần sờ vào cái trán ướt nhẹp của cô.

Thảm họa !!!!!!!!!!!!!!!!!! vậy sau 3 tháng hình ảnh đầu tiên anh nhìn thấy mình là một đứa xanh loét, tóc tai rũ rưỡi, kinh khủng thế này đây.

“Em uống rồi mà, em tìm thấy thuốc trong ngăn tủ. Anh nghĩ đầu em chỉ để mọc tóc chắc?em uống thuốc hạ sốt với thuốc cảm cúm rồi mới xinh tươi được thế này đấy”

“Ừ, em hết sốt rồi.  Cũng biết uống thuốc rồi cơ đấy. Ăn uống gì chưa?” anh bước tới tủ lạnh

Tuyệt thật! !!!!!!!!!!!!!!! Tình cảnh cũng không tới nỗi tệ lắm.

“Chắc em tu hết 2 lít sữa, 3 lít nước cam của anh rồi cũng nên. Em có cảm giác giờ em có thể sản xuất ra Yomost vị cam” Linh không bao giờ mất đi cái tính hài hước vốn có của mình

“Ừ, hình như tủ lạnh nó đang kêu gào “mất nước” trầm trọng đây. Nhưng thế thì sao khỏi bệnh được?để anh nấu gì đó cho em” anh thì lúc nào cũng dịu dàng, quan tâm, và thực tế hết sức.

“Nếu được thì anh hầm cho em món escargot với xả ớt đi, em thèm cái thứ tanh nhớt ấy kinh khủng” cô hí hửng nhìn mặt anh như muốn ói ngay tại chỗ khi cô nhắc tới món ốc sên.

……………………………………………

Đêm trước Noel cách đây một năm, anh đi lang thang một mình qua cảng Nyhavn. Các ngôi nhà xung quanh đã lên đèn, có lẽ họ đang đắm chìm trong hạnh phúc năm mới. Năm nay anh bận rộn với đống bài vở mà quên cả book vé đi chơi. Kết quả anh chết chẹt giáng sinh ở đây, trong khi bạn bè bay về xứ ấm tránh rét.

Cô ngồi đó, trên dãy bậc thang dài, trong cái lạnh cắt thịt.

“Em ổn chứ?” Anh tới bên sau sau khi mơ hồ đã gặp cô nhóc này trong buổi ra mắt thành viên đầu năm

Cô ngước mắt lên, vụng về che giấu làn nước mắt đang lem nhem hết thứ son phấn màu mè, và kinh hãi hơn phấn mắt đen của cô đang hòa dòng chảy xuống.

“Em không sao, chỉ ngồi suy nghĩ chuyện nhân tình thế thái tí thôi. Chẹp, em cứ như thằng hề ở rạp xiếc ấy nhỉ?” Linh vẫn không bỏ được thói quen soi gương mỗi khi có chàng trai nào đến gần

“ờ nhìn mặt em giờ hãi lắm, đó là kết cục của việc khóc nhè đấy”

“Em vừa ăn hơi nhiều muối, không chịu nổi nên đành cho ra bớt, không mai lại phải nhập viện vì thừa muối thiếu I ốt thì khổ” Linh cười lại

“Thôi nào đứng dậy, đi chợ noel với anh”

Anh đưa tay ra kéo cô dậy khỏi cái vũng lầy nhớ nhà xót quê. Họ vui vẻ đi cùng nhau. Họ đi qua những gian hàng rực rỡ màu sắc, những gian hàng thủ công, rồi kết thúc với gian hàng ăn uống. Họ uống rượu nóng và khơi nên những câu chuyện ấm áp

“Em muốn thử cái món escargot kia” Linh hí hửng hít hà một cái nồi đang bốc hơi nghi ngút giữa trời tuyết lạnh. Họ cùng thưởng thức món ốc sên nấu trong nồi nước lõng bõng. Anh gần như đã phun ngay ra tại chỗ khi thưởng thức món ăn kinh hãi này, còn cô nhai ngon lành.

“Tuyệt quá, em sẽ ăn thêm bát nữa” cô nhảy chân sáo đến gian hàng trong khi anh làm bộ mặt nôn ọe.

“Em kinh dị thật đấy”

Rồi họ đi chơi cả đêm, qua những con đường, những gian hàng, từ Strøget tới Kongens Nytorv, họ đi ngược lại Skuespilhuset rồi ra Opera house, tới lâu đài Amalienborg Slot. Dưới nhà thờ cổ kính bậc nhất xứ Vikking, cô nắm lấy tay anh và họ dắt tay tự nhiên như một đôi lứa. Họ dắt tay nhau đi khắp ngõ ngách thành phố trong đêm giá lạnh. Họ thành một cặp từ đấy.

…………………………….

Họ yêu nhau phải nói thế nào nhỉ, đẹp. Ừ họ yêu nhau đẹp. Hẹn hò, xem phim, nấu ăn và tất tần tật những gì cặp đôi cần là họ có. Anh cao to, cô bé nhỏ. Anh điềm đạm, cô vui vẻ. Anh chỉn chu, quần áo phẳng như tờ, sách vở gọn gàng, nhà cửa sạch sẽ. Còn cô, cô bày bừa mọi lúc có thể, cô vứt đồ chỗ này chỗ kia, rồi khóc thét khi tìm không ra thứ mình cần. Anh gọi cô là bùi nhùi, còn cô gọi là là kẹp giấy. Họ bù trừ, họ khỏa lấp cho nhau.

Một buổi chiều tà, cô ngồi đọc sách, anh làm việc. Bản The rose nhẹ nhàng dịu dặt trong nắng chiều.

“Kẹp giấy, anh bật Nirvana đi” cô nhõng nhẽo

“Khi làm việc em nên nhạc nhẹ nhàng thư thái thế này. Sao em có thể yêu được thứ nhạc ầm ĩ ấy nhỉ”

Bất chợt như kẻ mộng mị thấy ánh sáng, cô ngước mắt lên nhìn quanh. Tất cả  được sắp xếp một cách trật tự thái quá. Cô thở dài ngao ngán, vở phải để dưới sách, bút phải cho vào ống, kẹp giấy phải nằm trong hộp. Tất cả những thứ khuôn phép làm cô mệt mỏi, cô nhớ cái phòng bừa bộn ấm cúng của mình dù chỉ mới rời nó cách đây 30 phút. Cô thèm ăn những món đường phố, thèm chạy long nhong với lũ bạn, thèm cơn gió xuân thổi tràn tuổi trẻ. Cô nhìn anh ngồi làm việc một cách âu yếm tha thiết như cái tha thiết cô mong tự do.

“Anh này, mình chia tay nhau đi”

“Em nói cái gì thế”

“Em mệt mỏi rồi ” Linh cúi gằm mặt xuống như đứa trẻ có tội.

Anh mới là người mệt mỏi với cái mớ mòng mòng em gây ra chứ”

“Em biết mà, em biết em làm gì cũng hỏng, anh không phải nhắc” cô khóc nấc lên như khi lên 4 đòi kẹo không thành

Anh xoa đầu cô, dỗ dành. Cô lúc nào cũng con nít như thế, toàn nói những câu ngớ ngẩn và làm những trò dỗi hờn. Nhưng lần này cô nói thật, anh biết thế. Anh tự cảm thấy từ sâu thẳm.

“Em mãi là em gái nhỏ của anh, biết chưa?”

“Không yêu nhau nữa thì làm kẻ thù đi anh. Anh phải đi rêu rao khắp nơi là em là đứa tồi tệ, để em căm tức anh, không thèm nhìn mặt anh”

Anh xoa đầu cô lần nữa “em thích làm gì thì làm, em tự do rồi”. Vậy là họ chia tay trong tình yêu.

…………………………………………………….

Dưới cái thời tiết -10 độ này thì anh có lên trời cũng không kiếm nổi ốc sên cho cô, vì thế họ ăn cháo gà.

“Chà anh nấu cháo tuyệt thật”

“Em ổn chứ” anh vẫn cái giọng dịu dàng ấy

“Em khỏe rồi, không phải em đã ngủ 2 ngày 2 đêm rồi đó sao. Em ổn” Linh đứng dậy khỏi cái giường – gần – như – là – cái –  ổ trong trạng thái chông chênh. Tay cô vơ đống đồ như một cái máy, chân bước đi những bước vững chãi như trên mây.

“Em cũng nên về thôi.” Linh nói mạnh mẽ.  Anh sẽ giữ em lại chứ???

“Ngoài trời tuyết lắm,  để anh đưa em về” anh nhón tay lên bàn lấy chùm chìa khóa xe hơi.

“Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ

hãy để chúng ta đưa nhau về…

trong thương nhớ…”

Qủa là một bài thơ tuyệt đẹp.

Linh mỉm cười “Vâng, coi như cuốc xe này là quà Noel cho em nhé. Anh trai”

“Ừ Noel vui vẻ em gái” anh xoa đầu cô tới lúc tóc tai rối bù.

Ngoài kia tuyết lại bắt đầu rơi lại. Tuyết cũng từng đẹp đấy, nhưng có cái gì còn từng đẹp hơn tuyết. Có cái gì đó đẹp, đẹp lắm, nhưng chết rồi, hình như đó là một bản tình ca.

MTN 2/2011