(Cảm hứng từ những ngày ốm kỉ lục)

Xoảng, tiếng cốc rơi vỡ vào khoảng không đêm tĩnh lặng. Cô lật người quờ quạng, tay va vào cái cốc trên bàn đầu giường và giờ nó nát tan tành. Cô tỉnh dậy, tay nóng như hòn lửa, trán căng như quả bưởi, người mềm nhũn. Cố gắng ngồi dậy trong nỗ lực gần như vô vọng bởi chỉ cần thoáng nhấc mình ra khỏi đêm, đầu cô quay cuồng và cơn buồn nôn ập tới. Mọi thứ xung quanh u mê phản bội lại cảm giác sống của mình. Cô nhắm mắt, tay luồn qua hộc tủ đầu giường, sau một hồi quờ quạng, cô tóm lấy viên thuốc, nuốt ực như viên kẹo ngọt rồi nằm lại xuống giường.

Lần thứ 2 cô tỉnh lại trong đêm, thấy mình như vừa bước ra từ bể bơi. Cơn lạnh ập tới bất chợt khiến cô rùng mình.

………………………………………

Lách cách, lách cách, có tiếng mở cửa trong đêm, có ánh đèn bật sáng.

“Ơ, sao em lại ở đây?”

Và đây là lần thứ 3. Cô mở mắt ra, ánh sáng làm cô chói mắt. Lờ mờ một khuôn mặt gần như thân quen đang nhìn chằm chằm về phía mình, cô bất giác nhìn xung quanh. Sau 1/5 phút lưỡng lự, lý trí đã quay lại dưới lớp tóc ướt nhoẹt và cái trán bê bết, cái nhìn sửng sốt hiện lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

“Ừ nhỉ sao em lại ở đây?” cô lặp lại như cái máy

Thế quái nào mà mình lại ở nhà anh vào cái giờ khỉ này.

…………………………………………

4h chiều, cô bước ra khỏi phòng lab, thở dài ngao ngán khi trời đã tối mù mịt như đêm 30. Thời tiết Copenhagen mùa đông thật tệ, lạnh tới tê tái. Tuyết ngập khắp nơi, tới nỗi giờ chỉ nghe từ Tuyết là cô sởn da gà. Vậy mà đã có lúc cô thèm khát nó tới mê mệt.

Linh tiến tới dãy xe đạp chồng chất dưới đám tuyết tháng 12. Sinh viên để xe đạp ngổn ngang khắp nơi, nhưng kể những xe “cùi bắp” nhất thì cũng được trang bị khóa tới tận lốp. Linh đạp qua những chiếc xe đạp băng băng tới bên chiếc xe vàng chóe của mình. Dù đi giày chống tuyết, cô gần như chửi thề khi ẩm ướt từng kẽ chân. Dắt chiếc xe đạp lên, cô thấy đầu óc choáng váng, thế giới đảo điên, và dĩ nhiên cô ngã gục xuống. Vục mặt vào đống tuyết ướt lạnh, nhưng vó không chổng nổi lên trời.

Đáng lẽ giờ này cô vẫn đang còn miệt mài với máy tính, con số, lập trình ở trên lab, nhưng sau giờ cơm trưa Linh thấy mình bắt đầu bất thường. Họng cô đau nghẹt, còn nước mũi tuôn trào như suối. Cứ 5s cô phải làm cái công việc kinh hãi là đưa khăn giấy lên chùi, mê mải tới đỏ ửng cả vùng da trên miệng. Cơn ho thì cứ kéo tới 10 giây một lần. Đâu óc cô hỗn độn không thể suy nghĩ nên hồn. Cô cố bám trụ lấy cái laptop để quên cái triệu chứng chán ngán đã diễn ra cả nghìn lần. Nhưng tới khi nhìn cái mặt ửng đỏ của mình trong gương, thì cô đành đầu hàng.

Lại cảm cúm rồi, quái quỷ.

Giải pháp đơn giản nhất: về nhà và ngủ. Vậy là cô với vội sách vở, nhét con laptop từ thời đại cổ sinh vào ba lô, bắt đầu hành trình vượt tuyết về nhà an dưỡng. Nhưng cái hành trình đấy hình như đã kết thúc ở một ngôi nhà khác.

………………………………………….

Không phải hình như mà chắc chắn là nó đã kết thúc ở nhà anh.

“Không phải em ngất trên đường rồi anh bắt cóc em tới đấy chứ, hoặc do nhà em bị thổ phỉ tấn công, hoặc đơn giản trong cơn sốt mê sảng em đã đi nhầm đường” cô nhún vai làm điệu hài hước trước con mắt ngạc nhiên của anh

“Con đường xưa chưa quên bàn chân, bàn chân đã lãng quên con đường nhỏ” Thanh Tùng thật là kì tài thiên hạ

“Em lại ốm, sốt nữa à” ánh mắt anh đầy lo lắng. “Em bị từ khi nào?”

“Để xem nào, theo lịch dương thì em rời phòng lab lúc 4:02 chiều ngày 21 tháng 12 năm 2011 trong tình trạng sốt nhẹ. Và tới khi hạ cánh tới đây thì có lẽ em sốt lì bì và ngủ như một hòn đá” Linh cười trừ

“Em có biết hôm nay là ngày nào rồi không?hôm nay là 11:00 đêm ngày 23 tháng 12 năm 2011. Tức là em đã ngủ liền 2 ngày rồi đấy, bùi nhùi . Anh nghĩ là em chưa uống thuốc đúng không? trả lời thành thật” Anh tiến lại gần sờ vào cái trán ướt nhẹp của cô.

Thảm họa !!!!!!!!!!!!!!!!!! vậy sau 3 tháng hình ảnh đầu tiên anh nhìn thấy mình là một đứa xanh loét, tóc tai rũ rưỡi, kinh khủng thế này đây.

“Em uống rồi mà, em tìm thấy thuốc trong ngăn tủ. Anh nghĩ đầu em chỉ để mọc tóc chắc?em uống thuốc hạ sốt với thuốc cảm cúm rồi mới xinh tươi được thế này đấy”

“Ừ, em hết sốt rồi.  Cũng biết uống thuốc rồi cơ đấy. Ăn uống gì chưa?” anh bước tới tủ lạnh

Tuyệt thật! !!!!!!!!!!!!!!! Tình cảnh cũng không tới nỗi tệ lắm.

“Chắc em tu hết 2 lít sữa, 3 lít nước cam của anh rồi cũng nên. Em có cảm giác giờ em có thể sản xuất ra Yomost vị cam” Linh không bao giờ mất đi cái tính hài hước vốn có của mình

“Ừ, hình như tủ lạnh nó đang kêu gào “mất nước” trầm trọng đây. Nhưng thế thì sao khỏi bệnh được?để anh nấu gì đó cho em” anh thì lúc nào cũng dịu dàng, quan tâm, và thực tế hết sức.

“Nếu được thì anh hầm cho em món escargot với xả ớt đi, em thèm cái thứ tanh nhớt ấy kinh khủng” cô hí hửng nhìn mặt anh như muốn ói ngay tại chỗ khi cô nhắc tới món ốc sên.

……………………………………………

Đêm trước Noel cách đây một năm, anh đi lang thang một mình qua cảng Nyhavn. Các ngôi nhà xung quanh đã lên đèn, có lẽ họ đang đắm chìm trong hạnh phúc năm mới. Năm nay anh bận rộn với đống bài vở mà quên cả book vé đi chơi. Kết quả anh chết chẹt giáng sinh ở đây, trong khi bạn bè bay về xứ ấm tránh rét.

Cô ngồi đó, trên dãy bậc thang dài, trong cái lạnh cắt thịt.

“Em ổn chứ?” Anh tới bên sau sau khi mơ hồ đã gặp cô nhóc này trong buổi ra mắt thành viên đầu năm

Cô ngước mắt lên, vụng về che giấu làn nước mắt đang lem nhem hết thứ son phấn màu mè, và kinh hãi hơn phấn mắt đen của cô đang hòa dòng chảy xuống.

“Em không sao, chỉ ngồi suy nghĩ chuyện nhân tình thế thái tí thôi. Chẹp, em cứ như thằng hề ở rạp xiếc ấy nhỉ?” Linh vẫn không bỏ được thói quen soi gương mỗi khi có chàng trai nào đến gần

“ờ nhìn mặt em giờ hãi lắm, đó là kết cục của việc khóc nhè đấy”

“Em vừa ăn hơi nhiều muối, không chịu nổi nên đành cho ra bớt, không mai lại phải nhập viện vì thừa muối thiếu I ốt thì khổ” Linh cười lại

“Thôi nào đứng dậy, đi chợ noel với anh”

Anh đưa tay ra kéo cô dậy khỏi cái vũng lầy nhớ nhà xót quê. Họ vui vẻ đi cùng nhau. Họ đi qua những gian hàng rực rỡ màu sắc, những gian hàng thủ công, rồi kết thúc với gian hàng ăn uống. Họ uống rượu nóng và khơi nên những câu chuyện ấm áp

“Em muốn thử cái món escargot kia” Linh hí hửng hít hà một cái nồi đang bốc hơi nghi ngút giữa trời tuyết lạnh. Họ cùng thưởng thức món ốc sên nấu trong nồi nước lõng bõng. Anh gần như đã phun ngay ra tại chỗ khi thưởng thức món ăn kinh hãi này, còn cô nhai ngon lành.

“Tuyệt quá, em sẽ ăn thêm bát nữa” cô nhảy chân sáo đến gian hàng trong khi anh làm bộ mặt nôn ọe.

“Em kinh dị thật đấy”

Rồi họ đi chơi cả đêm, qua những con đường, những gian hàng, từ Strøget tới Kongens Nytorv, họ đi ngược lại Skuespilhuset rồi ra Opera house, tới lâu đài Amalienborg Slot. Dưới nhà thờ cổ kính bậc nhất xứ Vikking, cô nắm lấy tay anh và họ dắt tay tự nhiên như một đôi lứa. Họ dắt tay nhau đi khắp ngõ ngách thành phố trong đêm giá lạnh. Họ thành một cặp từ đấy.

…………………………….

Họ yêu nhau phải nói thế nào nhỉ, đẹp. Ừ họ yêu nhau đẹp. Hẹn hò, xem phim, nấu ăn và tất tần tật những gì cặp đôi cần là họ có. Anh cao to, cô bé nhỏ. Anh điềm đạm, cô vui vẻ. Anh chỉn chu, quần áo phẳng như tờ, sách vở gọn gàng, nhà cửa sạch sẽ. Còn cô, cô bày bừa mọi lúc có thể, cô vứt đồ chỗ này chỗ kia, rồi khóc thét khi tìm không ra thứ mình cần. Anh gọi cô là bùi nhùi, còn cô gọi là là kẹp giấy. Họ bù trừ, họ khỏa lấp cho nhau.

Một buổi chiều tà, cô ngồi đọc sách, anh làm việc. Bản The rose nhẹ nhàng dịu dặt trong nắng chiều.

“Kẹp giấy, anh bật Nirvana đi” cô nhõng nhẽo

“Khi làm việc em nên nhạc nhẹ nhàng thư thái thế này. Sao em có thể yêu được thứ nhạc ầm ĩ ấy nhỉ”

Bất chợt như kẻ mộng mị thấy ánh sáng, cô ngước mắt lên nhìn quanh. Tất cả  được sắp xếp một cách trật tự thái quá. Cô thở dài ngao ngán, vở phải để dưới sách, bút phải cho vào ống, kẹp giấy phải nằm trong hộp. Tất cả những thứ khuôn phép làm cô mệt mỏi, cô nhớ cái phòng bừa bộn ấm cúng của mình dù chỉ mới rời nó cách đây 30 phút. Cô thèm ăn những món đường phố, thèm chạy long nhong với lũ bạn, thèm cơn gió xuân thổi tràn tuổi trẻ. Cô nhìn anh ngồi làm việc một cách âu yếm tha thiết như cái tha thiết cô mong tự do.

“Anh này, mình chia tay nhau đi”

“Em nói cái gì thế”

“Em mệt mỏi rồi ” Linh cúi gằm mặt xuống như đứa trẻ có tội.

Anh mới là người mệt mỏi với cái mớ mòng mòng em gây ra chứ”

“Em biết mà, em biết em làm gì cũng hỏng, anh không phải nhắc” cô khóc nấc lên như khi lên 4 đòi kẹo không thành

Anh xoa đầu cô, dỗ dành. Cô lúc nào cũng con nít như thế, toàn nói những câu ngớ ngẩn và làm những trò dỗi hờn. Nhưng lần này cô nói thật, anh biết thế. Anh tự cảm thấy từ sâu thẳm.

“Em mãi là em gái nhỏ của anh, biết chưa?”

“Không yêu nhau nữa thì làm kẻ thù đi anh. Anh phải đi rêu rao khắp nơi là em là đứa tồi tệ, để em căm tức anh, không thèm nhìn mặt anh”

Anh xoa đầu cô lần nữa “em thích làm gì thì làm, em tự do rồi”. Vậy là họ chia tay trong tình yêu.

…………………………………………………….

Dưới cái thời tiết -10 độ này thì anh có lên trời cũng không kiếm nổi ốc sên cho cô, vì thế họ ăn cháo gà.

“Chà anh nấu cháo tuyệt thật”

“Em ổn chứ” anh vẫn cái giọng dịu dàng ấy

“Em khỏe rồi, không phải em đã ngủ 2 ngày 2 đêm rồi đó sao. Em ổn” Linh đứng dậy khỏi cái giường – gần – như – là – cái –  ổ trong trạng thái chông chênh. Tay cô vơ đống đồ như một cái máy, chân bước đi những bước vững chãi như trên mây.

“Em cũng nên về thôi.” Linh nói mạnh mẽ.  Anh sẽ giữ em lại chứ???

“Ngoài trời tuyết lắm,  để anh đưa em về” anh nhón tay lên bàn lấy chùm chìa khóa xe hơi.

“Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ

hãy để chúng ta đưa nhau về…

trong thương nhớ…”

Qủa là một bài thơ tuyệt đẹp.

Linh mỉm cười “Vâng, coi như cuốc xe này là quà Noel cho em nhé. Anh trai”

“Ừ Noel vui vẻ em gái” anh xoa đầu cô tới lúc tóc tai rối bù.

Ngoài kia tuyết lại bắt đầu rơi lại. Tuyết cũng từng đẹp đấy, nhưng có cái gì còn từng đẹp hơn tuyết. Có cái gì đó đẹp, đẹp lắm, nhưng chết rồi, hình như đó là một bản tình ca.

MTN 2/2011

2 thoughts on “Truyện ngắn: Như là tình ca

  1. truyện này có vẻ vẫn là open-ending nhỉ? cái kết lơ lửng thế này tại vì writer cũng đang lơ lửng 🙂 anyway, tớ thích cách ấy viết , đẹp và nhẹ nhàng 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s