Hội hè liên miên

Lễ hội Vélo 24h

Những ngày đầu tháng 10, trời hơi lạnh nhưng có chút nắng vàng hiếm hoi xứ phương Bắc. Những ngày đầu năm, buổi học bắt đầu 8h sáng, dù có mê mệt với cái giường thú bông, tôi cũng phải cố lê bước tới trường.

Sáng nay tôi đi học và không thấy giáo sư đâu.

“Sao giáo sư lại bỏ dạy thế này được nhỉ?”

“Chỉ có thể vì hôm nay là Vélo 24h” Alex gợi ý

“Xì, làm sao mà giáo sư lại vì trò trẻ con đó mà bỏ được”

“Let’s see” Vengat nhảy vào

Sau 30ph đợi trong mòn mỏi, cả lũ chúng tôi phấn khởi trở về vì nghỉ được 4h. Tôi đang loay hoay do các con đường đã bắt đầu bị rào chắn lại và đám đông đổ ra ngày một nhiều thì vèo

“Nhìn kìa giáo sư Marq Benoit” tôi hét lên

Đúng vậy thầy giáo của chúng tôi và còn là phó hiệu trưởng UCL đang làm tay đua kiệt xuất, dẫn đầu đoàn đua tiến về phía Rue de Wallons. Có lẽ ông là người khai trương giải đấu.

“Giáo sư cố lên, giáo sư cố lên” chúng tôi hò hét và vẫy tay cật lực. Thật chẳng có ở nơi nào mà giáo sư cũng tham gia ăn chơi nhiệt tình như ở đây.

Louvain la neuve là thành phố tí hin,  nên nếu bạn mong chờ một cái gì tuyệt vời có thể xảy ra ở đây thì chỉ có thể là 24h Vélo. Lễ hội truyền thống xảy ra vào những ngày tháng 10, khi mà sinh viên cả xứ Bỉ đổ về chốn nhỏ bé này. Lễ hội  do Kot CSE tức là nhóm những kẻ đam mê thể thao lập ra từ những năm 1976 (quả là những kẻ thừa năng lượng). Tôi vẫn còn nhớ trong buổi thuyết trình về LLN ở lớp học tiếng pháp, trong slide của tất cả các nhóm đều nhắc tới 24 velo như 1 phần tất yếu của cuộc sống. Cả lũ có thể thao thao bất tuyệt hàng giờ về những thứ hay ho trong 24h vélo, nhưng rồi lại ngậm kẹo mút ngó lơ khi Nancy – cô giáo tiếng Pháp nhiệt huyết của chúng tôi hỏi:

“Vì sao 24h vélo lại chọn xe đạp chứ không phải phương tiện khác”

Kì quặc thật, bởi nó là 24h vélo chứ sao nữa, không thì nó phải thành 24h motor hay 24h rouler (chạy) sao, nghe tên chẳng hay tẹo nào. Tôi quay sang Vengat – cậu bạn cùng nhóm thuyết trình “Chắc chạy bộ 24h thì mệt, mà xe máy thì ko đủ tiền mua nên chọn xe đạp ấy mà”.

Vélo 24h có nghĩa là bạn xe đạp xe liên tục trong 24h. Thật đấy. Nhưng đó là luật lệ ban đầu thôi, chứ bây giờ thời đại “hai vai chỉ gánh được hai hạt vừng” thì chúng tôi chơi tiếp sức. Thường thì tham gia vào lễ hội sẽ là các nhóm chứ không phải là cá nhân. Các thành viên sẽ thay phiên nhau đạp từ 10h sáng hôm nay tới 10h sáng hôm sau. Vậy thôi.

Nghe có vẻ bí đao nhỉ, nhưng bạn phải có mặt trong những ngày chuẩn bị và tham gia vào lễ hội bạn mới thấy được không khí cuồng nhiệt “vui hơn tết” ấy tuyệt vời thế nào. Người người nhà nhà trang trí xe đạp muôn hình vạn dạng. Đến mức bạn nhìn vào mà không khỏi à ồ “Đó là xe đạp thật sao”. Xe đạp có thể biến thành ôtô, phi thuyền, thành máy bay, thành ngôi nhà Eskimo, thậm chí thành cái chuồng gà hay cậu chàng bé bự Osterich.

“Hết xảy” từ ai cũng nói trong ngày cả thành phố chìm dưới động cơ hai bánh. Sắc màu rực rỡ, âm nhạc rộn ràng và cuộc sống như mới bắt đầu. Ở quảng trường trung tâm, sinh viên ùa ra tham gia các trò chơi, như trong các hội chợ vẫn thường có. Lũ trẻ đắm mình trong tháp trượt hơi khổng lồ hoặc còn bận vui vẻ với lũ ngựa con cực kì xinh mới được mang tới. Thành phố ngập tràn tiếng cười nói vỡ tan cả ngày chớm đông se lạnh và bài hát của Edouard Priem vang lên khắp nơi

“Louvain-la-Neuve
Tu ne dors jamais la nuit
Tu me fais chanter
Sans m’arrêter
On fête toute l’année
Parfois on pleure en juin
Mais non jamais, jamais je ne t’oublierai”

“Ôi, Louvain – La – Neuve

Chúng ta không bao giờ ngủ

Chúng ta thức trong tiếng hát ngập tràn

Chúng ta hội hè triền miên

Chỉ thinh thoảng dừng vào tháng 7

Sẽ chẳng, sẽ chẳng bao giờ tôi quên”

Như bao kẻ khác, tôi cũng lao ra đường hòa nhịp vòng quay. Tôi từng đứng cả giờ xếp  hàng, ăn thử bánh mì kẹp thịt nướng dòn tan ngay cạnh Place de siences, nơi hội sinh viên đang quay một bé lợn giữa trời. Tôi cũng từng đứng hàng giờ quay phim lại đoạn hỗn chiến giữa các loại xe đạp, xe này đang đi tự nhiên lăn đùng ra…. đổ do cồng kềnh, xe khác đã đè lên ngay tắp lự. Dân đua thì hạnh phúc khoe những kiệt tác sáng tạo của mình, chủ yếu là diễu hành hơn là thi thố, chủ yếu là đoàn kết nhau lại vui chơi, hơn là giải thưởng. Chưa bao giờ tinh thần sinh viên lại cao ngút trời như vậy.

Nếu ban ngày đã tuyệt, ban đêm còn gấp trăm lần, ở Grand place và Place des Sciences, các DJ và nhóm nhạc được điều động tới. Chúng tôi hò hét và nhảy những điệu không giống ai. Tôi hết chạy từ place này sang place khác để hòa cùng đám đông, dù đôi lần giữa đường chúng tôi có dừng lại mua frite, waffle và đặc biệt là bia. Bia phải rồi, bia ở khắp nơi, chỗ nào cũng có. Bia trong các tét bia nhôm cực lớn, đủ các loại, đủ các độ, mát lạnh trong đêm tháng 10 kì diệu. Có kẻ nói đây có thể coi là lễ hội bia lớn thứ 2 châu âu, chỉ sau Oktoberfest, quả không có sai.

Tôi mặc áo phông “Em yêu Hà Nội” đi tung tăng, bao nhiêu kẻ xa lạ cũng vẫy tay chào hỏi, cùng uống bia, trêu đùa và hò hét “Jahoo” (chiến thắng theo tiếng Ấn Độ) cổ vũ những kẻ đạp xe hừng hực. Chúng tôi  không chỉ uống một mà tới cả chục cốc bia tươi, hết kẻ này mời lại tới người kia gọi. Cứ thế, sinh viên đi dọc thành phố, tay cầm bia, tay kia khoác vai đồng bọn, miệng nghêu ngao hát.

Nửa đêm, pháo hoa vụt sang lên trên bầu trời Louvain la neuve, tôi quay sang lũ bạn, này Arnab, Vengat, Alex, Saru, chúng ta thật may mắn khi có những giây phút tuổi trẻ thế này, không phải quá tuyệt vời sao. Chúng ta phải tận tưởng và hạnh phúc. Tôi quay sang ôm thật chặt, không phải một đứa bạn của mình mà một cô gái treo biển Free hug, cô ấy thật thông minh và xứng đáng có một cái ôm nồng ấm. Tôi lại quay qua phía bên kia đường, có những kẻ vẫn mải miết đạp xe như tôi mải miết theo đuổi giấc mơ của mình

“Bon courage” tôi hét lên cho họ và cho cả mình. Phải rồi, bánh xe thời gian đang quay bất tận, lướt qua những cánh đồng ước mơ, từng cánh đồng một, đôi lúc nó vô tình đè nát vài điều quan trọng, nhưng rồi sẽ tới ngôi nhà hạnh phúc thôi. Thật đấy.

La quinzaine

Chúng tôi nhận được cái tin nhắn thế này từ Pierre-Edouard vào ngày 8/2/2010

“Salut,

Ca vous dis une petite quinzaine le 18 février?

P-E”

“Hey, chúng mày có mún tham gia 1 cái quinzaine nho nhỏ vào ngày 18/2 không?”

Ái chà chà lại ăn chơi đây, nhưng…..tôi với Alex quay sang nhìn nhau “quizaine là cái quái gì vậy?” tôi hì hục tra từ điển “quinzaine” nghĩa là 2 tuần, chúng tôi ngao ngán thở dài, đến chịu anh chàng Pierre. Tôi kể chưa nhỉ, Pierre-Edouard Hacher I là cả 1 huyền thoại sống vì sự sớm nắng chiều mưa giữa trưa tuyết, nói chính xác là rất khó chiều cái tính tình kì cà kì cục của cậu chàng, nhưng đó là cậu bạn rất khá, chơi ra chơi, làm ra làm, cực kì.

Sau một hồi loay hoay, chúng tôi cũng phát hiện ra La quinzaine là nghĩa là lễ hội bia 2 tuần liên tục tại Louvain la neuve. Thật không ngờ, tôi quả là may mắn, sống ở xứ Bỉ nơi bia nhiều hơn nước lọc và ở ngay chính vựa bia của nó.

La quinzaine được ra đời do những sinh viên ham bia thích tiệc tùng của Louvain la neuve. Lễ hội này không chính thống như 24h vélo, tức là không có chuyện phó hiệu trưởng cũng tham gia, thành phố nhộn nhịp cờ hoa, mà chỉ là lễ hội truyền miệng giữa các sinh viên. Cứ về đêm, mọi người lại rỉ tai nhau “Này đi uống bia nhé” vậy là lôi nhau đi uống bia, cứ đêm nào cũng uống trong vòng 2 tuần. Thế là xong.

Nơi tụ tập thì khác thường hơn 1 chút, nếu ngày thường uống bia thì theo nhóm nhỏ thì nay là nhóm lớn, hội bia được chuyển từ trong nhà ra ngoài ngõ, trong quán bar sang trọng ra những club lớn bẩn thỉu. Tiêu biểu là MDS- maison des sciences (ngôi nhà khoa học), xin đừng hỏi tôi vì sao ngôi nhà khoa học lại được mang ra làm nơi rượu chè đình đám nhé, thật sự tới giờ tôi cũng không hiểu. Bia và khoa học có thể sống chung một mái nhà là tôi vui lắm rồi. MDS đơn giản là một ngôi nhà, không hơn không kém, tức là không bàn ghế, không phòng này nọ, chỉ có 1 phòng lớn, nhạc ồn ào, một quán bar với khoảng 200 loại bia mà nhìn bảng chữ nhỏ din din tôi đã hoa cả mắt. Tới chóng cả mặt khi thấy lượng người đổ vào ngày một đông. Trong khi tôi  nhảy nhót và tận hưởng cố bia mát lạnh của mình, thì từ đâu một anh chàng say xỉn đi thẳng tới góc tường tôi đang đứng và tự nhiên ……..tường đè. Tôi chút thì khóc thét nhưng vẫn giữ mình vững vàng uống nốt cốc thứ 3 rồi, cố gắng chen khỏi biển người để sang sàn disco bên cạnh.

Chỉ tới khi nhớ ra buổi học sớm mai, tôi mới nối tay lên vai Pierre như kiểu làm đoàn tàu, để cậu ta lao vút qua đám đông cho tôi ra ngoài, cậu ta bảo không làm thế chắc chắn tôi sẽ bị đè bẹp. Tôi hít lấy hít để không khí đêm trong lành và lết về nhà hơi ngà ngà lúc 2h đêm trong khi tụi bạn còn ở lại tới sáng.

“Này hôm qua thật hi hữu trong lịch sử, tôi nhìn thấy vô số các cô gái ngồi tè bậy dọc đường” Arnab hớn hở khoe tôi ngày hôm sau

“Thậm chí có 2 cô nàng ngồi che cho nhau nhưng lại che ở phía sau, haha” Alex tiếp lời

“Chúng mình thật quá tử tế khi đi ngang qua còn khuyến khích các cô nàng cứ tự nhiên” Arnab cười không thôi

“Trời ơi, tôi thật sự tiếc về đã về nhà sớm” tôi giả vờ khóc lóc. Sinh viên là thế, họ hò hét, nhảy múa, họ uống bia và tè đường. Gái thì ra đường, trai thì cứ tự nhiên ngay tại sàn disco. Chuyện đó cũng bình thường như ngày hai bữa. Sáng hôm sau cả thành phố bốc mùi nồng nặc, xe tải nước phải đi phun nước rào rào. Cứ thế 2 tuần tôi đi qua Place des Sciences với cái tay che mũi. Thật kinh khủng và vui khủng khiếp.

La quizaine với bia, những điệu nhảy và bạn bè, chưa bao giờ tôi thấy thời sinh viên của mình sống động tới vậy, nhất là khi ở Ý tôi suốt ngày nằm nhà mơ mộng. Hội hè vẫn cứ triền miên.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s