Tháng giêng là tháng ăn chơi, không chỉ ở Việt Nam mà cả ở châu âu cũng vậy. Tháng 2 và tháng 3 là tháng của lễ hội, tháng 4 là của lễ phục sinh. Nhưng tại sao phải lễ hội nhiều thế nhỉ, bởi đơn giản chúng ta phải ăn mừng chứ, mùa đông đang qua, mùa xuân đang về cùng những niềm vui không tên, có thể cảm nhận trong từng con gió. Và với kẻ luôn phơi phới niềm vui, ngập tràn hạnh phúc, đau đáu ăn chơi như tôi thì chẳng có gì tuyệt hơn các lễ hội.

 

Đến Binche để ăn cam …. ném

Đầu tháng 2 giá lạnh, tuyết dường như cứ muốn níu chân mùa đông mãi mãi. Học kì 2 năm nhất lại bắt đầu trở lại. Chúng tôi lại quanh quẩn với cái guồng quay, sáng học, chiều làm nhóm, tối tiếng Pháp nhộn nhịp. Để khuẩy động một kì mới vui vẻ, Nancy cho phép chúng tôi được đề xuất ý tưởng cho kì học. Tôi ngu lâu ngày bỗng thông minh bất chợt

“Cô ơi, mình đi xem carnaval ở Binche đi, để xem lễ hội và văn hóa luôn”

“Nga, superb”

Khỏi phải nói Nancy vui tới mức nào khi nghe một ý tưởng tuyệt thế. Vậy là chúng tôi phải dành nguyên 1 tuần nghiên cứu về carnaval du monde (lễ hội trên toàn thế giới) ở Ý, ở Brazil, ở Mĩ, ở Bỉ, sau đó là 1 tuần nghiên cứu riêng về carnaval ở Binche, để chúng tôi có thể tham gia lễ hội một cách đúng chất nhất.

Carnaval ở Binche là một trong những carnaval đặc trưng và lâu đời nhất ở Bỉ, cứ như carnaval ở Venice bên Ý vậy, tuy nhiên carnaval ở Bỉ có phần truyền thống hơn. Carnaval này thông thường kéo dài khoảng 3 ngày, trong 3 ngày đó các hoạt động diễn ra sôi sùng sục như chảo chiên dầu, và hấp dẫn nhất có lẽ là buổi diễn hành chính trong thành phố. Những kẻ tham gia lễ diễu hành là các gillet. Các gillet này phải là con trai, cha mẹ đều người vùng Binche, đặc biệt cha của anh ta cũng phải từng là 1 gillet. Thế mới gọi là cha truyền con nối. Tất cả các Gillet phải ăn mặc giống hệt nhau, đeo mặt nạ y chang để thể hiện họ cùng 1 nguồn gốc, không phân biệt giàu nghèo, đẳng cấp. Mặt nạ của các Gillet thật sự độc nhất vô nhị, trông qua giống như chú hề với gọng kính nhỏ xíu, má hồng, và ria mép cong rất kiêu. Nét đẹp đặc trưng từ những thế kỉ trước được sơn màu lên đó. Bộ trang phục cũng không kém phần độc đáo với cổ xếp ly, áo quần phồng to do độn các lớp quần áo khác nhau bên trong với sọc đen da cam bắt mắt. Trông qua 1 gillet như 1 kẻ khổng lồ béo tốt, điều này để thể hiện sự vương giả, sung túc, hưng thịnh. Ngoài những gillet, còn có 3 kiểu hóa trang khác, loại dành cho trẻ nhỏ với quần áo vải lụa màu hồng hoặc xanh, mũ chóp cao kéo dài theo một dải lụa, rất dễ thương. Còn loai khác dành cho thanh niên với màu áo xanh, mũ gấp, đeo túi xách nhỏ giống các anh đưa thư, vui mắt. Còn một kiểu nữa không giống ai, với áo blouse trắng dài, cổ xếp ly và mũ nồi đen, cực kì hài hước và ngộ nghĩnh, nên tôi chẳng thấy ai hóa trang như thế cả. Nó chỉ hiện hữu trên các hình nộm mà tôi đã nhanh tay mua về nghiên cứu.

Do carnaval đúng vào đợt xảy ra vụ đụng tàu thảm khốc ở Bỉ nên Nancy phải đưa ô tô chúng tôi đi. Sau 1 năm chỉ có đi bộ dọc LLN, cơn say xe của tôi trở lại dữ dội hơn bao giờ hết. Tới Binche thì tôi đã sống dở chết dở, nhưng cái giá lạnh tháng 2 cũng đủ làm mặt tôi tím tái và quên hết cơn say xe vừa hành hạ. Kết quả là tôi xuống xe tôi phải đeo ngay mặt nạ vào để che giấu cái vẻ thiếu sức sống khủng khiếp của mình. Không phải tôi khoe khoang gì đâu, nhưng cái mặt nạ kì quái do tôi tự trang trí rất là nổi bật nhất tại lễ hội. Khi mà tất cả những người kia chung 1 loại mặt nạ thì có tôi lạc loài, thật là cực kì đấy. Rồi đề hòa chung với đồng loại, tôi với cô ban Preeti mua hoa mimosa cài lên áo, bởi mimosa sẽ mang mùa xuân tới sớm hơn, đánh tan cái mùa đông lạnh tới bất tận này.

Thật buồn cười là khi chúng tôi đến nơi, chúng tôi gặp ngay một anh chàng phóng viên, anh ta giữ chúng tôi lại phỏng vấn và nói răng chúng tôi sẽ lên báo sớm. Với thứ tiếng Pháp khập khiễng của mình, tôi đã hy vọng vào 1 ngày nổi tiếng vậy mà không biết đó là báo gì và quả thực ko bít tôi có được lên báo không nữa. Mà tôi cũng chẳng bận tâm, tôi chỉ muốn sục sôi theo lễ diễu hành mà thôi.

Lễ diễu hành thường bắt đầu từ 10h sáng ngày hôm trước tới 5h sáng ngày hôm sau. Tất cả các Gillet tập trung ở quảng trường lớn, cùng nhau đi dọc mọi ngõ ngách của thành phố, họ chỉ tạt qua nhà một lúc khi tối muộn, để hưởng bữa cơm được chuẩn bị sẵn từ những người vợ người mẹ của các gillet, Đó cũng là bữa cơm đậm chất truyền thống. Nói chung phần lớn thời gian của ngày họ ở ngoài đường, vui chơi cùng những người bạn hữu dù cho cái rét căm căm vẫn luẩn quẩn, nhưng họ biết họ có thể quét sạch cái giá rét này với những cây chổi trên tay. Còn tay kia ư, là một giỏ cam vàng ruộm, để ném nhau khi tàn buổi diễu hành. Lý do vì sao thì tôi cũng không biết nữa, có lẽ để “trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau”, chỉ biết hàng quán hai bên đường đèo phải có rào sắt để bảo vệ cửa kính nhà mình. Độc đáo là các Gillet đi giày gỗ như các cô gái Hà Lan, được gọi là sabot, mỗi bước đi của họ vang lên những tiếng lộp cộp vui tai. Âm thanh vui vẻ này hòa cùng điệu trống tambourine nhộn nhịp, như để báo hiệu nữ hoàng mùa xuân đã gõ guốc trên đường tới với thị trấn rồi đó.

Binche là một thành phố  nhỏ xíu, không có gì để tham quan, nên mọi người tới đây chỉ vì carnaval hoặc bảo tàng mặt nạ. Bảo tàng có 3 tầng, tầng 1 ưu ái cho các mặt nạ tới từ xứ Trung Hoa. Các mặt nạ kịch sĩ trắng bệch cho tới mặt nạ các nhân vật quen thuộc như tôn ngộ không, phật bà đều có ở đây. Tôi gặp chúng như gặp lại người quen, ra vẻ hiểu biết tôi giảng giải cho Alex về Tôn ngộ không và tất tần tật những gì tôi biết về lịch sử trung hoa, bấp chấp cậu bạn Trung Quốc Chengsui ở ngay bên cạnh. Lầu 2 vui vẻ hơn nhiều, bởi la liệt mặt nạ và trang phục sặc sỡ ở xức Mĩ latinh như Colombia, Venezuela và dĩ nhiên Brazil không thể thiếu được. Tôi hớn hở quả là mãn nhãn, đỡ phải tới Brazil xem carnaval samba rồi. Màu sắc rực rỡ, mũ phục rườm rà, nhưng áo và váy ngắn gọn sexy là những điểm không thể chối cãi của bộ sưu tập này.

Tôi hỏi Alex “Đố cậu điểm chung giữa váy và một bài thuyết văn là gì?”

“Váy và bài diễn văn ư, đều là sở thích của mấy ông chính trị gia à, haha” Alex thông minh thật.

“Càng ngắn càng tuyệt” tôi lạnh lùng, quả thật không có sai.

Mọi sự đều rất đúng, kể cả váy, bài diễn văn và câu khẳng định “carnaval ở Binche là truyền thống nhất xứ Bỉ”. Bởi điều này đã được xác minh khi chúng tôi lên tới tầng trên cùng của bảo tàng. Tầng ba được ưu ái dành riêng cho carnaval xứ này. Những mặt nạ của các gillet, trang phục, hình nộm đầy đủ, trọn trịa như người thật. Lịch sử ý nghĩa của carnaval đều được đưa vào khung kính. Chúng tôi xúm vào chụp ảnh để ghi nhớ một ngày lạnh thấu gan ở Binche. Lạnh tới nỗi chỉ nghe Chengsui nói là cậu ấy có buổi học chiều, tôi vội giục mọi người trở về Louvain la neuve. Không hiểu vì tôi muốn giúp bạn, muốn tránh rét hay còn để tránh lễ hội ném cam lúc 3h chiều. Cứ nhìn hàng giỏ cam trên tay các gillet, các quả cam vàng ươm cứng ngắc cười ngão nghễ khiến ai mà không hãi hùng. Nhưng đôi khi đối mặt với sợ hãi mới là một phần của cuộc sống. Phải phiêu lưu thì mới có nhiều vui vẻ và biết đâu đấy sau đó là rất nhiều bất ngờ cùng hạnh phúc.

(còn nữa các lễ hội)

One thought on “Quay cuồng lễ hội (P1)

  1. Lang thang tren mang tim doc duoc bai nay,hinh nhu em rat thong minh, viet nam thi that la sac xao,co le em se thanh 1 nha van neu em muon.
    Thanks vi nhung bai viet that hay!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s