Truyện ngắn: Người làm vườn

(Viết cho cái đứa bé nhỏ tinh vi như đã hứa, nhưng đừng giết mình vì đã ăn cắp tình tiết 😀 )

Hoa hướng dương 3/2011 (bức tranh được mình vẽ và sửa tận tâm nhất, lúc đó cũng có cảm giác như làm vườn 🙂 )

Cô là kẻ yêu hoa, thích trồng cây, ước mơ thành người làm vườn chăm chỉ. Nhưng nhiều khi ước mơ chỉ để mộng mị.

Cô có thói quen, đầu tháng khi lĩnh lương là tạt qua hàng cây mua về những chậu cây thật xinh. Đặt chúng lên bàn làm việc, bậu cửa, hay cái hiên đầy nắng rồi cô ngồi ngắm nhìn thỏa thích. Cô có thể bị hút mắt hàng giờ , hàng giờ, mà không biết chán. Những ngày đầu, cô chăm chút những cái cây như những sinh linh yêu ớt nhất, tưới nước, xới đất, lau từng phiến lá nhỏ. Sau một tuần, những việc này việc kia cuốn cô đi, cô bỏ quên những cái cây đơn giản như quên những người bạn lâu ngày. Cô trấn an “Cứ để nó tự nhiên sống đời của cây”. Đôi lần, cô bạn thân tới nhà cũng phải hét lên:

“Mày là kẻ giết cây”

“Ừ, tao yêu cây” cô trả lời không ăn nhập, rồi lại chúi mũi vào máy tính, trong khi cô bạn thân lăng xăng, tưới nước cứu vãn. Các cây vẫn theo nhau vàng úa. Cô thấy và làm ngơ, cô tặc lưỡi “Cây khô cũng có cái đẹp của nó”. Những lúc ấy cô nhìn màu vàng ảm đạm ấy với đôi mắt mông lung. “Vạn vật vô thường, cái gì cũng có đời sống riêng, chẳng có gì vĩnh hằng cùng tháng năm” cô bao biện khi có kẻ lên án. Để rồi tới tháng sau, khi có lương cô lại đi tậu cho mình một khu vườn mới. Cô vẫn vậy, vẫn nhận mình là kẻ làm vườn tận tâm.

Cô là kẻ tuyệt vời, điều này 10 người gặp thì 9 người nói thế. Nhưng cô vẫn cô đơn trong khi cô bạn thân của cô đã sắp đủ mâm cỗ cho bạn trai các thời kì. Cô không tôn thờ chủ nghĩa độc thân, cũng không phải loại “xin cạch đàn ông”, cô thần tượng họ là đằng khác. Cô thích nhiều, quý nhiều, đau khổ nhiều. Những người đàn ông khi để ngắm từ xa thật lung linh hoàn hảo, họ đẹp tới si mê. Họ hào phóng mà biết lo toan. Họ thông minh mà vẫn dại khờ. Họ hài hước nhưng nghiêm túc khủng khiếp. Họ ân cần nhỏ nhặt nhưng vẫn che chở bao la. Qua năm tháng, bao nhiêu hình ảnh đẹp cứ được cô dựng lên như tượng đài. Tượng đài cát vỡ vụn khi sóng tràn, còn tượng đài những con người cô mê cũng bị tan nát khi cô tiến lại. Cô không theo trường phái hoàn hảo những dễ bị thất vọng. Một hành động nhỏ không vừa ý, một lời nói không hay cũng khiến cô tự nhủ “Đó không phải là người dành cho mình”. Cô không cố chỉnh sửa những tượng đài lỗi mà đi xây dựng cái mới, cũng như cách cô làm vườn. Cô không gắn bó với ai lâu ngoài anh.

Cô quen anh khi thời kì blog360 còn rộng mở. Thời sinh viên nhàn rỗi, cô dành hàng giờ lang thang từ blog này qua blog khác, rồi một ngày tới blog của anh. Anh viết không nhiều, nhưng viết khác lạ. Bạn bè cô đọc chê nhạt, cô đọc khen sâu sắc. Cô cũng chẳng biết vì sao đọc blog của anh, cô lại giàu cảm xúc như thế, khóc cười như xem một bộ phim Hàn Quốc dài tập. Đến một ngày cô nghĩ, hình như đấy là bạn tâm giao của mình, vậy là cô viết thư. Cô viết cho anh email lần đầu tiên sau 2 tháng rình mò bài viết từng ngày. Cô viết một cái thư không đầu không đũa, chẳng xuôi, chẳng ngược, y chang cách anh đưa tin trên blog của mình. Có lẽ vì vậy mà anh trả lời lại. Ngày nhận thư anh, cô như phát cuồng. Không phải cái cách fan hâm mộ nhận được chữ kí thần tượng, mà như khi nhận được điểm 10 môn toán của ông thầy khó tính. Điểm 10 chỉ cho những bài giải có cách vừa ý. Một bức thư đơn giản ngắn gọn, đúng những gì cô trông đợi. Họ quen nhau từ đấy.

Cô với anh mặc định, họ là bạn tâm giao ảo, tức là email, chat, không hơn không kém, không gặp mặt, không điện thoại. Mối tương hữu giữa họ mong manh nhưng bền chặt. Khi không gặp nhau, không quen nhau, họ dễ chia sẽ những điều ngớ ngẩn nhất cũng như phức tạp nhất. Họ chậc lưỡi “Mình có bao giờ gặp nó đâu mà phải ngại” vậy thì hãy chia sẻ. Họ nói chuyện tầm phao, từ những điều nhỏ nhặt tới lớn lao. Đôi lần cô cảm giác mình như nhận vật trong “Cô đơn trên mạng” yêu mù quáng một kẻ lạ mặt ở bên phía bàn phím. Nhưng rồi cô biết nó còn hơn cả tình yêu, là sự giao cảm, cái thứ khó mà nhào nặn được từ hai con người không quen. Cô nâng niu giữ kìn sự bền chặt ấy bằng những lá thư lỏng lẻo.

Khi cô có người bạn trai đầu tiên, cô định viết thư cho anh kể niềm vui sướng, rồi lại nghĩ liệu có làm anh chạnh lòng, cô thôi. Tình yêu tới, nó gắn chặt cô vào vòng quay của những thứ trần thực. Cô buông dần những lá thư. Đôi khi chán nản với mối tình èo uột, cô cuồng lên, muốn nói với anh, nhưng cô sợ anh sẽ cười vào cách yêu hời hợt của mình. Cô lại thôi. Mơ hồ giữa những đam mê và thất vọng, cuối cùng kẻ si tình cũng ra đi. Khi chia tay, cô lại nghĩ mình sẽ viết lại cho anh, nhưng đã quá lâu rồi.

Sau cuộc tình không thành, cô uể oải, nghĩ mình cần phải ra đi. Tuổi trẻ để lang bạt và làm những điều rồ dại, cô rảo bước sang trời Âu. Những tháng ngày ảm đạm của mưa và tuyết, cô vẫy vùng trong cảm giác cô đơn. Cô cần thứ thuốc chống tự kỉ để vực mình lại những năm hoài bão. Lúc này cô viết thư lại cho anh. 2 năm là một khoảng thời gian quá dài để kể hết những gì đã xảy ra,  nhưng cô không kể gì. Cô viết một bức thư đơn giản như họ vừa nói chuyện với nhau tuần trước. Gửi thư đi, cô băn khoăn có khi giờ này anh đã dùng hòm thư khác, có khi anh đã chẳng nhớ nổi cô là ai. Vậy mà vẫn có thư trả lời, anh vẫn thế, y nguyên như ngày xưa. Duy có điều, lời giao kèo “Sẽ không gặp nhau dưới vòm trời này” của họ đến đây bị phá vỡ. Giờ đây không ai trong họ còn ở mảnh đất chữ S, dưới vòm trời Việt. Cả hai đều ở châu âu, họ bảo nhau đó là điềm báo cho duyên kì ngộ. Đó là kì tích. Họ liền nghĩ tới một cuộc hẹn. Nơi lý tưởng nhất cho 2 kẻ cô đơn còn đâu ngoài Venice. Họ lên đường từ hai nơi khác nhau.

Ngày gặp anh ở thành phố biển, cô đã nghi ngại vào mắt mình. Anh giống y như cô tưởng tượng qua những lá thư. Đó cũng là kì tích. Những ngày ở Venice, họ dạo chơi khắp các ngõ ngách đất liền. Họ đi thuyền lãng mạn ra đảo Burano rồi Murano. Họ cười đùa, trò chuyện tới tan cả cái xanh ngắt của biền Địa Trung Hải. Họ vui vẻ và trong đầu cô chỉ hiện lên một ý nghĩ “Gía người đi cùng mình không phải là anh”. Cảm giác đi cùng một ai đó giống y chang mình cũng như đi chơi một mình vậy.

Ngày cuối ở Venice, cô với anh quyết định sẽ đi dạo sâu vào lòng đêm. Venice về khuya, gió biển thổi vào lành lạnh. Dù đã ở tới mấy ngày, họ vẫn bị lạc giữa những con hẻm nhỏ hun hút gió. Cô bước chông chênh giữa những cảm xúc. Để rồi bất chợt nhận ra mình đã dựa lưng nơi quảng trường San Marco từ lúc nào. Họ cùng nhau uống rượu. Hương rượu vin Veneto thơm dịu làm ấm nóng cái giá lạnh của biển. Họ cười đùa và nói những câu chuyện vu vơ. Đâu đó có những người nhạc công đang đánh lên những bản nhạc dìu dặt. Có vài đôi đứng lên nhảy những điệu valse ngọt ngào. Cô thích thú nhìn và ước như mình cũng đang được dìu đi trong điệu nhảy ấy.

Nước biển theo bóng đêm dâng lên ngày một cao, chỉ thoáng chốc San Marco ngập trong biển. Ánh đèn từ muôn vàn bóng đèn bên trên nhà thờ hắt xuống mặt nước, tât cả loang loáng sắc vàng. Tiếng nhạc tạo ra những dao động nhẹ nhàng. Nước tỏa ra từng vòng tròn, vòng này nối tiếp vòng khác, mang ánh đèn loang rộng. Ánh nước mờ ảo làm lay động cả tâm trí cô. Dưới chân đài phun nước có cặp đôi đang ngồi trú chân. Họ bị nước bủa vây, cô lập trong giai điệu của Love story. Cô thấy xúc động trước cái hạnh phúc biệt lập giữa cuộc sống ồn ã. Nhạc đã chuyển qua bản khác, thật buồn hiu hắt, gió thì cứ thổi miên man từ biển vào. Anh hát lên thành tiếng bản  Sway dịu dàng, như một ca sĩ thứ thiệt.

“Em bị cảm à?” bỗng anh ngừng lại nhìn sang.

Cô bất giác thấy mắt mình ướt đẫm. Bản nhạc ngọt ngào quá.

“Chắc em bị lạnh rồi, nước mũi cũng tùm lum”.

Anh đưa khăn tay cho cô. Khăn tay có mùi nóng ấm của quần áo làm cô đê mê. Cô nhìn qua anh. Mặt anh sáng lên dưới cái mờ ảo của đêm Venice. Cô lâng lâng như trong mộng tưởng. Cô có cảm giác nếu bây giờ anh cầm tay, cô sẽ ôm anh. Còn nếu anh ôm cô, có lẽ cô sẽ đặt một nụ hôn lên cái ảo ảnh đó. Nhưng anh chỉ ngồi đó, mỉm cười với ánh mắt trìu mến.

“Thôi mình đi về khách sạn đi” anh đứng dậy, đưa tay kéo cô lên. Buổi tối lãng mạn chấm dứt một cách chán phèo, cô nghĩ.

Ngày chia tay ở ga tàu, anh giang tay ôm cô thật nhẹ. Cô xúc động nhìn tàu anh ra đi, cảm giác như tiễn người yêu vậy.  Rồi cô đi hướng khác.

Họ vẫn giữ thói quen viết email cho nhau thường xuyên. Sinh nhật anh, cô gửi quà tới. Sinh nhật cô, anh gọi điện sang. Mối lương duyên không chỉ ảo nữa, nó được bê ra ngoài đời thực. Họ gọi điện đôi ba lần, thỉnh thoảng, cô cũng thấy xúc cảm. Những câu chuyện từ hào hứng, thú vị trượt dốc xuống nhạt toẹt, nhàm chán tới ngượng nghịu. Cảm giác sắp phá hỏng sự vô hình bền chặt, họ dừng lại. Anh lại chỉ email và cô trả lời đôi lần. Việc này cuốn việc kia đi, email cũng thưa thớt.

Năm sau đột nhiên cô mơ hồ thấy anh có đổi khác qua những email giọt ngắn giọt dài. Cho tới ngày, cô nhận được email với tiêu đề “Anh mệt mỏi quá”, nội dung để trống hươ, cô nghĩ mình biết chuyện gì đang xảy ra. Đêm ấy cô nằm mơ. Trong cơn mơ, cô thấy anh đi cùng người yêu. Cô ấy thật dịu dàng và nhỏ bé. Cô cầm lấy tay anh giữ lại “Nếu như ngày ấy mình cầm tay nhau thì giờ anh có mệt mỏi thế này không?” Anh cười y như trên quảng trường San Marco ngày nào, chỉ có điều lần này cô không khóc. Họ đi về hai hướng.

Cô tỉnh dậy thấy thấy nắng xối xả vào căn phòng. Xộc lên trong cô một mùi trống hoắc như mùi nhà mới khi cô vừa dọn tới. Cảm giấc lâng lâng như trở về với thưở ban đầu làm cô xao động. Bước ra hiên nhà, cô gom hết những chậu cây vàng xơ lá cho vào thùng rác. Chạy qua hàng hoa bên kia đường, cô mua cho mình một khóm hồng thơm ngát, dù đây là ngày cuối tháng. Những cánh hoa nhỏ xíu cánh hồng, cánh trắng nở bung ra hết mình trong cái nắng tháng năm óng ả. Cô hít hà cái hương thơm ngai ngái, chan chat mà vẫn ngọt đượm. Đặt chậu cây bên hiên, cô tự thưởng một ly trà thơm mùi nho xanh một cách khoan khoái. Hương trà ấm nóng ngọt ngào khiến cô thư giãn nghĩ về việc làm cho những ngày cuối tuần. Nắng nhảy tanh tác trên bàn phím, cô đang viết thư cho anh

 “Anh à, nhớ dù có bận rộn, có mệt mỏi, có đang vui, hay đang buồn, thì khi thấy những khóm hồng đang nở ngát hương, đừng bỏ qua cái mùi hương thơm vô cùng ấy nhé”

Tháng sau, hoa đã tàn, nhưng lá hồng vẫn còn ngát xanh.

MTN 5/2011

Napoli của tớ, của cậu, của nước Ý

Cậu à!

Tớ vừa trở về từ Napoli của cậu, của tớ, của nước Ý nữa chứ. Tớ có cảm giác mình  vừa cướp đi chuyến đi mơ ước của cậu và cảm giác ấy làm tớ vui sướng kinh khủng. Tuyệt hơn nữa khi nghĩ, cuối cùng tớ cũng đã đi được từ đầu gối tới cái mắt cá chân của cái Ủng huyền thoại này.

Bắt chuyến tàu sớm tinh mơ ở Pisa, tớ tới Napoli khi mặt trời đã nghiêng ngả. Sau chuyến tàu dài đằng đẵng 7 tiếng, tớ mất cả cảm giác vào đôi chân, còn mặt thì phính ra như bị phù nước, thật đáng sợ tới nỗi tớ còn định sẽ không có chụp ảnh gì nữa cơ đấy. Thế nhưng khi về tới cái hostel dễ thương La Controra thì chị em tớ lại tự nhiên khỏe re, chẳng hiểu vì sao nữa, với em tớ thì có lẽ vì chị tiếp tân quá ư là xinh đẹp và dịu dàng.

Chị ấy có đôi măt cười, khuôn mặt nhẹ nhàng, làn tóc xoăn mỏng manh. Trời ơi, chị ấy nhỏ bé và trong sáng như một thiên thần. Chị ấy là một cái gì đó quá khác với sự phồn thực của những cô gái xứ Napoli, có lẽ do đồ ăn xứ này quá là mệ mệt. Chị tiếp tân đáng yêu này rõ ràng không thể là người Napoli được, chị ấy xinh thật là xinh, chị ấy làm tớ phải tân trang lại mình khẩn cấp. Thay ngay một cái váy maxi xanh lá thật mùa hè, cột tóc hai bên, đội cái mũ cói dễ thương, đi đôi tông tím ngắt, tớ hòa vào cái nắng chiều oi ả của Napoli. Tớ yêu cái cảm giác mặc váy hoa và chạy chơi dưới nắng vàng nơi đây vô cùng. Tớ nghĩ cậu cũng vậy.

Chị em tớ ra khỏi La Controra đã là 4h chiều rồi cơ đấy, thật chẳng còn nhiều thời gian để chạy đua cùng mặt trời. Thế nên tớ quyết định đi vào Centro storico, là cái khu phố cổ nhỏ bé của Napoli. Qủa thật nó rất cổ và cũ kĩ nữa, tớ cảm giác như quay lại Hà Nội những năm bao cấp vậy, hoặc đang lang thang đâu đó ở Bangkok hay xứ Ấn cũng nên. Nhưng không cậu ạ, rõ ràng đó là châu âu già cỗi, là nước Ý mộng mơ, và là Napoli yêu kiều của chúng mình đấy.

Tớ  tung tăng từ hẻm này tới ngách khác để ngó nghiêng đời sống nhộn nhịp nơi đây. Nhưng cậu cẩn thận nhé, ở đây nhiều xe máy khủng khiếp và chúng lao vù vù chóng mặt hơn ở xứ mình nhiều nhiều. Những ngõ nhỏ, nhỏ lắm, tối tăm, ngổn ngang dây điện, chạy đua cùng từng hàng dây phơi quần áo, cứ kéo dài ra mãi mãi. Quần áo như sợi dây kết nối giữa những căn nhà đối diện, chắc tình hàng xóm ở nơi đây phải bao la lắm ấy nhỉ. Tớ thích chết đi được những con đường nhỏ đầy màu sắc ấy, lại còn thơm mùi nước xả vải nữa chứ. Cậu cứ thử ngửi mùi quần áo dưới nắng xem, khi mùi nước xả vải thơm ngây ngất ấy. Em tớ cũng phải thốt lên là nó thích mùi ấy vô cùng. Còn tớ, mỗi khi ngửi mùi thơm ấy lại xốn xang khôn tả. Không gian xung quanh bỗng chốc biến thành căn phòng nhỏ bé trên lầu 3 của tớ vào một chiều hè oi ả. Ừ, cứ gọi đó là Hà nội chiều thẳng đứng nhé. Khi ấy tớ mồ hôi nhễ nhại mà còn tranh chơi Đế chế với em, bố ngồi làm việc, còn mẹ thì đang phơi quần áo trên tầng thương mà hương thơm của Comfort cứ ào ạt. Tớ nhớ ghê gớm cái buổi nắng hè ấy, biết có bao giờ gia đình lại mới quây quần ngọt ngào như thế nữa nhỉ. Kí ức ơi sao không chịu ngủ yên, để chúng mình còn lớn chứ.

Lớn để đi du lịch đây đó, để thấy rằng ở Napoli thơm mùi nước xả vải nhưng không át nổi mùi rác rưởi khắp nơi. Đợt này Napoli bẩn khủng khiếp cậu ạ vì đang có đình công, nên chẳng có ai đi dọn rác cả. Rác ngập từ ngõ ra phố, ùn ùn lên như những ngọn núi khổng lồ. Em trai tớ vui sướng vô cùng khi nhìn thấy thứ hổ lốn ấy và chụp lấy chụp để ở đó,cứ như là kì quan thứ 8 của thế giới vậy. Nhưng kể ra cũng thú vị thật đấy, đâu phải ai cũng được chứng kiến cảnh bẩn thỉu kỉ lục như thế, chẳng phải ai cũng thấy cái mặt xấu xa của thành phố ẩm thực, nghệ thuật bậc nhất xứ Ý này.

Tớ phải đấu tranh ghê lắm, mới để mắt mình không bị những đống rác to tướng ấy làm ảnh hưởng cái tình yêu với Napoli. Thích lắm nhé, ở Napoli cái gì cũng rẻ, kể cả tri thức. Ở piazza  Dante, các hàng sách cũ la liệt khắp nơi, những tiểu thuyết tiếng ý, những kinh thánh, cho tới tranh ảnh nghệ thuật rẻ tới ngỡ ngàng. Tớ mua ngay cho mình quyển sách về Van Gogh, còn em tớ mua 2 quyển tranh đẹp tuyệt. Biết đâu sau lần này, trình độ vẽ vời của cả 2 chị em tớ tăng cao như cào cào sau mưa. Chị em tớ tự nhủ sẽ phải quay lại Napoli để khuân hết cửa hàng sách về nhà. Nhớ nhé nếu có dịp tới Napoli, cậu hay bắt metro tới Dante stazione, ngoi lên mặt đất, chạm mắt vào tòa nhà đồ sộ màu hồng kiểu cách, với tượng những con người La Mã vĩ đại dọc khắp nóc nhà đó là Nationale. Ngay trước mặt tòa nhà và cả dọc con hẻm Port’Alba, cậu sẽ thấy vô số hiệu sách, sách khắp nơi, tranh khắp nơi, những bức tượng vị tướng nhỏ xíu, những mô hình ô tô, xe máy la liệt, thật là thích.

Từ Port’Alba, cứ đi thẳng tiếp nhé, nếu cậu muốn tìm những quán ăn ngon, đầy màu sắc Napoli, nhất định phải tới Via di Tribunali đấy. Hãy thử bánh Babà ngọt lịm hương vị rượu rum nhé. Tớ đã thử nó ở một quán hàng rất xinh, có cô bé bán hàng dễ thương vô cùng. Nhóc đó đã lấy cho tớ một cái bánh Babà vàng óng, to bự có hình như cái nấm ấy, rồi rưới rượu rum ướt đẫm lên. Mùi rượu ngất ngây, mát lạnh, thấm vào từng thớ bánh trắng, ôi cái thớ bánh cũng y như thớ nấm vậy. Thế mà cái tên Babà lại không liên quan gì tới cây nấm, mà nó bắt nguồn từ từ “Người đàn bà già”. Chà chà có vẻ như tớ phải quay ngược cái bánh để tưởng tượng về các bà đầm già rồi. Ở Napoli, bánh Babà ở khắp nơi, có khi kèm kem, kèm hoa quả, có khi lại được xếp tạo nên những cái bánh ga tô to đùng đẹp mắt. Babà ở đây còn phổ biến hơn cả kem đấy. Nhưng nó vẫn chưa sánh được với ngôi sao sáng chói ẩm thực xứ này đâu. Cậu biết là gì không?

Oh la la, đó là pizza Margherita, thứ pizza đơn giản bậc nhất với đế vỏ siêu mỏng, đỡ lấy lớp cà chua đỏ, rau húng xanh và thật nhiều pho mát trắng. Kì diệu chưa? đó chính là 3 màu cờ Ý đấy. Và tên bánh thì lấy theo tên của vị nữ hoàng Margherita nổi tiếng trong lịch sử. Pizza thì thật ý nghĩa, nhưng mà không có thịt thì tớ cũng chẳng ham.  Tớ vào ngay quán pizza nổi tiếng ở đây – Di Mateo và gọi ngay một suất pizza Margherita có prosciutto kèm (là thịt ham ấy mà). Vị chua của cà chua, ngọt của thịt, và ngầy ngậy dai dai của pho mát mới thật tuyệt làm sao. Thật sự chưa bao giờ tớ nói không được với kem và pizza, dù chúng là kẻ thù số một của cái vòng 2 ngoại cỡ của tớ. Có một bác người Napoli tốt bụng đã giới thiệu quán ăn này cho chị em tớ và tớ rất thích nhé. Cậu nên thử, hoặc chí ít cũng vào Presidente nhé, cũng là quán pizzeria nổi tiếng đó.

Chị em tớ đã la cà hai ngày ở Napoli chỉ để mua sách và ăn pizza thôi đấy. Đôi khi chúng tớ có lọt vào những con hẻm nhỏ, nơi mọc lên những nhà thờ xưa cũ từ thế kì 12 hay 15 thật đáng sợ, bởi bước chân vào thì tớ thấy ngay biển “Sự trở về của người chết”, vậy là tớ chạy ngay. Tớ chạy tới các quán hàng lưu niệm, nơi la liệt các mặt hàng tuyệt vời tinh xảo, cực kì hot. Vì gian hàng rực màu đỏ chói của ớt, phải đấy, ớt ở khắp nơi cậu ạ! Người bán hàng bảo ớt là biểu tượng mang lại may mắn và giữ cho linh hồn không bị rơi lạc. Có khi cậu nên tặng ớt cho đứa nào mà cậu định bỏ bùa ấy, để giữ nó mãi bên cậu nhé. Đừng để nó chạy theo những kẻ tài năng như Pulcinella nhé. Hắn là nghệ sĩ đường phố nổi tiếng, chơi vô số nhạc cụ, tài năng tới mức thành biểu tượng ở Napoli. Với bộ quần áo trắng tinh, cái mặt nạ khoằm, tớ lại còn tưởng hắn là đầu bếp trứ danh chứ, bởi tay hắn luôn cầm pizza và vì nghĩ tới Napoli, tớ chỉ nghĩ tới ăn thôi. Pulcinella đi vào những bức tượng, những móc gắn chìa khóa, khắp nơi ấy. Tên hắn nghe hao hao như Pinocio ấy nhỉ, thằng nhóc người gỗ ấy cũng là ngôi sao sáng ở nước ý. Tớ vẫn nhớ ngày bé đọc Pinocio, còn sợ nói dối là mũi dài ra như nó ấy. Cậu cẩn thận nhé, đừng nói dối ai, mà bị kéo mũi dài dài ra như cái đũa đấy.

Hai ngày ở Napoli, tớ tiếc lắm vì không đi được bảo tàng nghệ thuật đương đại ngay cạnh Duomo hùng vĩ (dù được cô giáo em tớ khuyên là phải vào), cũng như hàng loạt các bảo tàng thú vị khác bởi tớ mải chơi quá mà. Tớ cũng chưa leo lên được citadella nơi đây mà nhìn ngắm cả Napoli, vì em tớ nhác hay vì tớ sợ lên đó sẽ ngất ngây Napoli mà không rời đi được. Cậu tới Napoli thì phải đi hộ tớ nhé. Còn tớ, tớ đã đi hộ cậu con đường dọc biển xinh đẹp. Tớ đã đi qua những lâu đài, cung điện nơi đây, để tới bến cảng, bắt tàu ra Capri. Lần sau cậu đi ra Sorento nhé, nghe cũng gay cấn hấp dẫn lắm.

“Capri, c’est fini”, có phải có bài hát như thế không nhỉ.

Capri

“Nous n’irons plus jamais,
Où tu m’as dit je t’aime ” em tớ đã ngân nga những câu hát này trên hòn đảo nhỏ.

“Capri, nơi chúng ta không bao giờ còn ở bên nhau

dủ là nơi mà em đã nói em yêu tôi” .

Cái bài hát ấy sao mà day dứt thế. Capri là nơi bắt đầu tình yêu, nhưng cũng là dấu chấm hết. Nó là dấu chấm hết đẹp cho cuộc hành trình của tớ luôn.  Hòn đảo ấy bé nhỏ và dễ thương lắm, tớ yêu nó vô cùng. Tớ và em trai men theo những con đường gạch nhỏ xíu hun hút bất tận, qua những khung cửa xanh lam, những góc vườn xanh mướt để lên trung tâm đảo. Từ trên cao, cậu sẽ bị hút mắt bởi nước biển xanh thẫm, bởi những con tàu trắng xa xa. Giờ tớ cũng yêu biển, cánh buồm và ước mơ mình làm hải âu. Vậy mà có lúc tớ sợ nước điên cuồng, chỉ vì không biết bơi. Nếu muốn kiếm tìm sự lãng mạn, hãy đến Capri nhé. Nhà cửa nơi đây xinh vô cùng với những biển tên bằng gốm sứ đầy màu sắc và bao quanh là những vườn cam chanh vàng ươm. Capri một ngày mưa phùn thật ngọt ngào, giá mà có chút vin chaud nữa thì thật tuyệt ấy. Tớ tung tắng dọc ngang đảo, thấy hạnh phúc tràn ngập.

Thật sự, Capri là thiên đường ánh sáng thì Napoli là địa ngục tối tăm. Có những thứ trái nghịch mà có thể sống cạnh nhau hài hòa tới thế. Napoli thật quá đơn giản, u uất, mà vẫn lạo nhạo. Nhưng đừng bao giờ nói thất vọng vì Napoli nhé, bởi những con đường lát gạch bé nhỏ, những con hẻm bóng tối bao trùm, cái mát lạnh của gió biển, mang tới cho Napoli sự bình yên dễ chịu. Đơn giản là đẹp.

                                                Napoli – Capri