Cậu à!

Tớ vừa trở về từ Napoli của cậu, của tớ, của nước Ý nữa chứ. Tớ có cảm giác mình  vừa cướp đi chuyến đi mơ ước của cậu và cảm giác ấy làm tớ vui sướng kinh khủng. Tuyệt hơn nữa khi nghĩ, cuối cùng tớ cũng đã đi được từ đầu gối tới cái mắt cá chân của cái Ủng huyền thoại này.

Bắt chuyến tàu sớm tinh mơ ở Pisa, tớ tới Napoli khi mặt trời đã nghiêng ngả. Sau chuyến tàu dài đằng đẵng 7 tiếng, tớ mất cả cảm giác vào đôi chân, còn mặt thì phính ra như bị phù nước, thật đáng sợ tới nỗi tớ còn định sẽ không có chụp ảnh gì nữa cơ đấy. Thế nhưng khi về tới cái hostel dễ thương La Controra thì chị em tớ lại tự nhiên khỏe re, chẳng hiểu vì sao nữa, với em tớ thì có lẽ vì chị tiếp tân quá ư là xinh đẹp và dịu dàng.

Chị ấy có đôi măt cười, khuôn mặt nhẹ nhàng, làn tóc xoăn mỏng manh. Trời ơi, chị ấy nhỏ bé và trong sáng như một thiên thần. Chị ấy là một cái gì đó quá khác với sự phồn thực của những cô gái xứ Napoli, có lẽ do đồ ăn xứ này quá là mệ mệt. Chị tiếp tân đáng yêu này rõ ràng không thể là người Napoli được, chị ấy xinh thật là xinh, chị ấy làm tớ phải tân trang lại mình khẩn cấp. Thay ngay một cái váy maxi xanh lá thật mùa hè, cột tóc hai bên, đội cái mũ cói dễ thương, đi đôi tông tím ngắt, tớ hòa vào cái nắng chiều oi ả của Napoli. Tớ yêu cái cảm giác mặc váy hoa và chạy chơi dưới nắng vàng nơi đây vô cùng. Tớ nghĩ cậu cũng vậy.

Chị em tớ ra khỏi La Controra đã là 4h chiều rồi cơ đấy, thật chẳng còn nhiều thời gian để chạy đua cùng mặt trời. Thế nên tớ quyết định đi vào Centro storico, là cái khu phố cổ nhỏ bé của Napoli. Qủa thật nó rất cổ và cũ kĩ nữa, tớ cảm giác như quay lại Hà Nội những năm bao cấp vậy, hoặc đang lang thang đâu đó ở Bangkok hay xứ Ấn cũng nên. Nhưng không cậu ạ, rõ ràng đó là châu âu già cỗi, là nước Ý mộng mơ, và là Napoli yêu kiều của chúng mình đấy.

Tớ  tung tăng từ hẻm này tới ngách khác để ngó nghiêng đời sống nhộn nhịp nơi đây. Nhưng cậu cẩn thận nhé, ở đây nhiều xe máy khủng khiếp và chúng lao vù vù chóng mặt hơn ở xứ mình nhiều nhiều. Những ngõ nhỏ, nhỏ lắm, tối tăm, ngổn ngang dây điện, chạy đua cùng từng hàng dây phơi quần áo, cứ kéo dài ra mãi mãi. Quần áo như sợi dây kết nối giữa những căn nhà đối diện, chắc tình hàng xóm ở nơi đây phải bao la lắm ấy nhỉ. Tớ thích chết đi được những con đường nhỏ đầy màu sắc ấy, lại còn thơm mùi nước xả vải nữa chứ. Cậu cứ thử ngửi mùi quần áo dưới nắng xem, khi mùi nước xả vải thơm ngây ngất ấy. Em tớ cũng phải thốt lên là nó thích mùi ấy vô cùng. Còn tớ, mỗi khi ngửi mùi thơm ấy lại xốn xang khôn tả. Không gian xung quanh bỗng chốc biến thành căn phòng nhỏ bé trên lầu 3 của tớ vào một chiều hè oi ả. Ừ, cứ gọi đó là Hà nội chiều thẳng đứng nhé. Khi ấy tớ mồ hôi nhễ nhại mà còn tranh chơi Đế chế với em, bố ngồi làm việc, còn mẹ thì đang phơi quần áo trên tầng thương mà hương thơm của Comfort cứ ào ạt. Tớ nhớ ghê gớm cái buổi nắng hè ấy, biết có bao giờ gia đình lại mới quây quần ngọt ngào như thế nữa nhỉ. Kí ức ơi sao không chịu ngủ yên, để chúng mình còn lớn chứ.

Lớn để đi du lịch đây đó, để thấy rằng ở Napoli thơm mùi nước xả vải nhưng không át nổi mùi rác rưởi khắp nơi. Đợt này Napoli bẩn khủng khiếp cậu ạ vì đang có đình công, nên chẳng có ai đi dọn rác cả. Rác ngập từ ngõ ra phố, ùn ùn lên như những ngọn núi khổng lồ. Em trai tớ vui sướng vô cùng khi nhìn thấy thứ hổ lốn ấy và chụp lấy chụp để ở đó,cứ như là kì quan thứ 8 của thế giới vậy. Nhưng kể ra cũng thú vị thật đấy, đâu phải ai cũng được chứng kiến cảnh bẩn thỉu kỉ lục như thế, chẳng phải ai cũng thấy cái mặt xấu xa của thành phố ẩm thực, nghệ thuật bậc nhất xứ Ý này.

Tớ phải đấu tranh ghê lắm, mới để mắt mình không bị những đống rác to tướng ấy làm ảnh hưởng cái tình yêu với Napoli. Thích lắm nhé, ở Napoli cái gì cũng rẻ, kể cả tri thức. Ở piazza  Dante, các hàng sách cũ la liệt khắp nơi, những tiểu thuyết tiếng ý, những kinh thánh, cho tới tranh ảnh nghệ thuật rẻ tới ngỡ ngàng. Tớ mua ngay cho mình quyển sách về Van Gogh, còn em tớ mua 2 quyển tranh đẹp tuyệt. Biết đâu sau lần này, trình độ vẽ vời của cả 2 chị em tớ tăng cao như cào cào sau mưa. Chị em tớ tự nhủ sẽ phải quay lại Napoli để khuân hết cửa hàng sách về nhà. Nhớ nhé nếu có dịp tới Napoli, cậu hay bắt metro tới Dante stazione, ngoi lên mặt đất, chạm mắt vào tòa nhà đồ sộ màu hồng kiểu cách, với tượng những con người La Mã vĩ đại dọc khắp nóc nhà đó là Nationale. Ngay trước mặt tòa nhà và cả dọc con hẻm Port’Alba, cậu sẽ thấy vô số hiệu sách, sách khắp nơi, tranh khắp nơi, những bức tượng vị tướng nhỏ xíu, những mô hình ô tô, xe máy la liệt, thật là thích.

Từ Port’Alba, cứ đi thẳng tiếp nhé, nếu cậu muốn tìm những quán ăn ngon, đầy màu sắc Napoli, nhất định phải tới Via di Tribunali đấy. Hãy thử bánh Babà ngọt lịm hương vị rượu rum nhé. Tớ đã thử nó ở một quán hàng rất xinh, có cô bé bán hàng dễ thương vô cùng. Nhóc đó đã lấy cho tớ một cái bánh Babà vàng óng, to bự có hình như cái nấm ấy, rồi rưới rượu rum ướt đẫm lên. Mùi rượu ngất ngây, mát lạnh, thấm vào từng thớ bánh trắng, ôi cái thớ bánh cũng y như thớ nấm vậy. Thế mà cái tên Babà lại không liên quan gì tới cây nấm, mà nó bắt nguồn từ từ “Người đàn bà già”. Chà chà có vẻ như tớ phải quay ngược cái bánh để tưởng tượng về các bà đầm già rồi. Ở Napoli, bánh Babà ở khắp nơi, có khi kèm kem, kèm hoa quả, có khi lại được xếp tạo nên những cái bánh ga tô to đùng đẹp mắt. Babà ở đây còn phổ biến hơn cả kem đấy. Nhưng nó vẫn chưa sánh được với ngôi sao sáng chói ẩm thực xứ này đâu. Cậu biết là gì không?

Oh la la, đó là pizza Margherita, thứ pizza đơn giản bậc nhất với đế vỏ siêu mỏng, đỡ lấy lớp cà chua đỏ, rau húng xanh và thật nhiều pho mát trắng. Kì diệu chưa? đó chính là 3 màu cờ Ý đấy. Và tên bánh thì lấy theo tên của vị nữ hoàng Margherita nổi tiếng trong lịch sử. Pizza thì thật ý nghĩa, nhưng mà không có thịt thì tớ cũng chẳng ham.  Tớ vào ngay quán pizza nổi tiếng ở đây – Di Mateo và gọi ngay một suất pizza Margherita có prosciutto kèm (là thịt ham ấy mà). Vị chua của cà chua, ngọt của thịt, và ngầy ngậy dai dai của pho mát mới thật tuyệt làm sao. Thật sự chưa bao giờ tớ nói không được với kem và pizza, dù chúng là kẻ thù số một của cái vòng 2 ngoại cỡ của tớ. Có một bác người Napoli tốt bụng đã giới thiệu quán ăn này cho chị em tớ và tớ rất thích nhé. Cậu nên thử, hoặc chí ít cũng vào Presidente nhé, cũng là quán pizzeria nổi tiếng đó.

Chị em tớ đã la cà hai ngày ở Napoli chỉ để mua sách và ăn pizza thôi đấy. Đôi khi chúng tớ có lọt vào những con hẻm nhỏ, nơi mọc lên những nhà thờ xưa cũ từ thế kì 12 hay 15 thật đáng sợ, bởi bước chân vào thì tớ thấy ngay biển “Sự trở về của người chết”, vậy là tớ chạy ngay. Tớ chạy tới các quán hàng lưu niệm, nơi la liệt các mặt hàng tuyệt vời tinh xảo, cực kì hot. Vì gian hàng rực màu đỏ chói của ớt, phải đấy, ớt ở khắp nơi cậu ạ! Người bán hàng bảo ớt là biểu tượng mang lại may mắn và giữ cho linh hồn không bị rơi lạc. Có khi cậu nên tặng ớt cho đứa nào mà cậu định bỏ bùa ấy, để giữ nó mãi bên cậu nhé. Đừng để nó chạy theo những kẻ tài năng như Pulcinella nhé. Hắn là nghệ sĩ đường phố nổi tiếng, chơi vô số nhạc cụ, tài năng tới mức thành biểu tượng ở Napoli. Với bộ quần áo trắng tinh, cái mặt nạ khoằm, tớ lại còn tưởng hắn là đầu bếp trứ danh chứ, bởi tay hắn luôn cầm pizza và vì nghĩ tới Napoli, tớ chỉ nghĩ tới ăn thôi. Pulcinella đi vào những bức tượng, những móc gắn chìa khóa, khắp nơi ấy. Tên hắn nghe hao hao như Pinocio ấy nhỉ, thằng nhóc người gỗ ấy cũng là ngôi sao sáng ở nước ý. Tớ vẫn nhớ ngày bé đọc Pinocio, còn sợ nói dối là mũi dài ra như nó ấy. Cậu cẩn thận nhé, đừng nói dối ai, mà bị kéo mũi dài dài ra như cái đũa đấy.

Hai ngày ở Napoli, tớ tiếc lắm vì không đi được bảo tàng nghệ thuật đương đại ngay cạnh Duomo hùng vĩ (dù được cô giáo em tớ khuyên là phải vào), cũng như hàng loạt các bảo tàng thú vị khác bởi tớ mải chơi quá mà. Tớ cũng chưa leo lên được citadella nơi đây mà nhìn ngắm cả Napoli, vì em tớ nhác hay vì tớ sợ lên đó sẽ ngất ngây Napoli mà không rời đi được. Cậu tới Napoli thì phải đi hộ tớ nhé. Còn tớ, tớ đã đi hộ cậu con đường dọc biển xinh đẹp. Tớ đã đi qua những lâu đài, cung điện nơi đây, để tới bến cảng, bắt tàu ra Capri. Lần sau cậu đi ra Sorento nhé, nghe cũng gay cấn hấp dẫn lắm.

“Capri, c’est fini”, có phải có bài hát như thế không nhỉ.

Capri

“Nous n’irons plus jamais,
Où tu m’as dit je t’aime ” em tớ đã ngân nga những câu hát này trên hòn đảo nhỏ.

“Capri, nơi chúng ta không bao giờ còn ở bên nhau

dủ là nơi mà em đã nói em yêu tôi” .

Cái bài hát ấy sao mà day dứt thế. Capri là nơi bắt đầu tình yêu, nhưng cũng là dấu chấm hết. Nó là dấu chấm hết đẹp cho cuộc hành trình của tớ luôn.  Hòn đảo ấy bé nhỏ và dễ thương lắm, tớ yêu nó vô cùng. Tớ và em trai men theo những con đường gạch nhỏ xíu hun hút bất tận, qua những khung cửa xanh lam, những góc vườn xanh mướt để lên trung tâm đảo. Từ trên cao, cậu sẽ bị hút mắt bởi nước biển xanh thẫm, bởi những con tàu trắng xa xa. Giờ tớ cũng yêu biển, cánh buồm và ước mơ mình làm hải âu. Vậy mà có lúc tớ sợ nước điên cuồng, chỉ vì không biết bơi. Nếu muốn kiếm tìm sự lãng mạn, hãy đến Capri nhé. Nhà cửa nơi đây xinh vô cùng với những biển tên bằng gốm sứ đầy màu sắc và bao quanh là những vườn cam chanh vàng ươm. Capri một ngày mưa phùn thật ngọt ngào, giá mà có chút vin chaud nữa thì thật tuyệt ấy. Tớ tung tắng dọc ngang đảo, thấy hạnh phúc tràn ngập.

Thật sự, Capri là thiên đường ánh sáng thì Napoli là địa ngục tối tăm. Có những thứ trái nghịch mà có thể sống cạnh nhau hài hòa tới thế. Napoli thật quá đơn giản, u uất, mà vẫn lạo nhạo. Nhưng đừng bao giờ nói thất vọng vì Napoli nhé, bởi những con đường lát gạch bé nhỏ, những con hẻm bóng tối bao trùm, cái mát lạnh của gió biển, mang tới cho Napoli sự bình yên dễ chịu. Đơn giản là đẹp.

                                                Napoli – Capri

One thought on “Napoli của tớ, của cậu, của nước Ý

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s