(Viết cho cái đứa bé nhỏ tinh vi như đã hứa, nhưng đừng giết mình vì đã ăn cắp tình tiết 😀 )

Hoa hướng dương 3/2011 (bức tranh được mình vẽ và sửa tận tâm nhất, lúc đó cũng có cảm giác như làm vườn 🙂 )

Cô là kẻ yêu hoa, thích trồng cây, ước mơ thành người làm vườn chăm chỉ. Nhưng nhiều khi ước mơ chỉ để mộng mị.

Cô có thói quen, đầu tháng khi lĩnh lương là tạt qua hàng cây mua về những chậu cây thật xinh. Đặt chúng lên bàn làm việc, bậu cửa, hay cái hiên đầy nắng rồi cô ngồi ngắm nhìn thỏa thích. Cô có thể bị hút mắt hàng giờ , hàng giờ, mà không biết chán. Những ngày đầu, cô chăm chút những cái cây như những sinh linh yêu ớt nhất, tưới nước, xới đất, lau từng phiến lá nhỏ. Sau một tuần, những việc này việc kia cuốn cô đi, cô bỏ quên những cái cây đơn giản như quên những người bạn lâu ngày. Cô trấn an “Cứ để nó tự nhiên sống đời của cây”. Đôi lần, cô bạn thân tới nhà cũng phải hét lên:

“Mày là kẻ giết cây”

“Ừ, tao yêu cây” cô trả lời không ăn nhập, rồi lại chúi mũi vào máy tính, trong khi cô bạn thân lăng xăng, tưới nước cứu vãn. Các cây vẫn theo nhau vàng úa. Cô thấy và làm ngơ, cô tặc lưỡi “Cây khô cũng có cái đẹp của nó”. Những lúc ấy cô nhìn màu vàng ảm đạm ấy với đôi mắt mông lung. “Vạn vật vô thường, cái gì cũng có đời sống riêng, chẳng có gì vĩnh hằng cùng tháng năm” cô bao biện khi có kẻ lên án. Để rồi tới tháng sau, khi có lương cô lại đi tậu cho mình một khu vườn mới. Cô vẫn vậy, vẫn nhận mình là kẻ làm vườn tận tâm.

Cô là kẻ tuyệt vời, điều này 10 người gặp thì 9 người nói thế. Nhưng cô vẫn cô đơn trong khi cô bạn thân của cô đã sắp đủ mâm cỗ cho bạn trai các thời kì. Cô không tôn thờ chủ nghĩa độc thân, cũng không phải loại “xin cạch đàn ông”, cô thần tượng họ là đằng khác. Cô thích nhiều, quý nhiều, đau khổ nhiều. Những người đàn ông khi để ngắm từ xa thật lung linh hoàn hảo, họ đẹp tới si mê. Họ hào phóng mà biết lo toan. Họ thông minh mà vẫn dại khờ. Họ hài hước nhưng nghiêm túc khủng khiếp. Họ ân cần nhỏ nhặt nhưng vẫn che chở bao la. Qua năm tháng, bao nhiêu hình ảnh đẹp cứ được cô dựng lên như tượng đài. Tượng đài cát vỡ vụn khi sóng tràn, còn tượng đài những con người cô mê cũng bị tan nát khi cô tiến lại. Cô không theo trường phái hoàn hảo những dễ bị thất vọng. Một hành động nhỏ không vừa ý, một lời nói không hay cũng khiến cô tự nhủ “Đó không phải là người dành cho mình”. Cô không cố chỉnh sửa những tượng đài lỗi mà đi xây dựng cái mới, cũng như cách cô làm vườn. Cô không gắn bó với ai lâu ngoài anh.

Cô quen anh khi thời kì blog360 còn rộng mở. Thời sinh viên nhàn rỗi, cô dành hàng giờ lang thang từ blog này qua blog khác, rồi một ngày tới blog của anh. Anh viết không nhiều, nhưng viết khác lạ. Bạn bè cô đọc chê nhạt, cô đọc khen sâu sắc. Cô cũng chẳng biết vì sao đọc blog của anh, cô lại giàu cảm xúc như thế, khóc cười như xem một bộ phim Hàn Quốc dài tập. Đến một ngày cô nghĩ, hình như đấy là bạn tâm giao của mình, vậy là cô viết thư. Cô viết cho anh email lần đầu tiên sau 2 tháng rình mò bài viết từng ngày. Cô viết một cái thư không đầu không đũa, chẳng xuôi, chẳng ngược, y chang cách anh đưa tin trên blog của mình. Có lẽ vì vậy mà anh trả lời lại. Ngày nhận thư anh, cô như phát cuồng. Không phải cái cách fan hâm mộ nhận được chữ kí thần tượng, mà như khi nhận được điểm 10 môn toán của ông thầy khó tính. Điểm 10 chỉ cho những bài giải có cách vừa ý. Một bức thư đơn giản ngắn gọn, đúng những gì cô trông đợi. Họ quen nhau từ đấy.

Cô với anh mặc định, họ là bạn tâm giao ảo, tức là email, chat, không hơn không kém, không gặp mặt, không điện thoại. Mối tương hữu giữa họ mong manh nhưng bền chặt. Khi không gặp nhau, không quen nhau, họ dễ chia sẽ những điều ngớ ngẩn nhất cũng như phức tạp nhất. Họ chậc lưỡi “Mình có bao giờ gặp nó đâu mà phải ngại” vậy thì hãy chia sẻ. Họ nói chuyện tầm phao, từ những điều nhỏ nhặt tới lớn lao. Đôi lần cô cảm giác mình như nhận vật trong “Cô đơn trên mạng” yêu mù quáng một kẻ lạ mặt ở bên phía bàn phím. Nhưng rồi cô biết nó còn hơn cả tình yêu, là sự giao cảm, cái thứ khó mà nhào nặn được từ hai con người không quen. Cô nâng niu giữ kìn sự bền chặt ấy bằng những lá thư lỏng lẻo.

Khi cô có người bạn trai đầu tiên, cô định viết thư cho anh kể niềm vui sướng, rồi lại nghĩ liệu có làm anh chạnh lòng, cô thôi. Tình yêu tới, nó gắn chặt cô vào vòng quay của những thứ trần thực. Cô buông dần những lá thư. Đôi khi chán nản với mối tình èo uột, cô cuồng lên, muốn nói với anh, nhưng cô sợ anh sẽ cười vào cách yêu hời hợt của mình. Cô lại thôi. Mơ hồ giữa những đam mê và thất vọng, cuối cùng kẻ si tình cũng ra đi. Khi chia tay, cô lại nghĩ mình sẽ viết lại cho anh, nhưng đã quá lâu rồi.

Sau cuộc tình không thành, cô uể oải, nghĩ mình cần phải ra đi. Tuổi trẻ để lang bạt và làm những điều rồ dại, cô rảo bước sang trời Âu. Những tháng ngày ảm đạm của mưa và tuyết, cô vẫy vùng trong cảm giác cô đơn. Cô cần thứ thuốc chống tự kỉ để vực mình lại những năm hoài bão. Lúc này cô viết thư lại cho anh. 2 năm là một khoảng thời gian quá dài để kể hết những gì đã xảy ra,  nhưng cô không kể gì. Cô viết một bức thư đơn giản như họ vừa nói chuyện với nhau tuần trước. Gửi thư đi, cô băn khoăn có khi giờ này anh đã dùng hòm thư khác, có khi anh đã chẳng nhớ nổi cô là ai. Vậy mà vẫn có thư trả lời, anh vẫn thế, y nguyên như ngày xưa. Duy có điều, lời giao kèo “Sẽ không gặp nhau dưới vòm trời này” của họ đến đây bị phá vỡ. Giờ đây không ai trong họ còn ở mảnh đất chữ S, dưới vòm trời Việt. Cả hai đều ở châu âu, họ bảo nhau đó là điềm báo cho duyên kì ngộ. Đó là kì tích. Họ liền nghĩ tới một cuộc hẹn. Nơi lý tưởng nhất cho 2 kẻ cô đơn còn đâu ngoài Venice. Họ lên đường từ hai nơi khác nhau.

Ngày gặp anh ở thành phố biển, cô đã nghi ngại vào mắt mình. Anh giống y như cô tưởng tượng qua những lá thư. Đó cũng là kì tích. Những ngày ở Venice, họ dạo chơi khắp các ngõ ngách đất liền. Họ đi thuyền lãng mạn ra đảo Burano rồi Murano. Họ cười đùa, trò chuyện tới tan cả cái xanh ngắt của biền Địa Trung Hải. Họ vui vẻ và trong đầu cô chỉ hiện lên một ý nghĩ “Gía người đi cùng mình không phải là anh”. Cảm giác đi cùng một ai đó giống y chang mình cũng như đi chơi một mình vậy.

Ngày cuối ở Venice, cô với anh quyết định sẽ đi dạo sâu vào lòng đêm. Venice về khuya, gió biển thổi vào lành lạnh. Dù đã ở tới mấy ngày, họ vẫn bị lạc giữa những con hẻm nhỏ hun hút gió. Cô bước chông chênh giữa những cảm xúc. Để rồi bất chợt nhận ra mình đã dựa lưng nơi quảng trường San Marco từ lúc nào. Họ cùng nhau uống rượu. Hương rượu vin Veneto thơm dịu làm ấm nóng cái giá lạnh của biển. Họ cười đùa và nói những câu chuyện vu vơ. Đâu đó có những người nhạc công đang đánh lên những bản nhạc dìu dặt. Có vài đôi đứng lên nhảy những điệu valse ngọt ngào. Cô thích thú nhìn và ước như mình cũng đang được dìu đi trong điệu nhảy ấy.

Nước biển theo bóng đêm dâng lên ngày một cao, chỉ thoáng chốc San Marco ngập trong biển. Ánh đèn từ muôn vàn bóng đèn bên trên nhà thờ hắt xuống mặt nước, tât cả loang loáng sắc vàng. Tiếng nhạc tạo ra những dao động nhẹ nhàng. Nước tỏa ra từng vòng tròn, vòng này nối tiếp vòng khác, mang ánh đèn loang rộng. Ánh nước mờ ảo làm lay động cả tâm trí cô. Dưới chân đài phun nước có cặp đôi đang ngồi trú chân. Họ bị nước bủa vây, cô lập trong giai điệu của Love story. Cô thấy xúc động trước cái hạnh phúc biệt lập giữa cuộc sống ồn ã. Nhạc đã chuyển qua bản khác, thật buồn hiu hắt, gió thì cứ thổi miên man từ biển vào. Anh hát lên thành tiếng bản  Sway dịu dàng, như một ca sĩ thứ thiệt.

“Em bị cảm à?” bỗng anh ngừng lại nhìn sang.

Cô bất giác thấy mắt mình ướt đẫm. Bản nhạc ngọt ngào quá.

“Chắc em bị lạnh rồi, nước mũi cũng tùm lum”.

Anh đưa khăn tay cho cô. Khăn tay có mùi nóng ấm của quần áo làm cô đê mê. Cô nhìn qua anh. Mặt anh sáng lên dưới cái mờ ảo của đêm Venice. Cô lâng lâng như trong mộng tưởng. Cô có cảm giác nếu bây giờ anh cầm tay, cô sẽ ôm anh. Còn nếu anh ôm cô, có lẽ cô sẽ đặt một nụ hôn lên cái ảo ảnh đó. Nhưng anh chỉ ngồi đó, mỉm cười với ánh mắt trìu mến.

“Thôi mình đi về khách sạn đi” anh đứng dậy, đưa tay kéo cô lên. Buổi tối lãng mạn chấm dứt một cách chán phèo, cô nghĩ.

Ngày chia tay ở ga tàu, anh giang tay ôm cô thật nhẹ. Cô xúc động nhìn tàu anh ra đi, cảm giác như tiễn người yêu vậy.  Rồi cô đi hướng khác.

Họ vẫn giữ thói quen viết email cho nhau thường xuyên. Sinh nhật anh, cô gửi quà tới. Sinh nhật cô, anh gọi điện sang. Mối lương duyên không chỉ ảo nữa, nó được bê ra ngoài đời thực. Họ gọi điện đôi ba lần, thỉnh thoảng, cô cũng thấy xúc cảm. Những câu chuyện từ hào hứng, thú vị trượt dốc xuống nhạt toẹt, nhàm chán tới ngượng nghịu. Cảm giác sắp phá hỏng sự vô hình bền chặt, họ dừng lại. Anh lại chỉ email và cô trả lời đôi lần. Việc này cuốn việc kia đi, email cũng thưa thớt.

Năm sau đột nhiên cô mơ hồ thấy anh có đổi khác qua những email giọt ngắn giọt dài. Cho tới ngày, cô nhận được email với tiêu đề “Anh mệt mỏi quá”, nội dung để trống hươ, cô nghĩ mình biết chuyện gì đang xảy ra. Đêm ấy cô nằm mơ. Trong cơn mơ, cô thấy anh đi cùng người yêu. Cô ấy thật dịu dàng và nhỏ bé. Cô cầm lấy tay anh giữ lại “Nếu như ngày ấy mình cầm tay nhau thì giờ anh có mệt mỏi thế này không?” Anh cười y như trên quảng trường San Marco ngày nào, chỉ có điều lần này cô không khóc. Họ đi về hai hướng.

Cô tỉnh dậy thấy thấy nắng xối xả vào căn phòng. Xộc lên trong cô một mùi trống hoắc như mùi nhà mới khi cô vừa dọn tới. Cảm giấc lâng lâng như trở về với thưở ban đầu làm cô xao động. Bước ra hiên nhà, cô gom hết những chậu cây vàng xơ lá cho vào thùng rác. Chạy qua hàng hoa bên kia đường, cô mua cho mình một khóm hồng thơm ngát, dù đây là ngày cuối tháng. Những cánh hoa nhỏ xíu cánh hồng, cánh trắng nở bung ra hết mình trong cái nắng tháng năm óng ả. Cô hít hà cái hương thơm ngai ngái, chan chat mà vẫn ngọt đượm. Đặt chậu cây bên hiên, cô tự thưởng một ly trà thơm mùi nho xanh một cách khoan khoái. Hương trà ấm nóng ngọt ngào khiến cô thư giãn nghĩ về việc làm cho những ngày cuối tuần. Nắng nhảy tanh tác trên bàn phím, cô đang viết thư cho anh

 “Anh à, nhớ dù có bận rộn, có mệt mỏi, có đang vui, hay đang buồn, thì khi thấy những khóm hồng đang nở ngát hương, đừng bỏ qua cái mùi hương thơm vô cùng ấy nhé”

Tháng sau, hoa đã tàn, nhưng lá hồng vẫn còn ngát xanh.

MTN 5/2011

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s