Một ngày kia, ở Torino thô kệch, một chiếc gương lớn được dựng lên trên con đường bộ hành của Corso Vittorio Emanuelle với dòng chữ “Italia canta la vita” – nước Ý hát bài ca cuộc đời. Dòng người qua lại ào ạt bỗng dừng chân. Thiếu nữ sửa lại chiếc váy ngắn, chàng trai chỉnh lại chiếc cravat, phụ nữ luống tuổi buộc điệu chiếc khăn quàng, còn những cụ già đăm chiêu sờ nếp nhăn trên mặt, cảm giác như nó hằn sâu hơn. Chiếc gương lớn được đặt ở góc đường, người ta thấy nhiều hơn bản thân mình trong đó. Người trẻ thấy sức sống từ những lớp người hối hả bước theo sau. Người già thấy dường như cả thế giới quay lưng lại với họ. Dòng người xuôi ngược tấp nập như dòng chảy cuộc đời. Mỗi người mang một thanh âm của cuộc sống, hòa nhịp thành bài hát dịu dàng nhất. Hãy lắng nghe nước Ý hát về cuộc sống. Còn tôi, tôi mơ màng tưởng như nghe được một chàng người Ý hát về cuộc đời.

Nếu để người Ý hát, thì có lẽ đó sẽ là một bài hát lạo xạo tai nghe, y như cái cách họ quy hoạch đường phố ấy. Bài ca là một cuộc chiến nhộn nhạo giữa bè và phách. Hình ảnh hóa âm nhạc, trong tầm mắt tôi hiện ra một con đường với các ngôi nhà nhấp nha nhấp nhô, đường chỗ cao chỗ thấp, lung tung, lộn xộn, và bẩn thỉu. Rome là hình  ảnh sống động hơn cả. Bởi dân Ý vốn làm việc chậm chạp, không khoa học, và có phần thiếu chuyên nghiệp. Họ không có cái quí tộc như dân Anh, không có cái lịch  thiệp như dân Pháp, không cần mẫn như dân Hà Lan, không qui cách như dân Đức, họ lộn xộn một cách nghệ sĩ. Nếu ai đó đi làm giấy tờ ở Ý mà không hét toáng lên, chửi thề, tức giận thì họ có thể là bụt, phật, Đường Tăng, Đạt Ma, Gandhi, mẹ Terresa hay ai đó đại loại như thế.

Thật không thể tưởng tượng được, khi đang đầu bù tóc rối trong công việc, họ có thể dừng lại ngay, nếu có ai đó tới tán gẫu. Bạn có thể đợi hàng giờ nếu cô nhân viên ngân hàng đang bận ninh nhừ điện thoại. Mặc dù dân Ý làm việc rất thân thiện, cởi mở, tốt bụng nhưng họ giết hàng đống thời gian của bạn một cách không đâu. Chữ nhẫn và chữ nhịn là điều tiên quyết phải có khi tới đất Ý. Nhưng nhân viên bàn giấy đã là gì cơ chứ, các bác tài xế mới cự phách . Các cô bạn của tôi từng sợ xanh mặt khi đang nửa đêm, bác tài xế xe bus bỗng dừng xe. Bác nhảy xuống lề đường, hít một chút khí trời, hút một điếu thuốc thư giãn, rồi từ từ tản bộ lên xe như không có chuyện gì xảy ra. Lần khác, tram của tôi đang băng băng đi tới trường thì chợt két két, bác tài nhảy xuống lấy tờ báo sáng. Bác thì vui vẻ, còn tôi khóc rung rức vì lại một lần trễ học. Dân Ý là thế, họ biết làm việc và biết tận hưởng vô cùng. Có lẽ không ở đâu mà siêu thị lại có giờ đóng cửa giữa trưa như thế, bởi họ còn cần một giấc ngủ trưa nhẹ nhàng…. 2 tiếng. Khách du lịch tới Ý mà không để ý thì dễ méo mặt và chửi thầm khi tới siêu thị mà nhìn cái cửa sập to đùng. Dân Ý yêu thích “Dolce fa niente”, đó là sự ngọt ngào của việc không làm gì cả. Họ thích cảm giác của việc ngồi không, nhấp nháp sự ngọt ngào của rãnh rỗi. Về việc này, tôi thấy mình đích thực là một người Ý chính thống.

Nhưng cứ theo cái đà này, bài ca của dân Ý sẽ dài lê thê với nhịp điệu chậm chạp. Đôi khi nó ngắt giữa chừng vì chàng ca sĩ còn bận ra quảng trường lớn, nhâm nhi một ly café, hút một điếu thuốc, dưới nắng vàng rót mật. Mặt chàng sẽ đượm vẻ âu sầu như vô vàn người Ý tôi từng thấy. Nỗi buồn thời đại khiến họ đốt thuốc nhiều vô kể. Cũng đúng thôi khi mà chính quyền của họ còn dưới tay một kẻ độc tài bệnh hoạn như Berlusconi. Kinh tế thì đi xuống, phải liệt vào nhóm những “con lợn ” của châu âu (Portugal-Italy-Greece-Spain – PIGS). Đến cả kì quan thế giới như Colosseo còn bị tư nhân hóa. Liệu rồi nước Ý còn lại cái gì cho mình? Cô bạn tôi tên Dương đi Ý về cũng phải thốt lên “Nỗi buồn nước Ý”, còn Ly sau khi gắn mình với nước Ý 1 năm vẫn xót xa “Mình thương nước Ý,  người anh hùng gãy cánh”. Người anh hùng một thưở ấy còn đâu, hay chỉ còn trong những tàn tích La Mã. Con cháu vẫn tự hào, vẫn hát những bản anh hùng ca của cha ông, nhưng lạc điệu. Họ khóc trong những bài ca.

Chàng ca sĩ cũng vậy. Chàng cất cao cái cổ kiêu hãnh, hát một bài ca buồn thật hào sảng, ầm ĩ. Đơn giản chàng là người Ý và người Ý ồn ào một cách đáng sợ. Tiếng Ý chỉ cần phát âm ra đã thấy cái ồn ã, chợ búa, rất cuộc sống. Thế nên khi đọc “Eat, pray and love” tôi đã rất shock khi biết tiếng Ý có cái bắt nguồn thật thanh tao. Tiếng Ý được đưa ra từ thơ của Dante, từ vùng đất nghệ thuật Florence, vậy mà nó không nên thơ chút nào. Kì lạ thật đấy. Có lẽ người anh em tiếng Pháp khi chuyên chở ngôn ngữ qua Ý đã đánh mất cái thanh thoát, lãng mạn ở đâu đó trên đỉnh Apls. Quả thật, tiếng Ý rộn ràng nhưng chính cách nói của dân Ý làm nó thêm hỗn loạn. Họ múa miệng và múa tay cùng lúc. Cuộc nói chuyện tình cảm có thể nhanh chóng biến thành cuộc đấu khẩu ầm ĩ lúc nào không hay. Tôi giật mình không biết bao nhiêu lần, khi ngỡ đang có cãi nhau bên cạnh. Nhưng dân Ý là thế, họ nhộn nhạo mọi lúc mọi nơi, thân thiện và tự nhiên. Đôi lúc bạn có thể thấy phiền phức nhưng sau đó là cảm giác thoải mái, tự do, bởi chính bạn cũng có thể hò hét như vậy. Em trai tôi hay bảo “em thích cái nhộn nhạo, hỗn độn của nước Ý, nó hợp với em”.

Quay lại với anh chàng ca sĩ, tôi đoán chàng đang hát một điệu opera hoành tráng. Chàng hát với giọng to khỏe nhưng cũng mượt mà như nhung. Nghe ngọt ngào, da diết như cái cách Laura Pausini hát “Di senza di te” vậy. Bài ca róc rách những dòng xúc cảm từ một giọng ca cực kì tinh tế. Bởi dân Ý là những kẻ tinh tế và hoa mĩ bậc thầy. Cứ nhìn các công trình nghệ thuật của họ thì không ai có thể phủ nhận điều này. Từng đường nét tỉ mỉ, từng nhát gọt cắt sắc nét khiến những công trình gạch đá không chút thô kệch, Duomo ở Milano hay Florence là những ví dụ không thể hoàn hảo hơn. Sửng sốt bên ngoài đến thảng thốt bên trong, nếu bạn có dịp ngắm những bức tượng cầu kì, hoàn mĩ tới từng chân tóc hay bức tranh tường chi tiết bên trong Basilica Sant Pietro ở Rome. Nghệ thuật có lẽ không đâu đẹp tinh tế như xứ Ý, dù ra đường là gặp tượng, tới phố là thấy nhà thờ, và đâu đâu cũng có bảo tàng. Tuy nhiên cũng có những thành phố không nhiều dấu ấn nghệ thuật như vậy mà vẫn ngọt ngào hơn cả tranh vẽ. Tôi vẫn hay tự hỏi mình “Venice, tại sao có thể tuyệt vời đến thế?” Đơn giản bởi những hàng ban công đầy hoa rực rỡ, bởi những hẻm nhỏ cây leo, bởi những ngôi nhà Burano sắc màu rực rỡ. Chỉ vài bông hoa tô điểm nhẹ nhàng mà cái hẻm nhỏ của Venice có thể ăn đứt kẻ hao hao nằm trong lòng Vieux ville ở Nice. Thế mới thấy cái lãng mạn đặc trưng của người Ý thắng thế, hay nghệ thuật câu khách du lịch của họ quá thần kì .

Dân Ý không chỉ tô đẹp thế giới bởi các tác phẩm nghệ thuật gạch đá mà còn các tác phẩm con người. Cứ tưởng tượng chàng ca sĩ của chúng ta có đôi mắt nâu sáng, mái tóc bồng bềnh, tầm thước và râu quai nón. Ánh mặt chàng không hiện lên nét thông minh nhưng lãng mạn, không có cái thăm thẳm nhưng mơ màng. Thân hình vạm vỡ, khuôn mặt oval làm trai Ý quá nam tính, nên chút nữ tính lòa xòa trong mái tóc làm hài hòa hơn vẻ đẹp La Mã. Nếu có anh chàng nào lỡ húi cua, cạo trọc thì họ sẽ đánh mất cái đẹp thiên bẩm của người Ý ngay tức khắc. Hãy xoăn nhẹ mái tóc, dịu dàng ánh mắt, nghệ sĩ tâm hồn, thế mới giữ được nét đẹp điện ảnh của dân Ý. Tuy nhiên, các chàng Ý chính gốc có hơi đỏm dáng một chút. Họ chải chuốt thái quá bề ngoài. Quần áo dĩ nhiên là rất theo mốt, và kinh khủng nhất là họ múa tay cũng ẻo lả như những quí cô. Điều đó làm tôi thật sự không chịu nổi. Chàng ca sĩ có lẽ không thế, chàng phải thật nam tính, để còn đi quyến rũ những cô gái Ý dễ thương.

Những cô gái có mái tóc dài sậm màu , mắt hạt dẻ, và làn da không quá sáng. Họ có khuôn mặt đẹp, các nét như trong tranh, nhưng thấp. Khá nhiều người trong số họ còn có thân hình rất tệ. Sau này đi  xuống miền Nam, tôi còn shock hơn nữa, bởi họ trông như cái xe hoa quả di động vậy. Dường như pizza và spaghetti chạy từ miệng xuống thẳng phần dưới rồi. Tuy nhiên “Hãy ăn vì mình và mặc vì người khác ” có lẽ được thốt ra từ một kẻ Ý chính gốc. Không hổ danh xứ thời trang, họ ăn mặc đẹp và tinh tế, từ trẻ tới già, từ đàn bà tới đàn ông. Nếu có lỡ một cái thắt lưng, tôi cá là họ sẽ đi tìm ngay một bộ váy mặc cho phù hợp. Họ điểm xuyết các bộ váy áo bởi các phụ kiện rất bé, như khăn cổ , vòng tay phù hợp, làm tôn cái đẹp lên bội phần. Ly- bạn tôi suốt ngày thốt lên “Sao người Ý họ ăn mặc đẹp vậy” khi nhìn thấy các quí bà ăn vận trang nhã, lịch thiệp. “ồ, bởi họ là người Ý mà”. Sẽ thật tuyệt nếu anh chàng ca sĩ  diện một bộ vest lịch lãm với chút hương nước hoa ngọt ngào của Dolce&Gabana. Tôi sẽ chìm đứ đừ vào bài hát như Titanic đắm mình dưới đại dương. Ngụp lặn trong những khúc ca trầm bổng mang dáng hình nước Ý, tôi nhận ra giai điệu L’italiano oai hùng. Dù mang bao danh tiếng xấu, người Ý vẫn thật sự tự hào họ là người Ý. Còn tôi, tôi tự hào vì được sống cùng họ dù rất ngắn ngủi.

Suy cho cùng, phụ nữ ai mà không thích nước Ý cho được. Họ điên loạn vì giày dép, còn nước Ý lại là cái bốt khổng lồ. Italia, Ti amo.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s