Mẹ à!

Cuối cùng con cũng đã đặt  chân tới Paris mùa lá rụng.

Đây không phải là lần đầu và cũng chưa phải lần cuối con tìm thấy mình bơ vơ giữa sân bay Charles des Gaulle. Cái sân bay này cũng vĩ đại như con người nó mang tên. Con đã có một ngày mệt nhoài, quay cuồng với cái âm u tù mù của trời đất và náo loạn của con người. Kéo lê cái hành lý nặng 33 kg, con buông mình vào căn phòng thuê tạm. Căn phòng có mùi nao lòng như căn phòng của con bên Bỉ. Con xốn xang như trẻ lần đầu tiên xa nhà. 7h sáng trời còn đen đặc, con thức dậy trên cái giường ấm áp và tự hỏi: Sao con lại ở đây? Sao con lại thức dậy giữa bốn bức tường xa lạ, giữa cả một khoảng không lạc lõng, giữa cuộc đời của một ai đó. Đây không phải là cuộc đời con muốn có. Con đâu muốn đẩy mình vào vực sâu của nỗi cô đơn như lúc này.

Cuộc sống của mẹ, của con, sao mà khác nhau quá. Nó không chỉ xa nhau hàng nghìn cây số, hàng chục năm nghĩ suy, hai thế hệ, mà còn là khoảng cách của những tâm hồn lạc điệu. Con chưa bao giờ giống mẹ ngoài khuôn mặt. Nhưng “khuôn mặt là của người khác, chỉ có giấc mơ là của mình” không phải Nguyễn Ngọc Thuần đã từng nói vậy trong “27 khoảnh khắc” (1) sao? Khuôn mặt con là của mẹ, đôi tay con của bố, gò má con của ông, cái lúm của bà. Con mang sự hiện hữu của cả gia đình, vậy sao soi gương con vẫn cô đơn. Con biết bây giờ mẹ cũng vậy, mẹ còn cô đơn hơn con.

Con chưa bao giờ hình dung được mẹ là một đứa trẻ, một thiếu nữ, hay một người sống vì mình. Sáng mẹ lo ăn cho 3 đứa em nhỏ, chiều ngoảnh mặt lại mẹ đã có hai đứa con quấn chân. Cuộc đời như cái vẫy tay ở sân ga. Dưới mái vòm thời gian, mẹ đánh mất chính mình trong những người yêu thương. Mẹ yêu việc được chăm sóc người khác, còn con yêu cái cách được mẹ chăm sóc. Con vẫn suốt ngày bị mẹ la mắng vì tội lười và sống bừa bộn. Con sống bừa bộn mà bộn bề. Còn mẹ sống ngăn nắp mà nhẹ nhàng. Dù con vẫn chống chế “nghệ sĩ mà mẹ” thì con vẫn biết là con sai. Con có thể nằm hàng giờ đọc truyện, còn mẹ dành hàng giờ để dọn dẹp nhà cửa, cơm nước, chợ búa. Con chỉ kịp nhắm và mở mắt, mẹ đã quẩy xong một ngày vất vả. Mẹ nặng nhọc trong công việc gia đình, nhưng chưa từng nặng nhọc trong tâm trí, ngoài những lo toan về tiền. Mẹ có những giấc ngủ ngon, còn con giật mình ngao ngán với những ước mơ, hoài bão. Con vẫn hay bảo “Con mang nỗi buồn thế hệ”. Những kẻ suy nghĩ nhiều hơn hành động. Tự cho mình khác với đám đông, để nanh nọc với đời, quăng mình trong hố sâu tâm trạng.

Mẹ à, đã bao giờ mẹ loay hoay trên những con đường mà không biết nên dừng hay rẽ. Mẹ khóc, con vẫn ra đi. Con quẳng cái vô tư trên giường thú bông. Con ra đi trong tiếng reo hò của bạn bè, cổ vũ của bố mẹ. Nhưng nhiều khi tiếng vỗ tay cũng làm chết nghệ sĩ ánh đèn. Mẹ, chỉ cần mẹ bảo con đừng đi, con có thể ở nhà với mẹ. Mẹ sẽ không phải khóc trên sân bay, khi nhìn trời đêm nuốt chửng lấy con. Mẹ sẽ không phải trở về nhà nặng nề hơi thở và mất ngủ cả đêm. Con ước mẹ không nghe theo bố, mẹ có thể nói những gì mẹ muốn. Thì có lẽ giờ này con đang cùng mẹ nằm xem phim “Những bà nội trợ hành động” và cười những kẻ ngu ngốc. Rồi mẹ khò khò lúc nào không biết. Những lúc đó, con đập tay mẹ vào bảo “Mẹ béo không ngáy nữa”. Mẹ cười “ờ ờ” rồi lại khò khò.

Con sẽ lại đèo mẹ đi mua sắm dọc phố phường. Con sẽ lại ca tụng tài nấu ăn tuyệt vời của mẹ. Điều mà bố chưa bao giờ làm được trong 25 năm. Con sẽ chọn vải cho mẹ may áo như bao năm nay con vẫn làm. Kì quặc là con trở về sau 2 năm, quần áo mẹ đẹp hơn hẳn. Có lẽ con hiểu mẹ chưa đủ bằng cô thợ may rồi. Xưa nay con đã mua gì làm mẹ hài lòng đâu, dù cái gì con mua cũng đúng nhu cầu của mẹ. Con đọc “Hãy chăm sóc mẹ”(2) và cười những kẻ trong chuyện. Họ không biết mẹ họ đi đâu, làm gì, thích gì, nghĩ gì. Con vô tâm nhưng con đủ biết mẹ thích ăn kem vị gì, thích quần áo màu gì, thích đi đâu, thích nghe những gì từ con. Nhưng con giống họ, con bắt nạt mẹ và bỏ rơi.

Mẹ, mẹ mềm yếu. Mẹ khóc nhiều. Dù con biết thật lạc lõng và nhàm chán nếu con người chỉ biết vui và cười. Nhưng giờ đây con biết mẹ không yếu đuối như con nghĩ. Mẹ can đảm chấp nhận 3 năm cô đơn nữa để con đi xa. Ai bảo mẹ sinh ra con ham chơi, ích kỉ, và tham lam. Mẹ khóc trong tiếng cười tự hào của bố. Chỉ cần con an phận một chút, có lẽ giờ này mẹ đang cười  trong tiếng khóc trẻ thơ. Có lẽ là một đứa bé đáng yêu như con ngày còn bé. Mẹ thường hay nhớ con trắng ngần trong chiếc váy xanh nõn chuối, lon ton chạy ra quán chè của mẹ.

“Sao con không ở nhà với bố”

“Bố đuổi con đi” con ngọng ngịu. Bởi một khi con muốn đi, thì giấc ngủ trưa cũng không giữ con lại được.

Con ngồi chầu hẫu xem mẹ bán hàng. Đôi chân ngắn cũn đong đưa trên ghế. Nắng trưa hè gay gắt cũng dịu dàng.

Máy bay làm con đau cổ. Con không ngủ được mà tự lôi mình về những kỉ niệm xa xưa. Khi trí não con đã quên hết số điện thoại bạn bè, của người con từng nhắn tin hai năm có lẻ, thì con vẫn không quên nổi hình ảnh mẹ trưa hè đạp xe đón con. Con lũn cũn ngồi yên sau xe, ăn dở nắm xôi, và miệng bi bô những lời vô nghĩa. Con không biết hát, để hát một bài ca tuổi thơ. Nhưng con biết viết, để viết lên cả thời của con với mẹ . Có nhiều điều mẹ chưa biết và không nên biết, vậy mẹ cứ sống an nhàn. Đừng nhìn ánh đèn ở cánh máy bay mà ngỡ mặt trăng ngoài cửa sổ, mẹ sẽ bị bủa vây bởi lãng mạn mộng mị như con mê hoặc mình. Con ước mình thực tế và thanh thản. Mẹ, con đang nằm trên giường, trong cái chăn ấm và khóc. Con ước mẹ đừng khóc như con, mẹ phải bình yên và vui vẻ.

Con nhớ chiều thu Hà Nội. Trong bếp mẹ rang ruốc, con ngửi thấy mùi chia xa. Mẹ, mẹ đừng xao ruốc cho con xao lòng.

Paris, lá rụng hết rồi. Những con đường đá ướt mưa và vàng lá. Con tần ngần : không còn mùa thu, cho con mơ màng.

Paris, một ngày mưa u uất 8/11/2011

MTN

(1) 27 khoảnh khắc: một truyện ngắn hay của Nguyễn Ngọc Thuần trong tác phẩm “Cha, con, và .. tàu bay”. 27 khoảnh khắc hiện hữu trong 27 bức ảnh. Mỗi bức ảnh ghi dấu 1 năm gia đình quần tụ bên nhau. Khuôn mặt của những đứa con bên cha mẹ lớn lên, già cỗi nhưng vẫn đầy yêu thương.

(2)Hãy chăm sóc mẹ: là tác phẩm Hàn quốc nổi tiếng của Shin Kyung-sook. Một người mẹ đi lạc, tìm mãi không thấy đường về nhà. Bà chỉ tìm được đường về trong hồi tưởng những người con, chồng, và người bạn tâm giao. Họ được yêu thương chăm sóc nhưng vô tình bỏ rơi bà ở miền kí ức. Bà biến mất như một cánh chim cuối trời.

8 thoughts on “Mẹ xao ruốc, con xao lòng

  1. Cảm xúc của em chợt dừng lại, tim em chợt nhói lên khi thấy tiêu đề bài viết của chị. Nhưng khác với chị, bà ngoại đã thay vị trí của mẹ trong lòng em từ rất lâu. và em chợt nhớ lại thời gian trước khi em lên đường. Bà ngoại xao ruốc, con xao lòng…

    chúc chị 3 năm trồi vèo như con gió thoảng, nhoắng cái đã về nằm ngủ cạnh mẹ, và nghe mẹ ngáy 🙂

  2. Cảm ơn chị, ít nhất chị cũng đã là cô con gái nhỏ thật ngoan, đủ biết mẹ thích ăn kem vị gì, thích quần áo màu gì, thích đi đâu, thích nghe những gì từ chị. Lần đầu tiên sau hơn 2 tháng xa nhà, em nhớ mẹ như thế này. Có lẽ, hoàn cảnh gia đình, mỗi người một khác. Em sẽ biện minh cho mình bằng lý do đó. Bon courage,ma belle.

    1. merci ma belle, tu es tres gentille :D. Rồi ai cũng có lúc nhớ nhà thôi em, nhưng cố gắng ít nhớ thôi, còn nhảy múa ăn chơi tưng bừng tuổi trẻ chứ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s