Thứ nhất, đây không phải là truyện của Aimatov

Thứ hai, truyện của Aimatov là  “Cây phong non trùm khăn đỏ”.

Thứ ba, nếu đọc Aimatov, tôi thích đọc “Con tàu trắng”

Cuối cùng, đó là những gì tôi định nghĩa về Toulouse. Nơi tôi ở lâu dài nhất sau Louvain la neuve và Torino, tính tới thời điểm 2h chiều ngày 4/12/2011 thôi nhé.

Có vài người khi nghe tôi nói “Tôi sắp tới Tolouse” thì hoảng hốt hỏi “Có cái quái gì ở Toulouse cơ chứ?”

“Có một anh chàng dễ thương ở đó”

“Thảo nào”

“Thằng em trai tôi”

Vậy là tất cả lại chưng hửng.


Tháng 8, nắng vàng sóng sánh. Mùa hè miền nam nước Pháp nóng và hanh tới mệt mỏi. Mồ hôi chưa kịp ra đã khô khốc vội vàng. Những ngày này tôi đang đọc “Những đóa hoa trên tầng gác mái”, hết sức phù hợp với cuộc sống của tôi bấy giờ. 2 chị em cuộn mình trong cái phòng 9m2 vuông trên tầng cao nhất của tòa nhà. Cửa sổ do 1 lần lỡ tay kéo mạnh, tôi đã làm nó sập xuống và đóng mất tăm. Ánh sáng không thể nào len lỏi vào được. Tôi nằm trên cái giường tầng giữa mịt mù, tìm kiếm thông tin nhà ở Paris, lẩm nhẩm một câu trong truyện “Đi tìm nhà, Đi tìm mặt trời”. Đó là một câu chuyện hay ho mà đáng sợ. Nó hối thúc tôi chạy trốn bốn bức tường.

Lấy cốc cafe máy, tôi dài mình ra bãi cỏ trước Tripode. Dưới tán cây thông già, tôi đọc sách và vẽ vời. Trời Toulouse không xanh, không cao. Cái nhạt nhòa làm tôi nhớ xanh xao sự sâu thẳm của đất trời Địa Trung Hải. Gió qua hàng thông lao xao, tim tím loài hoa dại. Đôi ngày có chút mưa buông, tôi vẫn nằm ngủ ngon lành. Trong mắt tôi giờ chỉ có bóng thông kì vĩ. Tôi nhớ truyện cổ Andersen. Có cây thông nằm mơ mình được trang trí dịp Noel. Nó mơ được vào căn phòng ấm cúng, được mọi người ngưỡng mộ vây quanh. Rồi nó lớn lên, đẹp đẽ, được đốn đi, được mang vào phòng. Nó bị bỏ rơi khi mùa Noel qua và tiếc rẻ ước gì mình không được trang trí. Có nhiều khi, người ta cứ ước này nọ, khi được rồi chỉ muốn buông ra. Nhưng tốt nhất là nên có mơ ước, để cứu rỗi cuộc sống này. Toulouse xấu xí đã phần nào cứu rỗi tâm trạng buồn chán của tôi. Nó đáng được làm một cây thông noel khổng lồ. Tôi gọi nó là cây thông non trùm nón đỏ, dễ thương như nón em trai mua cho tôi trong hội chợ noel ở Toulouse năm ngoái.

Toulouse là một thành phố trẻ và không đặc sắc. La ville rouge là cụm mĩ từ mà dân nơi đây dùng để gọi thành phố của mình. Em tôi dịch lãng mạn thành “thành phố màu hồng”. Bởi chất ấm hồng toát lên từ từng ngôi nhà, góc phố nơi đây. Bố tôi tới Toulouse chỉ 2 ngày, ông cũng phải thốt lên “Toulouse chuộng gạch thật đấy”, dĩ nhiên rồi tới tòa thị chính còn là một khối gạch khổng lồ cơ mà.

Tòa thị chính Toulouse còn gọi là Capitole. Nằm ở quảng trường trung tâm luôn tấp nập người qua lại. Capitole không có cái to đẹp như tòa thị chính thường có. Nó khiêm nhường với màu hồng đỏ của gạch. Có lẽ đó cũng là điểm nhấn. Đợt cùng bố mẹ đến thăm, ở nơi đây có triển lãm về sự nghiệp của Atoine de Saint-exupery. Người phi công tiên phong thực hiện chuyến bay vận chuyển quốc tế từ Toulouse tới Darkar. Tôi thích ông vì lỡ yêu “Hoàng tử bé”. Ai mà chả là 1 hoàng tử bé, khi mà loay hoay giữa những khó hiểu của cuộc sống. Toulouse hẳn rất tự hào là nơi bắt đầu cuộc hành trình kì thú của người anh hùng này. Không hiểu từ trên cao Saint-Exupery có nhìn thấy những ngõ nhỏ ngang dọc chồng chéo từ Capitole. Những quán hàng bày ra vỉa hè, vài ba nhạc công góc phố. Những cây thấp nằm trong góc khuất, nhà thờ vẫn nhô lên cao. Liệu ông có thấy tôi ngồi khoanh chân giữa quảng trường, tay chống cằm ra vẻ đăm chiêu. Liệu ông có thấy cả một Toulouse phủ ngập nhà gạch, ngõ gạch, tường gạch, mái đỏ. Từ trên cao, thế giới là cả một sự kì bí sau màn mây. Thế giới là một màu xám, chỉ có dòng Garonne vẫn xanh.

Garonne rộng dài chạy băng qua Toulouse như Seine uốn mình trong Paris xinh đẹp. Hai bên bờ sông, những cây phong, cây sồi, hay cây gì đó cứ xanh mướt. Dưới kia, có đám cười tụ tập hát múa trên xà lan. Họ vẫy gọi chúng tôi xuống. Nhưng chúng tôi còn mải ngó nghiêng tòa nhà đẹp mắt của trường mĩ thuật. Vài ba anh chàng nhảy vào chụp hình ké, cười hơn mùa thu tỏa nắng. Người Toulouse đúng là rất thân thiện. Có vài người còn chạy ra đòi chụp ảnh giúp chị em tôi. Dân tỉnh lẻ lúc nào cũng rất chất Pháp.

Tháng hè ở Toulouse, tôi đâm ra lười biếng. Tôi chỉ lăn mình từ nhà ra cửa, mà vẫn chưa đặt chân tới được Cité de l’espace. Trung tâm nghiên cứu vũ trụ này là niềm tự hào to lớn của Toulouse, bên cạnh nhà máy sản xuất Airbus.  Ngày xưa, tôi với thằng em hay cầm ống nhòm ngắm sao, mơ ước nhốt “vụ trũ trong hạt dẻ”. Vậy mà cái nắng hè làm lụi tàn hết cả ước mơ con trẻ. Tòa lâu đài Carcasonne có lẽ cũng hàng chiều ngóng đợi. Tôi vẫn biệt tăm trong sự bận bịu thực tập của thằng em. Toulouse kể ra cũng có đôi ba điều thú vị. Tôi bỏ qua gần hết. Tôi chỉ không bỏ những buổi chạy dọc Canal du Midi.

Con kênh xanh xanh này là cả một niềm tự hào to lớn của vùng Pyrenees. Canal du Midi nổi bật không chỉ bởi công nghệ mà còn vì vận dụng được sức phụ nữ. Điều mà xưa nay hiếm (bắt được phụ nữ làm việc mà dễ à). Có người bảo, khi đào kênh, dân Toulouse đã mượn sức của những người đàn bà vùng núi Pyrenees mới hoàn thành được. Công nghệ xây dựng kênh đào của vùng núi được mang xuống đây, bởi kênh nằm cao hơn với địa hình bình thường. Thậm chí ra ngoài thành phố, kênh còn tóm gọn trong máng sắt khổng lồ, nằm cheo lên trên không như một cây cầu. Tôi sợ hãi, một ngày kia nước lớn, liệu có tung nước gột rửa sạch vùng này không.

Nếu có gột rửa, xin hãy gột rửa Paris bụi bặm. Toulouse của em tôi vẫn còn tinh khiết lắm. Tôi thích cái xanh mát ở đây mỗi buổi sớm. Tôi chạy bộ, va vào những kẻ ngược chiều. Cuối hè, chị em tôi thuê xe đạp, đạp dọc kênh đi tìm hoa hướng dương. Đóa mặt trời mọc thành từng cánh đồng kéo dài miên man. Tháng 8, cây đã tàn, “xin mặt trời ngủ yên”. Tôi lao tới thì chỉ còn sót lại vài bông rực rỡ. Tôi nháo nhác chụp ảnh, cho tôi, cho Ly, để viết tiếp Tình ca 20. Tôi hái trộm hoa, cho tôi, cho Yến. Lại một giấc mơ nho nhỏ thành hiện thực. Những chiếc giỏ xe chở đầy hướng dương lại đi qua hàng phong vời vợi. Tôi lướt qua những con thuyền nhà nổi trên kênh, lướt qua những cánh đồng trơ rạ,  những bãi cỏ xanh, hoa vàng. Xe đạp lao đi băng băng trong gió. Có con ve sầu rên rỉ, tím bụi violet.

Tôi nhớ thằng em, tôi ít nhớ Toulouse. Những gì tôi nhớ về Toulouse chỉ là khu nhà nơi em tôi ở. Tôi nhớ hàng thông trước cửa. Tôi nhớ hàng phong dọc kênh. Tôi nhớ hoàng hôn lúc 10h đêm, khi mặt trăng và mặt trời cùng xuất hiện. Hai điểm sáng trên nền trời thẫm đỏ. Khói thịt nướng bay lên, tôi ngồi ăn barbeque cùng bố mẹ, em trai, và bạn bè. Tôi gặp lại Ngân. Ngân vẫn thế, hiền lành và mềm mại. Đôi lần nghĩ về Ngân, tôi hay tưởng tượng: dù tôi có đi đâu thì ngoảnh đầu lại vẫn thấy Ngân ở đấy. Ngân hay nói “Nga ngố, dù ấy đi đâu làm gì, tớ vẫn đang theo dõi ấy”. Ngân là người bạn rất tốt, Ngân phải hạnh phúc đấy. Tôi thì chưa bao giờ thực sự tốt với bạn ấy. Chúng tôi gặp nhau bên Bỉ, không có gì chung ngoài con đường học hành. Thế nên những lúc khó khăn về việc học, tôi nghĩ chỉ có Ngân mới chia sẻ nổi. Nhưng ở Toulouse, tôi chỉ nói với Ngân mấy cái sự béo gầy. Bố tôi ngồi nói vài ba chuyện người lớn với anh Tú. Hùng, Yến hì hụi châm lửa. Em trai tôi lăng xăng học mở bia. Mẹ tôi ngồi cắt barquette.

Mỗi người đều có người bên mình. Bố có mẹ. Ngân có anh Tú. Bạn Hùng có Yến. Tôi có em trai, cái đứa mà luôn biết nói những điều tuyệt vời. Mỗi lần tôi nấu bếp, nó hay bảo “Nga béo, nhỏ con mà giỏi ghê”. Nó thường không tiếc lời khen, nên tôi cũng chẳng tiếc mình hay thời gian cho món bánh cuốn, cháo tim, há cảo, bò sốt vang, hay chè ngô khoai mỗi tối. Cứ khi nào nó nói “em đói”, tôi lại bắt đầu tay chảo, tay nồi, nấu chè, rán bánh. “Nga béo, béo mà nhanh thật”, nó có biệt tài khen thật tự nhiên. 3 năm nữa cũng sẽ rất nhanh. Toulouse sẽ là nơi chị đi về không ngớt. Ở đâu có bố mẹ, ở đó là nhà. Ở đâu có em trai, ở đó là nơi vui vẻ, bình yên nhất. Nhiều nỗi buồn của tôi đã được khỏa lấp ở Toulouse này.

Ngày mai chị đi, Garonne có gọi chị về.  Về bên em trai bé nhỏ đội mũ noel.

2 thoughts on “Cây thông non trùm nón đỏ (Toulouse)

  1. Tôi đi tìm những bức ảnh về Toulouse thì tình cờ ghé qua blog này. Tôi chưa từng đặt chân đến một miền quê nào trên đất Pháp nhưng được đọc những dòng chia sẻ đầy cảm xúc, được ngắm những bức hình xinh đẹp kia đã là một vinh dự. Cám ơn Nga.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s