Một mẻ bánh Parisien macaron giòn tan mới ra lò.

Tôi mang ra Boulangerie và bán nó hết veo trong tíc tắc. Vị ngọt ngào của bột hạt nhân cùng kem tươi ngầy ngậy khiến loài người mê muội. Bà già mua chục cái macaron vàng chanh dụ kị lũ nhóc cảm lạnh ở nhà. Cô gái mua túi macaron hồng nhạt tặng tình nhân. Anh chàng mắt xanh mua macaron màu biếc. Có người mua vị chocolate đắng, người kia thử vị bạc hà xanh địa trung hải.

Rồi cô gái tìm thấy tình yêu. Lũ nhóc tung chăn, nhảy nhót góc vườn. Anh chàng mắt xanh long lanh vui vẻ . Có người ngậm ngùi đau khổ; người kia tìm thấy hy vọng trên con đường buồn tênh.

Một chiều, anh chàng ngồi  bên ban công hẹp. Thấy u uất trong giọt nắng sóng sánh ly cafe. Cô gái bâng khuâng trong rạp chiếu, bên cạnh người tình ha hả cười. Lũ trẻ thấy bà mình ngồi chơ vơ bên hiên vắng. Người này đốt thuốc không nguôi, người kia thấy đời lại buồn tênh. Họ là thế. Kẻ hưởng sướng vui, người bất hạnh. Người cười hạnh phúc, người khóc thầm; rồi ai cũng có giây phút bâng qươ. Họ thưởng thức những macaron khác vị nhưng ngậy cùng chất kem. Tôi bỏ vào lớp kem ấy ¨Quyền cô đơn¨. Tôi là tạo hóa.

Mỗi con người, một số phận. Sinh ra, họ có quyền hạnh phúc, giàu có, sắc đẹp, thành công. Không phải ai cũng được. Họ chỉ có quyền cô đơn cố hữu. Người giàu, kẻ nghèo đều cô đơn cả. Nhưng ai cũng cố giấu đi như che lấp một khuyết điểm. Khi trẻ người ta giấu cô đơn trong cuộc vui thâu đêm. Người mẹ giấu cô đơn trong nụ cười con nhỏ. Bà già giấu cô đơn trong cái xoa đầu cháu. Cậu chàng giấu cô đơn trong chén rượu làng. Cô nàng giấu cô đơn khi đàn bản tình ca. Vài người nói ra tìm sự an ủi, nhưng đâu ai muốn khoe nó ra như của cải trong mình.

Cô đơn là thứ tài sản ai cũng có, mà sẵn sàng cho đi. Cô đơn là hạt mầm nằm sâu trong lòng đất. Đợi ngày mưa, nó trồi lên mạnh mẽ, tâm ta thấy hoang vu. Cô đơn là rãnh não im lìm trong suy nghĩ. Đợi ngày mỏi mệt, nó hóa nếp nhăn. Ta xoa trán thở dài ngao ngán. Ta là con người.

Khi bạn ra về, tôi nằm lặng lẽ trên giường thấy đau nhức bên chân. Tôi uống liều thuốc giảm đau rồi âm u trong giấc an thần. Bạn bảo ¨Sẽ gặp nhau trong mơ nhé¨. Tôi mò mẫm mãi không thấy bạn đâu. Trong cơn mê, tôi thấy đòan người kéo lê từng quả khinh khí cầu rực rỡ trong áng tím nhạt tinh mơ. Trên đó, những giấc mơ, hoài bão thổi phồng khí cầu; còn giỏ mây đựng đầy cô đơn. Người chới với trên cao bầu trời, kẻ chân lê mặt đất. Không quả nào đụng quả nào, không qủa nào giống quả nào. Loài người cô đơn trong những giấc mơ. Càng mơ nhiều, họ càng cô đơn.

Khi ra đi, tôi cũng cô đơn trong lựa chọn của mình. Thật không dễ dung hòa của mình và của người. Tôi sợ tìm thấy mình trong tiếng thở dài hay sợ nghe bạn bảo ¨Chao ôi, mình cô đơn¨từ xa nghìn cây số. Tôi nạt ¨Cậu không có quyền cô đơn khi sống ở nhà, xung quanh là gia đình bè bạn. Mình mới có quyền đó¨. Đấy là tôi nói láo. Ai chả có quyền cô đơn, nhưng không có quyền làm người khác cô đơn. Ngay cả khi ở giữa lòng Hà Nội, tôi cũng từng tê tái. Khi đêm tỉnh dậy, nhìn sang con bạn thân ngủ khò, nó không còn cái mộng mơ xưa cũ mà chỉ chăm chăm chuyện chồng và tiền. Sớm mai về nhà, tôi lôi quyển sách ngày xưa nó tặng, để thấy như bạn vẫn như không xa. ¨Liệu đứa bạn bé bỏng có cô đơn trong cuộc đời người lớn?¨

Cô đơn là vị khách không mời. Bất chợt trời đổi gió, ta cô đơn mơ hồ. Bất chợt giữa đám đông ồn ào, tưởng như không ai hiểu mình, ta cô đơn trống rỗng. Bất chợt nhìn bốn bức tường, ta cô đơn thể xác. Bất chợt ngồi nói chuyện nhảm với tình nhân, ta cô đơn tâm tưởng. Ai cũng có lúc chợt cô đơn và buồn. Thứ cô đơn buồn thật đáng sợ. Nhưng một mai, khi xung quanh là những bộn rộn cuộc sống, bận bịu với công việc, bạn bè, ta nhớ cái cô đơn tự tại. Lại thèm ngồi một mình uống tác trà sớm, đọc một tiểu thuyết rẻ tiền. Lại thèm đi lang thang một mình vì sợ bị càm ràm bên tai. Cứ thế tận hưởng chút xíu cô đơn ngọt ngào. Con người rất phức tạp, khiến tạo hóa cũng nao lòng.

Tạo hóa mệt mỏi trở lại cái boulangerie ngạt ngào. Có người đàn bà hớt hải ¨Tại sao macaron của tôi không có kem¨. Bà ta cằn nhằn hồi lâu không chịu rời. Macaron không kem, không phải macaron. Cuộc sống không cô đơn, không phải là cuộc sống. Một chút kem thì ngon, vừa đủ kem thì tuyệt, nhiều quá làm người ta chán ngán. Nhưng nhất thiết Macaron phải có kem.

One thought on “Quyền cô đơn

  1. Tôi nhớ Ayn Rand có một câu đại ý là : con người ta sinh ra một mình và chết đi cũng chỉ một mình. Suy đến cùng, cô đơn theo cách nhìn đa chiều của người đời vừa là nỗi sợ hãi muôn thủa nhưng cũng vừa là quyền lợi căn bản và “tất lẽ dĩ ngẫu” của bất cứ kẻ nào được đấng tối cao ban cho hình hài con người 🙂 Hãy trân quý sự cô đơn, cho dù nó hắt nắng trong tách cafe chiều hay lạc lõng giữa sự chộn rộn của dòng đời.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s