Tôi cũng chẳng biết tại sao mình trả lời “Có”. Cũng long trọng và thiêng liêng như cô dâu trong nhà thờ, khi bạn hỏi “ Sẽ đến chơi chứ? “

Tôi chỉ biết mở mắt ra thì mình đã ngồi trên tàu. Tàu đi đến một vùng đất chẳng lạ, không quen. Không phải vùng đất của tôi và tóm lại là tàu đang chạy ngược. Tôi khóc dở, mếu dở.

Tôi không ghét những chuyến tàu, tôi chỉ không dung hòa được với nó. 22 năm sống ở Việt Nam tôi đi 2 chuyến tàu, 2 năm sống ở Tây tôi đi tầm 22 chuyến (có bội số kèm). Mỗi chuyến tàu đều rất khí thế lúc đi, uể oải lúc về. Đầu óc nuối tiếc vì nhiều nơi chưa đặt chân tới mà miệng thì than ầm lên “ Sướng quá sắp được về cái tổ cú của mình”. Khi bước ra khỏi một tình yêu người ta có thế không? Chắc là không, vậy mà ai đó đã ví tình yêu như chuyến tàu. Thực ra thì bất kì cái gì cũng có thể ví như tình yêu, bởi cái thứ vô định hình lỏng lẻo này vừa với mọi cái lọ. Chẳng ai muốn lỡ tàu và chẳng ai muốn tình yêu ra đi trừ khi biết không thể giữ nổi.

Một con tàu đang chạy rất êm qua bao chông chênh. Tàu chạy rất êm, vậy mà óc tôi long xòng xọc mệt mỏi. Tôi mơ hồ thấy cái vùng tâm tưởng bị khuấy loãng. Con tàu lao như bay vào nó, như cái cách tàu vũ trụ xé lớp khí quyển.  Khoảng không bao la tối mở ra, tôi bị hút vào cái hố đen của hồi ức. Ngọt ngào như cây nắp ấm nuốt con nhặng con.

Tàu chạy từ êm êm thành òng ạch, lọc cọc, rồi ầm ầm ù ù. Một chuyến tàu dọc chữ S. Chuyến tàu đầu tiên không phải cho tôi, mà của bố. Với nải chuối xanh, đôi dép lào, và cái bật lửa (để dép đứt còn gá vào đi), bố nhảy tàu đuổi theo tàu của mẹ vào Nha Trang (khi cưa cẩm nhau thì thanh niên thời đại nào cũng hừng hực hăng say như thế). Sau những ngày trốn vé cực khổ, ông lang thang trên biển Nha Trang, ngỡ ngàng nhận ra, không biết mẹ đang ở đâu. Thật thần kì, họ tìm thấy nhau và 2 năm sau tôi có mặt trên đời. Đó là câu chuyện thực tế lãng mạn nhất mà tôi từng nghe. Một thứ lãng mạn rất cũ và đắt. Đã có thời tôi nghĩ “ bố mẹ mà yêu nhau sao?”, giờ nghĩ lại “Không phải tình yêu thì là gì chứ”

Sau đó là những con tàu bắc nam xọc ngang tuổi thơ tôi. Bố ngược xuôi nuôi gia đình, mẹ bên hàng sách nhỏ. Tôi vui vẻ trong nhà trẻ với những chiếc váy mới.

Rồi tôi lớn, tôi rời nhà trong chuyến tàu của mười năm về trước. Tôi trên tàu với con bạn thân cùng bố bạn. Bố mẹ tôi ở đâu thời điểm này? Mẹ có lẽ đang bận đèo em đi học. Bố, bố ở đâu nhỉ? Bố có lẽ đang ở ga đợi tôi. Ừ đúng thế, bố lúc nào cũng đứng ở những nơi quan trọng nhất trong cuộc đời. Bố đứng ở bến tàu đợi tôi từ quê ra Hà Nội thi cấp 3. Bố đứng ở sân trường đợi tôi thi đại học. Bố đứng ở sân bay đón tôi du học về. Lúc nào cũng là bố đợi, trong bao nhiêu kì vọng.  Bố hay nói với mọi người “Nó là cái đuôi của mình” . Tôi cong cẩy “ Vậy bố là con khỉ” . Hè nắng, trên đường phố Roma xập xệ, tôi  hỏi “Bố nghĩ con là con trai à?”, ông bảo “ Con gái rượu nhà mình còn hơn khối thằng con trai khác”. Đó là cú chót đẩy tôi lên một con tàu chạy xa hàng nghìn km khỏi ga Hàng Cỏ.

Ga Hàng Cỏ, vẫn lặng lẽ những chuyến tàu đêm ra vào. Trên chuyến tàu, có người vẫn luôn mong tôi, dù chỉ một lần đứng ở ga đón đợi. Tôi chưa bao giờ làm được. Điều kinh khủng nhất trên đời này không phải không có ai hiểu bạn mà có người hiểu, biết bạn muốn gì mà quyết không làm. Như người đàn bà bé nhỏ cũng phải rời người khổng lồ mắt xanh khi tình yêu lớn trú không nổi một ngôi nhà với giàn hoa nhỏ, chuyến tàu đó đã rời tôi đi. Tôi luôn mong có cô gái nào đó giờ đây sẵn sàng đứng đợi nơi ga Hàng Cỏ, đừng như tôi lủi thủi ga tàu trong mọi chuyến đi mà lòng gào thét “ Gía đâu đó có người đợi mình”

Tôi vô tâm, ác độc, và tôi sợ là mình đã chai sạn. Nhưng tôi  đã biết ra ga đợi những chuyến tàu. Tôi cũng ra ga tiễn những chuyến tàu. Đôi lần tôi ướt át. Đầu tôi ong ong “Ce train qui s’en va”. Hélène đã hát gì nhỉ?

“Ce train qui s’en va

C’est un peu de moi qui part, qui part”

Khi chuyến tàu rời bến, một phần trong tôi ra đi. Thật khó để thấy một ai đó ra đi, em tôi hay cậu.

Tàu tôi đã đến bến rồi đấy, chẳng có ai cả, bạn không và bố càng không.

5 thoughts on “Chuyến tàu chạy ngược

  1. Viết cũng có vẻ nghệ thuật nhưng nội dung thì quá sáo rỗng nếu không muốn nói là sáo mòn

  2. Không đồng ý lắm với bạn Hà Tiên. Nhưng MTN dường như còn rất trẻ, tôi không nói tới tuổi đời vì không biết em, nhưng cần có nhiều kinh nghiệm sống để viết chắc tay hơn. Mặt khác, em bị tâm trạng ảnh hưởng vào bài viết, phải tách rời được MTN ngoài đời và một MTN viết văn thì sẽ thành công hơn.
    Tôi thích phần Du mục trong Blog này hơn cả. Hãy cứ là em ở phần đó nhen.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s