Tôi ghét tiếng Đức, quả thực rất ghét. Đó là thứ ngôn ngừ tôi thề sẽ không bao giờ học, vì sợ chỉ đọc xong 1 từ đã tắt hơi. Tôi ghét tiếng Đức, nhưng tôi thích từ này: Doppelganger.

Doppelganger là sự giống nhau bất thường của hai kẻ xa lạ. Kiểu như đi ngoài đường tự nhiên bạn gặp một kẻ y chang mình mà không bà con xóm giềng (trừ phi phẫu thuật thẩm mĩ cùng cơ sở thiếu sáng tạo). Nó không phải kiểu hao hao giống nhau như mẹ tôi và diễn viên Như Quỳnh (dù quả thật đôi mắt Á Đông của hai bà cụ là y chang), hay bố tôi giống ca sĩ Trung Anh ( nam), tôi giống ca sĩ Trung Anh ( nữ) hay Keira Knightley giống Natalie Portman. Doppleganger gần như bạn thấy Zooey Claire Deschanel diễn trong “500 days with summer¨mà hét toáng “ má ơi, Katty Perry đá trái sân”. Ở 9gag, họ post ảnh hai cô nàng kèm dòng chữ ¨Những ông bố phải có lời giải thích¨. Các ông bố có lẽ cũng không thể tạo nên phép màu này (khi các bà mẹ cũng có tham gia vào vấn đề cho gen), chỉ có thể là chúa trời, chỉ có thể là Doppelganger.

Doppelganger là một điều thần kì. Họ gọi đó là sự phân thân.

Ngày xưa, Doppelganger là điềm báo về cái chết sắp đến gần. Có đồn đại rằng khi bạn sắp chết, người thân có thể nhìn thấy ai đó y chang bạn ở ngoài đường (trong khi bạn nằm trên giường) hoặc chính bạn sẽ lờ mờ thấy hình ảnh mình đâu đó, có thể là trong giấc mơ. Bởi khi sống không bao giờ bạn có thể mơ thấy khuôn mặt mình. Có nhiều giấc mơ, tôi thấy mình sắm vai trong đó, nhưng là dưới khuôn mặt, cơ thể của người khác ( thường là diễn viên trong những bộ phim vừa coi, tôi mơ cập nhật lắm). Dường như không có gương thì không bao giờ bạn biết chính xác khuôn mặt mình, trừ khi gặp một Doppelganger. Nhưng không có gương thì làm sao biết cô ta/ hắn ta là doppelganger của mình. Lại một nghịch lý.

Ngày nay, chẳng ai sợ mà chỉ háo hức được gặp Doppleganger . Tôi cũng thèm thuồng trải nghiệm này mà không được, tôi có một cấu thể Doppleganger khác. Không tạo ra từ ý trời mà từ ý người, thứ bóp méo này ( mà tôi tự cho là mình nghĩ ra) gọi là Doppelganger tâm tưởng.

Một hôm đi dạo ở Siena, tôi nhìn thấy một cô gái ngăm đen, tóc xù và nghĩ đó là Saru bạn mình. Saru bấy giờ đang ở Mĩ, nói điều tương tự rằng hôm nay cô ấy thấy tôi ở Chicago. Dĩ nhiên tôi không ở Mĩ, Saru không ở Ý vào tháng 4 ấy, chỉ là tôi nhớ cô ấy quá.

Một ngày trở về sau kì nghỉ dài, tôi gặp Vengat và bị cậu ta ca thán ¨Qua tôi thấy cậu ở nhà ăn, đã gọi mà cậu chẳng thưa¨. Tôi hoài nghi, hôm qua tôi còn đang ở đâu đó ở Napoli, sao có thể ngồi trong Mensa Torino được chứ. Chỉ là tôi đi lâu ngày, cậu ta quá mong tôi về uống cafe.

Chiều nọ ở  Porta Susa, tôi đang loay hoay ngược nắng đón bus số 10 thì bất thình lình, tôi thấy cậu ấy ở góc đường. Tôi thấy luồng điện chạy giần giật ¨Cái quái gì mà cậu đến đây không báo trước¨. Hóa ra chỉ là hai người mặc áo giống nhau, cậu bạn tôi vẫn đang ở nơi xa tới vài trăm km. Hình như lúc đó tôi rất mong gặp cậu ấy.

Có ngày, tôi tự nhiên thấy Arnab bước dọc hành lang trường Polito, trong khi người thật đang ngồi lab ở Louvain la neuve. Đôi lần tôi dựng tóc gáy vì thấy những Pierre bước sượt qua một cửa 1 Patesserie, rõ ràng là một vài anh chàng người Pháp nào đó trông giống cậu bạn Bỉ của tôi. Lần gần nhất, tôi thấy em trai tôi ở metro Paris, vì lâu rồi tôi chưa gặp. Thỉnh thoảng đi chợ tàu, tôi sởn gai thấy Ngân, thấy Ly. Hôm qua, rồi hôm kia tôi cũng giật mình thấy những hình bóng thân quen thoảng qua. Họ đã bước ra khỏi những giấc mơ đêm. Kì lạ là tôi chưa bao giờ thấy bố mẹ mình.

Dĩ nhiên đó không phải Doppleganger chính thống, chỉ là một thứ lãng xẹt. Khi tôi nhớ bạn mình, cái ý nghĩ đó bao trùm lấy kẻ xa lạ, bọc họ bằng vẻ ngoài thân thuộc. Có một điều kì diệu, một bí ẩn tuyệt mật của vũ trụ đó là khi bạn muốn điều gì quá, sóng não sẽ truyền yêu cầu ra vũ trụ,. Với một cách tuyệt vời  nào đó sẽ có câu trả lời đáp lại. Ý nghĩ tạo nên cuộc sống của bạn ( dưới sự trợ giúp của đấng tối cao). Chính vì thế số phận là do đấng quyền năng áp đặt, nhưng với ý nghĩ của mình, bạn sẽ giúp họ tạo dựng định mệnh mình dễ dàng và đúng cách hơn. Tôi sợ Triết và Tâm linh, tôi chỉ định nói khi nỗi nhớ đủ đày, tôi sẽ bắt gặp ở đâu đó một ai đó trong dáng hình của bạn. Đừng ngạc nhiên nếu tôi ngờ nghệch ¨Hôm qua tôi mới gặp cậu ở Montmatre đấy¨

Và thật tuyệt nếu khi gặp nhau thật, cậu thốt lên ¨Này tôi thấy cậu mặc cái áo này lúc nào đó rồi ấy¨ mặc dù áo mới ấy lần đầu tôi mặc. Chỉ là cậu bị deja vu. Cậu tưởng như đã nhìn thấy điều gì đó từ trước rồi và tự nhận mình là nhà ngoại cảm. Khi tới 80% con người thấy deja vu thì hiện tượng kì lạ này chẳng có gì kì lạ nữa. Nó chỉ bí hiểm một cách tâm linh, hoặc não bộ bị nhầm lẫn khi ghi hình ảnh mới vào mục kí ức. Pằng, pằng, thế là đột nhiên điều mới mẻ thành điều cũ kĩ rất lâu rồi. Như đột nhiên xếp nhầm sách mới vào cái giá cũ, lại lẩn thẩn ¨quyển sách này mới mua hôm qua hay từ năm trước rồi¨

Đôi khi trong quán cafe xa lạ, tôi ngồi uống trà cùng bạn mà nghĩ ¨hình như mình đã từng ngồi cái góc này lâu lắm rồi¨. Đôi khi tôi thấy một thứ gì đó, nói một điều gì hoặc gặp một ai đó mà quay cuồng bởi ý nghĩ ¨rõ ràng mình đã thấy nó trong mơ¨. Có thể chỉ là tôi chờ đợi những điều hay ho này quá lâu rồi nên đã tưởng tượng về nó trong một thời gian dài. Tâm linh hay sai lầm của bộ não, tất cả cũng chỉ là ý nghĩ.

Thỉnh thoảng có ai nói chuyện, tôi ậm ừ nghĩ mình đã nghe điều này từ trước, và đúng là thế thật. Bởi kẻ nhiều lời đó cứ lặp đi lặp lại, ấy là deja vous. Khi 5 ph trước chia tay nhau, 5ph sau anh ta đã trở lại gõ cửa, tôi gào lên trong lòng ¨trời ạ, deja vous¨. Đó không còn là ý muốn của mình mà là của người. Không phải cái bất ngờ thích thú như Doppelganger tâm tưởng hay Deja vu,  Deja vous là cái bất ngờ không khoái.

Ai trong đời (ờ chỉ tầm 1/3 hay 1/2.5 đời vì chúng ta còn trẻ) đều trải qua cả đống hỗn độn này. Ai có thể nói bằng cách nào những hiện tượng này sinh ra? Cũng như làm thế nào chúng ta có mặt trên thế giới này? Những con cò thả đứa trẻ trước cửa chỉ có trong cổ tích. Những hạt vũ trụ va đập vào nhau, những đơn bào sống đầu tiên ra đời, những trùng roi xanh, tập đoàn Volvox, những đa bào được phát triển, rồi cá có mang, bò sát 4 chân, chim có cánh, khỉ thông minh. Con người hiện hữu. Đó là khoa học. Nhưng mẹ tôi hoàn toàn có thể sinh ra một em bé mắt 3,4 mí như bố, chỉ là bà thường lo lắng ¨Con mình có thể lại một mí giống mẹ¨. Cái tâm tưởng ấy được lắng nghe, tôi thành hình như thế. Họ bảo gen của mẹ trội, tôi bảo tại ý nghĩ của bà. Tôi không thích đôi mắt mình, đôi chân mình, thì cũng không đổ tội cho gen bố lặn hay sự sợ hãi của mẹ.

Ý nghĩ đơn thuần là không kiểm soát nổi. Nó hoàn toàn có thể gây ra sự hỗn mang cho thế giới này. Bộ não là thực thể kì năng. Bây giờ, tôi hiểu vì sao nước Pháp thông qua bộ luật cho phép người thực vật kết liễu mình. Đó mới là nhân đạo, thật khó sống khi não đã chết.

One thought on “Doppelganger, Deja vu, và mớ ý nghĩ lộn xộn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s