Đó là những ngày giữa xuân, chớm hạ, đánh dấu tôi đã ở Paris gần 5 tháng.

5 tháng đó, trẻ con quanh quẩn nhà, trường, chợ, đảm bảo cái sự ăn học lộm nhộm.

Trường tôi ở quận 13, nhà cách trường 3 phút đi bộ, 20 giây đường chim bay. Quận 13 là cái xó nhộn nhạo nhiều Tàu, nhiều đen, đến nỗi em tôi bảo “Ở đây dân Pháp mà gặp nhau tay bắt mặt mừng nhận đồng hương”. Còn người Việt gặp nhau, ngó lơ, hút sáo, hoặc giả bộ nói tiếng Pháp nếu có lỡ dẫm lên chân nhau. Sau 5 tháng chỉ loanh quanh quận 13 thì tôi tự nhủ ” phải ra phố”

Khi còn bé, nhà tôi hay treo cái lịch hình tháp Eiffel. Có lẽ là lịch những năm 95 vậy mà tới năm 98, 99, tôi vẫn thấy tờ lịch bạc màu ấy chễm trệ trên tường. Ngày tôi sang Bỉ, bố bảo ” Đi chơi đâu thì đi, nhưng phải đến Paris đấy”. Với ông Paris hoa lệ là cái gì đó cực kì, là thủ phủ của châu Âu già cỗi.  Hè, bố mẹ  sang chơi, cả nhà đi Rome, đi Barcelona, đi Bordeaux, chỉ có Paris là các cụ thích nhất. Chỉ khi thấy cái khối thép khổng lồ ấy là tự nhiên các cụ hết cả mệt mỏi. Mẹ suýt xoa “Kì vĩ thật“, bố sau khi đi ạnh này sang cạnh kia đọc tên những nhà toán học vĩ đại khắc trên tháp thì tặc lưỡi “Bố khỉ, sao từ ngày xưa chúng nó đã vĩ đại thế”.

Tôi thấy đa phần mọi người đều chê công trình rỉ sét này. Eiffel được dựng lên là cả một thời kì đồ sắt mở ra. Khi tháp mới ra đời, Eiffel cũng như cái tháp của ông đã hứng chịu cả tấn đá từ dân chúng (chắc cũng đủ khỏa lấp cả sông Seine). Eiffel quá ghê gớm để có thể giữ vững cái cột sét khổng lồ này. Chẳng ai ngờ là hàng trăm năm sau nó vẫn là cái cột thu tiền lớn nhất cho nước Pháp. Có chuyện hài đã xảy ra ở Paris những năm 90, khi có một kẻ khôn ngoan đã đăng báo rao bán Eiffel. Lí do đưa ra: khủng hoảng kinh tế, nước Pháp không còn tiền để duy trì bảo dưỡng, nên phải bán đi, cân sắt vụn (nghe cũng có lí). Một lũ những kẻ nhiều tiền ngu ngốc tụ tập lại, đấu giá, kẻ ngốc nhất trúng thầu. Còn thằng cha lừa đảo thiên tài đã bán Eiffel không phải 1 mà 3 lần. Cuối cùng thì hắn vào tù, tội dám trêu ngươi linh vật nước Pháp.

Tôi thì tôi thích cái tháp này. Không hiểu vì sao nữa, không phải vì thẩm mĩ là chắc. Khi làm thẻ metro 1 năm, việc đầu tiên tôi nghĩ là ” có thẻ thì bất cứ khi nào chán làm việc, có thể bắt tàu tới Bir Hakem, ngắm Eiffel để lấy tinh thần”. Bởi một lần mệt mỏi, đi ngang qua thấy đỉnh tháp nổi bật qua dòng Seine thì tôi tự nhiên thấy thật hứng khởi. Một thứ kì vĩ như thế mà người đời còn làm được, thì cái sự nghiệp học hành ngớ ngẩn của mình có gì mà không thể xong. Eiffel cũng là một lí do để giữ tôi 3 năm cắm rễ ở Paris.

Tháng 3 nắng đau đầu. Mùa hè hình như lấn lướt mùa xuân mất rồi. Tôi lượn vào khu trung tâm Paris. Họ gọi đó là quận Latin, nơi khách du lịch đổ bộ, dân Pháp tập trung, đông đúc nhộn nhịp. Bọn trẻ ranh ngồi tràn ra cầu Pont neuf uống bia hút thuốc ồn ào. Nắng chiếu chói đỉnh Eiffel  mờ loãng không khí. Sông Seine dọc ngang thuyền bè du lịch và lũ thanh niên tắm nắng hai bên bờ. Tôi cũng ngồi đấy tắm nắng đến khi thấy vitamin D đủ thì mới rời đi.

Đường đi vào Pantheon – nơi ngủ ngàn năm của những người Pháp vĩ đại, toàn những kẻ tầm thường. Họ đang nắm tay nhau đi dọc các đường đá nắng. Dân Pháp đã đổ xô ra quán bar ngoài trời uống bia sóng sánh. Tôi hớn hở bước ra khỏi hàng kem Yogurt với cốc kem vị xoài, ngon bá cháy. Tôi đảo qua quán này quán kia, quần áo, nữ trang, thật thời thượng, tinh tế, và đắt tiền. Paris cái gì cũng có, chỉ hiếm nhất là bạn bè thân. Tôi cần vài cô gái xung quanh để cùng ồ à những chiếc váy kiều diễm, cùng thảng thốt những thứ đắt tiền, rồi lại mơ màng về chàng xanh lơ. Hoặc chí ít tôi cũng cần cái gì đó phiêu lưu như Midnight in Paris, khi mà cả thế giới nghệ sĩ quây quần uống rượu và hát ca.

Có vài tiếng hát từ Pont des arts.

Pont des arts, vốn nổi tiếng vì khóa tình yêu đã sắp không còn chỗ để treo khóa. Có vài cô nàng ngồi đó vẽ tranh. Có anh chàng quay phim, có người chụp ảnh. Có kẻ đạp xe thong dong, có người ngồi tán chuyện. Tôi ngồi bệt xuống, cầm chai Ken uống cùng con Coco Lee. Chóp nhọn của Notre dame lấp ló ở phía xa, giữa những hàng cây bắt đầu xanh lộc. Những bức tượng quỉ sứ ngồi nghĩ suy trên mái nhà thờ, như hình ảnh thằng gù thưở nào. Bia, Paris, và hoàng hôn sắp tắt. Khỉ thật, tôi đến yêu Paris mất rồi.

Tại sao Rodin lại làm bức tượng  La penseur (người suy nghĩ) khiến cả nhân loại nghĩ suy. Tại sao Degas lại bị ám ảnh bởi các vũ công ba lê?Tại sao Monet lại thích vẽ bóng dưới mặt nước?Tại sao Mary Cassatt rời bỏ nước Mĩ tới Paris?Tại sao Piscasso họa cô nhân tình người Pháp bé nhỏ trong Dora Maar au Chat? Tại sao Hemingway tới đây say xỉn? Sao lúc nào Honore de Balzac cũng nhạo báng cuộc đời ? Còn Huygo thấy ai cũng khổ? Tại sao Chopin ngỡ ngàng Paris? Và Coco là ai trước khi thành Chanel? Liệu Bonaparte có nằm yên dưới Invalides? Tại sao Marie Cruise gắn chặt đời mình cho những chất hiểm nguy?Còn Edith Piaf vẫn hát mãi La vie en rose qua cuộc đời đau khổ của mình?

Bởi đó là Paris. Họ đều đã sống và tận hưởng Paris trong những ngày tháng tươi đẹp. Edith Piaf cứ mỉa mai “ôi, Paris thật đẹp phũ phàng, là con gà trống đồng tính thích được yêu và lãng quên”. Còn Hemingway đã nói gì nhỉ? “Nếu bạn may mắn được sống ở Paris trong những năm tháng tuổi trẻ, bạn sẽ không bao giờ quên được suốt cuộc đời, bởi Paris là hội hè liên miên”. Cả một thế hệ kì ảo của trường phái Impressionist đã tới Paris, họ vẽ, vui đùa, và làm thế giới ấn tượng. Nghệ sĩ đến Paris để tìm lại những cảm xúc lãng quên, hay tìm tới Paris để khơi gợi những cảm xúc mới. Tôi đến Paris để học, để chiều nắng lên Montmartre ngồi ngắm toàn thành. Có anh chàng đang hát, hát rất hay “Aicha”, cho những kẻ Tunisie hát và nhảy theo. Nắng đã nhuộm vàng các nóc nhà bên dưới, còn gió thổi lành lạnh. Anh chàng bắt đầu “Never mind I’ll find someone like you”, lũ chúng tôi hát theo trong hơi men ngà ngà. Anh đàn, một anh Phi lên ráp, một chị Pháp lên hát hứng khởi “No women, no cry”.

“Các em từ đâu tới” anh chàng ca sĩ quay lại hỏi

“Việt nam”

Anh chàng ca sĩ hét lên ” Việt Nam” và tất cả mọi người ngồi đấy cùng đồng thanh. Rồi anh cúi đầu và nói “Cảm ơn”. Tôi chạy tới ôm chàng nghệ sĩ, anh quá là tuyệt đấy nhé. Có ông già da đen đi qua, lôi máy ảnh ra khoe với chúng tôi hình ảnh bác Hồ, Sài Gòn và những người bạn Việt. Cô gái Maroc rủ rê tôi đi disco, còn anh chàng người Ý xa lạ thích thú khi thấy chúng tôi bặp bẹ vài từ. Cô bạn Hà Lan thì vui khôn xiết khi lâu rồi mới được nói tiếng Anh.   Nào cùng uống bia, nhảy nhót, và Paris. “No woman, no cry”

“Chiều nay tôi ra phố về, thấy đời mình là những chuyến xe”

2 thoughts on “Lênh đênh lòng phố Paris

  1. Mình và gia đình sẽ có mặt tại Paris vào cuối tuần này trong 3 ngày. Cám ơn nhưng bài viết của bạn giúp mình tìm hiểu được nhiều điều về Paris hơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s