Côte d’azur – Phía bên kia màu xanh

Côte d’azur nghĩa dải bờ biển xanh. Nó dài ngoằng chạy dọc miền nam nước Pháp, chứa chấp những thành phố nổi tiếng như Nice (nghe đã thấy đẹp), Monaco (nếm thấy vị vương giả), Cannes (đầy màu sắc điện ảnh), hay Grasse (thoảng hương nước hoa). Bắt con du thuyền giong gió ra khơi Địa Trung Hải là có thể chu du hết cả khu vực này hoặc cứ theo cánh hải âu mà lướt.

Cuối tháng 3, mùa xuân về Torino rồi, mà cánh én vẫn chưa bay qua được bên kia dãy Alps. Dù biết trời ở Nice không nắng đẹp, nhưng khi tinh thần đã lên, thì lũ sinh viên ham chơi biết nơi đâu cũng có nắng. Cùng lũ bạn chập cheng, trắng đen vàng lộn xộn chúng tôi lên đường khám phá bởi Sunil bảo ” Nice là thiên đường đấy, bọn mình không đi sao được”.  Đi chứ, dù để đón mưa. “Số đen gì đâu” Trọng vẫn hay nói thế, đen thật vì Nice quanh năm nắng chói chang, chỉ đè đúng dịp tôi tới là mưa xầm xì phát sợ.

Bắt chuyến tàu cũ rích, hôi rình vượt dãy Alps để tới Nice. Chuyến tàu gần 5h đồng hồ trôi qua quá nhanh và tuyệt. Là con tàu kì lạ nhất, bởi đi xộc xệch từ vùng núi Piemonte, lướt nhẹ qua khu trượt tuyết Baccedonia, rồi trườn trên đường ven biển. Ở Baccedonia  tuyết vẫn dày đặc những ngày cuối tháng 3. Những ngôi nhà gỗ chơ vơ trên những ngọn đồi nâu nhạt. Cây cối còn khẳng khiu thật buồn. Cây, nhà, núi lẩn khuất vào nhau, chỉ có đám khói ấm nóng vươn lên kiêu hãnh và tuyết. Tuyết nổi bật một màu tinh khiết và sáng rực lên trong nắng. Kì diệu không? khi nắng và tuyết có thể chung sống hạnh phúc thế, đôi khi những thứ khác biệt kết hợp lại thành một điều hoàn hảo.

Những lần tàu khác tôi đi cùng Ly, có lần cùng Ly và em Cường, đón tàu từ Torino tới Nice dọc Linguria xanh biển, hoặc qua Cuneo, nơi núi đá ngổn ngang. Tàu chạy dập dềnh trên cây cầu cao chót vót của vùng đất mang hình cái then chặn cửa. Bên dưới, sông suối lắt léo qua bãi đá, trên cao những ngôi nhà khắc vào lòng núi hiên ngang giữa trời. Đến khi qua Ventimiglia, leo lên tàu của Côte d’azur thì biển đã chạy dài theo bước. Bên này núi hoa vàng mọc, bên kia biển xanh vỗ rì rào. Cả lũ mê mẩn đúng kiểu dân núi lâu ngày gặp biển, chạy từ bên này sang bên kia để đuổi theo con nước.

Tháng 3, nước vẫn lạnh tê cóng như trong tủ đá. Nhón chân qua bờ biển toàn sỏi và sỏi, tôi nhảy xuống nước biển trong xanh. Lôi kéo Thu,Vengat rồi Duy xuống biển mặc cho tất cả đều dúm dó. Cả lũ chơi và chạy nhảy tí chút, chứ cái đống sỏi lạo xạo dưới chân làm tôi đau ê ẩm không yên. Mưa thì vẫn buông rơi từng hạt nhỏ. Nước biển tí tách theo, trời nhàn nhạt ủ dột, hải âu thì không biết đã bay đi nơi nào. Dù có lên trên đỉnh Chateau ngóng mỏi mắt thì vẫn không thấy một cánh chim. Chỉ có xa xa, ngọn hải đăng trơ chọi bên hải cảng những du thuyền. Và vịnh những thiên thần tròn xoe như ngọc bích. Tôi ngóng hoàng hôn từ đây mà không thấy, bởi mặt trời đã đi ngủ bên kia ngọn núi. Chiều lắm rồi.

Chiều về trong lòng phố. Phố cổ của Nice cũng nhỏ, cũng đẹp, cũng lắt léo dễ thương như Venice. Những gian hàng rực rỡ đồ thủ công khoe sắc tím oải hương, khoe tiếng kêu kríc kríc của con dế sứ. Bọn tôi đi qua đi lại, leo thang, xuống dốc, tìm cho được hàng kem 100 mùi. Kem xương rồng, kem vị bia, kem vị hoa hồng, nhiều mùi vị kì lạ mà tôi chỉ dám thử vị ổi, vị chè xanh, cũng ngon mà ngọt quá. Dân Ý mà qua đây ăn kem cũng quê thật. Ở Pháp mà mua bia Bỉ cũng quê chẳng kém. Thế mà bọn tôi vẫn lôi về cả tá bia Lefle, Duvel, bia Hà Lan rồi chai Tequila to bự. Không có cốc, cả lũ chuyền tay nhau uống vòng tròn, xong vòng tròn thì mỗi đứa đều quay tròn trong đầu, riêng Thu lại tỉnh để còn đi can thằng Depak đang cà kịa với ông khách trọ trong phòng.

Sunil vác cây ghita của khách sạn ra nghêu ngao “Give me some sunshine, give me some rain. Give me another chance, wanna grow up once again”. Sunil trông thì cục mịch nhưng giọng hát ấm áp và hay ho vô cùng. Tôi uống bia và nhảy nhót cùng Vengat. Nếu cho mưa, cho nắng thì tôi cũng chả muốn lớn lên lại. Cả quá trình trưởng thành là một con đường khó khăn, phải chọn lại, phải nghĩ lại thì mệt lắm. Cứ để nó thế thôi, bởi đâu có gì tiếc nuối. Tôi chỉ tiếc một chút là cả lũ không vào nổi cái disco nào. Nửa đêm, lũ say sưa kéo theo cô nàng Tây Ban Nha và anh bạn Latin nào đó đi lang thang ngoài quảng trường Massena, vừa đi vừa nhảy nhót. Depak đang dạy Thu điệu bunga bunga, ngoáy mông nhiệt tình. Vengat say quá vừa đi vừa ngã quỵ. Mấy thằng bạn của tôi  hét hò ầm ĩ rồi đi tìm những góc khuất trong Marche de fleur (chợ hoa) để tè bậy. Nice thật đáng thương, mấy cậu bạn Việt Nam thì nhìn tôi  thương cảm ” Nga mà đi một mình cùng lũ này thì chết”. Chết sao được, vui bá cháy mà. Vui nhất sau vụ đi chơi này chàng khổng lồ Vasile đã bắt sóng được một em Mĩ, hẹn hò gặp nhau ở Paris. Thật lãng mạn làm sao.

Lãng mạn gần bằng việc nằm rình trời sáng để ra biển đón bình minh mà không thành. Phải lãng mạn chứ, Pháp mà, dù có hơi bụi bẩn và nghèo đói. Thế mới nói, Monaco thật khác biệt, dù cái công quốc tí hin ấy nằm trong lòng chú gà trống. Ferrari rồ máy khắp đường, Lamborgini thì thoắt ẩn thoắt hiện. Đường đua công thức I chạy vòng vòng bờ biển. Casino Monte Carlo mở toang cửa cho kẻ hám giàu, tôi nghe trong lòng nhảy nhịp “I wanna be a billionare, so f* badly”. Tulip cũng đang nhảy nụ xòe hoa ngoài kia. Cây cối trong vườn xứ lạ đã xanh mướt.  Ngõ ngách Monaco làm Thu thấy yêu xứ này kể cả ngày mưa ảm đạm. Tôi thì chẳng nhớ gì về Monaco nữa, ngoài trừ những xe bóng lộn, những du thuyền hạng sang đậu trên bến cảng. Có người bảo “Du thuyền nào trên thế giới cũng nên cập cảng nơi đây một lần trước khi nghỉ hưu”. Chắc là thật.

Kể mà có cái du thuyền như thế để lướt trên biển tới Grasse thì tuyệt. Chứ tôi và Ly một lần khác ghé thăm Nice đã bắt bus lên vùng đất nước hoa mà nôn ói cả dọc đường. 2 đứa mệt bải hoải mà cứ đăm đăm phải tìm cho ra vườn hồng, vườn nhài, vườn oải hương. Dĩ nhiên với 2 con gà mờ thì việc đó là không thể. Chúng tôi chỉ lê được thân tới nhà máy sản xuất nước hoa là đã mệt lắm rồi. Hít hà hương liệu, nghe về cách làm nước hoa, làm 2 đứa quên cả chuyến tàu về. Tối đó bọn tôi mắc kẹt lại ở Nice. Thế mới nói ở Nice tôi có nhiều kỉ niệm đã đời. Trong đêm tối, có tiếng hò reo say xỉn của bạn bè, trong đêm tối có tiếng hát của Ly, trong đêm tối tôi vẽ nghệch ngoạc mặt em Cường do thua bài. Và trong đêm tối sóng biển vỗ ầm ù.

Thật chỉ có biển là đặc sản của Côte d’azur, những bãi tắm, những em gái nóng bỏng ngực trần, và cả mùa hè bát ngát. À, còn rất nhiều niềm vui nữa, bởi ở đâu có bạn bè, có bia có gà nướng là vui, chẳng cớ Nice hay bất kì nơi nào. Tôi giang tay đón lấy gió đại dương. Phía bên kia là biển là màu xanh bất tận, phía bên này là con người là cuộc sống sinh sôi. Ở bên kia đong đầy hi vọng, ở bên này lại quá mệt nhoài. Mỗi khi mệt mỏi, buồn vơi, đi về phía biển, để thấy phía bên kia màu xanh, là tất cả những gì mình cần.

Advertisements

Thương nhớ những mùa hoa

¨Tháng 4 về, gió hát mùa hè

Có những chân trời xanh thế¨

Trên đường Phan Đình Phùng, hoa sưa có lẽ đã rụng. Còn loa kèn vẫn phủ sóng khắp hang cùng ngõ hẻm Hà Nội và internet. 36 phố phường ngập trong màu trắng tinh khôi của huệ tây và các em gái áo dài tạo dáng. Tôi ngồi lục lại khoảng trắng những thứ xưa cũ, trong hòm thư có những hẹn hò không chịu khép vào tháng 4.

Tháng 4 năm nào, tôi lang thang ở Hà Lan, bên vườn hoa Keukenhof, ngập trong những đóa tulip nhiều màu. Nơi đây, tulip bạt ngàn chỉ chờ tới tháng 4 là bung hương, xòe sắc, choáng ngợp thế giới. Tôi hẹn hò Ngân, cùng những người bạn EM đi ngắm hoa, dạo phố đèn đỏ, uống Amstel và ăn gỏi cuốn. Cuộc đi chơi thật mĩ mãn cho những kẻ không chịu cô đơn. Tôi mà, chả bao giờ chịu được cô đơn cả. Khi Keukenhof tàn hoa thì tôi cùng chị Dương, chị Hương ghé vào vườn hoa rực rỡ của Hoàng gia Bỉ. Hoa treo như ngàn ánh sao đa sắc rơi xuống, lấp lánh lấp lánh.

Keukenhof rực rỡ – Hà Lan

Tháng 4 năm ngoái, tôi tính cưỡi lạc đà trên sa mạc, Giang sẽ lon ton chạy theo, còn Ly thì ngược về Chianti làm giấc mộng dưới giàn nho. Chúng tôi đều có những kế hoạch, những hẹn hò sẽ gặp lại để kể cho nhau nghe về cuộc phiêu lưu tháng 4 của mình. Dưới cái nắng ấm ở khoảng sân trước Aula Magna, Ly thao thao về hành trình ¨ngắm hoa¨ ở Hà Lan với bộn bề các anh trai ¨thú vị¨, còn tôi mải nghĩ lại về hành trình nước Ý đầy lãng mạn với thằng em giai.

Forsythia trong Parco Valentino và trên tường cổ Verona – Ý

Những ngày tháng 4 năm ngoái, chúng tôi lôi nhau ra công viên Valentino chụp ảnh. Hoa Forsythia nở vàng rực, vàng tới chói mắt. Có người bảo đó là hoa Mimosa de Paris, có lẽ bởi Paris trồng loài hoa này nhiều vô kể. Bên góc đường, trong sân nhà, bên hàng rào hay trong công viên, thứ Mimosa bụi lùn này nở toe toét như niềm vui bất tận. Vậy mà ở Ý chả mấy chỗ có Forsythia, khi tới Verona nhìn cả tường hoa Forsythia vàng rực, tôi đã thất thần. Chị Giang – kẻ bám trụ với Giulietta bảo ¨Mỗi lần tường đó vàng hoa lại nhớ gái¨. Tôi cũng vậy, mỗi lần thấy góc đường hoa vàng lại nhớ ngày lang thang Verona gió, ngày chịu nắng cháy đầu ở Torino để chụp ảnh và thổi bồ công anh. Bồ công anh vốn là thứ lang thang, tôi cũng hao hao thế.

Những ngày tháng 4 năm ngoái, tập đoàn gái Torino hò hét nhau chụp với những tán cây mơ cây mận trắng xóa sau lưng Polito. Năm nay tản mạn, đứa ở Rome, đứa ở Torino, đứa ở Hà Nội, đứa Vũng Tàu, còn có đứa trễ nải ở Paris. Trễ nải tới mức Parc de Sceaux hoa anh đào nở hồng, bát ngát cả khoảng trời rộng cũng không thèm đến coi. Những ngày đầu tháng, tôi háo hức lập kế hoạch picnic, kiếm quần áo đẹp, rồi hẹn Giang sang chụp ảnh cùng anh đào. Giờ G điểm, trời bỗng nhiên mưa bão, gió thúc từng cơn lạnh tê người, tôi với Giang bảo nhau ¨Thôi ở nhà ăn Ramen cho khỏe¨. Hai đứa ôm hai tô ngồi xì xụp rồi coi phim.

Anh đào ở Notre dame – Paris

Qua ngày mưa bão, hoa cũng rụng phần nào. Có chút nắng trong cái khô lạnh, tôi lôi Giang cùng Mai ra Notre Dame chụp ảnh. Anh đào ở đây, cũng đẹp, cũng hồng, cũng vui, vơi chút thương nhớ. Lại một mùa anh đào nữa qua đi. Cánh mỏng tang đã rụng đầy góc phố, con đường, khi tôi chạy bộ (lại một thứ lãng mạn bị thực hiện cùng em trai).

Có những con đường dọc ngang nước Pháp đang nằm yên chờ đợi. Chờ đợi sự lụi tàn của sắc Colza. Hoa cải dầu đẹp miên man ở những miền quê nắng gió. Từng cánh đồng trải dài từ chân núi tới vệ đường. Tôi ngồi trên ô tô từ Rennes về Paris mà hoa cả mắt. Trong giấc ngủ chập chờn, màu vàng tươi của hoa cải làm tôi đau đáu. ¨Có một mùa hoa cải, nở vàng bên bến sông¨ còn có những cô gái, cứ mãi trong đợi chờ. Tôi cũng đang đợi chờ phép thần thông hiện ra, kéo tôi tuột ra khỏi cái lab chán phèo này, đưa vào cánh đồng colza chụp ảnh cho thỏa thuê mê mỏi.

Khi tháng 4 của colza kết thúc, hoa hồng từ L’haye de rosie sẽ hồng lên từ mọi ngóc ngách tháng 5. Hương phai nhạt là lúc lũ coquelicot đua màu đỏ mỏng manh, dọc những cánh đồng lúa mì lúa mạch. Tháng 7 sẽ về cùng oải hương thơm nức, chìa tay đón hướng dương rực rỡ ngỡ ngàng. Tôi nghi là mình sẽ bỏ lab chạy tới Aix en provence vào những ngày hè nắng chói chang, có thể lại hẹn hò cùng chị, cùng em, cùng bạn. Để tháng 9 trở về, vùi đầu trong cây cỏ chớm thu. Hãy cứ để hoa cỏ nở thơm từng góc kí ức.

Góc đó có thể là ngôi nhà gạch, mái nâu, hàng rào cuốn bởi ngọn tầm xuân hoa bé nhỏ hồng hào, trong sân nhà có người đàn bà ngồi viết. Kì diệu thật, cảnh đó y chang phim, như trong những tác phẩm chick flick dành để dụ dỗ các thiếu nữ tới rạp. Vậy mà tôi bắt gặp ở Louvain la neuve, khi buổi chiều tháng 6 chạy long nhong ở Place de la neuve ville. Người đàn bà đó đang viết gì đó, có thể là mấy thứ đáng chán như đơn li hôn hay phiếu đòi nợ, nhưng cảnh đó vẫn đẹp hãi hùng. Hoa hồng trước cửa nở rộ, đóa hoa to như cái bát cơm mà không ai nỡ ăn. Góc đó có thể là tường nhà hát cũ mọc dầy hoa Tử đằng tím, hay cánh đồng hoa đủ màu ở L’hocaille. Thật hiếm có nơi nào mà hoa lại đẹp và yên bình như Louvain la neuve. Hoa hồng, hoa cúc, rồi hoa táo cứ êm đềm nở bung trong nỗi cô đơn. Góc nhỏ của tôi cũng có thể là ngôi nhà nào đó ở Paris. Khi sau bữa trưa, tôi bước chân ra sảnh, nhâm nhi cafe nhìn qua bên kia đường, những ngôi nhà bé nhỏ với chậu hoa tươi rói trước cửa. Góc sân, Forsythia hay cây anh đào bé nhỏ đưa sắc dịu dàng. Vườn nhà ai đó có hoa, mà khiến lòng mình cũng có hoa nở rộ.

Hoa tử đằng và hoa treo ở Vườn hoàng gia Bỉ

Mỗi năm có bao nhiêu mùa hoa, đời người có bao nhiêu năm. Lại những mùa hoa nữa trôi qua, tôi thương sao cho hết. Có những cô gái nhìn mùa ra đi mà lòng tẩn ngẩn ¨Có phải mình khó tính quá hay không?¨.

Trong thế giới lặng câm

(truyện linh tinh, viết chỉ vì tự nhiên nhớ ra người bạn, có người bà đã già lắm rồi vẫn ngồi bậu cửa khâu áo)


(Hà nội tháng 4 – MTN)

Rất lâu sau này tôi vẫn không hiểu nổi sao mình không trả lời cô gái ấy trên mỗi chuyến tàu.

Người ta nói thật không sai, câu hỏi khó khăn nhất không đến từ những ông thầy khó tính mà đến từ những cô gái. Những cô càng xinh, hỏi càng khó trả lời. Họ hỏi những thứ không đầu không cuối, không trả lời nổi.

Lần đầu tiên tôi gặp cô gái ấy là khi chúng tôi vô tình ngồi cạnh trên chuyến tàu về nhà. Cô ấy mon men đến và hỏi

¨Bà anh có khỏe không ?¨

Thế nào nhỉ ?một cô gái lạ hươ lạ hoắc, đang hỏi về một người cũng lạ hoắc lạ hươ đối với tôi. Tôi không quen cô gái này và tôi chẳng biết gì về bà tôi.

Tôi trả lời ngắn gọn ¨Hình như bà khỏe¨

Không phải bà tôi ở đâu xa, bà ở nhà tôi. Mỗi chuyến về thăm nhà ngắn ngủi của tôi đều bắt đầu và kết thúc với hình ảnh bà ngồi khâu vá ở bậu cửa. Tôi cũng chẳng hiểu bà có bao nhiêu quần áo nữa mà bà cứ ngồi đó khâu vá cả ngày. Đôi mắt kéo sụp xuống làm bà cứ như đang ngủ trong khi tay thì thoăn thoắt đưa kim. Tôi cũng chẳng biết bà làm thế làm gì, khi đi phiên chợ tháng nào, mẹ cũng mua áo quần mới. Chú hai, chú ba nhìn thấy bà khâu vá thì thường qưở trách mẹ tôi sao không sắm sửa cho cụ. Mẹ tôi nói chẳng được, cũng chán, chỉ mỗi lần họ tới thì bê xấp quần áo mới ra đập mặt họ; rồi lại vác cất vào tủ. Cứ thế, mẹ mua và bà may. Mẹ tôi bảo ¨ Bà mày gàn¨

Đấy, tôi chỉ biết bà tôi gàn. Bà tôi dễ tới bảy mấy tuổi rồi. Thứ duy nhất liên hệ giữa tôi và bà là tiền. Ngày còn là sinh viên, mỗi lần tôi về bà đều dúi vào tay ít tiền lẻ ¨Để mà ăn quà¨. Tôi  cũng chẳng hiểu tiền bà có từ đâu, hay kẹo bánh từ đâu mà tới. Bà có nguyên một cái tủ đầy nhóc kẹo để cho tụi trẻ tới chơi và cái hộp đầy tiền lẻ để cho tôi hàng tháng. Tôi đoán là các chú biếu, nhưng hỏi thì bà chỉ bảo ¨Của bà cho thì mày cầm, việc gì phải hỏi¨. Khi tôi đi làm thì mọi việc đảo lại « Của cháu biếu thì bà cứ cầm ». Thế đấy.

Tôi nghĩ bà chẳng phải người ưa ủy mị, tình cảm, hoặc bà quá chán ghét cháu trai. Ngay cả ngày bé, tôi cũng chưa từng được bà nựng, bà chỉ hỏi những chuyện bâng qươ học hành này nọ. Còn bây giờ bà thường hỏi

 ¨Mày có bạn gái chưa con ?¨

¨Con chưa¨

¨Mày có bạn gái đi, cho bà có đứa nựng¨

Tôi cười trừ và câu chuyện kết thúc. Tôi không hiểu sao cô gái xa lạ kia lại hỏi về bà tôi, người mà tới cháu trai của mình cũng tiếc lời để nói.

¨Sao em biết bà anh¨

¨Thì là em biết¨

Vài lần đi tàu sau, thỉnh thoảng tôi gặp cô gái ấy. Lại hỏi vài điều không rõ ràng. Tôi mơ hồ thấy cái sợi dây vô hình giữa cô ấy và bà tôi mà không hiểu nó là cái gì

¨Con bé ấy xưa bú bà mày đấy¨ bà cười hề hề

Khi tôi nghe điều đó lần đầu thì tôi đỏ mặt, có cảm giác mình bị phản bội. Kiểu như biết tin ông bố cù lần của tôi có bồ nhí bên ngoài hay mẹ tôi giấu quĩ đen.

¨Sao mày phải ngượng khi nghe thế. Con bé đó sinh cùng năm với chú út mày đấy¨

Năm 45 tuổi, bà quyết sinh thêm một đứa bé nữa. Bốn thằng con trai làm bà phát mệt, thêm thằng đít tôn ra đời nữa thì bà hoảng loạn. Tôi nghĩ chắc bà phải gan dạ lắm mới làm được điều đó. Năm đó con cả của bà tức cha tôi đã 25, còn tôi thì hơn một tuổi. Chú út ra đời thì bà trầm cảm thật. Mẹ tôi kể bà đã chẳng thèm thương yêu đứa con mới sinh của mình. Mẹ tôi trở thành mẹ của chú út, còn bà thành mẹ của đứa nhỏ nào đó xóm dưới. Có lẽ là cô gái ấy.

Mẹ mất trong khi sinh nên đứa bé mồ côi từ khi chưa biết khóc. Ông bố lao đao tìm làng trên xóm dưới xin sữa cho con mình. Và bà tôi đã giúp đỡ người đàn ông bất hạnh đó. Tôi không hiểu có phải vì tranh ăn với chú út không mà gia đình tôi dưng dửng trước sự khổ sở của họ. Dòng sữa là dòng tinh túy nhất của trời đất, là chất kết giao của người mẹ và đứa bé, chắc vì thế mà cô gái ấy quấn bà. Bà bảo cả gia đình phản đối khi bà đi làm cái việc như vú em ấy, nhưng bà vẫn làm. Tôi bảo mà, bà tôi gan dạ lắm. Khi cai sữa cô gái ấy thì gia đình tôi không nghe bà nhắc tới họ nữa. Tôi nghi là bà vẫn lén lút qua lại căn nhà đó. Sự thực vẫn là tôi chẳng biết gì về bà.

Tôi có thói quen bắt tàu về nhà vào mỗi thứ bảy cuối tháng. Có lẽ cô ấy cũng vậy.

Sau lần biết sự thật thì tôi có gặp cô gái ấy vài lần nữa. Tôi không biết chào cô ấy là gì, chào em, chào bạn, hay chào cô. Có thứ gì đó như là máu mủ nhưng có cái gì đó như sự phản bội. Tôi luống cuống kì lạ mà không nói nổi câu chuyện cùng người con gái ấy. Có lẽ vì đó là người duy nhất khác dòng lại quan tâm tới bà tôi. Ngay cả người yêu tôi, cô ấy cũng hờ hững. Người yêu tôi thường nói ¨Em chịu, không hiểu nổi bà anh và mấy cuộn chỉ của bà¨. Tôi dẫn cô ấy về thăm nhà vài lần, bố mẹ tôi đều quý. Bà chẳng ý kiến gì, bà cũng chẳng buồn nựng.

Tôi chưa bao giờ cho rằng sẽ lấy ý kiến của bà cho việc lựa chọn vợ hay người yêu. Nhưng rồi khi thấy sự chưng hửng của bà thì tôi cũng có chút lạo xạo trong lòng. Tôi nghĩ nếu yêu thực sự thì họ đã chẳng bị xao động con cỏn như vậy. Nhiều người không muốn bắt đầu một cuộc tình, không phải người ta chưa sẵn sàng, chỉ là chưa thực sự yêu toàn vẹn. Tôi thì khác, tôi chưa yêu toàn vẹn đã bắt đầu. Tôi bắt đầu khi có cảm giác sợ cô đơn và đã sẵn sàng chịu trách nhiệm. Tôi cho mình là kẻ gan dạ, nhưng hóa ra những kẻ kia mới là người dũng cảm. Sau này khi chia tay, người yêu tôi bảo ¨Em căm ghét anh vì việc sống luôn trách nhiệm. Một người tốt không bản năng¨. Tôi đổ tội tại bà mà tôi giờ đã dũng cảm buông tay.

Lần cuối tôi gặp cô gái ấy lại ở ga Hàng Cỏ, tôi mở lời trước về bà. Một thế giới hoàn toàn thú vị và mới mẻ mở ra. Tôi vẫn chưa tin nổi câu chuyện của cô ấy là hư hay thực. Trong câu chuyện, bà tôi hiện ra dịu dàng như mẹ vậy. Cách bà chăm cô gái ấy giống như mẹ chăm con gái, điều tuyệt vời mà tôi chưa khám phá được khi sống trong một họ tộc toàn đàn ông. Giờ thì tôi hiểu sao mỗi sáng chủ nhật mình lại được ăn bánh ướt hay chợ chiều về lại có gói bánh đúc lạc. Đó là món yêu thích của cô gái ấy. Tôi nghĩ tôi sẽ giận cô ấy cả đời.

Người ta thật kì lạ. Tôi chưa từng mong sự yêu thường của bà, nhưng giờ đây lại nhen nhóm sự canh tranh với con người xa lạ kia. Tôi chưa từng gần gũi bà nhưng khi nghe về bà lại thấy thật thân yêu đến thế. Giữa người già và trẻ con luôn có sự liên hệ vô hình, dù họ không hề có quan hệ máu mủ. Bà ngồi bên hiên nhà đơm khuy, vá áo; cô ấy chạy chơi ngoài sân hoặc tôi ngồi vẽ trong nhà thì khi ngước lên chúng tôi vẫn khẽ mỉm cười với nhau như bảo « Đằng ấy, mình vẫn ở đây nhé». Tôi nghi ngại rằng lời nói không phải là cách duy nhất thể hiện tình bằng hữu giữa chúng tôi, người già và trẻ nhỏ. Không phải với tôi, mà ngay cả với cô ấy, thi thoảng bà mới mở lời. Thỉnh thoảng bà kể về thằng đít tôn của bà rồi bảo ¨Con lớn lên cũng phải học giỏi như anh ấy nhé¨. Chưa bao giờ tôi biết bà công nhận sự tồn tại của tôi một cách tự hào.

Khi gia đình họ rời làng, bà già đi thì những cuộc viếng thăm đã vãn. Bà chẳng đưa chân qua nổi cái sân gạch, còn cô ấy không được phép bước chân vào. Họ có tín hiệu ngầm với nhau, bà hàng ngày ngồi khâu vá bên bậu cửa, để bất kì lúc nào cô ấy đi qua cũng nhìn thấy. Cô ấy vẫn bắt những chuyến tàu về quê, chỉ để thấy bà còn ngồi đó. Đó là thứ tình cảm nguyên sơ nhất tôi từng biết.

Chuyến tàu vẫn ra vào ga, nhưng tôi không còn gặp cô ấy trên những chuyến tàu nữa. Khi bí mật được đưa ra thì người cất giấu phải trốn chạy. Tôi nghĩ có lẽ cô ấy vẫn qua ngõ nhà, chỉ là bỏ chạy khỏi chuyến tàu của tôi. Ngày bà mất, thật kì lạ tôi đã buồn rất nhiều. Tôi cứ nghĩ phải đi tìm được cô ấy. Cần có ai đó mặc áo gai như con gái bà trong ngày tang.

MTN

Paris 9/4/2012

Con lừa trên cây

(Truyện linh tinh ngớ ngẩn  do bị ám ảnh bởi “Nam tước trên cây”. Calvino và tiểu thuyết Ý làm mình đau đầu :D, mặc dù đã quyết định về già sẽ mở quán cafe tên Sóng vỗ bờ )

Ngày ấy tôi còn tưởng tôi và cô nàng cùng giống loài. Cái ngày mà tôi mới quen cái giống kiêu kì, có cái cổ thanh cao, biết bay, và biết hót ấy. Qủa thật nàng hót, lũ nhóc chúng tôi bảo nhau vậy.

Thưở ấy, tôi chạy chơi trên mặt đất nồng ấm, bỗng nghe tiếng lanh lảnh trên cao. Một cô nàng xinh đẹp, nhỏ bé đang ngụ ở  đầu cành.

¨Này, sao bạn ở trên cao thế ?¨

Cô nàng giương cao cái cổ kiêu hãnh

¨Tớ ở trên cao để ngắm khắp mọi nơi. Tớ có thể nhìn tất thảy mọi thứ, những thứ ở xa thật xa mà cậu chạy cả ngày cũng không tới được »

 ¨Có thú vị không ?¨

¨Hết xảy đấy, có muốn lên thử không ?¨

¨Tớ phải về xin phép mẹ đã¨

Tôi cuống cuồng chạy về nhà để rùi ỉu xìu quay lại.

¨Mẹ bảo sức mình còn yếu không lên được¨

Tôi yếu ớt trong tiếng cười ngạo mạn của nàng. Nhìn khuôn mặt ủ dột của tôi, nàng cất tiếng lảnh lót, ban ơn ¨Vậy để tớ tả cậu nghe về mọi thứ từ trên cao¨

Đó là một thế giới thật khác lạ. Từ trong lời kể, những bông hoa núi nở bung, con sông chảy thêm ào ạt, đại ngàn lộng gió chiều, bình địa xa xăm bụi mù, rừng xanh thăm thẳm, cả đôi mắt kẻ săn mồi rực sáng trong đêm tối. Thời gian trôi qua, tôi thèm khát lên cây hơn thèm bắt con mồi đầu tiên bằng móng vuốt nhọn hoắt của mình.  Hàng ngày tôi mài móng mình thật chắc, thật khỏe. Mọi người bảo tôi là kẻ mơ mộng đáng thương.

¨Mẹ bảo mình không thể lên cây được, mình không nên lên¨

¨Tại sao cậu không lên được ?vì cậu chỉ là con mèo con yếu ớt¨

¨Không phải mèo con, mình là con hổ. Một con hổ thì không thể leo cây ¨ tôi gầm lên dữ tợn.

¨Tại sao không thể leo?mèo hay báo đều leo cây được, sao cậu không?¨

¨Vì hổ không phải là mèo¨

¨Vì cậu sợ hãi¨

¨Tớ không sợ ngã¨

¨Vậy sao không thể leo, bồ câu biết bay và cũng biết đi bộ nữa¨

¨Chúa sơn lâm chỉ đi trên mặt đất, cậu còn muốn gì chứ ?¨

¨Tớ chỉ cần một trái tim dũng cảm và không sợ độ cao¨ giống như bất kì cô gái kiêu hãnh nào, nàng nói. Nàng quay lưng đi, giang rộng đôi cánh rồi biến mất vào khoảng sáng bao la. Tổ ong kiêu hãnh trong tôi vỡ toang. Những con ong bò ra ngoài, vẫy cánh ù ù khiến tai tôi ong ong. Tôi bỏ rừng đi xa.

Tháng năm qua đi, khi đã tôi lang thang khắp nẻo khám phá hết mọi ngóc ngách của mặt đất thì khao khát trời cao lại trỗi dậy. Tôi cần lên cây vì tôi, và biết đâu đấy còn vì nàng, cái thứ chảnh chọe chỉ làm người khác mệt mỏi. Tôi tìm trong rừng già sâu thẳm một con hổ già biết leo cây. « Sự thực thì hổ vẫn có thể leo cây chỉ là nó không muốn. Khi đã làm chủ cả đại ngàn phía dưới, chẳng ai tham lam mà bỏ đi » hổ già bảo vậy.  Người ta thà được một thứ còn hơn mất tất cả. Chỉ có kẻ khờ khạo mới muốn mọi thứ về mình (có tôi và con hổ già leo cây). Từ nhành thấp, tôi lên cành cây cao, tôi lên được cây như xưa tổ tiên tôi đã làm được.

Khi tôi trở về, nàng vẫn ở đó, ngạo nghễ lộng lẫy.

 ¨Giờ tớ lên được cây rồi¨ tôi nghểnh râu lên nhìn nàng

« Có thật không đấy ? »

Tôi lao móng nhọn vào thân cây chắc nịch. Từng nhón chân, tôi đã ở bên cạnh nàng trên cái cành cây mà nằm mơ tôi cũng thấy. Tôi đã tin rằng đó là những ngày tháng đẹp nhất của mình. Khi tôi chạy giữa những tán cây, nàng nhảy chim sáo. Chúng tôi đuổi bắt dưới vòm cây. Thế giới trên không quả là mới mẻ và tuyệt đẹp. Cảnh vật bừng sáng và nàng.

¨Chẳng có gì thú vị khi chỉ ở trên cây cả. Thú vị nhất là việc bay lượn trên không trung¨ một ngày nàng bắt đầu than thở

¨Bay ư, tớ không thể ¨

¨Tại sao cậu không thể¨ nàng liệng ngang dọc bằng đôi cánh chim ưng của mình ¨Vì cậu chỉ là một con mèo¨

¨Không phải, tớ là một con hổ. Một con hổ không thể biết bay” tôi gầm lên dữ dội

“Sóc cũng không biết bay, vậy tại sao vẫn có con sóc bay”

“Đó là ngoại lệ” tôi phân trần

“Cậu cũng có thể là ngoại lệ nếu cậu nghĩ cậu làm được”

 “Nhưng tớ không có cánh cũng chẳng có màng¨ tôi tiu nghỉu nhìn xuống bốn chi rắn chắc của mình

¨Đâu cần có cánh mới biết bay¨

¨Không có cánh thì bay sao nổi¨ giờ thì tôi hậm hực thật

¨Cậu có thể bay bằng trí tưởng tượng¨ nàng cười thích thú

“Điên rồ” tôi gầm lên trước sự trêu chọc của nàng

Nàng giận dỗi bay đi mất. Mặc dù nàng thật khó ưa, nhưng tôi nhớ nàng điên cuồng, đến nỗi chỉ ru rú trên cây ngóng đợi. Linh tính mách bảo rằng lần này nàng đi thật. Đúng là nàng chẳng trở lại nữa, để tôi héo mòn theo tháng năm. Khi muốn ra đi, người ta chỉ cần một lí do dù là vô lí. Khi muốn ra đi thì nên đi, bởi ở lại thì đã không có ý nghĩ ấy.

“Ô kìa có con lừa trên cây”

Một ngày tôi nghe thấy tiếng í ới từ bên dưới. Có kẻ cười nhạo mình thì trong giấc mơ tôi cũng nhận ra. Tôi lao như bay ra dòng sông, dưới dòng nước một con hổ tai lừa. Tôi hoảng hốt bỏ tuột cái giấc mơ bồng bột. Trở lại mặt đất, con hổ ằm ủ dột trong thế giới bình yên của mình. Giấc mơ trèo cao của gã thanh niên chỉ còn trong dĩ vãng. Nàng cũng vậy, nàng ở nơi nào đó, rất xa, có thể đang chọc tức vài kẻ rồ dại trèo cao. Tôi không còn gặp nàng trong những giấc mơ nữa.

Sự thật thì chẳng có con hổ nào biết trèo cao, chỉ có các cô gái mang thân ưa nặng ở trên cây. Bao giờ họ bò xuống mặt đất?họ mơ mộng hay sợ thú hoang, chúng tôi không biết. Chúng tôi chỉ biết “Không bao giờ có thể làm hài lòng con gái”.

Paris 5/4/2012

MTN