(Truyện linh tinh ngớ ngẩn  do bị ám ảnh bởi “Nam tước trên cây”. Calvino và tiểu thuyết Ý làm mình đau đầu :D, mặc dù đã quyết định về già sẽ mở quán cafe tên Sóng vỗ bờ )

Ngày ấy tôi còn tưởng tôi và cô nàng cùng giống loài. Cái ngày mà tôi mới quen cái giống kiêu kì, có cái cổ thanh cao, biết bay, và biết hót ấy. Qủa thật nàng hót, lũ nhóc chúng tôi bảo nhau vậy.

Thưở ấy, tôi chạy chơi trên mặt đất nồng ấm, bỗng nghe tiếng lanh lảnh trên cao. Một cô nàng xinh đẹp, nhỏ bé đang ngụ ở  đầu cành.

¨Này, sao bạn ở trên cao thế ?¨

Cô nàng giương cao cái cổ kiêu hãnh

¨Tớ ở trên cao để ngắm khắp mọi nơi. Tớ có thể nhìn tất thảy mọi thứ, những thứ ở xa thật xa mà cậu chạy cả ngày cũng không tới được »

 ¨Có thú vị không ?¨

¨Hết xảy đấy, có muốn lên thử không ?¨

¨Tớ phải về xin phép mẹ đã¨

Tôi cuống cuồng chạy về nhà để rùi ỉu xìu quay lại.

¨Mẹ bảo sức mình còn yếu không lên được¨

Tôi yếu ớt trong tiếng cười ngạo mạn của nàng. Nhìn khuôn mặt ủ dột của tôi, nàng cất tiếng lảnh lót, ban ơn ¨Vậy để tớ tả cậu nghe về mọi thứ từ trên cao¨

Đó là một thế giới thật khác lạ. Từ trong lời kể, những bông hoa núi nở bung, con sông chảy thêm ào ạt, đại ngàn lộng gió chiều, bình địa xa xăm bụi mù, rừng xanh thăm thẳm, cả đôi mắt kẻ săn mồi rực sáng trong đêm tối. Thời gian trôi qua, tôi thèm khát lên cây hơn thèm bắt con mồi đầu tiên bằng móng vuốt nhọn hoắt của mình.  Hàng ngày tôi mài móng mình thật chắc, thật khỏe. Mọi người bảo tôi là kẻ mơ mộng đáng thương.

¨Mẹ bảo mình không thể lên cây được, mình không nên lên¨

¨Tại sao cậu không lên được ?vì cậu chỉ là con mèo con yếu ớt¨

¨Không phải mèo con, mình là con hổ. Một con hổ thì không thể leo cây ¨ tôi gầm lên dữ tợn.

¨Tại sao không thể leo?mèo hay báo đều leo cây được, sao cậu không?¨

¨Vì hổ không phải là mèo¨

¨Vì cậu sợ hãi¨

¨Tớ không sợ ngã¨

¨Vậy sao không thể leo, bồ câu biết bay và cũng biết đi bộ nữa¨

¨Chúa sơn lâm chỉ đi trên mặt đất, cậu còn muốn gì chứ ?¨

¨Tớ chỉ cần một trái tim dũng cảm và không sợ độ cao¨ giống như bất kì cô gái kiêu hãnh nào, nàng nói. Nàng quay lưng đi, giang rộng đôi cánh rồi biến mất vào khoảng sáng bao la. Tổ ong kiêu hãnh trong tôi vỡ toang. Những con ong bò ra ngoài, vẫy cánh ù ù khiến tai tôi ong ong. Tôi bỏ rừng đi xa.

Tháng năm qua đi, khi đã tôi lang thang khắp nẻo khám phá hết mọi ngóc ngách của mặt đất thì khao khát trời cao lại trỗi dậy. Tôi cần lên cây vì tôi, và biết đâu đấy còn vì nàng, cái thứ chảnh chọe chỉ làm người khác mệt mỏi. Tôi tìm trong rừng già sâu thẳm một con hổ già biết leo cây. « Sự thực thì hổ vẫn có thể leo cây chỉ là nó không muốn. Khi đã làm chủ cả đại ngàn phía dưới, chẳng ai tham lam mà bỏ đi » hổ già bảo vậy.  Người ta thà được một thứ còn hơn mất tất cả. Chỉ có kẻ khờ khạo mới muốn mọi thứ về mình (có tôi và con hổ già leo cây). Từ nhành thấp, tôi lên cành cây cao, tôi lên được cây như xưa tổ tiên tôi đã làm được.

Khi tôi trở về, nàng vẫn ở đó, ngạo nghễ lộng lẫy.

 ¨Giờ tớ lên được cây rồi¨ tôi nghểnh râu lên nhìn nàng

« Có thật không đấy ? »

Tôi lao móng nhọn vào thân cây chắc nịch. Từng nhón chân, tôi đã ở bên cạnh nàng trên cái cành cây mà nằm mơ tôi cũng thấy. Tôi đã tin rằng đó là những ngày tháng đẹp nhất của mình. Khi tôi chạy giữa những tán cây, nàng nhảy chim sáo. Chúng tôi đuổi bắt dưới vòm cây. Thế giới trên không quả là mới mẻ và tuyệt đẹp. Cảnh vật bừng sáng và nàng.

¨Chẳng có gì thú vị khi chỉ ở trên cây cả. Thú vị nhất là việc bay lượn trên không trung¨ một ngày nàng bắt đầu than thở

¨Bay ư, tớ không thể ¨

¨Tại sao cậu không thể¨ nàng liệng ngang dọc bằng đôi cánh chim ưng của mình ¨Vì cậu chỉ là một con mèo¨

¨Không phải, tớ là một con hổ. Một con hổ không thể biết bay” tôi gầm lên dữ dội

“Sóc cũng không biết bay, vậy tại sao vẫn có con sóc bay”

“Đó là ngoại lệ” tôi phân trần

“Cậu cũng có thể là ngoại lệ nếu cậu nghĩ cậu làm được”

 “Nhưng tớ không có cánh cũng chẳng có màng¨ tôi tiu nghỉu nhìn xuống bốn chi rắn chắc của mình

¨Đâu cần có cánh mới biết bay¨

¨Không có cánh thì bay sao nổi¨ giờ thì tôi hậm hực thật

¨Cậu có thể bay bằng trí tưởng tượng¨ nàng cười thích thú

“Điên rồ” tôi gầm lên trước sự trêu chọc của nàng

Nàng giận dỗi bay đi mất. Mặc dù nàng thật khó ưa, nhưng tôi nhớ nàng điên cuồng, đến nỗi chỉ ru rú trên cây ngóng đợi. Linh tính mách bảo rằng lần này nàng đi thật. Đúng là nàng chẳng trở lại nữa, để tôi héo mòn theo tháng năm. Khi muốn ra đi, người ta chỉ cần một lí do dù là vô lí. Khi muốn ra đi thì nên đi, bởi ở lại thì đã không có ý nghĩ ấy.

“Ô kìa có con lừa trên cây”

Một ngày tôi nghe thấy tiếng í ới từ bên dưới. Có kẻ cười nhạo mình thì trong giấc mơ tôi cũng nhận ra. Tôi lao như bay ra dòng sông, dưới dòng nước một con hổ tai lừa. Tôi hoảng hốt bỏ tuột cái giấc mơ bồng bột. Trở lại mặt đất, con hổ ằm ủ dột trong thế giới bình yên của mình. Giấc mơ trèo cao của gã thanh niên chỉ còn trong dĩ vãng. Nàng cũng vậy, nàng ở nơi nào đó, rất xa, có thể đang chọc tức vài kẻ rồ dại trèo cao. Tôi không còn gặp nàng trong những giấc mơ nữa.

Sự thật thì chẳng có con hổ nào biết trèo cao, chỉ có các cô gái mang thân ưa nặng ở trên cây. Bao giờ họ bò xuống mặt đất?họ mơ mộng hay sợ thú hoang, chúng tôi không biết. Chúng tôi chỉ biết “Không bao giờ có thể làm hài lòng con gái”.

Paris 5/4/2012

MTN

6 thoughts on “Con lừa trên cây

      1. nếu để tò mò thì đã để là Anonymous cho nó máu :))
        Tò mò cái tiêu đề, giờ đọc xong thì chả tò mò nữa ;))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s