Hôm qua là một ngày giông tố. Sự việc bắt đầu bằng một lời tỏ tình (bất thành). Sự việc kết thúc là tôi ngồi nhà ngốn hai bộ phim về thời thanh xuân, vui vẻ thú vị, xem xong mà mất ngủ, trằn trọc vì thấy tiếc những điều chưa làm được trong quá khứ.

Đầu tiên tôi tiếc cho cuộc đời nhàm chán của mình. Trường chuyên, lớp chọn, gà công nghiệp, tuổi thơ không dữ dội, mọi việc đều đều, ngốc nghếch. Cái mác học sinh ngoan, giỏi, hiền, cứ gắn vào người như con dao găm mảnh giấy trên thân cây. Gió thổi, thổi thế nào đi nữa thì giấy cũng lung lay nhẹ thôi mà không di chuyển nổi. Cách duy nhất thoát ra là tờ giấy phải tự rách, đúng là một cách tự giết bản thân ấy mà. 25 năm rồi, chịu, không thoát khỏi con dao.

Tôi đã từng đánh nhau chưa nhỉ?ờ thì có, từ hồi 8,9 tuổi gì đó, một lần và mãi mãi. Trò đấy vui thế mà sao mình không ham. Đã bảo sinh ra là con gái đã khổ, sinh ra làm gái ngoan còn mệt hơn.

Tôi đã từng viết bản kiểm điểm chưa nhỉ?ừ thì có, một lần năm lớp 4. Lí do rất chuối, do đang chào cờ thì bỏ hàng, chạy lên bậc thềm lớp học để nhìn cô giáo ở trên cột cờ rõ hơn. Bữa đó, cô chủ nhiệm được nhà trường tặng thưởng. Cũng năm đó, tôi bị nhắc nhở “ này Nga nhé, trong lớp không được hí hoáy, nói chuyện riêng”, chỉ vì ngày đầu năm mới vào lớp, có bạn đẹp trai bàn bên quay qua hỏi ” Cậu cũng quê Nga Sơn à”, “Ừ”, thế là bị cô giáo tóm gáy. Từ đó không dám nói chuyện riêng với bạn Sơn nữa, để mà khoe ” Tên tớ là Nga trong chữ Nga Sơn, tên cậu cũng vậy đúng không”. Thật là đi tong mối tình quê hương thơ trẻ.

Tôi tiếc cho mẹ, mẹ chưa bao giờ bị gọi lên trường vì tôi phạm lỗi. Chỉ một lần được cô giáo gọi điện vì tôi có bài văn viết về mẹ hay quá, tới nỗi các cô giáo trong trường truyền tay nhau đọc. Sau này cô giáo của em trai tôi cũng gọi điện về vấn đề y chang. Mẹ chắc phải hạnh phúc lắm. Lúc nào cũng đươc mở mày mở mặt đi họp phụ huynh cho học sinh giỏi, ngoan. Mẹ bảo ” Gía mà đi họp phụ huynh cho Trung, mẹ cũng được sung sướng nhẹ nhàng như cho chị Nga thì tốt”. Ôi mẹ thật ấu trĩ quá đi. Mẹ cứ đẻ 1 tá những đứa như tôi thì tim mẹ chả bao giờ được tập thể dục nữa. Thật mừng vì có 1 thằng em không biết nghe lời và phá hoại.

Tôi tiếc là ngày bé, mình thật đầu to mắt cận. Không một mảnh tình vắt vả thời đi học là một chuyện khá đau buồn. Khi mà người ta trao nhau thư dưới ngăn bàn thì tôi đang cắm bút xem cái hàm log này phải làm thế nào. Để rồi, một ngày đẹp trời, tẽn tò lôi ra từ ngăn bàn một món quà nhỏ xinh. Lén lút chạy vào nhà vệ sinh mở ra, đọc thiếp, rồi sau đó đợi tan học, mang trả lại bạn trai tội nghiệp kia món quà ” Tớ xin lỗi”. Ôi cái thời cấp 3 rồ dại, chuyện xảy ra tương tự vào năm đầu đại học. Vẫn chưa hiểu vì sao 2 chàng đều tặng đồng hồ. Chàng thứ 3 tặng đồng hồ là khi tôi sắp đi Tây, trong thiếp ghi ” Tao tặng mày đồng hồ để còn nhớ tuổi về lấy chồng nhé”, giá mà thiếp ghi ” Tớ đếm giờ, đợi cậu về với tớ” thì có khi tôi đang khểnh râu ở Hà Nội rồi. Chàng cuối tặng đồng hồ thì nói thẳng ” Cậu toàn đi học trễ”. Giờ thì ai tặng gì tôi cũng nhận và còn muối mặt đi đòi nữa.

Tôi tiếc là ngày bé mình quá tự cao, tự đại, tự mãn. Ngày cấp 2, tôi chơi 1 nhóm nhỏ xíu xìu 8 đứa con gái và tự coi tụi mình là độc tôn của lớp, giỏi và hơn hẳn người khác. Thật là ấu trĩ. Tôi chẳng biết các bạn ở các lớp xung quanh, chỉ biết duy nhất lớp 9B và duy nhất 8 đứa con gái. Nghe có vẻ giống phim “Sunny” nhưng có điều chúng tôi là hội gái ngoan và học giỏi. Qúa nhàm chán. Nhưng nghĩ lại thì cũng vui khủng khiếp khi mà ngày lộng gió thả tay xe đạp trên dốc, ăn trộm táo trong vườn nhà người khác, trèo hái dâu nhà bạn Hùng, tranh cướp mì tôm trong căng tin và tụ tập xem Hoàn châu cách cách. Chúng tôi cũng từng giận nhau, chia nhóm, cãi nhau cãi nhau cãi nhau, để rồi mệt quá đành hòa giải bằng gói bò khô. Chỉ ước 10, 20, 30 năm sau này vẫn có thể tụ tập lại với nhau mà cãi lộn.

Ngày ấy, lớp có 2 bạn hot boys, nói sao nhỉ, các bạn học thật giỏi và hơi đẹp trai chút xíu. Tôi và Bình be thích bạn Sơn, 6 bạn còn lại thích Hoài Anh. Hoài Anh ấy à, thực tế thì cuối năm lớp 9 tôi cũng thích bạn ấy vì ánh mắt 100% thông minh khi giải toán. Còn Bình be xiêu lòng với bạn ấy khi các bạn ấy dắt nhau vào học cùng lớp cấp 3. Á trời, tuyệt chưa nhỉ, vậy là có thời 8 đứa chúng tôi cùng thích một chàng. Xem xong “ You are the apple of my eyes” tôi nghĩ khi Hoài Anh cưới, 8 đứa chúng tôi nên ngồi 1 mâm và để cái phong bì ” Dành cho chàng trai mà cả 8 đứa chúng tôi đều từng thích”, chỉ không ai từng theo đuổi. Tiếc ghê nhỉ, có nhiều tình cảm cực đẹp cứ đi qua đi qua, khi nghĩ lại thì không tìm nổi lí do vì sao mình để nó trôi.

Như ngày cấp 3, từng hồi hộp đợi email của một cậu bạn, đợi và viết, thấy cảm tình ghê. Hai bạn kể chuyện này chuyện kia, chả ai nói ai thích ai, nhưng hình như thích nhau đấy. Để rồi không hiểu vì sao lại thành tình cảm bị lãng quên. Đôi lần gặp lại bạn, tự hỏi lòng có tiếc một tình cảm học sinh đẹp như vậy, khi bạn giờ đã có một em trẻ xinh cắp nách. Và thực ra mình đã kịp có người yêu trước bạn tới 5 năm. Giờ bạn nói chuyện không còn kiểu chọc tiết gà, moi ruột lợn như xưa, nhưng gặp bạn, mình vẫn muốn nói ” Này tao từng thích mày đấy”. Thế thôi, nói để mà nói ấy mà. Cũng muốn nói điều đó với một người khác nữa, người cũng rõ ràng có tình cảm với mình. Nhưng khi bạn đưa cho tôi đọc bức thư tình của một em gái xinh đẹp thì tôi nhận ra tình cảm của mình chả là gì cả. Thế là vỗ vai bạn bảo ” Cậu phải cho em ấy một cơ hội chứ, em ấy yêu chân thành quá”. Họ thành một đôi, đã tan nhưng đã từng thành. Nghĩ lại thì không tin là mình từng có cảm xúc với bạn, giờ bạn có độc thân thì mình cũng mặc. Quyết định là 14/2 năm sau sẽ viết email cho tất cả các chàng trai mình từng cảm mến để nói “Tớ đã từng thích cậu đấy, nhưng xin lỗi tớ sắp có người yêu rồi” . Cảm xúc không giữ được lâu thì đành cho gió cuốn, nhưng email viết rồi thì chả xóa được, dễ sau này không dám gặp mặt vô số người. Thế mới vui.

Trong cái cuộc đời nhàm chán này, có người bảo ” Nga à, mày sống rất tích cực, ai nói chuyện với mày cũng cảm thấy năng lượng đấy” hay như ngày xưa Ngọc khủng khiếp bảo ” Nga thật sự có ảnh hưởng tới tớ đấy”, Hòa cũng bảo vậy, cả Ngọc Dũng nữa chứ (Hay nhỉ, các chàng trai đại học sao mà dẻo miệng và tốt tính thế). Tôi tin chắc có một người khi đọc tới đây sẽ cười ngu ngốc “Nga mà cho ai năng lượng chứ” chỉ bởi người đó quá thân.  Ây dà, nói chung thì tôi phải sống một cách tích cực và sáng tạo thôi. Sẽ làm gì nhỉ, sẽ làm vài điều tuyệt vời ngu ngốc mới được. Gỉa như lập một danh sách những việc cần làm trước tuổi 30. Nhiều điều ngớ ngẩn lắm nhưng sẽ phải làm cho hết. Vui mà. Sau khi lập xong thì đã kịp làm vài việc: đi Ai Cập coi kim tự tháp, mặc bikini đi biển cùng Giang, chạy ra ban công giữa đêm và tự nhiên hét ầm lên, chủ động ôm một người bạn. Một cái ôm chỉ là một cái ôm nhưng với bạn nó như là một lời động viên lớn lắm, bạn bảo  sẽ nhớ cả đời. Cảm giác mình làm được điều gì đó có ý nghĩa, bạn bảo “cái ôm của thần tượng một thời tuổi trẻ, sao mà không nhớ cho được”. Ấu trĩ ghê, mình mà là thần tượng của ai cơ chứ, nhưng cũng mong sau này trong đám cưới mình được nhận cái phong bì ghi ” Dành cho cô gái mà chúng tôi đã từng theo đuổi” hehe. Tự nhiên nghĩ chàng A, chàng B, chàng C, có ai tiếc khi tôi đi lấy chồng không?

Mọi người bảo ” Này mở lòng đi chứ”, cơ mà mở lòng gió lùa vào cảm lạnh chết. Ôi những cảm xúc lãng xẹt, nếu tất cả đều đơm hoa kết trái thì có cái gì sẽ thành kỉ niệm nữa chứ. Tôi vui vì mình có cả đống kỉ niệm, chứ không phải một mâm ngũ quả đầy.

8 thoughts on “Những thứ nhàm chán to lớn và những điều thú vị tí hin

  1. Em viet duyen the, chi doc xong ma cu tum tim cuoi mai :-))
    Nghe nhu em dang chuan bi de buoc sang mot giai doan moi nhi 🙂 Chuc mung em nhe, neu do la su that 🙂
    Chi Thao

  2. Vay nguoi ta moi goi la tinh yeu hoc tro trong sang, hon nhien va nhung ky niem khong the nao quen day be Nga a. Nhung ma dung la hinh nhu em chuan bi buoc sang mot giai doan moi roi, co dung khong nhi :).

  3. đọc thật là hay ho chị ạ 😀 khiến em cũng có inspiration ngẫm nghĩ về những thứ tí hin của đời mình ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s