(Truyện vớ vẩn nhân hứng đi núi về và đang bị nhiễm 1 William không phải Shakespeare)

Trên gác mái của ngôi nhà nghỉ này có một cô gái.

Hôm qua khi tắm xong đi ngang qua căn phòng đối diện, tôi thấy ở đó một cô gái. Cô ấy nằm trên giường, yên ắng, không tiếng động. Tôi cứ ngỡ cô ấy chết rồi ấy. Tôi còn chẳng nghe thấy nhịp thở nào thoát ra từ chiếc giường gỗ. Nắng từ trên ô cửa sổ mái  đang nhỏ xuống đều đều. Tất cả làm cô ấy sáng rực lên, sáng hơn hẳn cô gái giường bên cạnh. Ánh nắng mân mê trên da mặt non choẹt ấy, chạy xuống cánh tay, dọc qua từng sợi tóc đen ngắn ngủn. Cô ấy nhìn hiền lạ, không thánh thiện hay thiên thần gì chỉ là hiền hiền. Tôi cứ đứng đó dõi xem, liệu sợi nắng kia sẽ chạy thế nào, có chạy dọc hết cái thân hình trẻ con trong bộ đồ đen rock chick không? Một thứ chẳng phải ác quỷ, không phải thiên thần, là con người, ăn thở ngủ giống như tôi ấy mà. Tự nhiên trong đầu tôi hiện ra ý nghĩ: cô gái này chắc là người Việt.

Tôi gượm giọng “này em, muốn ra ngoài chơi không?”

Cô ấy nhỏm dậy, quay ra nhìn tôi, cười nhão nhoẹt. Tôi cứ tưởng cô ấy phải cười tươi lắm khi bắt được một kẻ cùng dòng ở đây.

Thực ra thì tôi đã nhìn thấy cô gái ấy vài lần. Những khi ngồi uống cafe ở ban công, tôi ngó xuống thấy tiếng lao nhao ồn ào của lũ trẻ, cô gái ấy lẫn đâu đấy trong đám sinh viên. Cũng mặt non choẹt, cũng đôi mắt khờ khạo, chỉ có điều rụt rè hơn cái lũ Pháp ranh này. Cô ấy chơi, cô ấy tách ra, cô ấy lủi thủi. Tôi nhìn thấy cô ấy cô đơn giữa đám lạo nhạo kia mà không sao hiểu nổi sao cô ấy lại cô đơn đến vậy. Tôi đã nghĩ ngay cô ấy là người Việt.

6h chiều rồi, giờ này ở Việt Nam ắt đã lên đèn. Mọi người chắc đang lúi húi cho bữa cơm chiều. Thế mà ở đây trời vẫn sáng rực rỡ. Chúng tôi lôi nhau ra bãi cỏ ở triền núi. Từ đây nhìn xuống có thể thấy cả dòng nước xanh đang chảy ầm ù qua bản làng phía dưới. Núi nâu nhạt  còn đọng chút tuyết của mùa đông. Hè tới rồi mà sao mây quá. Mây từng đám to bự, phủ kín cả bầu trời. Ngày cứ thế, lúc nắng, lúc mây. Người ta gọi đó là giboulée en mars – là loại thời tiết nhập nhằng của tháng ba, sáng nắng chiều mưa giữa trưa gió. Một ngày ở Paris tôi mở mắt ra thấy nắng, nhắm vào thấy mưa, tự dưng tuyết  bay lất phất ngoài khung cửa, rồi từ đâu gió kéo tới. Rầm rầm, ầm ầm, gió thổi ù tai, kéo theo mưa đá rơi lộp bộp ngoài hiên. Tôi lôi lon Bavaria ra ngoài ban công thì trời đã nắng lên tự lúc nào. Nắng to, như đổ lửa, nóng nhức nhối lúc 7h tối. Trời đất đến kì lạ. Cuối tháng 5 rồi mà vẫn còn âm hưởng tháng 3. Tôi bực mình quá bèn bỏ lên núi chơi. Thế là tôi gặp cô gái ấy.

Saint Léger mùa này xanh lạ. Cây cối đã mang một sức sống mới. Trời đất lớp lang, xanh cỏ, trắng hoa, nâu thân, xanh tán lá, nâu tàng cây cũ, nâu đậm núi cao, trắng đỉnh, xanh trời, hồng mây. Lẽ ra phải hè rồi đấy, vậy mà ông mặt trời vẫn chưa được ngự trị đỉnh Alps. Sáng nay tôi leo núi, mưa ướt dầm dề, nước chảy từ trên núi xuống ướt hết cả quần, cả tất, cả giầy, thật ngao ngán. Giờ nắng đã lên, nóng vỡ đầu. Bãi bồ công anh đã kịp hong khô trong nắng gió. Bồ công anh cánh trắng bay rợp trời như bông tuyết, làm cô ấy cứ mãi dõi theo.

Cô ấy bảo “chị biết truyện Bồ công anh không”

Tôi bảo “chị mù chữ, ít học, chẳng biết gì”

Cô ấy gặng “truyện đó khi thổi bồ công anh điều ước thành hiện thực”

Tôi cười “nếu có ba điều ước em ước gì”

“Em á, để em nghĩ” , cô ấy làm như chuyện đó có thật.

Cô ấy bảo em muốn có Cửa thần kì như của Doraemon, có viên thuốc ném ra được cả cái nhà to đẹp như của Buma trong Songoku. Thế là em có thể đi mọi nơi em thích chẳng mất tiền xe, chẳng mất tiền ở. Em có thể về nhà với bố mẹ thoải mái luôn.

“Sao em không ước mình giàu, tỉ phú chẳng hạn. Em có chuyên cơ, có khách sạn, đi đâu ở đâu chẳng được. Thế thì chỉ mất một điều ước thôi” Tôi vẫn có cái tính keo kiệt, làm kinh tế.

Cô ấy bảo không được, đi về thăm bố mẹ mất thời gian lắm, có cửa thần kì khi nhớ thì nhoằng một phát là tới nhà rồi. Đi máy bay mất cả ngày, hết cả nhớ.

Vậy điều ước thứ ba

“Em không biết. Em để cho em trai em, hoặc bố mẹ”

Nếu những người khác cũng có điều ước hết

“Thế thì loạn chị nhỉ? Thế thì em ước bố mẹ sống dài lâu như em.”

Thế con em cũng ước vậy thì sao?

“Thì càng vui, có tận 3 thế hệ sống chết cùng nhau. Không vui sao?mà chắc gì con em đã có hiếu thế”

Em yêu bố mẹ vậy thì còn đi xa làm gì?

“Đi xa mới thấy yêu bố mẹ ấy. Mà em đi thì mới biết mình thích gì, muốn gì, làm được gì. Đi xa không thích sao chị?”

Chị hết thích đi xa rồi, chẳng thích khám phá nữa

Cô ấy nhìn sang, khó hiểu “Thế sao chị vẫn đang đi”

Đi xa chẳng vì thích cái mới, chỉ vì chán vùng đất cũ. Trong 4 bức tường với cái bóng thì các vấn đề sẽ bị giữ chặt lại, như cái nhà tù.  Chị chạy trốn đấy.

Cô ấy ra điều lưỡng lự. “Ai cũng có nỗi khổ mà” thật buồn cười khi khuôn miệng đầy lông tơ mà nói chiêm nghiệm thế. Cô ấy xòe tay khoe bắt được sợi bồ công anh. Nắng đang chiếu chênh chếch đằng sau tháp đồng hồ cũ. Phía trên đỉnh núi, một vòng sáng mở ra, như chúa cứu thế giáng trần, hoặc giống UFO sắp tới, hút tất cả nhà cửa, đàn bò trắng gặm cỏ, lũ pony nhởn nhơ, cả tôi và cô gái ấy. Trời sau mưa đẹp một cách kì lạ. Mây có màu sáng, có sắc hồng, có màu vàng nhạt, màu trắng, màu ghi xám, màu xanh nhạt. Rừng cây chia vạt nắng ra thành nhiều mảnh, tan nát trên cỏ xanh. Cô ấy bắt đầu hát vài bài hát linh tinh. Tôi bảo em hát thế bò nó chạy hết, thế mà cô ấy vẫn ngồi hát. Đến khi mưa rào đổ xuống thì cô ấy ngừng hẳn. Chúng tôi nằm trong mưa một lúc. Thấy nước mát lạnh chạy ròng ròng qua cuống họng. Nước chạy lòng vòng như con rắn đang ăn dần từng hạt nước trên khuôn mặt. Cô gái ấy chẳng nói câu gì, câu đầu tiên cô ấy nói là “Về thôi chị, em lạnh run người rồi”. Tôi lững thững về, châm một điếu thuốc, cố thổi thành vòng trong mưa. Đêm ấy tôi lại mơ giấc mơ cũ, tôi bỏ chạy, chạy mãi, chạy mãi.

Hôm sau, tôi ghé qua phòng gác mái lần nữa, thấy cô ấy vẫn nằm đấy, như chết rồi. Khuôn mặt hơi ửng hồng, nhìn vẫn hiền hiền. “Em này còn thức không?”tôi hỏi. Chẳng thấy có tiếng trả lời. Cô ấy đang sốt, mưa núi làm cô ấy cảm lạnh.

Tôi hốt hoảng “này em, em sao vậy?”

“Em không sao đâu mà, em sốt tí thôi”

Này em, em làm chị sợ.

“Chị ơi, em không sao?”

Có thật là em không sao không?chị lấy gì cho em nhé

“Chị lấy cho em quả cam đi. Em chỉ thèm mùi cam”

Tôi xuống bếp xin bà chủ cho bịch nước cam rồi lụi hụi leo lên. Lũ bạn học đã đi chơi bỏ rơi cô bé từ sáng. Cô ấy nhển cái cổ lên, uống lấy uống để bịch nước cam rồi nằm xuống. Mùi cam mát lạnh cũng không át được cái hâm hẩm, ngột ngạt của phòng người ốm. Tôi lợm cả giọng.

Chị đưa em đi bệnh viện nhé

“Em chẳng cần, xưa nay ở nhà em ốm chưa đi viện bao giờ”

“Chị ngồi đây với em nhé, cho em nắm tay giống hồi xưa mẹ em vẫn làm ấy. Khi nào em ngủ rồi thì chị cứ đi, em không nhiễu chị cả ngày đâu.”

Tôi chìa đôi tay to bản của mình ra. Lần đầu tiên tôi bất ngờ vì nó xấu đến thế. Khi xưa cũng có người cầm tay tôi và  khen đôi tay búp măng. Vậy mà sau những năm tháng xa nhà, tự mình chuyển đồ, đi chợ, bê nước, nó đã bạnh ra, thô kệch, nhăn nhó. “Giống tay mẹ em, đẹp quá”. Tôi cứ ngồi thế, cho cô ấy nắm chặt tay. Đôi tay bé nhỏ ấm rực như hòn than. “Tay chị mát quá”. Rồi hơi thở bắt đầu đều đều, cô ấy ngủ nhè nhẹ, hiền thật hiền. Giữa đêm, cơn rét ùa lên, cô ấy nhăn nhó, co rúm trong cái chăn bông nhẹ. Cơ thể bé nhỏ run lên bần bật, đấu tranh với cơn rét từ bên trong. Cô ấy sợ hãi. Tôi cũng sợ hãi, mang tất cả chăn bông từ mấy giường bên trùm lên. Lấy ngón tay trỏ di dọc sống mũi, khuôn mặt nhăn nhó ấy giãn dần ra ra. Chắc đang mơ gì khiếp lắm. Đến trẻ con cũng có những ác mộng bé thơ. Tôi cầm tay cô ấy thêm chút nữa, rồi nằm sang giường bên cạnh. Trong đêm có những tiếng rên hừ hừ. Tôi chong mắt lên, lo sợ, lỡ cô ấy chết thì sao? Một người xa lạ đang chết bên cạnh mình. Tôi quay cuồng trong việc ở lại và bỏ chạy. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mình nằm im, câm lặng, không hãi hùng, chỉ ngủ.

Sáng bảnh mắt, chim chóc đã hót líu ríu trên căn gác mái. Nắng đã tạo khoanh trên sàn gỗ. Trong luồng sáng có hàng nghìn hạt bụi treo lơ lửng trên không. Cô ấy nhìn phờ phạch, xơ xác như con gà con sau bão. Mặt trắng bệch, môi khô khốc, tay buông thõng xuống sàn.

“Chị, chị ngủ à?”

Cô gái đã thức dậy, mắt dại đi, nhưng tay mát lạnh. Cơn sốt dường như chối từ  thân xác yếu đuối. Cơn cảm lạnh rũ áo ra đi rồi.

“Chị thấy không?chỉ cần cái cầm tay là đủ mà. Mẹ em vẫn bảo chỉ cần cái cầm tay thôi, chẳng thuốc thang nào bằng.”

MTN

Paris 21/5/2012

9 thoughts on “Trên gác mái

  1. Co kho khan, co hoan nan moi tham thia duoc tinh cam cua con nguoi voi nhau phai khong em Nga. Dau can dieu gi to tat dau nhi, chi voi nhung cai nam tay va nhung tam chan tinh de cho cuoc song nay them y nghia. Hy vong be Nga vuot qua duoc nhung kho khan nay de hoan thanh duoc nhung muc tieu truoc mat nhe :).

      1. Vay kha nang co the cao nhat la thang may the em Nga ? Theo so thu tu co the la 12 ?

  2. Nhiều khi hạnh phúc đơn giản là trong lúc khó khăn chỉ cần một bàn tay để nắm :). Cả hai đang chạy trốn nổi cô đơn, duyên số lại cho họ gặp nhau, nhưng đó vẫn không phải cái họ cần. 😀

  3. Đọc nhẹ nhàng, thích. Có 2 từ MTN dùng hơi nhiều khi viết mà mình không thấy phù hợp là từ ‘bảo’ – tôi bảo, cô ấy bảo – nghe mang tính chất từ địa phương ;), và từ ‘ấy’ – rồi ấy, thế ấy, từ này cũng ít được dùng khi viết. Tóm lại hai từ đó là spoken language thôi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s