Qủa bóng tròn tròn

Đi Đông đi Tây cũng thấy chỉ dân Việt Nam là mê bóng đá nhất, dù đội nhà chẳng ra gì.

Cứ tháng 6 hò hẹn tháng 7 là người người nhà nhà xôn xao .World cup này, eurocup này, có năm còn Coppa-america cup. Họ bảo nhau “ ăn bóng đá, ngủ bóng đá, uống cocacola”. Thật chứ chẳng chơi. Những ngày bóng đá, đường phố đêm cũng lạo nhạo lạ thường. Kẻ ra đường tìm hàng café, coi bóng cùng bạn bè. Kẻ tìm hàng cháo đêm ăn cho khỏe còn xem vài trận nữa. Vợ chồng cậu lại nhễ nhại, mồ hôi quệt ướt tay áo, mặt mũi phờ phạc bên nồi phở nghi ngút. Tay trái đảo chảo mì xào, tay phải quấy nồi cháo gà cứ sùng sục. Đứa con lớn chạy cuống từ trong ra ngoài để phục vụ khách. Đứa con bé ngồi trên chiếc ghế nhựa ngủ gà gật đợi sáng. 3h khách vãng, vợ chồng cậu dọn hàng, quét sân, bưng bê nồi chậu vào trong nhà, đặt cái uỵch rồi lết lên giường. Chưa nằm trời đã thắp sáng, 5h rồi. Cậu bảo khi mở mắt ra trời thường đã chiều, mở mắt ra là thấy gà vịt đã đầy nhà, đã thấy cái nồi to chảo bự sẵn sàng chờ đợi. Lắc đầu ngán ngẩm rồi tay dao tay thớt. Mấy năm mới có một mùa bóng đá, thừa sống thiếu chết cũng phải làm. Sau một tháng, có thể nghỉ ngơi 2,3 tháng đi biển. Hóa ra những người bán hàng như thế vẫn còn sướng, chứ dân công sở, coi bóng tới 3h, sáng mai mắt nhắm mở 8h đã có mặt ở cơ quan. Những đứa bé vẫn nửa đêm giật mình dậy khóc vang.

Ngày bé, mỗi hè có world cup, bố mẹ thường thức rõ khuya, lùa 2 chị em tôi đi ngủ. Nhà có một gian, vừa làm phòng ngủ vừa làm phòng khách. Mọi người trong khu tập thể túm tụm lại quanh chân giường chân bàn. Tôi nằm trong màn ngóng ra, nín bụng không dám thở to, sợ mẹ biết còn thức. Tiếng mẹ hò hét, tiếng các cô các bác hùa theo, tiếng muỗi kêu vo ve, tiếng hàng xóm láng giềng rồ lên mỗi khi có pha gay cấn, tuyệt nhiên không thấy tiếng bố. Và thằng nhóc em vẫn ngủ say bên cạnh. Tầm hết hiệp một thì tới tôi cũng ngủ khò. Sáng mai dậy thấy bố nằm ngủ khì bên cạnh, mẹ lụi hụi nấu đồ ăn sáng. Chẳng hiểu mẹ ngủ lúc nào, chỉ biết mẹ thức cùng bố và dậy cùng con. Mẹ súc miệng bằng một chậu quần áo, rồi rửa mặt bằng chậu bát đĩa ăn đêm, tiếp đó là tập thể dục bằng màn dọn nhà và nấu ăn trưa. Khi mẹ đứng thẳng dậy, bóng con đã thành chấm tròn trên sân.

Sau mỗi mùa world cup thấy quanh nhà toàn sữa hộp Cadilac, hình con gấu bông cười dễ thương. Mẹ bảo “ Pha sữa đêm cho bố mày lấy sức xem bóng đá”. Sau này nghe kể mới biết sữa đó do nhà nước phát chuẩn cho em uống. “ Em bé khi dễ không uống, em “lớn” uống hết mà xem bóng đá vẫn không hô hào câu nào, xem bóng đá với bố mày chán chết” mẹ than phiền. Bố cả đêm yên ắng, sáng thức mới buột miệng “ Nhà gì xem bóng đá toàn vịt”. Bà nghe được tự ái “ Tao có mỗi 1 bà bạn thôi mà”. Mẹ phải ra mặt điều phối “ Bố nó bảo các bác bạn con trong khu tập thể ấy” miệng thì cười tươi, nhưng trong lòng giận ghê lắm. Thế mà đến hẹn lại lên, mẹ lại thức xem cùng bố, chỉ có các bác trong khu tập thể không còn ra. Nhà nào cũng có ti vi màu hết rồi.

Mỗi năm bóng đá, cậu cả, cậu thứ thi nhau đánh bóng. Sáng ra gặp cậu nào mặt tươi tỉnh là biết được tiền, có thể hùa theo xin gì cũng được, từ đồ ăn tới đồ chơi. Cậu nào mặt bí xị, nhũn như bánh bao ngâm nước thì biết đường mà tránh xa. Tới con chó chạy rông trước nhà cũng sợ bị sút. Hết mùa, có cậu tay trắng, mặt buồn xo, đòi bán nhà bán cửa. Có cậu béo tốt, cười phơ lớ, chiêu đãi cả đại gia đình 1 vòng Sầm Sơn hải sản. Bóng đá ăn sâu vào cả gia đình, chả vì tình yêu mà vì tiền. Tình yêu thì chắc chỉ có bà ngoại. Bà ngoại thích đội tuyển Anh, cuồng Sol Campel. Trân nào có ảnh thì khuya mấy bà cũng thức. Bà có giọng chói tai, pha tạp nam bắc, cứ hò hét “ Campel Campel”. Mặc cho con cháu kêu la “ Bà già rồi thức xem thế hại sức khỏe” thì bà vẫn xem hết cả mùa. Tới khi bị bệnh, bà cũng ngày 2 trận đều hơn 2 bữa cháo.

Bà ngoại có cô cháu gái cũng ghê. Xem bóng đá thì không hiểu gì, chỉ thấy ghi bàn là sướng. Vậy mà khi 5 tuổi đã biết ngóng từ trong màn. Đến World cup 94 đã biết dụ mẹ làm đồ ăn đêm thức coi thâu. 3 mẹ con ăn hết sạch mì tôm, bim bim, bánh mì, coca thì trận đấu lúc 1h vẫn chưa tới. Mẹ với em lăn ra ngủ trong màn. Con bé vẫn một mình một ti vi, ngồi thu lu trên cái sofa gỗ, hóng Mĩ đá Iran. Chẳng nhớ gì ngoài anh Donovan tóc xoăn xoăn hiền hiền. Kể cũng hay, như trận lịch sử vậy. Từ giờ đố có thấy được 2 nước này đá với nhau nữa ấy. Mấy đêm sau lại rủ rê mẹ cùng em. 3 mẹ con lại ăn đêm rôm rả, em lên giường trước, mẹ theo sau, con bé hết hiệp 1 cũng lò khò.

Ngày thi đại học, có trận chung kết eurocup 2004, Czech gặp Hi Lạp, yêu anh Neved mà cũng cố xem cho hết, mặc bố mẹ gào thét “ không cho xem, mai đi thi”. Hứa nhặng cuội rồi mà đến giờ bóng, vẫn chui xuống giường nằm giữa 2 cụ. Bố mẹ ngủ khò khò, con bé ngồi xem lim dim. Khi nào có bàn thắng thì mẹ sẽ chồm tỉnh dậy ú ớ “ mẹ ngủ quên có tí, vẫn kịp xem bàn thắng”, nhưng hóa ra mẹ đã ngủ nguyên hiệp. Năm đó Hi Lạp vô địch, giận mình, chắc tại mình coi nên Czech thua. Giận vậy mà rồi năm nào chung kết cũng gắng thức xem đội mình thích bị thua. Oan uổng thật.

Mùa worldcup 2 năm trước, tụ tập bọn bạn ra quán bia, hoặc cùng tới nhà Alex nhậu. Alex chuẩn bị nước ổi, tabacos của Mexico cho các bạn cùng ủng hộ đội bóng. Thức ăn hết mà trận nào Mexico cũng thua. Buồn cho bạn, nên phải ăn đồ ăn giúp, không bạn buồn hơn. Hết mùa thấy tăng 1 đến 2kg thịt nhờ bia và mồi. Tiếc bạn về nước sớm quá. Năm nay được sống ở châu âu ngay mùa eurocup, thấy không khí còn thua Việt Nam. Cũng vác xác sang tận Warsawa lấy không khí. Ngày khai mạc, xí xớn đội mũ con bò, hai màu đỏ trắng của Ba Lan ra sân vận động, được báo chí quay phim chụp hình, lên tận đài quốc gia Warsawa. Thành người nổi tiếng mà không hay. Chỉ hay việc đứng chen chúc trong fanzone, màn hình bé tẹo như bàn tay, nhón hết chân cũng không xem nổi. Loay hoay một hồi thì thấy mình lạc bạn, tủi thân vô cùng, phải là bố thì bố dắt tay qua hết.

Ngày sau khai mạc, fanzone thoáng chỗ, có ghế ngồi, có màn hình to, có bánh mì xúc xích, có bia. Bên trái là thằng bạn ở Pháp, bên phải là mấy người bạn từ Bỉ, đằng sau lưng người Đức, trước mặt dân Bổ Đào Nhau, tinh thần quốc tế hóa cao chới với. Mọi người hò hét ầm ĩ, đứa bạn ngồi bên không nói gì. Tự nhiên nhớ tới bố. Bố giờ này ở nhà làm gì nhỉ?có xem bóng đá khuya. Mẹ bảo bố mẹ vẫn gắng xem được trận lúc 11h. Thế là giỏi lắm rồi. Nỗi nhớ nhà trào lên hơn bao giờ hết. Nhìn sang bên, một chị bạn ngồi chán chường, chẳng qua đi coi bóng đá vì chồng. Một cô bé ở xa co ro, cũng đi coi bóng đá vì chồng. Không hiểu mình đi coi bóng đá vì gì? chắc vì không khí, vì bạn bè. Có lúc đi cùng bạn mà bị người ta kéo lại, bạn cũng không hay, tự nhiên bừng tỉnh bạn mà chẳng phải bạn. Chỉ là bạn. Bia uống 2 cốc vẫn không thấy say. Bia chẳng phải bia. Warsawa vẫn chưa biết gì, chỉ biết mơ hồ mình, bạn bè, gia đình có chút xa cách. Qủa bóng tròn tròn là quả bóng xinh xinh. Nhờ bóng đá mà biết đâu mọi người về gần nhau hơn. Viva Eurocup!!!

Advertisements

Kopenhagen hay chủ nghĩa lấy được

 (viết cho Thu, anh Dũng và thằng em khó trị, bắt đầu chuỗi những ngày thương nhớ biển từ  Baltic, tới Normandy, Atlantis rồi Địa Trung Hải)

Đời được mấy lần nói chữ “giá như”?

Gía như không đi Copenhagen mà từ Stockholm về thẳng nhà, chí ít tôi cũng tiết kiệm được nửa tiền chuyến đi. Giá tàu từ Stockholm xuống Copen đắt trên trời , vé máy bay từ Copen về Milan  đắt dưới biển.

Gía như không xuống Copen thì Thu đã có thể về thẳng nhà để làm cho xong đống bài tập lớn cao tựa núi của bạn ấy. Chẳng phải vừa đi vừa than khóc.

Và giá như không đi Copen thì chúng tôi đã không phải khổ sở dậy chạy hộc tốc trong trời tối mịt mù, lạnh ngắt -20 độ, mồ hôi  đầm đìa như tắm. Thoát khỏi Copen cả lũ lăn ra cảm lạnh, ốm thối phổi. Ngu gì đâu. Vậy mà chúng tôi vẫn đi lấy được. Đời mà, cứ ¨giá như¨ thì nát bét rồi.

Tàu của chúng tôi sẽ chạy lúc 6:30, dự định dậy lúc 5h mới mong kịp chuyến.

1:00 sáng ngày rời Stockholm, chúng tôi quyết định giặt hết mớ quần áo cùng chăn màn gối nệm đi mượn.

3:00 cả lũ còn đang lọ mọ với cái máy giặt chết tiệt ở Campus Krystal của cậu bạn. Máy giặt đình công, các bạn đình ngủ.

4:00 mặc kệ quần áo giặt còn ướt, chúng tôi tung hê tất cả ra sàn, ghế, bàn, rồi đi ngủ.

5:47 tất cả còn đang mê mệt trên giường.

5:48 cả lũ bật dậy như lò xò, hối hả cuốn tất cả đồ đạc ra đi. Tiên sư cái đồng hồ báo thức không chạy, hoặc đứa nào đã dậy tắt chuông theo thói quen hàng ngày.

6:20 tôi thấy mình đang lang thang bên ngoài khu nhà, lạc đường không biết bến tàu ở đâu. Đêm trường bất tận, tuyết bao la, không bóng người, 3 đứa lặc lè kéo valy. Thằng em trai tôi  ầm ĩ “ em để quên kính rồi, vậy là giờ vừa mùa vừa điếc vừa què” ( nó vốn đã bị đau chân do giày và điếc tai do tắm)

7:00 tôi tới bến tàu và phát hiện chúng tôi để quên tất cả chỗ lương thực trong tủ lạnh.

7:02 tôi nhớ ra là chúng tôi quên chưa lắp ga giường vào nệm cho cậu bạn người Pháp và quên luôn viết tin nhắn để lại cạnh hộp chocolate quà tặng. Thu than trời.

7:03 tôi kéo valy chạy hùng hục trong lòng thầm mong tàu bị delay.

7:04 tôi phát hiện ra là tàu của chúng tôi bị delay thật và theo như bảng thông báo thì chúng tôi còn 1 phút để tới kịp line tàu.

7:05 chúng tôi lao lên line kịp nhìn tàu rời ga. Tôi hét ầm lên như điên.

7:06 tôi phát hiện ra là tàu đó bị hỏng, rời bến đi sửa, tàu thực sự chưa tới. Tôi hét ầm hơn một kẻ điên.

7:30 tôi lên tàu, bắt đầu hành trình vượt biên của mình, miệng càu nhàu “Tàu gì mà delay đến lâu”. Tàu lao đi, còn tôi thiu thiu ngủ bởi giấc ngủ đêm kéo dài có 2h làm tôi không thể không điên loạn. Đến khi có vài hành khách lên tàu, họ đòi chỗ, thì tôi chính thức nổi xung. Tàu của tôi đáng lẽ đi từ trước đó 1h nhưng vì nó bị hỏng nên tất cả hành khách của 2 chuyến bị tống lên đi cùng nhau, dĩ nhiên thừa người thiếu chỗ. Tôi cáu kỉnh tìm chỗ ngồi mới, sau một hồi tôi đã an phận dù nơm nớp lo sẽ có kẻ mới lên cướp chỗ tiếp. Vì bất an mà tôi không ngủ được, thay vào đó lại được ngắm Thụy Điển bình minh.

Thụy Điển kéo dài xuống phía nam là một phần cực kì khác so với Stockholm hoa lệ. Mặt trời đỏ ối hơn cả trái cam cứ lẽo đẽo theo tàu, tỏa ánh sáng lên cả vùng tuyết trắng. Tuyết đúng là đặc sản xứ này, tuyết ở khắp mọi nơi, phủ trắng hết các khoảng không mênh mông. Cây cối ngập chìm trong sắc trắng, chỉ có những ngôi nhà dễ thương nổi bật lên. Những ngôi nhà gỗ hồng nhạt, xanh lơ, vàng mơ đẹp như đồ chơi ngày bé. Thật sự là lãng mạn không tả nổi, tôi vẫn luôn thèm muốn được ở trong những ngôi nhà gỗ đáng yêu như thế. Dễ thương thật, và nếu được ngủ trong cái giường to to của ngôi nhà nho nhỏ đó thì còn dễ thương hơn nhiều. Chỉ có điều các ngôi nhà như đúc từ 1 khuôn, sơn màu khác nhau. Dân Thụy Điển có lẽ là vậy, đẹp đẽ và rập khuôn sạch sẽ.

1:30 tàu chạy qua cầu vượt biển, cuối cùng đã tới ga København H. Tôi uể oải kéo lê đống hành lý, chỉ ước mình có thể về ngủ một giấc dài thật dài. Nhưng khi mà mặt trời đi ngủ từ 4h chiều thì tôi buộc phải chạy đua với nó.

Sau khi check in ở Dan hostel, chúng tôi theo chân anh Dũng, một người trong hội học bổng EM đi trong cái rét cắt da cắt thịt trên những con đường nhớt nháp, bẩn thỉu. Chúng tôi lướt nhẹ qua vườn hoa Tivoli. Đang là mùa đông, vườn trơ trọi như thành phố này vậy, không màu sắc, ngoài tái tê của tuyết tan. Chán nản, cả lũ chạy sang Københavns Rådhus – tòa thị chính thành phố được trang trí bởi các con quái vật truyền thuyết. Những con quái vật to lớn có đầu của con khủng long tam sừng, mình cong vẩy cá và có cánh như con rồng. Có lẽ nó thuộc về truyền thuyến Haga. Một loại thú vật làm người khác phát sợ, nhưng ai cũng thích chụp ảnh cùng. Cũng như chụp ảnh với tượng Ardersen gần đó. Ardersen này, thành phố cổ tích của ngài chạy đâu mất rồi?Ardersen lắc đầu, thời nay ai đọc cổ tích, họ chỉ thích ăn ngon mặc đẹp. Ái dà vậy thì đi ăn uống mua sắm thôi.

Đoàn quân tiến chân vào con đường Strøget mà em trai tôi nghe tên đã phát hoảng – đường dành cho khách bộ hành. Khu đường  tập trung mọi loại hàng quán và đang mùa giảm giá nên dĩ nhiên sầm uất kinh khủng dù đắt đỏ bậc nhất. Con đường được trang trí đèn màu sắc và trái tim đỏ rực ngay giữa. Thật kì lạ ở nơi đô thị bậc nhất này mà kiểu trang trí sến rện đó vẫn còn. Con đường quá ư hun hút, hơn cả cái thở dài của bà khi mùa lũ về sớm. Chúng tôi đi tới tê tái chân. Em tôi bắt đầu làm ầm “sao anh chị đi lấy được thế nhỉ?” khi mà Thu cứ bước thoăn thoắt hết đường này tới phố khác còn cái chân đau của thằng nhóc lại lên cơn. “Để cho em có cái mà chụp ảnh lấy được” Em tôi có mục tiêu mỗi ngày 4G ảnh. Chụp cảnh mà không đủ 4G thì về hostel nó cũng lôi tôi ra để chụp.

Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, từ khẽ nhẹ trên tóc tới dày đặc trên tay. Tuyết nhẹ tênh mà bước chân người nặng nề, vội vã. Tuyết bay, bay chậm dần, rồi chậm hẳn xuống khi có tiếng nhạc bên đường. Từ accordion những bản nhạc réo rắt tuyệt vời. Thu khoác tay tôi. Thật khó tin dưới cái lạnh cóng người cũng có lúc thấy ấm áp tới vậy.

Người chơi đàn dừng, chúng tôi bước tiếp. Điểm danh tẹo nào, à thì Kongens Nytorv (King’s square), rồi Skuespilhuset (Play house), bên kia bờ kênh là Operaen (Opera house). Ai cũng lặng lẽ mải miết dọc bờ biển, sợ nói hóa đá răng, sợ dừng hóa đá chân. Vậy mà cũng đi được tới Amalienborg Slot (Amalienborg Palace), một trong hai cung điện chính của Hoàng gia Đan Mạch, và kết thúc hành trình tại cảng Nyhavn. Thật là đi lấy được. Cảng chiều đông tối mịt như đêm ba mươi. Gió thổi heo hút từng cơn, dặm vào những thuyền buồm đã thu cánh. Những ngôi nhà màu sắc rực rỡ tan biến theo mùa hè, giờ nhìn xám buồn, lạnh lẽo. Vài ba quán ăn nghi ngút khói, thơm lừng, ấm áp sắc vàng. Tôi như con thiêu thân, muốn lao vào đó mà chân không nhấc nổi. Trong trí nhớ, tiếng bố ngân nga “ Đêm đông, xa trông cố hương, buồn lòng chinh phu”. Vậy đấy, giữa lòng Copen nhớ nhà, giữa lòng Copen hứa với lòng phải quay lại lần nữa.

Lần tới phải đến vào mùa xuân hoa nở, xem cảng biển rộn rang tấp nập thuyền xe. Ngồi nhấp café, xem biển vỗ bờ nhè nhẹ, để thốt lên như Dương “ Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi”. Để lại bắt xe bus đến nhà máy Carlsberg Danmark, ngắm phiên bản nàng tiên cá tí hin (nghe đồn ông chủ hãng bia đặt làm riêng, dựa trên hình ảnh vợ mình, bức to ông tặng thành phố, bức nhỏ để trưng nhà). Để xem lại quá trình làm bia, uống bia miễn phí, rồi ngà ngà thì lượn về khu trung tâm xem bảo tàng Nationalmuseet ( Có tí men xem nghệ thuật sung hơn hẳn). Lần tới sẽ phải đến vuốt ve nàng tiên cá thật, bởi lần này nàng đang chu du Expo tận Thượng Hải xa xôi. Và lần tới sẽ đến vì có Ngân ở đó.

Có quá nhiều thứ phải làm với Copen. Dù thế nào nó vẫn là chủ nghĩa lấy được, đi lấy được, làm lấy được, xem lấy được, vui lấy được. Và bài này cũng viết dài lấy được.