(viết cho Thu, anh Dũng và thằng em khó trị, bắt đầu chuỗi những ngày thương nhớ biển từ  Baltic, tới Normandy, Atlantis rồi Địa Trung Hải)

Đời được mấy lần nói chữ “giá như”?

Gía như không đi Copenhagen mà từ Stockholm về thẳng nhà, chí ít tôi cũng tiết kiệm được nửa tiền chuyến đi. Giá tàu từ Stockholm xuống Copen đắt trên trời , vé máy bay từ Copen về Milan  đắt dưới biển.

Gía như không xuống Copen thì Thu đã có thể về thẳng nhà để làm cho xong đống bài tập lớn cao tựa núi của bạn ấy. Chẳng phải vừa đi vừa than khóc.

Và giá như không đi Copen thì chúng tôi đã không phải khổ sở dậy chạy hộc tốc trong trời tối mịt mù, lạnh ngắt -20 độ, mồ hôi  đầm đìa như tắm. Thoát khỏi Copen cả lũ lăn ra cảm lạnh, ốm thối phổi. Ngu gì đâu. Vậy mà chúng tôi vẫn đi lấy được. Đời mà, cứ ¨giá như¨ thì nát bét rồi.

Tàu của chúng tôi sẽ chạy lúc 6:30, dự định dậy lúc 5h mới mong kịp chuyến.

1:00 sáng ngày rời Stockholm, chúng tôi quyết định giặt hết mớ quần áo cùng chăn màn gối nệm đi mượn.

3:00 cả lũ còn đang lọ mọ với cái máy giặt chết tiệt ở Campus Krystal của cậu bạn. Máy giặt đình công, các bạn đình ngủ.

4:00 mặc kệ quần áo giặt còn ướt, chúng tôi tung hê tất cả ra sàn, ghế, bàn, rồi đi ngủ.

5:47 tất cả còn đang mê mệt trên giường.

5:48 cả lũ bật dậy như lò xò, hối hả cuốn tất cả đồ đạc ra đi. Tiên sư cái đồng hồ báo thức không chạy, hoặc đứa nào đã dậy tắt chuông theo thói quen hàng ngày.

6:20 tôi thấy mình đang lang thang bên ngoài khu nhà, lạc đường không biết bến tàu ở đâu. Đêm trường bất tận, tuyết bao la, không bóng người, 3 đứa lặc lè kéo valy. Thằng em trai tôi  ầm ĩ “ em để quên kính rồi, vậy là giờ vừa mùa vừa điếc vừa què” ( nó vốn đã bị đau chân do giày và điếc tai do tắm)

7:00 tôi tới bến tàu và phát hiện chúng tôi để quên tất cả chỗ lương thực trong tủ lạnh.

7:02 tôi nhớ ra là chúng tôi quên chưa lắp ga giường vào nệm cho cậu bạn người Pháp và quên luôn viết tin nhắn để lại cạnh hộp chocolate quà tặng. Thu than trời.

7:03 tôi kéo valy chạy hùng hục trong lòng thầm mong tàu bị delay.

7:04 tôi phát hiện ra là tàu của chúng tôi bị delay thật và theo như bảng thông báo thì chúng tôi còn 1 phút để tới kịp line tàu.

7:05 chúng tôi lao lên line kịp nhìn tàu rời ga. Tôi hét ầm lên như điên.

7:06 tôi phát hiện ra là tàu đó bị hỏng, rời bến đi sửa, tàu thực sự chưa tới. Tôi hét ầm hơn một kẻ điên.

7:30 tôi lên tàu, bắt đầu hành trình vượt biên của mình, miệng càu nhàu “Tàu gì mà delay đến lâu”. Tàu lao đi, còn tôi thiu thiu ngủ bởi giấc ngủ đêm kéo dài có 2h làm tôi không thể không điên loạn. Đến khi có vài hành khách lên tàu, họ đòi chỗ, thì tôi chính thức nổi xung. Tàu của tôi đáng lẽ đi từ trước đó 1h nhưng vì nó bị hỏng nên tất cả hành khách của 2 chuyến bị tống lên đi cùng nhau, dĩ nhiên thừa người thiếu chỗ. Tôi cáu kỉnh tìm chỗ ngồi mới, sau một hồi tôi đã an phận dù nơm nớp lo sẽ có kẻ mới lên cướp chỗ tiếp. Vì bất an mà tôi không ngủ được, thay vào đó lại được ngắm Thụy Điển bình minh.

Thụy Điển kéo dài xuống phía nam là một phần cực kì khác so với Stockholm hoa lệ. Mặt trời đỏ ối hơn cả trái cam cứ lẽo đẽo theo tàu, tỏa ánh sáng lên cả vùng tuyết trắng. Tuyết đúng là đặc sản xứ này, tuyết ở khắp mọi nơi, phủ trắng hết các khoảng không mênh mông. Cây cối ngập chìm trong sắc trắng, chỉ có những ngôi nhà dễ thương nổi bật lên. Những ngôi nhà gỗ hồng nhạt, xanh lơ, vàng mơ đẹp như đồ chơi ngày bé. Thật sự là lãng mạn không tả nổi, tôi vẫn luôn thèm muốn được ở trong những ngôi nhà gỗ đáng yêu như thế. Dễ thương thật, và nếu được ngủ trong cái giường to to của ngôi nhà nho nhỏ đó thì còn dễ thương hơn nhiều. Chỉ có điều các ngôi nhà như đúc từ 1 khuôn, sơn màu khác nhau. Dân Thụy Điển có lẽ là vậy, đẹp đẽ và rập khuôn sạch sẽ.

1:30 tàu chạy qua cầu vượt biển, cuối cùng đã tới ga København H. Tôi uể oải kéo lê đống hành lý, chỉ ước mình có thể về ngủ một giấc dài thật dài. Nhưng khi mà mặt trời đi ngủ từ 4h chiều thì tôi buộc phải chạy đua với nó.

Sau khi check in ở Dan hostel, chúng tôi theo chân anh Dũng, một người trong hội học bổng EM đi trong cái rét cắt da cắt thịt trên những con đường nhớt nháp, bẩn thỉu. Chúng tôi lướt nhẹ qua vườn hoa Tivoli. Đang là mùa đông, vườn trơ trọi như thành phố này vậy, không màu sắc, ngoài tái tê của tuyết tan. Chán nản, cả lũ chạy sang Københavns Rådhus – tòa thị chính thành phố được trang trí bởi các con quái vật truyền thuyết. Những con quái vật to lớn có đầu của con khủng long tam sừng, mình cong vẩy cá và có cánh như con rồng. Có lẽ nó thuộc về truyền thuyến Haga. Một loại thú vật làm người khác phát sợ, nhưng ai cũng thích chụp ảnh cùng. Cũng như chụp ảnh với tượng Ardersen gần đó. Ardersen này, thành phố cổ tích của ngài chạy đâu mất rồi?Ardersen lắc đầu, thời nay ai đọc cổ tích, họ chỉ thích ăn ngon mặc đẹp. Ái dà vậy thì đi ăn uống mua sắm thôi.

Đoàn quân tiến chân vào con đường Strøget mà em trai tôi nghe tên đã phát hoảng – đường dành cho khách bộ hành. Khu đường  tập trung mọi loại hàng quán và đang mùa giảm giá nên dĩ nhiên sầm uất kinh khủng dù đắt đỏ bậc nhất. Con đường được trang trí đèn màu sắc và trái tim đỏ rực ngay giữa. Thật kì lạ ở nơi đô thị bậc nhất này mà kiểu trang trí sến rện đó vẫn còn. Con đường quá ư hun hút, hơn cả cái thở dài của bà khi mùa lũ về sớm. Chúng tôi đi tới tê tái chân. Em tôi bắt đầu làm ầm “sao anh chị đi lấy được thế nhỉ?” khi mà Thu cứ bước thoăn thoắt hết đường này tới phố khác còn cái chân đau của thằng nhóc lại lên cơn. “Để cho em có cái mà chụp ảnh lấy được” Em tôi có mục tiêu mỗi ngày 4G ảnh. Chụp cảnh mà không đủ 4G thì về hostel nó cũng lôi tôi ra để chụp.

Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, từ khẽ nhẹ trên tóc tới dày đặc trên tay. Tuyết nhẹ tênh mà bước chân người nặng nề, vội vã. Tuyết bay, bay chậm dần, rồi chậm hẳn xuống khi có tiếng nhạc bên đường. Từ accordion những bản nhạc réo rắt tuyệt vời. Thu khoác tay tôi. Thật khó tin dưới cái lạnh cóng người cũng có lúc thấy ấm áp tới vậy.

Người chơi đàn dừng, chúng tôi bước tiếp. Điểm danh tẹo nào, à thì Kongens Nytorv (King’s square), rồi Skuespilhuset (Play house), bên kia bờ kênh là Operaen (Opera house). Ai cũng lặng lẽ mải miết dọc bờ biển, sợ nói hóa đá răng, sợ dừng hóa đá chân. Vậy mà cũng đi được tới Amalienborg Slot (Amalienborg Palace), một trong hai cung điện chính của Hoàng gia Đan Mạch, và kết thúc hành trình tại cảng Nyhavn. Thật là đi lấy được. Cảng chiều đông tối mịt như đêm ba mươi. Gió thổi heo hút từng cơn, dặm vào những thuyền buồm đã thu cánh. Những ngôi nhà màu sắc rực rỡ tan biến theo mùa hè, giờ nhìn xám buồn, lạnh lẽo. Vài ba quán ăn nghi ngút khói, thơm lừng, ấm áp sắc vàng. Tôi như con thiêu thân, muốn lao vào đó mà chân không nhấc nổi. Trong trí nhớ, tiếng bố ngân nga “ Đêm đông, xa trông cố hương, buồn lòng chinh phu”. Vậy đấy, giữa lòng Copen nhớ nhà, giữa lòng Copen hứa với lòng phải quay lại lần nữa.

Lần tới phải đến vào mùa xuân hoa nở, xem cảng biển rộn rang tấp nập thuyền xe. Ngồi nhấp café, xem biển vỗ bờ nhè nhẹ, để thốt lên như Dương “ Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi”. Để lại bắt xe bus đến nhà máy Carlsberg Danmark, ngắm phiên bản nàng tiên cá tí hin (nghe đồn ông chủ hãng bia đặt làm riêng, dựa trên hình ảnh vợ mình, bức to ông tặng thành phố, bức nhỏ để trưng nhà). Để xem lại quá trình làm bia, uống bia miễn phí, rồi ngà ngà thì lượn về khu trung tâm xem bảo tàng Nationalmuseet ( Có tí men xem nghệ thuật sung hơn hẳn). Lần tới sẽ phải đến vuốt ve nàng tiên cá thật, bởi lần này nàng đang chu du Expo tận Thượng Hải xa xôi. Và lần tới sẽ đến vì có Ngân ở đó.

Có quá nhiều thứ phải làm với Copen. Dù thế nào nó vẫn là chủ nghĩa lấy được, đi lấy được, làm lấy được, xem lấy được, vui lấy được. Và bài này cũng viết dài lấy được.

One thought on “Kopenhagen hay chủ nghĩa lấy được

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s