Ngày 1: Sẵn sàng làm thịt gà (hoặc làm gà)

Không thể tin được, cuối cùng tôi đã đặt chơi tới Thổ Nhĩ Kì, sẵn sàng vặt cổ nhổ lông con gà Tây khổng lồ. Hào hức khó tả. Nhưng đồng thời cũng là hành trình ít mong đợi nhất, khi không có bạn bè đi cùng, cũng không ai đón đợi. Đại loại hoàn toàn lonely planet đấy.

Đặt chân tới Ankara lúc 9h tối, trời đã mù mịt. Không khỏi hoảng loạn khi đã quen với cái tắt nắng 11h đêm ở châu âu. Cảm giác như lạc lõng mà thân quen như về Hà nội, khi mà đường vào thành phố cũng hao hao, chỉ khác là có chăng đèn kết hoa. Đi được 1 đoạn thì tự nhiên thấy pháo hoa nổ đì đùng, giật mình tưởng chính phủ chào đón. Hóa ra Ankara đang có festival, số mình đến đỏ (chắc do đang đọc Istanbul hồi ức một thành phố của ông tác giả cuốn Tôi tên là Đỏ)

Đường xá Ankara đêm rồi mà còn tắc đường. Mấy cây cầu dành cho người đi bộ xập xệ, võng như con tôm nằm ngửa, chỉ sợ nó rơi ầm xuống đầu. Thành phố lên đèn sáng rực, cảm giác giống ở Nice, khi xa xa những ngôi nhà nhỏ đang thắp sáng ngọn đồi. Trăng đầu tháng to ngỡ ngàng, to gấp 10 lần trăng vẫn thường thấy, lại còn sa gần mặt đất như ngày tận thế. Trăng lủng lẳng trên trời giống một phần sáng của chiếc khinh khí cầu. Taxi đuổi theo mảnh sáng lắt léo xuyên vào thành phố. Khi thấy nó lửng lơ khắp nơi thì mới biết thật là trăng.

Bác tài không nói được tiếng anh mà rõ nhiệt tình, đưa vào tận nhà khách của trường. Đồng hồ mét báo giá 32.28TL, mà tôi moi móc mãi được có 30 TL, bác cũng cười bảo “ Mai, thế này được rồi” (câu tiếng Anh duy nhất nói hoàn chỉnh, chứ mình có biết tiếng đất đâu). Thế là tôi giấu nhẹm luôn 2TL còn lại vào đáy ví. Bác tốt ghê, không may gặp phải con xảo trá. Nghi ngờ là bác lần đầu tiên được chở 1 người Việt Nam, lại là gái nữa, nên thương. Cũng 11h đêm rồi, ít gì.

Trường METU( Middle East Technical university) to vật vã, to như cái thành phố thu nhỏ, có khi bự bằng cả Louvain La Neuve ấy. Đi từ cổng vào tới nhà khách mất 15 ph taxi, mà bác tài còn phải gọi điện cho bà giáo hỏi đường vì mòng mòng quá. Đi qua mấy lần cửa kiểm soát an ninh, tự nhiên lại nhớ trường Seoul national university.  Tự nhiên nhớ bố và Hàn Quốc. Nhớ tới bụng sôi sùng sục, cả ngày chưa ăn gì, đói chưa tới mức lả, chỉ hy vọng mai bụng nhỏ mặc váy đẹp. Nước Thổ làm tôi  muốn ở thêm lâu dài. Ankara mới gặp đã quyến luyến.

Mai hẹn 1 anh Thổ đi chơi, chẳng biết thế nào, hy vọng anh tốt. Đừng làm thịt em, anh nhé.

Ngày 2: Học cách tin người lạ

Không hiểu có phải do bồi hồi vì sắp gặp anh Thổ không mà 5:30 sáng con bé đã thức dậy, tuyệt nhiên không ngủ được nữa. Ngoài trời đã nắng lắm rồi, chim chóc đang í ới trên cành. Mở cửa ra ban công mới thấy cái trường này rộng khủng khiếp. Trời ạ, các khu nhà nửa mặt trong nắng, nửa mặt dưới bóng râm của một khoảng rừng lớn. Giống như là đang sống trong khu sinh thái hay trại nghỉ dưỡng vậy.

Sau bữa sáng, xỏ xăng đan, mặc váy, đánh son, rồi vác con máy ảnh to đùng chạy ra ngoài (dễ thương chừng này mà vẫn ế là sao?). Vậy là hành trình khám phá rừng rậm bắt đầu. Rừng thông già nửa thế kỉ nối tiếp nhau xanh cao, vững chãi, táp bên lề ngóng đường xá xe cộ chạy ào ào. Nhà băng, tạp hóa, siêu thị, khu mua sắm, khu thể thao, khu nhà ở, thư viện, trường cấp 3, nhà văn hóa, đúng là ti tỉ tì ti cái gì cũng có vậy. Tôi khoái cái cuộc sống cách biệt này quá, nhưng cái chân tôi thì không khoái tẹo nào. Vừa đi vừa chụp ảnh mất đúng 1h để đặt chân tới cái cổng trường. Thật đúng là một khu tự trị đẹp đẽ. Lần đầu tới cuộc hẹn sớm 3 phút, cũng có chút tự hào, đợi 5 phút thì mất bình tĩnh nhắn tin cho anh Thổ. Anh lạnh lùng: xe bị hỏng, đang sửa. Sau này thì anh đổ tội “ tại mày có điềm xấu, đi đâu hỏng đó ấy” sau khi nghe mình kể là có duyên tới mấy chỗ bạo loạn, bom đạn. Lúc bị anh kết tội, cũng giật mình, hình như đúng. Lần trước qua Thụy Sĩ mới đặt chân tới thì thằng bạn ở đó đập mắt vào cửa kính, khâu 2 mũi. Thế có ác nhân không cơ chứ.

Anh Thổ dễ thương tên là Can, dù mặt anh không dài như cái lon. Anh hiền hiền, đi con xe trắng nõn mà tôi chịu chả nhớ nó là xe hãng nào, dòng nào, chỉ thấy nó cũng đèm đẹp dù 1 cửa sổ hỏng. Leo tót lên xe người lạ, theo anh đi tới cái lăng cụ Atartuk. Anh Can hỏi “ Biết cụ chứ?”, tôi bảo không. Anh mất nguyên 30 phút ca than “ làm sao mày có thể sang Thổ mà không biết gì về nước này và về cụ nhỉ?”. Tôi ngượng ngập “ Thế tao mới cần mày”. Anh hạ hỏa và giảng giải.

Atartuk  chính  là tổng thống đầu tiên của nước Thổ mới. Vốn xưa là một Pasha- chỉ huy ấy, cụ có công chuyển thủ đô từ Istanbul về Ankara để tránh bỏ sự ảnh hưởng của chế độ Ottoman, đồng thời tạo nên ngôn ngữ Thổ mới. Cụ cũng là người đưa nước Thổ qua cuộc chiến tranh thế giới lần I và kiến thiết đất nước sau đó. Khi chỉ có đồng minh là Đức quốc xã, dân Thổ dám chống lại cả liên minh Nga, Anh, Mĩ, rất oai hùng và điên khùng. Dù bị tổn thất nhiều nhưng dân Thổ (đặc biệt anh Can) rất tự hào vì sau chiến tranh nước này chỉ mất 50 năm để phục hồi và chạy kịp những gì các nước khác đã làm trong cả 100 năm. Kinh thật đấy. Tự nhiên nghĩ tới nước Việt mình, dù chạy cong cả mông, vẫn sau lưng người ta cả 100 năm. Ức nhỉ, trong khi anh ấy là người, tôi cũng là người. Đẹp đẽ và thông minh như nhau (tôi còn có phần láu cá hơn).

Tuy nhiên dân Thổ có giống dân mình ở chỗ quá là thần tượng lãnh đạo. Cụ Atartuk cũng như cụ Hồ có nguyên một cái lăng to huỵch. To lắm ấy, chỉ có điều xác cụ Atartuk bị cất giữ kĩ dưới lòng đất, không cho ai xem. Nhưng mà đồ dùng, quần áo, sách vở, xe cộ thì được mang ra khoe hết và đâu đâu cũng thấy tượng, ảnh cụ, dĩ nhiên cả trên đồng tiền nữa.

Đường vào lăng cụ Ataktun có con đường sư tử quỳ hàng. Con sư tử trong tư thế quỳ biểu hiện cho hòa bình, nhưng đầu nghển tỏ vẻ sẵn sàng vùng lên đánh nhau nếu bị tấn công. Con đường giữa hai hàng sư tử được lát đá nhưng luôn có kẻ hở giữa các hàng, để người đi vào phải cúi xuống nhìn chân mình, cẩn thận kẻo bị sập vào mấy kẻ hở. Cách đi cúi đầu  để thể hiện sự tôn trọng thành kính tới đấng lãnh đạo (cái này thì tôi thấy làm hơi quá). Nhưng tôi cũng phải vừa đi vừa cúi, cho tới khi vào khoảng sân rộng. Phía bên trái là lăng mộ cụ Atartuk với các anh lính canh đẹp giai, cùng bảo tàng đồ dùng của cụ, trong khi bên trái là nơi để tàu vào ô tô. Xa xa nhà cửa nhấp nhô, ổ chuột, cao ốc, xa lộ, ngõ nhỏ. Thành phố này bụi bẩn và dân dị thật đấy. Tôi nghĩ ngợi một hồi “ Cụ ở nơi cao nhất Ankara rồi đấy hả?”. “ Không chắc lắm, có lẽ lâu đài cổ cao hơn đấy” anh Can nói rồi chân bước nhanh ra xe, phải chạy đuổi cùng mặt trời.

Vừa tới chân lâu đài thì 2 đứa lao ngay vào quán Kebab, đói quá rồi. Xiên thịt cừu nướng thơm nức, salad cà chua, ớt nướng, hỗn hộp ớt cà chua hạt mùi, thứ vỏ bánh mỏng tang như giấy, thật thơm ngon cùng Ayran. Ayran là thứ nước sữa chua tươi có muối, mới uống thì thấy ghê, nhưng uống quen thì nghiện, đã khát lắm. Tối đó về, tôi đã mua nguyên 1.5L Ayran uống dần. Ăn no uống say thì hai đứa leo lên… tường thành cổ. Có con nhóc người Thổ dễ thương chạy theo kể chuyện. Em bảo chỗ này vốn giống Colosseo bên Ý là nơi để đấu sĩ hoặc các con vật đánh nhau. Sau này kể, tất cả những dân Ankara còn lại bảo “Không phải, tụi tao làm gì có trò man rợ đó”. Thế nên tới bây giờ tôi cũng chẳng biết thành cổ đó để làm gì, chỉ biết khu tường thành có 9 căn phòng nhỏ biệt lập. Có tưởng nối sang một khu lâu đài khác nhưng bây giờ đã bị phá tan. Khu lâu đài bên kia là nơi ở của Atartuk khi lần đầu tiên tới Ankara, do vậy hàng năm chỉ có vài ngày là nơi này mở cửa cho khách vào thăm, như ngày độc lập và ngày Atartuk tới Ankara.

Xem xong khu tường thành thì nhìn lại mặt tôi đã đỏ au như mặt trời. Trời nóng 36 độ, chỉ thèm vào nhà nằm điều hòa. Anh Thổ bảo “ Mẹ tao nghe tin tao gặp một con người Việt đã bảo muốn gặp mày ngay, muốn về nhà tao không?” . Tôi gật đầu cái rụp, dù tim đánh trống, đầu bảo đừng đi. Nhưng đôi khi cũng nên biết tin vào người khác 1 chút. Anh Thổ dẫn tôi vào khu nhà bậc trung, trước khi vào anh còn ghé hàng mua 1 cái bánh ngọt. Anh bảo “mẹ bắt mua đãi mày”.

Bà già người Thổ ra mở cửa. Bà có nụ cười hiền, đôi mắt sâu, hiền hậu. Bà ôm chầm lấy tôi, hôn 2 cái rồi lại ôm. Bà đưa qua phòng gặp chồng bà rồi giới thiệu những mô hình nhà cửa do ông làm lúc rảnh. Bà kể đầy tự hào bằng tiếng Thổ, mình cười hớn hở “ Đẹp quá” bằng tiếng Anh. Cả hai có vẻ rất hiểu và thích nhau. Sau đó bà bảo “ Thích thì mang về Pháp vài cái mô hình chơi” tôi tiếc hùi hụi nghĩ tới cái hành lý tí hin của mình. Bà hơi thất vọng, lôi tôi vào bếp cho 1 đống vòng tay, hoa tai bảo làm quà. Bà đeo cho tôi và nói gì đó. Anh Thổ bảo bà ấy nói bà ấy yêu mày. Tôi thích quá nhảy vào ôm hôn bà. Bà pha trà, cắt bánh, cắt dưa hấu rồi đưa hũ kẹo. Truyền thống Thổ là thế: khách đến nhà là phải mời kẹo tỏ thân tình. Tôi nhón một cái kẹo rồi ngồi xuống ngấu nghiến miếng bánh ngọt. Bánh ngọt giống black forest nổi tiếng của dân Đức. Có socola vụn và bột hạt dẻ cười phủ ngoài. Bên trong từng lớp bánh mềm xen caramel và socola lỏng cùng một loại hạt ăn mềm như hạt đậu mà bùi như hạt dẻ. Bánh ăn vừa mềm vừa ngon mà không ngọt. Có lẽ là một loại Velvet, anh Thổ bảo “ tụi tao gọi nó là bánh ướt”. Tôi ăn ngon lành, trong khi mẹ anh Thổ gọi điện cho bà anh kể chuyện. Bà anh đòi tôi sang nhà gặp bà ngay. Mẹ anh lại gọi cho con em gái ảnh, em gái ảnh đang đi thi, đòi tôi chụp hình với gia đình anh cho nó xem. Trước khi về, mẹ anh bảo “ mày thích thì tao chuẩn bị cho 1 phòng ở sống ở đây. Bao giờ mày tới Ankara cũng được chào đón ở nhà tao nhé” (vì anh Thổ dịch nên không biết là ý anh hay ý mẹ nữa). Mẹ anh còn bắt tôi lấy số điện thoại nhà để có việc thì gọi ngay cho họ. Chưa kể tới chuyện họ lôi tôi sang giới thiệu với hàng xóm.  Không hiểu cái chân to, cái bụng bự, mắt 1 mí, da vàng của tôi làm họ thích hay trong đời cơ hội gặp người Việt có khi chỉ 1 lần. Dù thế nào tôi cũng yêu thương cái thành ý của họ. Người Ankara dễ thương quá mà. Nếu có thời gian có khi tôi còn bị lôi sang nhà bà anh thật, nhưng mình còn bận đi Aquarium mà.

Aquarium nằm xa thành phố, mới mở nên cũng không có ai tới nhiều. Chỉ như chỗ tập hợp các loại bể cá, không có gì đặc biệt, nói chung tôi cũng không khoái lắm. Không khoái bằng việc đi xem phim 5D, 7D. 2 đứa coi mấy phim rùng rợn, cũng rùng rợn phết, khi đi qua hồ còn có nước phun vào mặt, có gió thổi vào, lại bị đấm từ phía sau về và từ chỗ ngồi lên. Vui dù hơi trẻ con. Anh Thổ có vẻ thất vọng vì tôi không sợ lắm, dù sự thật là tôi sợ quá nên nhắm mắt nên chả thấy gì mà kêu nữa.

Khi chia tay, tôi bảo anh Thổ “ Hôm nay vui ghê, làm được bao nhiêu việc nhưng việc hay ho nhất vẫn là được gặp gia đình mày. Đời tao chưa bao giờ được đón tiếp chân thành như thế”. Anh Thổ bảo “ Chỉ ở nơi an bình như Ankara mới thế, mày không bao giờ thấy thế ở Istanbul được đâu”. Công nhận người Thổ tốt thật, ví như đi ăn, anh Thổ toàn tranh trả tiền, xem phim cũng thế. Anh còn gallant hơn cả dân Việt, anh bảo “ Người Thổ là thế mà”. Anh Thổ còn trêu mình “ Mày thật may mắn vì đi chơi chả biết gì còn tìm được tao, ở đây không có ô tô thì mày chả đi đâu được cả”. Mình định cãi lại “ tao vừa may mắn nhất nhưng cũng dũng cảm nhất khi dám bước lên xe một người lạ”.  Người Thổ dễ thương làm mình thấy tin hơn ở con người.

Hình như, còn rất nhiều niềm tin ở cuộc đời ngoài kia.

One thought on “Nhật kí Ankara và những chuyện giờ mới kể (P1)

  1. Tựa đề phần 1 là : “Ngày 1: Sẵn sàng làm thịt gà (hoặc làm gà)” và phần kết của đọan này là “Đừng làm thịt em, anh nhé.” Bé Nga là một con gà à ? 😀

    Văn hóa và cách sống của Thổ Nhĩ Kỹ thấy cũng giống ở làng quê Việt Nam đấy chứ nhỉ., chỉ khác nhau tiếng nói mà thôi :).

    Tiếp tục khám phá những vẻ đẹp văn hóa ở nhiều nơi để làm giàu kiến thức và vốn sống của mình nhé, bé Nga.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s