Ngày 3: Hiệp hội những con gà

Ngày đầu tiên đi học, í a là ngày đầu tiên đi học.

Dễ tới hơn 1 năm rồi tôi mới lên giảng đường, ngồi học 1 mạch 3 tiếng. Tôi học căng thẳng tới mức 12:30 lớp được sổ chuồng thì tôi chảy máu cam tới tấp, ướt mất mấy tờ giấy. Các bạn xung quanh thi nhau hỏi thăm “ căng thẳng quá à?”. “ Ừ, lâu ngày không dùng não nên tuần hoàn máu kém”. Nói thật đấy, không đùa đâu.

Lớp có 25 thằng lố nhố từ khắp nơi, trong đó có 1 thằng người Việt. Lúc giới thiệu tên tuổi xong thì nó quay lại nhìn tôi lè lưỡi trêu ngươi kiểu “ tao cũng là người Việt nhé”. Tôi toét miệng “ ừ đồng hương mà”. Giờ nghỉ uống café thằng Việt chạy tới mình bảo “ Chị người Việt hả?” tôi hơi giật mình tí, ơ hóa ra trẻ con.Trẻ con giờ giỏi thật, bé tí đã tiến sĩ năm 2. Học kém mình 1 khóa ở đại học, về cơ bản là bằng tuổi cơ mà thời đại này người ta gọi là anh chị dựa theo cân nặng nên đành tình chị em. 2 thằng người Việt gặp nhau, việc đầu tiên hỏi là “ Đi những đâu ở Ankara rồi?” trong khi 2 Tàu gặp nhau sẽ hỏi “ mày học ở trường nào thế?”. 2 đứa tự coi mình cool, khác tụi đầu to mắt cận kia. Mình biết ăn biết chơi còn nó biết chơi biết học. Có vẻ là thằng nhóc chơi được.

Lớp học từ 9h sáng tới 18:30 làm tôi mệt nhoài. Chưa bao giờ tôi học nhiều thế, thiểu não lắm, thằng Việt còn lại có vẻ khỏe re. 19:30,2 đứa nhào vào hội 1 lão Ấn, 1 gái Iran, 1 giai Nga, 1 chàng Tây Ban Nha. lên xe bus đi vào trung tâm Kirilay. Cả lũ không biết đọc thế nào cho đúng toàn đọc thành “ Kiss lay”, “ha ha” thằng Nga cười “kiss rồi lay down”. “What the F…inland” tôi cười lại (chả là  thằng Nga hiện đang làm PhD ở Phần Lan mà). May mà Kirilay là bến cuối của xe bus nên cả lũ cực kì tự tin bước xuống. Sau khi hỏi vài người Thổ không biết tiếng Anh thì cuối cùng cũng phát hiện ra mình đang ở đâu trên … bản đồ. Biết mình đang ở đâu nhưng lại không biết mình định đi đâu, cả lũ cãi nhau ầm ĩ. Giai Nga chỉ muốn lao vào công viên ngay cạnh chụp ảnh với Khủng long là đủ. Lão Ấn đòi đi mua quần áo cho con. Gái Iran đòi đi mua quần áo cho nó. Thằng Việt đòi đi mua đồ lưu niệm. ChàngTây Ban Nha không ý kiến. Mình đòi đi xem nhà thờ hồi giáo – Cami. Kết quả: cả lũ đi chụp ảnh khủng long rồi cùng tìm đường đi tới nhà thờ, hy vọng trên đường có nhiều cửa hàng bán đồ quần áo và lưu niệm. Đi được nửa đường thì đói quá, kế hoạch phá sản, ăn cái đã.

Lại kebab, ăn cho qua ngày. Giai Tây Ban Nha và giai Nga có vẻ chán nản vừa ăn vừa bảo “ Ăn được ăn được, cơ mà burger king thích hơn”.  Lão Ấn và gái Iran không nói gì. Thằng Việt hài lòng, mình ngán ngẩm. Ăn xong thì đã 10h, thôi chết không về thì hết xe bus. Cả lũ dẫn nhau lại đường cũ. Dọc đường các cửa hàng bán đồ hương liệu, các loại hạt vẫn mở cửa. Dân Thổ  thích ăn hạt hướng dương như dân Việt, cũng cắn chắt khi xem phim hay uống trà. Dân Thồ còn tự hào họ có thứ hạt dẻ ngon nhất thế giới. Anh Can từng bảo “ Bọn tao xuất khẩu toàn hạt dẻ ngon, và giữ lại hạt thượng hạng”, mình chửi nó xấu tính. Nghĩ lại dân việt thì toàn xuất khẩu thượng hạng để hạt dở lại ăn. Thế mà sao kinh tế Thổ vẫn thứ 11 thế giới, hay thật. Gái Iran cũng ghé vào mua vài thứ hạt ăn thử. Tôi thì liếm mép trước hàng kem Mado. Hàng kem nhiều vị, kem dẻo kẹo ngon tuyệt, đặc sản Thổ mà. Tôi kêu 1 cái ốc quế 2 vị. Anh bán hàng không hiểu, đưa 1 ốc quế 2 cúp cùng vị sữa. Tôi đòi thêm 1 cúp kem vị cam. Anh luống cuống, múc thêm 1 cúp kem chồng lên, rồi đút vội 1 cái ốc quế lồng vào cái cũ. Tự nhiên tôi có 2 vỏ ốc quế, 3 cúp kem 2 vị và trả tiền gấp 3. Tiên sư anh, may mà kem anh ngon, không em giết anh rồi. Ngon thật, nhất là ăn kem dưới mưa. Thằng Việt cãi nhem nhẻm “ không ngon bằng kem Ý chị nhỉ” ừ, nhớ nước Ý há?

Mưa mỗi lúc mưa một to. Cả lũ chạy như vịt đi tìm bus. Sau một hồi tay chân mồm miệng loạn lên thì cũng tìm ra cái xe trở lại trường. Lên xe thì cả lũ ướt như chuột, nhưng vui dã man. Tôi ngồi tâm sự với gái Iran. Thằng Việt tra khảo giai Tây Ban Nha (anh này đẹp trai quá, lại hiền). Lão Ấn đang lảm nhảm với giai Nga. Cả cái bus chỉ có tiếng 6 đứa ầm ĩ. Gần giống cái chợ 1 tí nhưng mà tình cảm. Xuống xe rồi mà không đứa nào muốn về phòng. Lôi nhau vào quán café trong trường đã đầy nhóc sinh viên. Gọi vài chai bia cho có không khí, ai ngờ dân ở đây không chơi cồn. Giai Nga quay sang giai Tây Ban Nha thở dài “ tao thật dại khi không mua 1 ít ở duty free”. Cả lũ lướt thướt về nhà, hẹn nhau, mai lại cùng ăn sáng rồi lập kế hoạch tác chiến tối. Kế hoạch hay nhất sẽ là ngồi add FB của nhau trong giờ học lab. Háo hức ghê, ngày mai ơi, tới mau đi nhé.

Và thế là hiệp hội những con gà được thành lập.

Ngày 4: Con mèo lúc nửa đêm

Chuyện này thật ra xảy ra vào sáng tinh mơ ngày thứ 4, nhưng khi đó trời còn tối mịt mùng.

Con bé đang ngủ rất ngon trên cái giường hoa thì bụp. Như trời giáng, một vật thể lạ mềm mềm ấm ấm nhảy vào chân. Tôi giật mình tỉnh dậy, sợ hãi vì trời tối, công tác đèn thì ở xa. Trong bóng tối mờ mờ, tôi nhận ra dáng hình 1 con vật. Một con mèo đen tuyền. Cũng có thể nó tam thể hay loang lổ nhưng trong bóng tối thì quái vật ấy đen thui. Vậy đấy, nửa đêm, có con mèo nhảy bụp lên người mình, nếu nó nhảy vào chỗ hiểm thì tôi đã biết giới tính nó mà kể. Sau này khi kể lại cho các bạn nghe thì tụi nó hỏi “ Nếu lúc đó là thằng người thì mày làm sao?” “ Thì vui, làm tới thôi, chứ con mèo thì chỉ biết đá cái bụp”

Vậy đấy, trong cơn ngái ngủ thì tôi đã tung chân đá con vật nặng tới 4,5 kí lô ấy 1 cái nhớ đời. Nó rơi xuống đất êm ru, lặn vào bóng tối. Tuyệt nhiên từ đầu tới cuối, con mèo không kêu tiếng nào. Tôi mắt díp lại, buồn ngủ không chịu nổi nhưng đầu thì sợ hãi. Nếu con mèo vào được nhà thì con chuột cũng có thể vào theo. Có thể trên sàn đầy mèo hoặc chuột, hoặc có khi có thằng người nào cũng sẽ lẻn vào. Tôi hé mắt nhìn sang giường bên cạnh, laptop, máy ảnh, điện thoại ,ví vẫn còn nguyên. Thế là an tâm trộm chưa tới, để tiếp túc khò khò.

Bỗng bụp, con mèo lại tấn công lần hai. Tôi ngái ngủ lại đá bụp lần nữa. Lần này run chân hơn lần trước, thực sự cực kì sợ hãi. Con mèo vẫn không kêu câu nào. Tôi không biết nên làm gì. Muốn tỉnh dậy đóng cái cửa ra ban công vào nhưng lại sợ bước chân xuống dẫm phải con mèo. Có thể là cả chục con. Lại sợ đóng cửa rồi mà con mèo chưa ra, nó vẫn đâu đó trong gầm giường thì biết làm sao?Thế là lại cố ngủ. Tầm 20ph sau, mắt cứng ngắc, mí dính chặt dù con ngươi đảo long tròng. Có nhấc người dậy, mò trong bóng tối tìm công tắc. Cả căn phòng tối mờ ảo, nhìn đôi dép mà tưởng con mèo, chút nữa hét toáng. Cuối cùng cũng mở được điện nhà tắm, điện phòng. Dưới ánh đèn sáng choang, không thấy con mèo yên lặng đâu cả. Có lẽ nó đã lặng lẽ ra đi hoặc nấp dưới cái giường nào đó. Tôi không dám lôi ga lên kiểm tra, sợ nó lao ra cào mặt.

Dù cực kì sợ hãi nhưng tôi vẫn quyết định lên giường, ngủ cùng nỗi sợ dưới ánh đèn mật mờ. Cửa thì đã đóng chặt. Sáng ra, bạn Việt tới gọi mới tỉnh dậy, tóc tai bù xù mệt mỏi và máu cam ròng ròng. Nghĩ lại vẫn sợ, không biết con mèo trầm lặng đó đã thực sự ra đi chưa?

Dù sao thì tôi vẫn phải quên chuyện con mèo để đi học. Chàng Tây Ban Nha cười rạng ngời bảo “ Đấy con mèo xuất hiện lại rồi, tao cũng từng thấy nó”. Chao ôi, chúng mình có duyên nhỉ. Nghĩ vậy mà không dám nói, chỉ thỉnh thoảng trong lớp ngước mắt nhìn chàng chút xíu. Thời gian còn lại bận nghe giảng mà. Cô giáo dạy hay ghê, cảm giác có thể học như thế này cả năm. Thấy 1 năm qua đã lãng phí quá nhiều thời gian cho việc linh tinh. Nếu học hành chăm chỉ có lẽ đã không có những nỗi buồn không tên. Như bạn Việt ấy, làm trước tầm 1 năm mà đã có tới 10 bài báo rồi, bạn trẻ mà giỏi quá (giờ gọi là bạn vì thấy em học giỏi hơn chị. Học dốt mà nhận làm chị thì xấu hổ lắm). Học cùng bạn làm tôi thấy buồn buồn. Gía như mình là con trai nhỉ, tôi sẽ chăm chỉ học hơn và có mang tiếng học giỏi cũng không sao. Từ ngày thành gái già ế, tôi lại thích mang tiếng ham chơi học dốt, có thế mới mong đổi status nhanh chóng.

Tuy học dốt nhưng hôm nay đột xuất chăm học, khi về tới KTX thì các bạn khác đã bỏ đi chơi hết. 2 bạn lặn lội đi Tunali, hi vọng gặp được hội, còn nếu không thì coi như hẹn hò thôi. Hy vọng gái nhà bạn không phát hiện ra. Vừa lên bus gặp 1 bác Thổ già nói được tiếng Anh. Bác dẫn hai đứa đi hết con đường rồi mới chia tay. 2 đứa tính đi mua sắm tí chút mà không được gì nên ghé vào quán cá để ăn. Cá nướng thơm ngon mà từ ngày sang tây tới giờ tôi mới được thưởng thức. Đang ăn dở thì gặp bác Thổ đi lại, rủ bác vào ăn cùng luôn. Bác vui tính vào ăn cùng, buôn chuyện về Bodrum. Bác rủ đi cùng bác, bác có nhà ở đó. Tôi nghe tới đền Halicanard thì cũng muốn đi theo bác lắm, nhưng cái nỗi lo không đậu được khóa học này sẽ bị thầy cạo đầu bôi vôi nên đành ở lại. Dù sao gặp được bác cũng là cái duyên, chắc gì sau này còn găp lại 1 người thân thiện thế.

Đang rảo bước trở về trại tập trung thì tự nhiên gặp hội con gà. Tôi hét ầm lên vì sung sướng: định mệnh rồi. Cả lũ lại dẫn nhau vào hàng kem, rồi đi tới Mosque to nhất ở đây. Mosque tỏa sáng rực rỡ với 4 tháp cao, thật hoành tráng làm đứa nào cũng nghẹn ngào. Chụp được vài kiểu ảnh ngang dọc thì anh bảo vệ ra đuổi, tới giờ đóng cửa. Lếch thếch tìm về bến xe bus, đứa nào cũng tiếc rẻ, còn chưa có thời gian cho shisa và bia rượu.

Ngày mai thì sao nhỉ?à ngày mai cả lớp được vào phòng sản xuất antenna và thiết bị, còn được mặc đồ bảo hộ nhé. Hôm nay tôi phải khai chiều cao, cân nặng để họ kiếm quần áo hợp lí. Tôi đã khai man cân nặng, không biết liệu mai có làm rách quần áo không nhỉ?Kệ thôi, tôi vẫn hớn vì tối mai có bữa tối gala. Tụi mình sẽ được tới gần castle để ăn 1 bữa ăn tử tế. Gái Iran sẽ giúp trang điểm và mặc váy đen huyền bí, hí hí. Tôi có cảm giác tốt về chuyến đi này.

Mọi thứ lại bắt đầu, nói như Dương: tôi đã quay lại chợ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s