Ngày 5: Tưởng vậy mà không phải vậy

Từ bé tới giờ tôi chưa bao giờ được tới 1 nơi nào được gọi đúng là phòng chế tạo cả, nhất là còn chế tạo các thiết bị nano thì quá tuyệt cú mèo. Khi vào khu vực 1km2 này, cả lũ phải xúng xính quần áo bảo hộ trắng toát to đùng, y chang lũ gấu bắc cực. Thật may là vụ khai gian cân nặng không ảnh hưởng gì tới buổi thực nghiệm (quần áo vẫn hơn cả vừa). Vào nơi này, nhìn mọi người làm việc chăm chỉ, tỉ mỉ, giống như công nhận bậc cao lành nghề và mệt mỏi. Công việc tưởng chỉ cần bàn tay,  mà còn hơn thế. Phải tận tâm yêu nghề lắm mới có thể ngày 8 tiếng trong bộ quần áo bí bách, mắt gắn vào kính hiền vi,và tay đong đếm. Cầm điện thoại lên, con gái nhắn một cái tin về nhà “ Mẹ ơi, mẹ bảo bố là con bỏ PhD đây”. Tới giờ tin vẫn nằm trong Draft đợi một ngày đẹp trời. Gía mà mẹ không huyết áp thấp, bố không xơ cứng động mạch vành.

Rời xe bus lúc 7h tối, cả lũ chạy như bay về nhà, tắm gội, ăn diện mới đi ăn tối được. Mặc một cái váy đen hoàn hảo cho người ngực bự, eo nhỏ, chân thon (không có cả 3 mà vẫn mua vì nó rẻ).  Dù sao cái váy cũng gỡ gạc được vài cái nhìn ngại ngùng. Khi tới gặp ông giám đốc khu chế tạo, ông giơ tay bảo “ Typhoon”. Tôi giật mình, khiếp mình làm gì mà quyến rũ cỡ lốc xoáy thế. Ngượng ngập quay đi, tỏ vẻ không hiểu, trong khi ông ấy cười rõ tươi. Sau này mới biết thực ra tên ông là Typhoon. Cái ông lốc xoáy thật là làm người ta ngại. Sau màn ngại ngùng thì mọi người được đưa lên xe đi tới nhà hàng cạnh lâu đài cổ kính. Từ trên cao thấy hoàng hôn màu đỏ tràn trên nóc nhà Ankara, quả thật là cực đẹp. Gái Iran lôi tôi ra chụp ảnh như mọi khi, trong khi lão Ấn không thôi ca cẩm.

Bữa tối với các món ăn ngon căng bụng mà cả lũ vẫn quyết phải đi bar. Khi xe bus rẽ vào trường đi qua bar Drunk thì thằng Thụy Điển  Alex hét ầm lên “ Drunk drunk, chúng ta phải say”. Lũ con giời bay khỏi xe tiến thẳng vào quán, nghe nhạc, uống bia và xem bóng  đá. Ung dung một Tequila sunrise, tôi ngồi cổ vũ cho Tây Ban Nha vì Pique, Casilas và vì anh chàng Felix nữa. Cuối cùng thì Tây Ban Nha cũng thắng, tuyệt vời. Hơi men hòa trong hơi đêm Ankara mát vô cùng, vài cậu trai nhảy nhót, gái Iran co ro trong vòng tay. Thế nào nhỉ, về nhà thôi, bụng to mắt díp rồi. Mai là ngày dài dài lắm, tôi phải học, phải làm bài để ngày kia còn đi thi cơ mà. Nhanh nhỉ, mới đó là còn có 2 ngày học thôi. Đời mới buồn làm sao?

Đời buồn vì phát hiện ra ông taxi tốt bụng chỉ lấy 30 Lira thật ra là một gã xảo trá vì gái Iran chi phải trả có 15 Lira.

Đời buồn vì phát hiện ra mình thật là ăn mày dĩ vãng, lớn rồi mà vẫn muốn làm học sinh.

Đời buồn vì nhiều người tốt với mình chỉ vì mình đã tốt với họ.

Có nhiều thứ nhìn vậy mà thực ra không phải vậy.

Ngày 6: Học, bia, báo cáo và thi

Nói chung là một ngày không có gì đáng nói nếu không kể tới chuyện cả lớp phải nháo nhác làm mô phỏng và presentation vào chiều ngày mai. Tôi và bạn Việt hợp lực thành một nhóm, 2 cái đầu ấu trĩ rõ ràng hơn một cái. Quan trọng là bạn Việt rất khá, nên tôi cứ bám bạn như tầm gửi vậy. Bạn làm từ A đến Z, từ 3h chiều tới 7h tối. Tới gần Z thì bạn dịu giọng “ Chịu khó tối về làm vài cái slides nhé, đừng có mà ngủ”.

 “ Ngủ sao mà ngủ, phải làm chứ” rất quyết đoán. Nhưng ai biết được chữ ngờ. Sau một cốc bia bự thì mí mắt của hai bạn dập xuống cả 4.

Vì là ngày cuối nên hai bạn sau 7 giờ liền tót đi chơi cùng anh Thổ. Anh Thổ như mọi khi lại lái xe tới đưa 2 đứa đi 1 vòng Ankara, ăn uống và bia rượu. Anh lại trả tiền bữa tối làm 2 đứa Việt nghẹn ngào không biết nói gì ngoài “ Khỉ thật, sao thằng này nó tốt thế”. 1h đêm anh vứt 2 đứa về kí túc. Bạn Việt về thức tới 3h sáng làm cho xong việc. Tôi lên giường ngủ thẳng cẳng, tới 5h sáng thì tỉnh dậy, vật vờ ngồi vẽ hình cái mạch điện. Trong cơn buồn ngủ vẽ sai lằng nhằng, tại đời không có internet. Sau khi vẽ xong thì lại leo lên giường ngủ một mạch.  Sáng bạn Việt tới gọi, giả bộ tỉnh dậy mệt mỏi như cả đêm đã thức làm việc vậy. Bạn Việt thương, không trách gì.

Đầu giờ chiều, tới lúc phải hội thao toàn quân. Các nhóm lên nói sao mà tung hoành quá vậy, tôi quay sang bạn Việt lo lắng. Bạn bảo chẳng sao cả, bọn mình làm tốt hơn tụi nó. Thấy không an tâm chút nào với cái hình vẽ bằng tay của mình, dù đã photoshop. Lạy lục bạn Việt mãi, bạn không chịu xóa đi, bạn bảo để cho vui. Bạn Việt vui tính quá đi, lúc người ta giơ tay hỏi các vấn đề kĩ thuật thì bạn giơ tay bảo “ Này nhóm tao có thể lên nói sau nhóm mày được không?”, chỉ vì 2 đứa sợ phải chốt sổ. Cuối cùng thì giờ G cũng tới. Tôi lao lên trước, nói phần lí thuyết và giải thích cho cái hình vẽ của mình “ Ờ, thì đây là hình tao vẽ tay, do không có internet. Hình hoàn toàn sai vì tao vẽ lúc vừa buồn ngủ vừa say rượu” Cả lớp cười vật ngửa. “À thực ra tao không say, chỉ là hơi ngây một tí” Thế là các bạn lại càng ầm ầm. Cô giáo cười ý nhị, thầy giáo bảo “ Thật là original”. Sau màn trình diễn sống động thì đành nhường mic cho bạn Việt. Bạn nói thao thao như giáo sư vậy. Tôi tựa cằm đăm chiêu, ra vẻ đang lắng nghe, nhưng thực ra là đang băn khoăn không biết tối nay làm gì. Bạn kết thúc màn đơn thương độc mã bằng câu hỏi “ Có câu hỏi nào không?” tôi nhào vào “ bài tụi tao đơn giản, dễ hiểu, đừng hỏi gì mà”. Cô giáo cười trừ, các bạn cười phá, tha cho chúng nó. Thế là tôi lại vào cái vòng an toàn của mình.

Vòng an toàn của tôi gồm lão ấn, giai Nga và gái Iran. Hiệp hội những đứa trao đổi bài trong giờ thi ấy mà. Tôi làm như không biết gì, vì quả thật không biết 1 tẹo nào cả. Thỉnh thoảng không đoán mò được thì quay sang hỏi gái Iran, vì nó đang liên kết làm bài với 2 đứa kia. 3 cái đầu ắt hẳn phải tốt hơn 1 mình mình. Tôi ngó nghiêng, giai Tây ban nha làm chăm chú, giai Việt lấc láo ra điều “Chẳng làm được gì cả”. Kết quả, giai Việt điểm cao nhất, tôi nhì, 3 đứa trao đổi kia thứ 3. Cả lũ đội sổ lớp. Cũng có bằng khen, chụp ảnh kỉ niệm, đến là não lòng. Cơ mà lòng ruột để chứa thức ăn, nuốt sao nổi muộn phiền.

Bữa tối cuối cùng hóa ra là bữa tối chán nhất. Ăn dở và bạn bè hâm đơ. Cả lớp đi cùng nhau, nên tôi nuốt không trôi hết đống chuyện của gái Đức, gái Đan Mạch, gái Ý, gái Thụy Điển, dù món salad của tôi rất dễ tiêu hóa. Phải làm chai Efes tôi mới tỉnh.  Samathan bắt đầu “ Ê, tao thích màn thuyết trình của mày lắm, làm tao tỉnh ngủ, thêm cái kiểu nhìn tao-đếch-cần-biết-mày-nói-gì của mày khi thằng bạn nói”. Samathan cười hỉ hả còn bạn Việt méo mặt, giận lắm. Thêm shot Tequila thì thằng Alex quay sang “ ê, mày nhỏ con mà evil”. “Tao biết”, “ Ê tao khen mày đấy”. “Tao biết”. Thằng bự con cười hềnh hệch. Tôi xong bữa rượu thì chuồn thẳng. Cùng bạn Việt và thằng tàu đang ngóng đợi, 3 đứa lôi xềnh xệch valy lên bus. Ankara sáng đèn rơi tõm vào đêm. Thanh bình, yên ả, hiếu khách, bình dị, chưa ở đâu thủ đô nhẹ nhàng, dễ thương đến vậy. Chào nhé, chắc không còn gặp lại. Cơm nóng muôn đời vẫn ngon hơn.

Chuyến đi lúc 1h sáng, qua vùng tối bao la, đón bình minh trên sa mạc. Mai là một ngày khác. Hãy yêu thương nhiều hơn nữa.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s