Gà Tây là Turkey, Turkey không phải là Thổ Nhĩ Kì sao?

Thổ Nhĩ Kì đất nước nghe đầy mê hoặc, ai chẳng muốn một lần đi cho biết, kì thú lắm đấy.

1.      Làm visa

Tôi là chúa ghét mấy cái trò giấy tờ hầm bà lằng nhưng nói đi phải nói lại nước nào đòi visa thì cũng hơn cả thú vị. Khi đã ngán ngán mấy thứ đẹp đẹp xinh xinh mơ mộng của Paris thì tự nhiên người ta lại muốn vác xác sang chơi với muỗi vàng, ruồi giấm Ai cập hay bụi bặm nắng nôi Thổ Nhĩ Kì. Ai mà biết được hàng năm có mấy vạn khách Tây mò đến hưởng khói Hà Nội? Con người chỉ toàn thích thứ mình không có và không hiểu.

Nhìn chung thì visa đi Thổ Nhĩ Kì khá đơn giản. Yêu cầu cần có: vé máy bay, đặt phòng khách sạn  hoặc giấy mời đi học (khoe khéo lần này không phải tôi đi chơi đâu đấy), bản sao thẻ cư trú, bản sao hộ chiếu, 1 cái ảnh và 45e. Thế là xong, mang lên nộp ở đại sứ quán, 2 ngày sau được triệu tập lên lấy về. Người ta than sao mà nhanh thế, nhìn vào hộ chiếu thấy hóa ra cái visa được cấp từ hôm lên nộp. Chẳng qua các bác làm hàng, giữ lại 2 ngày cho có vẻ quan trọng. Điều đáng ghi nhớ là lên đại sứ quán nộp thì đi từ 9h sáng tới 12h trưa các ngày thứ 2, thứ 4, thứ 6. Lên lấy  hộ chiếu về thì đi từ 16:30 tới 17:00 cũng các chiều 2,4,6. Chệch là mất ăn.

2.      Vé máy bay

Nhìn chung vé máy bay đi TNK có thể rẻ bất ngờ, như bạn tôi đi từ Milan-Istanbul mất có 130e 2 chiều. Cứ rình tụi Pegasus, bao giờ có vẻ rẻ thì đi thôi. Tôi thì trường mua nên nói thế này có hơi ngượng thật nhưng mình chả quan tâm giá nó thế nào, các bạn ạ.

3.      Đi lại trong ruột gà

Trong ruột con gà tây thì có nào là lòng mề gan cật, còn trong ruột TNK thì có nào là xe khách, tàu, máy bay. Tàu ở TNK đang thời kì không hoat động, máy bay thì đắt, nên xe khách coi bộ là rẻ và tiện nhất. Bến xe khách ở Ankara còn được coi là bến xe lớn nhất châu âu với lượng trung chuyển cao ngất ngưởng mỗi ngày. Chỉ cần ra trước giờ xe chạy 5ph là có thể đặt mua ngay tại đại lý mà nếu thích thì cứ mua trước trên mạng ở web của Pamukkale Metro, Nevsehir, hay Ulusoy. Thứ tự trên không theo alphabet nhưng theo chất lượng tăng dần đều. Tuy nhiên không phải hãng nào cũng có chuyến từ thành phố A tới thành phố B như mong muốn. Gía cả thì gần như y chag nhau, chỉ có các anh phục vụ đẹp trai là khác. Anh ở Nevsehir thì nói tiếng anh tốt, anh ở Metro lại đáng yêu, cho ăn bánh nhiều. Anh Pamukkale lại có thể phục vụ wifi tại xe. Thích anh nào thì chịu mất tiền cho anh đó.

4.      Kế hoạch ăn chơi

TNK có nhiều nơi đáng xem như vùng Istanbul và lận cận gọi là vùng biển Marmara, khu vực trung tâm, đông, nam Anatolia, vùng Ege và vùng Địa Trung Hải. Tùy quỹ thời gian mà đi. Tôi thì Ankara dã chiến 1 tuần học, 2 ngày Cappadoccia, 1 ngày Pamukkale và 3 ngày Istanbul, là hết nửa tháng trời rồi. Vậy là đủ để ở nhà đá ở Cappadocia, tắm hồ Pamukkale và cầu nguyện ở Haga Sofia – Istanbul.

Đi lại giữa các thành phố xinh đẹp toàn 10 tiếng ngồi xe bus. Mông chưa kịp ê, chân đã kịp mỏi, đầu đã nổi nóng. Không nóng sao được khi trên tuyến đường tới Pamukkale dài đằng đẵng, có đôi Thổ ôm hôn và làm abc xyz ầm ĩ bên hông. Chị bên hông còn lại thì ngáy to ngáy nhỏ. Không nóng sao được khi mình muốn tè thì họ không dừng, khi mình đang ngủ thì họ xua xuống đi tè. Đời thật lắm gian nan, mà vì ăn chơi phải chấp nhận hết, kể là việc yêu những chuyến xe bus dài đằng đẵng. Xe bus đi xuyên đêm tới sáng, mặt trời mọc đỏ lựng bên ngoài,  trồi dần lên từ mặt đất mềm mại. Bạn bên cạnh khẽ kéo đầu mình vào vị trí, lôi con Mp3 ra khỏi tai vì sợ mình điếc rồi bảo “ Ê, mặt trời rồi kìa, ngắm 5s rồi ngủ tiếp”. Tôi hé mắt mơ màng, sau 4s thì lại díp dịp. Xe à, cứ chạy êm ru đi nhé.

5.      Ăn ở

Về mục ở thì ở Istanbul rất đơn giản và vui. Chỉ cần bạn gửi thông báo “ Có 1 cô gái đi 1 mình, sắp tới Istanbul” thì sẽ có cực nhiều anh giai trên couchsurfing gửi lời mời tới nhà. Phải ngồi cả ngày để lọc anh này anh kia như chọn chồng vậy. Anh này có xe, anh kia có nhà trong phố chính, anh nọ lại biết nấu ăn, có anh lại đẹp giai như cao bồi. Đau đầu muốn chết, nhưng rồi cũng phải chọn thôi. Tôi chọn ở nhờ nhà 1 cô bạn, vốn ở cùng nhau ở Ý. Đăng thông tin chơi, để biết mình còn giá làm nộm.

Ở Cappadocia, không có gì tuyệt hơn là ở 1 cái hostel trong hang. Trong hang đá, giường được xếp tầng, tối ngủ, tay chạm trần thấy mát rượi. Cảm giác mình giống bà Nữ Oa, ông thần trụ trời, hoặc anh Hercules ngây dại ngày xưa. Gía phòng mỗi đêm 10e cũng đáng lắm.

Pamukkale thì nhỏ xíu, đi lòng vòng mất 4h. Uống một lon bia, ăn một cái sandwidch kiểu thổ, rồi quẩy mông về. Ngồi xe bus 10h để tới những thành phố khác, vậy là tiết kiệm được một đêm hostel.

6.      Cạp… đất mà ăn

Nói đi nói lại thức ăn vẫn là chủ đề có thể nói không ngừng nghỉ. Đồ Thổ ngon, dễ ăn, đa dạng, cứ nghĩ lại thèm. Ai bảo ăn đất không ngon chứ.

Món nổi tiếng nhất đương nhiên là Kebab, nhưng là kiểu hoàn toàn khác những thứ trá hình đang ở khắp nơi từ Pháp tới Việt Nam. Kebab ở đây là những miếng thịt được xắt nhỏ từ cuộn thị nướng lớn, được xiên lại vào những xiên nhỏ, mang nướng thêm chút nữa cho mỡ cháy lèo xèo. Khi dọn ra kèm với salad cà chua băm nhỏ, salad dưa chuột, ớt xanh nướng, bánh mì siêu mỏng tròn xoe như cái mâm. Ăn thật là ngon khi uống kèm Ayran, một loại thức uống làm từ sữa chua loãng nguyên béo có muối. Ban đầu tôi uống thấy thật kinh tởm, thế mà tới lần 2 thì mê mệt, mua ngay chai 1.5L về uống dần dà. Trời 37 độ mà có ly Ayran thì thấy tê lạnh cả lòng, dù có là kebab hay ăn hòn lửa thì vẫn mát rượi chứa chan. Để xoá tan cái nóng bức, dân Thổ  chuộng những xe chạy rong bán các loại nước củ quả muối, nhìn chua khè, mằn mặn như chanh muối, cà rốt muối, hành muối. Nếu là đêm hè thì cứ ra biển, hóng gió táp vào mặt, trăng lơ lửng trên đầu làm một chia Efes – loại bia nổi tiếng nhất của Thổ, nhẹ mà không nhạt.

Kebab thường làm từ thịt cừu nướng, có mùi thơm và hoi đặc trưng. Thứ mà thịt gà nướng chạy nhanh như đà điểu cũng không đuổi theo kịp. Tuy nhiên nếu ăn cá nướng thì cũng ngon lắm. Cá nướng hơi cháy, được đặt trên chảo gang, kèm ớt nướng, salad, ăn nóng mà mát trong lòng. Từng thớ cá trắng tinh thơm lừng sau lớp da cứng lộ ra, khiến trời nắng cũng hết ngột, nước miếng thì tứa ra như suối. Cá, tôm, ngêu, sò, hải sản luôn là niềm vui bất tận. Cầm con moule to cỡ 2 ngón tay lên, mở miệng nó ra bất ngờ thấy có cơm cùng thịt moule trộn lẫn với gia vị như của dân ấn độ. Ăn mát, mềm, cùng ít nước chanh vàng, Gozde cô bạn từng ở cùng phòng với tôi, ăn tới tập cả hộp “ Ngon nhỉ, tao biết mày sẽ thích mà”

Nếu ăn không nổi thịt cừu nồng, thịt gà nhạt, cá tanh, thì thịt bò thơm không thể bỏ qua được. Thịt bò băm, được nắm thành như viên thon dài, nướng hơi cháy, gọi là Kofte, giống y chang Keftedes của Hy Lạp. Có thể ăn không, hoặc kèm sốt kem, hoặc cà chua. Bạn Việt khoái nhất món này, làn nào cũng gọi rồi tấm tắc một mình, không cho người khác miếng nào.

 Tuy nhiên bạn Việt rất tội vì chưa được thưởng thức đặc sản Istanbul, gọi là kokoreç, đó là món bánh mì kẹp ruột già cừu. Ruột già cừu được cuốn lên thanh nướng, trong y chang như cột kebab bình thường. Người bán sẽ cắt từng thớ ruột, băm nhỏ cùng xả, ớt, sau đó trộn cùng cà chua băm hạt lựu, cho vào giữa ổ bánh mì. Tôi thích mê món này, ăn ngon kinh khủng. Kể không biết nguồn gốc thì cũng chẳng ai kinh tởm đâu vì vị ngon tuyệt hảo. Godze nhìn tôi nhăn nhó, trong khi em gái cô ấy, con người thanh lịch như Audrey Herpun ăn ngon lành. Cô ấy bảo “ Món này tuyệt đỉnh, mày ăn thì cũng mê thôi. Khi bọn tao xuất khẩu cừu vào châu âu, châu âu từ chối tiêu thụ ruột già cừu. Chúng tao mê Kokorec quá nên không thèm tham gia luôn. Đây là đặc sản Thổ, ai cũng thích hết”. Thật là chết vì món ăn, khác gì cụ Khuyến rớt đũa với cái lòng cá quả. Tự nhiên thấy thèm canh chua.

 

Mùa hè mà có chút chua mát của chanh thì còn gì bằng. Cầm một miếng pide mỏng toẹt, bên trên có chút thịt bằm,hành, vắt chanh lên, ăn đỡ ngán hơn hẳn Pizza Ý, mặc dù Pide được coi là Pizza Ý phong cách Thổ. Đế và nhân Pide mỏng chỉ bẳng nửa để pizza Napoli dù đây đã là loai đế mỏng, chứ Pizza Piemonte dầy cộp thì khỏi nói rồi. Pide là món ăn lót dạ qua đường cho vui, dù cũng có thịt có rau.

 

Trong khi Kumpir nổi tiếng như đồ ăn chay thì lại no bá cháy. Kumpir vốn chỉ là khoai tây và khoai tây. Củ khoai tây to bự, cỡ chừng nửa cân được mang ra khỏi lò nướng. Người bán khéo léo bổ đôi nó, nhét vào ít phô mai sợi rồi nhanh tay dùng thìa đảo đều cho khoai và phô mai hòa tan quyện lẫn vào nhau. Hỗn hợp deo dẻo thơm thơm này, có vẻ giống Puré của Pháp nhưng đặc và mướt hơn. Sau đó người bán hỏi luôn miệng, làm luôn tay “ Mày thích cho vị gì vào khoai tây nào”. Người mua tay chỉ, miệng liến thoáng trước cái tủ kính 7 màu những ngô ngọt, đậu hà lan, xúc xích đỏ, nui, dưa chuột muối… Tất cả đều được băm nhỏ hạt lựu. Khi các vị thêm thắt đã đầy ú củ khoai tây, thì khách tay muỗng tay thỉa, bắt đầu đảo đều khoai và các loại rau cùng xúc xích. Vị ngọt của khoai, dẻo của phô mai, chua của dưa chuột muối, bùi của đậu hà lan, mằn mặn của xúc xích sốt đỏ, làm tôi ăn một lại muốn ăn hai. Cơ mà nhiều tinh bột quá đành thòm thèm chịu chết.

 Ăn thứ gì ít tinh bột hơn như ngô nướng, hay ngô ngọt còn đỡ. Ngô luộc kĩ, vớt ra, tách hạt cho vào cốc, trộn cùng muối, ớt ăn cũng ngon cũng hay, giống như thứ quà dọc đường. Bạn Thổ bảo món đó từ Phillipin, còn tôi bảo ngô nướng chắc từ mùa đông Việt Nam đấy. Kể có chút giá lạnh mùa đông thổi tan nóng nực thì tuyệt. Thì tôi đã chẳng phải lao đầu vào những hàng kem. Những hàng kem dẻo quẹo nổi tiếng, dẻo tới nỗi các anh bán hàng vẫn dùng những cây sào lấy kem dài ngoằng  chơi đùa với khách hàng, lúc thì cho kem, lúc lại cho mình ốc quế. Dễ thương hết sức, chỉ cần nỉ non 1 chút là các anh lại cho thêm, 1 chút, nhiều chút, rồi cả cây kem mới. Tuy nhiên kem ngọt quá nên anh có cho cũng chẳng dám lấy. Ngọt gì mà hơn cả kẹo, hơn cả Turkish delight nổi tiếng ấy. Delight là loại kẹo dẻo, có nhân hạt dẻ cười, hạt dẻ khô, lạc, phủ bột, đường hoặc dừa nạo. Loại kẹo này do Bekir Effendi sáng tạo ra, khi tới Thổ Nhĩ Kì  ông thấy toàn kẹo cứng như đá, nên tạo ra loại kẹo dẻo mềm cho đại chúng. Sau này nó đã trở thành 1 phần không thể thiếu ở đất nước 2 lục địa.

Ăn chơi ở đất nước Thổ thật tuyệt vời ông mặt trời. Ăn no say rồi thì ngựa ô thương nhớ lại lang thang trên những con đường.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s