Louvain la neuve la nơi đầu tiên tôi đến khi đặt chân sang châu âu, nên khi nhắc về nó lúc nào lòng cũng dồi dào cảm xúc, khi trở về lúc nào mắt cũng rưng rưng. Chỉ cần tàu dừng két lại, nhìn ra ngoài thấy ngôi nhà gạch đỏ, bảng tên Louvain la neuve université sừng sững, lòng lại miên man, mắt nhói lại, tưởng như bị bệnh viêm mạc kinh niên.
Nhanh hơn cả bóng câu, thời gian phủ áo mình qua khắp nơi, tôi chui dưới nó ấm áp như cách người ta trùm chăn tránh bom, để tránh sự quên lãng. 3 năm trước, cũng khi gió thu thổi nhẹ qua hàng phong, tôi ngây thơ non nớt bước chân tới ngôi làng bé nhỏ, thấy chạnh lòng khi bị chuyển khẩu từ thủ đô về chốn hoang sơ, quê của quê ấy. Lại vác valy lên cầu thang, đi dọc qua gare tới Place université, nơi rực rỡ những chùm hoa rủ, mà chỉ hè sang thu tới mới có. Quán hàng đồ ăn Việt Nam vẫn đậu bến mỗi sáng thứ 7, vẫn y chang trong cái ảnh Alex khoe tôi ¨Này cô bạn VN, tao nhìn thấy có quán ăn dành cho mày ở LLN đấy nhé¨ trong những email đầu tiên, khi tôi đang háo hức chuẩn bị đi tây. Nhìn lũ sinh viên theo đuôi nhau đi tìm hiểu thành phố, tôi thấy lại mình – con bê con lạc lõng giữa đống sinh viên mới hòm xiểng hôm nào. Những ngày đầu vật lộn với nhà cửa, giấy tờ, internet, chăn màn gối chiếu, với nỗi nhớ nhà thoảng chốc và nỗi dằn vặt không nhớ người yêu.

Chạy về phía Grand place, thấy mình ngồi một mình, đợi nghe một tiếng gọi tên những ngày đông giá lạnh mà đợi hoài không có. Rồi dọc đường cây anh đàolên L’hocaille  nơi nhà thờ vẫn uy nghiêm, không bóng người, tượng thầy tu âu sầu, với hốc mặt xóay sâu như lỗ đen hút trọn cái sinh khí người đối diên. Tôi từng ngồi đây khóc sau ngày chia tay, gặm nhấm tất cả sự xấu xí ác độc của mình. Có lẽ vì thế mà mãi sau này tôi không tìm được ai thực tâm nữa.  Tình cảm dễ đổi thay, những người bạn cũng có lúc thay đổi, nhưng K thì dường như không. Khi lũ chúng tôi đua nhau ùa đi khắp châu âu, Thụy Điển, Đức, Pháp, Anh thì chỉ còn K ở lại bám trụ với LLN, là người bạn duy nhất còn lại trong đống bạn thập cẩm.

Bước qua nhà K, K rủ vào uống trà, bày ăn sáng. Bạn kể đã lâu không liên lạc được với gia đình. ¨Mày không biết chiến tranh ở Syrie sao?ở đó ngày nào bom đạn cũng nổ ra trên mái đầu những người thân, một ngày có 200 người chết. Giá vụ cách mạng này cũng nhanh chóng như ở Ai Cập hay Tunisie nhỉ¨. ¨Thế không email, điện thoại gì được à ?¨. ¨Bị phá sập hết hệ thống điện thoại rồi, huống gì internet¨. ¨Thế gửi thư tay thì sao? ¨. ¨Ở Syrie chưa bao giờ có bưu điện, thùng thư, tụi tao không có số nhà, nhà chỉ có tên chủ thôi, ông A ở cạnh ông B, không có số 1 ở cạnh số 3¨. K buồn buồn ¨ Tao có nước mà không được về, tình hình trầm trọng quá rồi¨. Lúc đó tôi mới thấm thía nỗi khổ của chiến tranh, thứ mà nghe bố mẹ kể cũng chỉ xa xôi như những đoạn tư liệu. Xa quê đã khổ mà không có quê để về còn khổ hơn. Những ngày này tôi lại đang đọc ¨Ai đã ăn hết những cây sing a ngày ấy ¨ về cuộc chiến nam bắc Triều nên lại càng thấy khốn khổ vì thèm một vốc đất quê. Trong tôi dấy lên thứ muộn phiền không chỉ vì thương cảm cho bạn mà còn thấy mình tự nhiên bơ vơ vì chưa bao giờ hình thành thứ tình cảm quê hương thật sự thấu đáo và trọn đầy. Thế rồi tôi luyên thuyên chuyện Arnab, chuyện Vengat, chuyện Alex cho K quên cái nỗi buồn không nhà. K vẫn tốt thế, hồ hởi phấn khởi mỗi khi gặp bạn bè, tốt hết sức có thể. Amit vẫn trêu ¨ K là anh hùng của mày ¨, cũng đúng phần nào khi cậu ấy giúp tôi làm tôi bài tập cho môn anten, cùng nhau làm nhóm môn mạch điện tử, và hơn bao giờ hết cậu ấy đang dạy cho tôi yêu thương hơn những thứ mình đang có mà không trông thấy. Tôi gọi điện về cho mẹ và thấy thương hơn tiếng nói mẹ mình, bớt phù phiếm với những ảo tưởng xa vời.

Rồi tôi chuồn khỏi ngôi nhà của người anh hùng, tôi cũng muốn mình thành anh hùng như thế. Lần nào gặp tôi, cô cũng bảo ¨ Gặp cháu cô thật vui, chỉ thấy nó cười là mình cũng vui lây ¨. Thế là tôi cuốc bộ lên nhà cô, tít trên cao tận Centre sportif. Cô vẫn hớn hở thế vì chẳng mấy khi lại được ngồi buôn với người Việt. Ai cũng thấy cô đáng thương nhưng lại sợ cái nếp cổ hủ, sự ấu trĩ, ham nói của cô. Cô kể ¨Năm sau cô phải rời khỏi căn nhà này rồi, thuê tới 11 năm rồi đấy. Vậy mà phải chuyển đi, trường không cho ở nữa, chẳng biết sẽ đi đâu về đâu ?¨. Cô kể mà không vướng bận, không buồn rầu như mọi năm, thấy vui tươi lạ. Cô bảo ¨ Cháu nói đúng, cô giờ vui tươi rồi, cô về VN đi học thiền, học yoga, lên chùa vẫn không thấy sáng ra, nhưng giờ lại ngộ ra nhiều điều ¨. Đơn giản một lần cô ngồi nghĩ ¨ Nếu con người sống tốt kiếp này, kiếp sau lại được thành người, không thì thành súc vật, vậy sao dân số vẫn tăng? ấy là vì có nhiều con vật cũng đã tu thành người. Nhưng bọn nó vẫn mang thú tính¨. Tôi bộp chộp ¨ Vậy là với những hạng người vậy mình cao hơn hẳn, không phải chấp nhặt nhỏ nhen, sống thế thì khỏe ¨. ¨Thì đúng là như vậy, cô ngộ ra vài điều như thế, nên giờ thấy mọi việc đơn giản, sống khỏe và không lo nghĩ nhiều¨. Cô vẫn thế, vẫn suy nghĩ những việc không đâu, vận vào mình cho mệt, rồi lại vận vào mình cho vui. 3 năm khó mà đổi khác được, nhưng có vẻ cô cũng khá lên nhiều. Tôi coi là nhiệm vụ của mình hoàn thành nên thèm về lại nhà cũ. Chuyện K không có quê, cô không có nhà, chỉ làm tôi háo hức về lại 302 Place des Girofleés.

Tôi đi dọc lên Centre sportif một chút, nhìn lại nhà của Dương, của Arnab. Vẫn nhớ cái cửa vào nước nhỏ giọt mà chị Dương kêu ầm lên là tại mình sống cùng lũ đen mà bị ngược đãi thế này, còn Arnab than vãn ¨thật là tao đang sống trong shithole mày ạ¨. Giờ thì chị Dương đã ở VN, Arnab thì đâu đó ở Damstat, suốt ngày í éo ì xèo gọi tôi sang chơi. Tôi nhớ ngày đông trước Noel, Arnab dẫn tôi đi trong tuyết, sợ trơn trượt, tặng món quà do bạn tự gói, thiếp bạn tự làm và đống chocolate truffle ngon ơi là ngon. Chẳng hiểu sao chocolate nào Arnab tặng ăn cũng thấy ngon, chị Dương cứ trêu mãi vì thấy hai đứa bisou tạm biệt ngay gần cửa nhà chị. Kể thì Arnab cũng làm tôi xốn xang đôi chút trước khi bạn đi theo Mirea xinh đẹp. Nhưng đó chưa bao giờ là sự yêu thích mà là sự ngưỡng mộ cho một con người tài giỏi, thông minh, chẳng phải ai cũng có được.

Tôi chạy ngược lại hồ, giờ đã đóng rêu, tù đọng bẩn thỉu, khác xa với những ngày thơ mộng, đầy tiếc nuối. Dọc lên con đường tới nhà Vengat, những hàng cây vẫn xanh, vẫn thênh thang mưa hạt nhỏ. Vengat sống bừa bộn bẩn thỉu, nhưng nhà to đẹp vẫn là chỗ cả lũ tụ tập hàng tuần, ăn pizza uống bia, ăn nem, ăn bryani. Cô bạn gái của cậu ấy nấu ngon tuyệt, khiến cả lũ lúc nào cũng chầu chực ở cửa. Alex nhăn mũi vì Anesh tử tế lấy tay trộn cơm sữa chua bón cho ăn còn Mirea thì gào thét vì cay quá. Tôi bá cổ Christine, còn Saru choàng vai trong bức ảnh Noel. Ngày đó người yêu Vengat dặn tôi sang Torino nhớ thuê nhà ở chung để chăm Vengat giúp cô ấy. Tôi không làm, cô ấy không biết giận tôi hay giận Vengat mà bỏ rơi cậu ấy khi năm hai chúng tôi tới Ý. Cậu ấy đi máy bay vội tới níu kéo mà không thành, để về nhà chìm đắm trong bia rượu. Khi say, Vengat xoa đầu tôi bảo ¨ Chỉ có mày là bạn tốt thôi, tao yêu mày lắm¨, thế rồi mai tỉnh dậy quên hết.

Tôi bước qua Martin V đầy nhóc học sinh ra ra vào vào dù là kì nghỉ. Nhớ Tết đầu tiên xa quê tổ chức ở đây, tôi kéo Hiền tới ăn tết cùng làng. Mẹ gọi sang làm tôi khóc, chị Vân bảo ¨ôi con nhỏ này, năm đầu có khác ¨. Rồi Thu béo gọi sang đang lúc tôi chơi bài ¨Mày ơi tao đang cúng, tao có cầu chúc cho mày đấy ¨, tôi lại đỏ hoe, anh Việt cứ trêu. Tết gì buồn quá, chơi bài thua hết tiền.

Tôi dọc theo hướng Aldi mà tiến. Ngày nào mình còn kệ nệ cả túi đồ, những pizza, lasagna, kem, chocolate, ăn tới béo ú. Tưởng cái áo thạc sĩ là quá khổ với mình, ăn hì hụi, tới lúc bụng to mắt híp tăng 6kg thì biết rằng mình đã quá nuông chiều bản thân. Xuôi con đường cái rồi bắt đầu hì hụi trèo lên dốc cỏ, đi thăm nhà cũ thì cũng phải đúng bài, đi siêu thị rồi leo dốc để có cảm nhận như ngày đầu. Dĩ nhiên nhà vẫn nằm đó, tuy rèm cửa da cam đã thành màu đỏ. Thấp thoáng sau rèm cửa là cái bàn cũng đỏ, thấy là lạ vì cái bàn xưa của mình màu trắng. Tự nhiên ngồi khóc dễ dàng, nước mắt cứ chảy tuôn vì thấy nhà không phải nhà mình nữa, tới cửa rồi mà không có chìa khóa vào. Thèm ngửi cái mùi nồng nồng của những bậc cầu thang, cái loãng không của căn nhà lâu không ai ở, muốn kệ nệ bê valy lên rồi ngồi lau mồ hôi, co ro trong cái chăn mỏng đợi ngày lò sưởi bật. Nhớ ngày vật vã cô đơn, khóc lóc vì trượt môn học đầu tiên trong suốt 20 năm đi học, nhớ lúc day dứt chia tay mối tình đầu. Tự nhiên muốn nói thật, muốn kể rằng tôi cũng từng trượt 2 môn học trong cái bảng vàng thành tích của mình, cũng như tôi từng biết yêu mà không đầy đủ, nhưng lại được yêu thương vô cùng. Bố dạy ¨ Dù làm gì, làm điều xấu, ăn cắp ăn trộm, cũng có thể chấp nhận, nhưng không được phép nói dối ¨, vậy thì sao phải nói dối bản thân. Thấy mình quá tội nghiệp khi phải sống trong những cô đơn nhường ấy mà vẫn cười. Cũng như khi ngồi khóc ở ghế gỗ trước sân nhà cũ mà không biết phải gọi điện, nhắn tin cho ai. Sao phải đơn côi tới vậy.

Gió thổi khô nước mắt khi tôi băng qua cánh đồng sau lưng nhà. Sao xưa thấy nó to lớn vậy, giờ lớn rồi thấy nó cũng thường thôi. Nhưng vẫn đủ sợ hãi nên đi đêm về, nghe gió rít qua những tán cây cao lớn, vẫn ngập ngừng khi thấy từng vệt trắng dài của máy bay lượn trên bầu trời, Ngân bảo ¨cái nào sẽ đưa mình về nhà hả Ngố? ¨, ¨Chíp hôi ơi mình chịu ¨. Ngân giờ ở Copen lạnh lẽo còn chẳng có bạn bè, lại thèm được về Bỉ để sáng sáng hai đứa gọi điện cho nhau đi học.

Đường Neuville kéo dài lại ra Place d’université, tôi leo lên Rue de Wallons nơi bánh xe Velo 24h vẫn quay không dứt. Tôi ngồi lại Place de Wallons dưới mưa phùn, nghe nhạc, đọc tiếp cuốn truyện dang dở rồi bò lên phía khoa. Những phòng học Saint Barbe tối tăm với những giờ học khó nhằn và anh thầy Harold dễ thương đến thế. Tòa nhà Reaumur đáng sợ vẫn đáng sợ với những môn học bảo mật, mạng máy tính mà tôi hoàn toàn mù tịt. Thấy mình đã can đảm lắm mới học được ngần nấy thứ, không có một tí tị nền tảng, học chỉ vì thấy thú vị. Ở Stevin, tôi gặp những người bạn của mình, nơi Jean Pierre vỗ vai tôi bảo cố lên nhé khi tôi đuối hoàn toàn giữa biển kiến thức mênh mông. Ông lúc nào cũng tận tâm, tốt bụng, đáng yêu thế.

Vòng ngược lại, rẽ vào Rue de la gare, nơi lần đầu tôi ngơ ngáo gặp chị Hiền. Chị dẫn về Kot carrefour, chị cho ăn pasta và tiramisu ngon nhất. Anh Greg đang mệt nhoài sau chuyến xe từ Lyon tới, 14h có phải chơi đâu. Anh chị vẫn còn nguyên ở LLN, một mai chị về VN, chắc tôi chẳng còn ghé qua nơi này. Chị Hiền và LLN là 2 phần trong 1, không thể tách rời, về LLN là tới nhà chị, tới nhà chị là về LLN. Từng người một rời bỏ làng, làng không còn là làng nhưng chị Hiền đi thì tôi sẽ không biết đi đâu về đâu nữa.

Trên phòng gác mái của Service des lodgements vẫn sáng đèn, đó là phòng của Alex. Phòng gác mái như thiêu đốt vào mùa hè, mặt trời chiếu sáng chói qua cả tấm che, khiến Alex gần như không ngủ trong những tháng hè năm đó. Vì vậy cậu ấy không thể học, tôi đã cố giúp hết sức mà những môn thi vẫn không thể cứu vãn. Đó là người bạn thân nhất tôi từng có.

Khi trở lại Paris, tôi mởi mail nhận được thật nhiều thư sau 4 ngày đi vắng. Có email vui, emai buồn, lẫn trong đám đó có email của Alex ¨Ê mày tao xin lỗi vì mất liên lạc lâu nay. Mày khỏe chứ? tối nay tao buồn quá, tao nhớ mày, người bạn tốt của tao ¨
¨Alex à, tao vừa từ LLN về, ở đó tao nhớ mày vô cùng. LLN vẫn vậy, mãi là ngôi nhà của chúng mình và mày là 1 phần của LLN với tao. ¨
¨K à, đừng buồn, mày vẫn có một mái nhà, một quê hương LLN mà¨
Vengat, Arnab, Saru, Chengsui, LLN mãi nơi chúng ta gọi là nhà phải không?

3 thoughts on “Nơi chúng ta gọi là nhà

  1. Giọng văn không chừa chỗ nào cho niềm vui . Dạo này Nga béo nhiều nổi buồn nhỉ :D. ( Bức tranh minh hoạ rất ý nghĩa 🙂 )

  2. Anh thích câu của bố em dạy. Nói thì dễ làm thì khó, nhưng luôn nhắc nhở mình điều ấy vì có vài người không thể chịu nổi lời nói dối đâu. Anyway, bài viết hay và…check vài lỗi chính tả. 😛

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s