¨Em ơi, những hẹn hò từ nay khép lại, chị 30 tuổi rồi, phải lấy chồng, sinh con thôi ¨

¨ Chị, em mua váy đẹp về mặc làm phù dâu rồi nha ¨

¨Ê ê, không cần bận đồ đẹp, về sớm một ngày nấu đồ giúp, cưới quê mà¨. Thế là tôi có cái hẹn 25/8 về Bỉ ăn cưới với valy đỏ gồm váy trắng, giầy hồng và giò chả cho món xôi thập cẩm.

Đám cưới chị diễn ra ở 3 nơi : Pháp, Bỉ và Buôn Mê Thuột. Chị xứ cafe lấy anh xứ rượu nho, rồi cùng nhau thề hẹn tại xứ sô cô la đắng. Đời lạ mà vui. Chị quyết định làm đám cưới ở Bỉ vì đại gia đình to lớn ở Louvain la neuve, những kẻ ham ăn ham chơi, hú là có mặt, nhanh gọn nhẹ, vì ai cũng yêu chị hết lòng. Với những kẻ đương thời như tôi, thì LLN là chị, chị là LLN. Chị hiền lành, dễ thương, lúc khó khăn thường cuống quít như con gà con mắc mưa ” làm sao, làm sao giờ em?”, còn khi vui thì cười ha hả ” thật là gay cấn, hấp dẫn phải hông?”. Chị 30 mà như con nít, vẫn 1m48 nặng 48 kg từ hồi lớp 6 tới giờ, chẳng lớn lên phân nào. Anh vẫn tự hỏi mình sao có thể lấy 1 cô gái dưới 1m50 được nhỉ, còn tôi chê chị bụng ỏng đít eo. Chị gắn kết mình với Louvain la neuve 4 năm, cũng là 4 năm yêu thương say đắm của anh chị, còn nơi nào xứng đáng để làm đám cưới hơn thế.

Chị quen anh ở Lyon, khi hai người cùng học master. Những ngày chị sắp chia xa đất Pháp, anh lò dò làm quen, hết xin đường rồi lại xin muối, lần nào cũng bẽn lẽn đáng yêu. Lần cuối thì đánh liều xin dạy chị tiếng Pháp. Đêm trước hôm chị về VN, anh sang, mặt buồn buồn, rồi anh ngồi khóc, anh bảo chị về anh nhớ. Chị thấy cảm động mà thương anh. Rồi sáng hôm sau, anh đưa chị lên Paris, vậy là thành người yêu. Chị về VN rồi vẫn không hết xốn xang, mà biết duyên không thành đành nói lời chia tay. Anh bay về VN  để gặp mặt chia tay rõ ràng. Anh ở chơi một tháng, tình càng đậm sâu. Chị apply học bổng, rồi sang Bỉ, đi theo tiếng gọi nơi anh. Anh Pháp, chị Bỉ, hàng tháng anh bắt bus 14 tiếng đi sang chị, chị bắt tàu, bắt máy bay qua anh. Họ yêu nhau như thế.

Ngày anh chia tay chị, tôi đi học tạt qua. Thấy chị nằm trên giường khóc sưng mắt, chị vật vờ, không ăn không ngủ, chị nói anh chia tay chị rồi. Anh bảo anh không thể chịu được nữa, anh vì chị mà thay đổi quá nhiều. Vì chị mà anh phải tíu tít nấu ăn, phải ăn đồ Việt, vì chị mà anh phải suy nghĩ chuyện ngày mai. Anh vốn yêu người cao mà sao chị lùn tịt, mũi tẹt, người gì mà đi xe 1 tí là say, đồ nặng không mang được. Anh lôi những lí do tí hin để che đậy tình yêu lớn. Anh là bác sĩ tâm lí mà không trị nổi cho mình, còn bị lây stress từ bệnh nhân khi mới thực tập nghề. Ai cũng có những tháng ngày đau khổ.

Sau này, khi nào kể về chuyện đấy chị cũng tức tối, nói khốn nạn, không hiểu nổi, còn tôi lúc nào cũng thấy vụ chia tay ấy quá buồn cười dù rất nghiêm trọng. Rồi anh chuyển sang Bỉ với chị, mặc kệ cả việc xin việc bên Bỉ không được, mặc kệ việc phải đi làm ở siêu thị mệt mỏi, mặc kệ tất cả.  Một buổi sáng, anh đưa chị đôi nhẫn và cầu hôn, chẳng giống trong sách vở hay phim ảnh. Chị đã từng nghĩ mãi sao hắn không cầu hôn mình, giờ nhận nhẫn rồi thì lo lắng ¨ Đính hôn rồi thì làm quách đám cưới cho rồi, còn sinh con cho mau ¨. Thế là kế hoạch đám cưới lập ra, diễn ra rầm rộ 3 nơi, thế thì thiên hạ mới ói máu chứ. Trâu chậm uống nước đục là thế nào. Chị viết email điều động cả đội quân hùng hậu từ Pháp, từ Hà Lan về cùng nhau chung tay xây dựng đám cưới.

Tôi về tới làng sớm 1 ngày thì đã thấy đội quân nhí nhố đông đủ, già trẻ gái trai đã tụ hội anh tài từ ngày trước. Mọi người đã tập hát cho đám cưới, còn tôi cho vào làm cảnh khỏi cần tập. Ngày tôi tới nơi, thịt gà, lạp xưởng, gạo nếp đã đầy nhóc, mọi người tay dao tay thớt sẵn sàng. Anh Hưng rửa gà, tôi cắt, chị Dung ướp ướp nhào nhào.  Tiếng dao băm băm, chặt chặt, vang lên đều đặn. Tôi cuống quít đồ xôi, trộn xôi, nóng ran. Minh quay cuồng với nồi bún bò Huế nóng hổi phục vụ bữa tối cho các lao động. Chị Vân đổ coca vào nồi phá lẩu lưỡi.  Mùi xả, mùi hành, mùi tỏi, mùi ngũ vị hương trộn lẫn trong không gian, thơm như ngày Tết. Người chạy tới chạy lui, đi chợ, rửa rau, ầm ĩ râm ran. Cô dâu còn bận xào tôm, chú rể còn lăn xả vào đống bánh cupcake cùng bà mẹ. Ông bố lo cốc chén, rượu bia. Đội quân hùng hậu những tiến sĩ, thạc sĩ đang  tay làm chân chạy cho đám cưới không phải của mình.

Mỗi người một tô bún, húp vội vàng, tay không kịp gặm móng giò, miệng còn rệu rạo miếng thịt cứng, đã lao vội ra phòng cưới. Có 3 tiếng cho việc xếp bàn ghế, trang trí, làm đẹp nhất có thể. Chị ong đầu với ý kiến sắp xếp của mọi người, của bố mẹ chồng, của lũ bạn. Anh vẫn bê bết giữa đống kem nhiều màu, muốn trang trí làm sao cho cái bánh cưới 3 tầng đẹp tuyệt. Anh Việt, Vũ, anh Hưng phồng mang trợn má thổi bóng hồng, bóng tím để Zoé đập bùm bùm. Jean Pierre mang tới dàn loa cồng kềnh, dây rợ, chuẩn bị làm DJ. Các ông bố bà mẹ trải ga bàn, trắng hồng, sắp đĩa, sắp socola. Trang bắt đầu đi thắt nơ. Tôi cắt dán tường, xe ô tô con bọ, khói tỏa ra là những trái tim bay bay, ngôi nhà nhỏ, cây cầu, dàn hoa tim, hàng rào, và ông mặt trời vẹo vọ. Dễ thương quá nhỉ, cả phòng một màu hồng trắng. Mỗi người 2 tay 2 chân nên công việc nhanh gọn đẹp. Ai cũng xuýt xoa sao mà yêu quá, căn phòng bỗng chốc ngập tràn yêu thương.

Xong xuôi, cả bọn dẫn nhau về Kot ăn đêm. Bún bò lại được bưng ra, phá lấu, sương sáo, hì hục ăn, đập phá, chụp ảnh. Chú rể trước khi về còn buông câu ¨Cảm ơn tất cả các người¨ bằng tiếng việt thật dõng dạc. Tối đó ai cũng thức thật khuya để chuẩn bị cho ngày trọng đại. Anh chị bận ủi đồ. Đồng bọn bận làm slides chiếu tình yêu cô dâu chú rể. Phương Anh cắt gọt cà rốt ngó sen làm gỏi. Chị Vân dọn lại chiến trường hồi đêm. Tôi trang trí bảng tin nhắn. Lên giường chỉ mong trời sáng nhanh nhanh.

Chị dậy thật sớm, mắt nhắm mở tự mình tô vẽ bản thân. Chị Mĩ Anh tới gò đầu vấn tóc, đeo thêm mành trắng, giúp mặc chiếc áo dài trắng thêu hoa, vậy là thành cô dâu xinh đẹp. ¨Mẹ dặn đi đâu thì cũng phải mặc áo dài VN làm đám cưới¨. Tôi tỉnh dậy cũng không kịp làm gì, mặc váy, đánh son, quên cả dùng nước hoa, chạy sấp ngửa trên đôi giày 9 cm để đi cho kịp, anh Stephane đang đợi. Đến nơi gặp Phương Anh mặt mũi còn bơ phờ vì chưa kịp đánh cả son, tay còn lủng lẳng bộ đồ trang điểm. Rồi cả lũ giông thẳng tới commune xem lễ cưới chính thống. Commune dù là thứ 7 mà đông nghịt những đôi tới đăng kí. Thấy chỉ dân VN mình là đông nhất, ngôi chật cả phòng, căng thẳng bao quanh. Anh chị cùng bố mẹ ngồi trên bàn cùng người thành hôn. Chị quay xuống cười tươi ¨Hồi hộp gay cấn qúa ¨ làm mọi người hết cả hồi hộp. Buổi lễ diễn ra trang trọng, giản dị, ngắn gọn, tôi chẳng hiểu chữ tiếng Pháp nào cả, cũng thấy bùi ngùi. Chỉ mong mau mau về ăn trưa, đói chết đi được.

Súp, salade, bánh Quiche, gà nướng, xôi thập cẩm, chè trôi nước, bánh su sê, cupcake, coctail hoa quả, bánh gateau, những tét bia tươi phủ phê, champain mở không ngừng, vin đỏ, thật là đầy ngập chân răng. Cả phòng cụng ly tanh tách chúc mừng đám cưới, đâu đó tiếng việt tiếng pháp đá nhau chỉ tiếng zô zô là không lẫn vào đâu được. Cả làng cùng lên đồng ca Happy together, rồi Phương Anh và anh Điệp ngọt ngào trong Aimer. Mọi người hứng chí uống bia, hát karaoke, nhảy nhót, rồi lại uống, lại ăn, ầm ĩ rộn ràng. Các anh Tây cũng bắt đầu hát tiếng việt. Chị nói cảm ơn mọi người, chị kể tượng cô dâu chú rể cho bố mẹ anh, mang về phải hì hục sơn tóc vàng cho chú rể, kẻ mắt xếch cho cô dâu, chỉ vậy thôi chị biết mình được yêu thương rất nhiều. Tôi thấy mình cũng xúc động, nhưng tới khi chị Mĩ Anh đọc lời kết bằng tiếng Pháp về tình bạn tình yêu, chị ôm chầm lấy chị Mĩ Anh khóc, anh cũng khóc, mẹ anh cũng khóc, thì tôi cũng khóc theo dù thật chẳng hiểu chị Mĩ Anh nói gì. Tôi khóc, lúc sau về nhà vẫn khóc vì cứ nghĩ mãi làm sao để được yêu thương nhiều như thế, làm sao để học cách yêu thương. Một mai, ai sẽ đến đám cưới tôi, hát nhảy cho tôi, đọc những lời yêu thương chân thành đến thế.

Chị à, hạnh phúc mãi nhé.

7 thoughts on “Đám cưới quê

  1. Thú thật đây là một bài viết riêng rất xúc động, nhưng cảm hứng chợt tắt với 2 chỗ dùng từ của bạn Apanong, lần đầu là khi ví việc bạn bè tụ tập ‘như đám kền kền bu xác’, lần thứ hai là tự ví tình cảm xúc động của mình (dù không hiểu và thật ra là không cần hiểu tiếng Pháp) là ‘phường đâm thuê khóc mướn’. Có thể bạn viết nhanh nhưng thực sự cách ví von đó không phù hợp cho một bài viết ngập tràn tình cảm như thế này.

  2. Học cách yêu thương là học cách lắng nghe, quan sát, dành thời gian cho sự yêu thương và những thứ xung quanh nó. ( Ta có 2 mắt ,2 tai và 1 miệng là thế :D). Đừng trải rộng quá , nhiều lúc thành hời hợt. Bài viết tình cảm. :). Like còm đầu tiên, anh cũng cùng ý kiến. 🙂

  3. Em cần học thêm cách quan sát và lắng nghe. Nói nhiều cũng vui, nhưng đôi lúc cần chú ý người khác hơn. :).

  4. minh van la fan trung thanh cua apanong :). Dung la lam sao de duoc yeu thuong nhieu den the. Minh da doc duoc cau nay “phu nu khong the khong hanh phuc” 😉

  5. Viết cảm động lắm bạn Nga ạ ! Càng đọc càng tiếc vì ko tham gia được. Cảm ơn ấy đã viết lại, cho tớ cảm nhận được phần nào không khí vui tươi, nhộn nhịp và rất tình cảm những ngày đám cưới chị Hiền ở LLN 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s