“Tại sao mày chọn Cappadocia?”

“Vì nó hoang sơ, kì vĩ”

“Ừ, Cappadocia là nơi còn nguyên vẹn nhất, cả vùng đất này được Unesco công nhận là di sản, bởi từng tấc đất, từng ngọn núi, từng ngọn cỏ đều là kết tinh. Những thung vũng đỏ quạnh là sản phẩm của núi lửa, trong khi núi đá lại là sự kết tủa của thứ hợp chất kì lạ, bên ngoài cứng cáp mà bên trong xốp mềm. Chỉ cần lấy dao cạo nhẹ vào thành đá có thể thấy những mủn đất, những hạt bụi trắng liti như muối, đó là lí do vì sao dân ở đây có thể xây dựng được nguyên cả thành phố trên mặt đất và dưới thâm sâu. Nó cũng dễ dàng như thái một quả xoài thôi. Cappadocia mùa hè thì nóng ấm thế này, nhưng mùa đông tuyết phủ trắng xóa, lấp đầy hết. Lúc đó tao trở thành tay hướng dẫn trượt tuyết. Chẳng có nơi nào mà du lịch quanh năm suốt tháng như ở đây đâu, tao dù đi làm guide ở Đức, Hà Lan, hay những vùng khác của Thổ vẫn phải trở về đây”. Vốn là kĩ sư, tốt nghiệp trường xịn ở Ankara, vậy mà vì tình yêu với vùng đất này, anh cao bồi trở thành người hướng dẫn du lịch chuyên nghiệp. Anh luôn tự hào về nó, từ đất, tới người, tới những hạt dẻ cười rang muối, hay cốc rượu vang nồng trên tay.

Uống hết nửa chai thì anh rủ lên tầng 8 ngồi ngắm toàn cảnh. Tôi leo lên lần nữa, sống chết uống hết chai rượu mà vẫn chưa được ra về. Anh cao bồi bảo tao say rồi, tôi sợ quá chạy vèo xuống. Một phần vì thận biểu tình. Gặp ông chủ quán dưới mặt đất, ông hỏi “ mày thấy tầng 8 thế nào, tầng honey moon của tao đấy”. Nhìn ông cười hiền hiền mà run sợ, nhắn tin cho anh cao bồi giục xuống, cảnh dưới này đẹp hơn nhiều. Cảnh vật hoang sơ, nhà cửa nhấp nhô giữa núi đá, những lọ sành sứ, xe đẩy chơ vơ. Ông chủ quán lại đưa ra bao nhiêu bánh kẹo mời mọc. Tôi đang ăn dở chừng thì thấy anh cao bồi xuống, tưng hửng.

Anh đòi tôi lái xe mà tôi nhất quyết không chịu. Thuyết phục mãi thì anh cũng chắc tay, vèo vèo tới thung lũng Tình yêu. Love valley là nơi đáng tới xem nhưng lại chẳng một bóng người. Đường vào gập gềnh đá, bụi mù, cây cối chen ngang, đâm quàng đâm xẹo. Không một cửa hàng, một quán nước, không một người dân đi qua lại, tôi đập trống ngực ầm ầm. Xe scooter ì ạch lên dốc, tôi phải nhảy xuống vì quá tải. Leo hết con dốc thì quán cóc hiện ra. Quán bị bỏ rơi, chủ đi vắng từ lúc nào. Tôi thấy ớn lạnh, thì từ đâu có đôi vợ chồng người Ý tới, nên cũng vững dạ. Chúng tôi đi bộ vào con đường độc đạo dọc theo thung lũng. Những hòn đá dài khẳng, nhọn hoắt, cao vút, chọc thủng vào trời xanh. Đá trắng xen đá xám, co cụm từng đám, như những bó đũa khổng lồ. Những đám cây nho, cây bí ngô, cây almond nằm san sát mặt đất cứa chân người qua lại

“Mày thấy đá này giống gì?”

“Giống ngón tay vươn lên” tôi làm điệu đưa 5 ngón tay lên dọa.

“Ha ha, nhầm rồi, giống cái ấy ấy, mày không thấy giống sao?Xưa tao dẫn đoàn các bà người Bỉ, các bà nhìn rồi cười ầm lên, so sánh của trai Đức, trai Ý, trai Bỉ khác nhau điểm nào”

Tôi cười trừ, trong bụng bực bội “ thế quái nào mà tao biết được nó giống cơ chứ”. Anh cao bồi nhân nhượng “ Thôi thì cứ coi như ngón tay đi” nhưng chắc nghĩ con này nó giả nai. Rồi anh dẫn tôi đi len qua đám cây bụi lùm theo dọc con đường. Tôi kêu nắng nóng, mỏi chân đòi về. Anh mới tha con scooter đưa tôi tới bảo tàng Goreme, trên đường đi luôn miệng “ Mày hứa với tao là sẽ ở lại tối nay nhé, tao sẽ làm thịt nướng đãi mày” . “ Để tao nghĩ” trong khi bụng bảo dạ “ Làm sao thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt”

Love valley

Goreme open museum quả là nơi không thể bỏ qua ở đây. Là bảo tàng ngoài trời to lớn nhất vùng, nơi có đầy đủ quần thể nhà ở, nhà thờ, nhà nguyện. Những nhà thờ cũng cùng chung số phận như hầu hết những ngôi nhà thờ khác ở đây là bị đốt cháy hoặc những hình ảnh chúa và các vị thánh đều bị mất con mắt. Thế giới thiên chúa giáo nói người đạo hồi đã phá hủy những hình vẽ này. Người đạo hồi bảo không có, nếu tao phá hủy thì phá hủy nguyên cả người, cần gì mình con mắt. Sự thực là khi người công giáo di chuyển từ vùng này tới vùng khác, họ đã cậy con mắt mang theo tới vùng mới. Họ đắp vào những bức vẽ mới vì tin rằng những con mắt của chúa và các vị thánh có thể che chở họ qua khỏi hiểm nguy, ma quỉ. Ngày nay ở Thổ Nhĩ Kì, hình ảnh con mắt quỉ dữ màu xanh da trời, lòng trắng, điểm đen luôn được treo mọi nơi, mang theo mọi chỗ để tránh điều xấu xảy ra. Có lẽ tập tục này có từ thời đó.

Gorem open museum

Anh cao bồi dẫn tôi vào dạo quanh một vòng, xem qua những buồng ăn tối, nơi ngủ, gian bếp của các thầy tu. Giống hình ảnh những khu kí túc xá, bởi giường tầng, bàn ăn dài, ghế đá, cả những tủ lạnh dưới hầm. Anh cao bồi nói qua loa cho xong chuyện rồi chuồn ra trước, cho con bé tự tung tự tác, chụp, ngắm, ngắm, chụp. Ra cửa thấy anh tội tội, mua cây kem cho anh ăn xong, anh vẫn năn nỉ “ Tao xin mày đấy nghĩ lại đi làm, ở lại thêm 1 đêm, không có hostel thì qua nhà tao. Để tao có thêm thời gian bên mày”. “ Không được, tao hứa với đứa bạn là đi cùng nó rồi”. Anh ỉ ôi phát mệt, kết quả là anh buông xuôi, lái xe về bản, trên đường không thèm nói câu nào. Anh im ắng, tôi mặc kệ cho tới khi xe đậu bến 1 quán café ở trung tâm Goreme tôi mới thở phào “ từ đây biết đường về nhà rồi, chả sợ gì nữa”. Thế là ung dung, vào quán gọi hai cốc trà đen, nói chuyện luyên thuyên với ông chủ quán.

“Sao mày không ở lại?”

“Tao hứa đi cùng bạn rồi”

“Nhưng mày không muốn ở lại chơi với tao sao?chẳng bao giờ tao có được cảm giác này. Biết đâu là định mệnh, là tình yêu đấy”

Tôi sặc nước trà “ Ôi, cảm xúc của mày là nhất thời thôi”

“Mày có bạn trai rồi đúng không?mày đang chạy trốn cảm xúc, tao biết”

Lần này thì sặc nước bọt luôn, miệng cứng đơ, gật đầu lia lịa “ ừ tao có bạn trai rồi”

Anh cao bồi liền cầm tay tôi lên, vuốt nhẹ, thơm thật nhẹ nhàng, tôi rụt tay lại “ Ôi mày làm tao sợ”

“Hả” anh cao bồi choáng váng, rút tay lại, xin lỗi rối rít, tỏ vẻ chạm lòng tự ái. Anh giận tím mặt, uống trà như hỏa tốc, rồi đứng dậy đi về. Anh vứt tôi về gần hostel rồi phóng xe đi mất. Thoát nát, con bé mừng tíu tít, thì 20 phút sau nhận được tin nhắn “ Ê, mày có muốn qua nhà tao chơi không?ngay cạnh hostel của mày ấy, qua uống trà và tận hưởng vài phút giây cùng nhau”. Mặc dù cực kì biết ơn anh về những kiến thức lịch sử thú vị, về việc anh đưa xe máy đi hang cùng ngõ hẻm, về sự tận tụy của anh nhưng tôi vẫn phải chối từ. Tắm mát, rồi chui ra trước cửa hang ăn kem, gió thổi hiu hiu qua mỏm đá. Thật tuyệt không gì bằng. Sắp xếp hành lý, ngồi đong đưa trên xích đu, tôi ngồi đợi từng con gió qua thị trấn này, qua hẻm đá kia, qua hoàng hôn đang bắt đầu rực rỡ.

Tôi đợi một chuyến xe bus đêm, lại một chuyến xe với một người bạn mới, tới một vùng đất mới. Lại một ngày mới nữa rồi…

Hostel đá và những căn nhà truyền thống ở Goreme

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s