Istanbul, dưới cánh hải âu

Chỉ hải âu mới biết biển mênh mông nhường nào…

Trước khi đi Istanbul, chị Thảo vứt tôi quyển sách ¨Istanbul hồi ức một thành phố¨, dày tầm 500 trang, rất thú vị, khó đọc khó hiểu.  Sách lan man, đọc thấy thênh thang chẳng hiểu rốt cuộc Istanbul là gì nhỉ? Nói lăng nhăng rằng Istanbul cũng như mọi đô thị khác, là một thực thể sống, cũng chuyển mình, cũng lớn lên, rồi già cỗi. Istanbul hay đô thị đều sống, thở, với mạch đập giao thông liên hồi, nó nhồm nhoàm hàng hóa, cơ thể phình to thu nhỏ, lòng nhiều lúc trống rỗng, đôi khi chật hẹp. Tôi đọc được tầm 1/10 sách thì đã phải lên máy bay. Trong đầu chỉ còn có ¨Istanbul, gia đình đa hệ, Pasha, biển, Bosphorous, thành phố đen và trắng¨. Đi về, sách vẫn 1/10, đầu lỉnh kỉnh.

Đặt chân tới Istanbul lúc nửa đêm, thấy nó thở gấp gáp như người bệnh thiếu oxy, mệt mỏi. Đèn đường sáng trưng, đèn xe sáng loáng, bóng người chập choạng, liên mạch liên hồi. Tôi không thấy Istanbul giản đơn chỉ đen và trắng. Istanbul đa sắc, nhộn nhạo. Nằm giữa 2 lục địa Âu Á, thành phố này gồm 3 phần đất liền tách biệt: phần Tây Âu, Đông Âu và phần châu Á hay vẫn gọi là Anatolian, ngoài ra còn vô số đảo lớn bé, như hệ thống 7 đảo Hoàng Tử.

Lên tàu từ Beşiktaş chừng 45ph dập dềnh thì cập đảo lớn nhất Buyukada. Đảo che phủ phần lớn bởi đồi thông xanh rì rào. Trên cao có tiếng nhảy cầu, phía dưới có tiếng trẻ em cười đùa í ới. Lên đảo Hoàng tử, cô gái nào cũng mua vòng hoa đội đầu làm công chúa duyên dáng. Thuê xe đạp tôi chạy lòng vòng lên trên xuống dưới, vào rừng, ghé biển, mát thấu tim gan. Người cho thuê xe bảo ¨Mày Việt Nam nên tao mới cho thuê giá 3e 1 ngày đấy¨, tôi hí hửng, dân ở đây có vẻ thích người Việt, cũng đưa tay lên pằng pằng kiểu Rambo, họ khoái chí lắm. Sau mới biết đó là giá thuê chung của cả đảo. Đạp lên xuống, lượn vòng quanh, thưởng thức dưa hấu và biển thì mệt nhoài, ngủ một giấc trên tàu trong tiếng hát của cô bé người thổ, thật trong và khỏe, cuối cùng tôi bò về đất liền mà chẳng tìm được chàng hoàng tử nào.

 

Đất liền, biển vẫn ở khắp nơi, biển chia rẽ các vùng đất, khiến 1 thành phố mà tưởng là 3. Biển Marmare xanh ngắt, sóng sánh, ngửi chẳng thấy vị mặn mòi lại cứ ngỡ là sông dài hun hút trong phố. Tháng 7, nắng như đổ lửa, mồ hôi rịn kẽ tay, thấy nước vây quanh tứ bề chỉ thèm lao xuống, nhưng nước sâu như lòng người lại chẳng dám bơi. Bãi biển chẳng thấy, chỉ đầy những bến cảng chen chúc những người, xe ngô luộc, và hải âu. Hải âu nhiều vô kể, tung cánh trong ánh chiều đẹp ngỡ ngàng. Nhìn những cánh chim nhỏ bé trên bầu trời thênh thênh, mặt nước dềnh dàng thuyền xe tấp nập, mới thấy hết cái to lớn của Istanbul.

Ở Istanbul, xe bus có, metro có, tram có mà lằng nhằng. Hoặc bạn phải mua một tấm card, nạp tiền vào dùng dần, hoặc mỗi lần lại phải mua 1 token giá 1e, đi được đúng 1 lần duy nhất. Metro chỉ có 2 đường, chẳng thể đưa tới hết những nơi mình muốn. Nhảy khỏi metro lên tram đi dọc thành phố thì đã hơn nhiều. Nhưng phương tiện nhanh nhất vẫn là các mini bus, vốn là các xe 6-8 chỗ, có thể dừng ở bất kì chỗ nào mình muốn, nhanh gọn nhẹ, giá cả phải chăng từ 2.5e – 5e. Nhiều khi cả xe chỉ mình mình và bác tài, ghế bóc xờn, cửa xe hỏng, gió nóng thổi táp vào mặt nhễ nhại. Bên khu Anatolian, thì mini bus đúng là loại hình lí tưởng, chạy dọc biển, hay lên lòng chợ.

Nói tới chợ, lại nghĩ tới Bazaar. Bazaar thường là các khu mua bán sầm uất, có thể bán tạp bí mù như Grand Bazaar hay bán 1 sản phẩm như Fish Bazaar, Flower Bazaar. Đi ăn tối ở các bazaar là một nét ẩm thực ở Istanbul. Gozde dẫn tôi vào Flower Bazaar nhưng giờ chẳng còn thấy bán hoa. Gozde kể xưa kia đây là khu chợ nhỏ với các gian hàng bán hoa tươi tuyệt đẹp, nhưng sau đó chiến tranh nên bỏ không, giờ họ biến nơi này thành các nhà hàng. Bazaar này thực chất giống như 1 khu nhà cao tầng, xây kiểu chữ U với khoảng sân, giếng trời ở giữa. Ở khoảng sân, các nhà hàng bày bàn ghế ra sát sạt, giống y chang nhau, từ cách bày trí sang trọng tới món ăn tinh tế. Ghế đỏ trắng, hoa trắng đỏ. Mái vòm của khoảng sân này được phủ kính và các họa tiết hoa văn cầu kì. Gozde kéo ghế cho tôi rồi bắt đầu ba hoa về những thứ phải ăn. Anh bồi bàn đẩy 1 xe đầy những đĩa nhỏ xíu màu sắc khai vị. Gozde nhanh tay lựa pho mát khô, dưa vàng, sữa chua, loại sốt vàng ươm từ quả cà tím xay nhuyễn, loại khác là hỗn hợp trộn cà tím nướng băm nhỏ với pho mát tươi để quyệt lên bánh mì, và dĩ nhiên cùng 1 ly Raki. Raki có vị hồi nồng nặc, 45 độ, uống tới đâu biết tới đó. Khi uống không ai dám nếm thẳng, mà thường đổ vào 1 ly nước trắng, Raki từ màu trong như vodka chuyển sang đục ngầu như rượu nếp cái. Tôi nhắm mắt nhắm mũi uống vài hớp, mùi hồi hăng hắc, vị rượu ngọt lợ làm tôi rùng mình, nhớ lại thứ rượu Hy Lạp. Gozde nhăn mũi tụi Hy Lạp bắt chước. Tôi cười Hy Lạp không ngon bằng. Gozde vỗ tay tao yêu mày lắm. Rồi cô ấy lấy menu hứng khởi gọi đĩa mực cắt khoanh chiên xù, một đĩa bánh cuộn phô mai, một đĩa  tôm nấu rau củ, rắc phô mai bỏ lò, khi mang ra còn nóng bỏng, pho mát xì xèo, mỡ nổ lốp bốp.  Raki làm tôi nóng ran người, tay chân đỏ rần, đầu lâng lâng, phải gọi ly Ayran dịu mát. Bàn bên cạnh có tốp ca sĩ đang đàn hát cho khách, Gozde nói đó mới là cách ăn tối ở Istanbul. Sau này khi dọc con đường ở Fish bazaar nhìn quanh thấy ai cũng ăn như vậy, 1 đĩa hải sản, 1 ly Raki, 1 đêm Thổ.

Gozde chỉ tôi con đường nhỏ với các bậc thang, hàng quán bầy xen kẽ, thực khách ngồi ăn lố nhố, màu sắc chen lẫn ¨đây là nơi tao thích nhất, nhưng không phải quán tao yêu nhất¨. Quán cô ấy yêu nhất nằm trong 1 hẻm nhỏ, có lẽ đâu đó trên đường tới tháp Galata, quán phải đi lên thật cao, rồi đi xuống thật thấp qua dãy cầu thang  bé tẹo. Những tưởng quán sẽ bé xíu như các quán ở phố cổ, nhưng hóa ra lại to bất ngờ như khi vào Vô thường, ẩn sau cái ngõ sâu hun hút là một mảnh vườn khế ngọt, còn ở đây là một vườn chanh vàng thơm mát. Hai đứa vào, giả bộ ăn, kiếm một cái bàn đẹp đẹp tán chuyện rồi chuồn, để lại hương chanh dịu mát. Chúng tôi lội vào đêm trên đường phố đông nghẹt Istiklal. Hàng quán 10h đêm vẫn sáng rực, người tấp nập, nhạc xập xình. Những đám đông ngồi bệt uống bia dưới chân tháp Galata, khiến người qua lại phải len lỏi. Galata là công trình cao nhất ở Istanbul, xây dựng từ thời Ottoman để làm đài quan sát, giờ thì vác nguyên 1 vũ trường trong lòng. Len lỏi một hồi không tìm được quán trà Thổ nào ở Beyoglu, thì chân 2 đứa cũng cuống khi hàng đã quán đóng hết, Gozde nói không thôi ” nơi này an toàn tuyệt vời, khu Anatolian mới đáng sợ”.

Anatolian nằm phía bên kia biển. Theo thuyền từ Beşiktaş tới Kadıkoy, tôi lên mini bus đi dọc 1 đường cơ bản khu châu á. Trời nóng tới kinh khủng, tôi mệt rã từng thớ cơ. Đợi Gozde tan tầm, hai đứa vào quán bar làm vài cốc bia với hạt rang muối. Lại Efes nhé, tôi ừng ực như chết khô, Gozde hào hứng ¨tao mừng vì mày thích bia Thổ¨. Ừ tôi thích bia Thổ, thích nơi đây nơi bar pub túm tụm, giới trẻ quy tụ, không khí tươi trẻ như sự trỗi mình không nghỉ của Châu Á. Quán Waffle mở cửa thật muộn, đầy nhóc hoa quả, socola, nutella, thơm nồng bơ sữa, mỗi đứa 1 cái vẫn thòm thèm, còn ngon hơn cả Waffle Bỉ. Selva khi nghe bọn tôi đang ăn Waffle thì giận dỗi lắm, có đồ ngon mà không rủ nó. Tôi lại tưởng cô nàng chỉ thích những quán bar sang trọng ở Bebek, nơi gái đẹp trai xinh, có thể ngồi nhâm nhi ly bia bên bờ vịnh Bosphorous, nhìn sang bên phía châu Á, trăng lên tròn vành vạnh ngày rằm. Hôm nay khác, chúng tôi bên phía châu Á nhìn sang châu Âu, trăng không còn vành vạnh. Chúng tôi ngồi trên bờ đá kè biển, gió chẳng thổi, không khí hơi o bức, mỗi đứa vài lon bia và chips. Chúng tôi ôn lại những ngày ở Torino, những đứa hâm hâm dở dở ở Sponda Verde, về Camila, Kathe, về chuyện tình của Gozde. ¨Tao mừng là mày đã đến đây, ở nhà tao¨ ,¨tao cũng vậy¨. Hàng đêm, 2 đứa miệt mài lên kế hoạch đi chơi 1 mình ngày tiếp theo cho tôi. Không có bản đồ, tôi vẫn đi được y chang. Tôi đi theo cánh hải âu đấy, Gozde có tin không nhỉ?

Dưới cánh hải âu là mái nâu của những ngôi nhà Istanbul, là chóp nhọn của tòa lâu đài Topkapı, của thánh đường Ayasofya (Hagia  Sophia), của nhà nguyện Yerebatan Sarnıcı (Basilica Cistern), của Aya İrini (Hagia Irene), của Sultanahmet Cami (Blue Mosque), hay của chợ Kapalı Çarşı (Grand bazaar) bên khu cổ kính. Dưới cánh hải âu, có Taksim, có uy nghi tháp Galata, có lâu đài Beşiktaş Dolmabahçe, pháo đài Rumeli Hisarı (Rumelian Castle) nơi châu âu mới. Dưới cánh hải âu, người ta buôn bán lạo nhạo châu Á. Dĩ nhiên, dưới cánh hải âu, tàu bè xé nước nối những vùng đất tưởng như riêng biệt, trên cây cầu nối lục địa Á Âu, xe cô vẫn chạy, vẫn tắc liên miên. Và dưới cánh hải âu, tôi, Gozde ngồi đó, uống bia, vui sướng với sự ngẫu nhiên gặp nhau trong đời. Bạn bè là cái duyên không thể tránh.

Istanbul và những người phụ nữ đạo Hồi

Gozde và Selva

Istanbul!!!! Tôi đang ở Istanbul, dụi mắt 3 cái, mở mắt 2 cái, hấp háy nhấp nháy, không đùa đâu, là thực đấy. Chính xác là tôi đang ở đây, ở quảng trường Taksim lúc 1h sáng, giữa đống lộn xộn đô thị đêm.

1h sáng tôi loay hoay ở ổ mất an ninh trật tự bậc nhất, điện thoại không tiền, tiếng Thổ không biết, nhà bạn không hay, hoàn toàn bơ vơ lạc lõng. Tôi tức giận bản thân, mặt mếu, chân dậm đành đạch. Một hồi không ai thương, bèn quay ra khóc lóc, vừa khóc vừa ngúng ngẩy kiểu oan ức lắm. Cái này là làm thật, hoàn toàn thật, bởi lúc đó ức chế quá, vừa tức vừa thương thân mình.  Tức mình rồi tức người, tự nhiên quay sang căm tức quí bà trên xe bus đi cùng tiếng trước. Vì cớ gì mà tôi lại giận bà ấy cơ chứ?Đó là một con người tao nhã, đẹp đẽ, phong thái đàng hoàng, và hơn hết là chẳng có liên quan gì tới tôi cả. Thật vô duyên vô cớ.

Chuyện là khi tôi đang luống cuống tìm chuyến xe bus vào thành phố, thì tôi va phải quí bà ấy. Bà có mái tóc vàng nhạt, người đầy đặn, mặc chiếc váy voan đen nhẹ nhàng, đeo kính, và trên tay cầm 1 cuốn sách đang mở. Bà ấy chỉ tôi chiếc xe vào thành phố. Chúng tôi tự nhiên thành bạn đường. Đến bên thùng xe, bà đặt nhẹ chiếc valy, trong khi tôi đặt cái valy của mình huỳnh huỵch, vẫn còn tức bực vì bị anh Bù xù bỏ lại ở nơi đồng không mông quạnh. Tôi lên xe, tìm một chỗ an chân, nhìn ngó loanh quanh thấy qúi bà ấy vẫn đang ngồi an nhiên đọc sách ở quán nước ven đường. “Thế này thì xe còn lâu mới chạy”. Tôi chỉ cần nhìn sự điềm nhiên của bà ấy là đủ chán điên người. Bà ấy càng tự tại, tôi càng giận; tôi cần xe chạy, đêm đã khuya lắm rồi, tôi thèm 1 chỗ ngủ. Cái dáng vẻ trịch thượng, vắt chân chéo, đọc sách tỉnh queo, không cần biết xung quanh làm tôi nóng ruột. Làm sao có thể ngồi đọc sách, khi mà xe có thể chạy bất cứ lúc nào nhỉ?Tôi vẫn thường đọc sách trên tàu, nhưng cứ vài giây lại ngước lên 1 lần để tin chắc mình không đi quá bến. Vậy mà quí bà váy đen ấy không ngước lên dù chỉ một lần để kiểm tra. Cái cốt cách tự tin ấy làm tôi dấy lên cảm giác ghen tị, thèm muốn. Bà ấy 50 tuổi đẹp, sexy, thời thượng, hiện đại, tri thức, và rất tự tin. Khi bà gấp sách, bác tài liền xuất hiện, xe chạy. Tôi nhích vào ghế trong, hy vọng người đàn bà ấy sẽ ngồi cạnh. Bà ấy ngồi hàng đối diện, cũng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài. Có gì trong đôi mắt nâu ấy nhỉ?ánh sáng đèn đường hay những nỗi muộn phiền của người phải quẩn quanh trong đêm. Tôi không biết bà ấy nghĩ gì, cũng chẳng biết bà ấy là ai, vẫn đánh liều sang nói chuyện. ” Bác có di động không?cho cháu mượn gọi cho bạn với, điện thoại cháu hết tiền”. Bà ấy quay lại nhìn tôi, ngạc nhiên, rồi lắc đầu ” Tôi không có”. Cái lắc đầu của dân thành thị sao đáng sợ thế. Tôi lùi lại, thấy kì lạ, một người hiện đại như thế lại không có điện thoại là sao?Và giờ đây, khi đứng giữa Taksim, thái độ lạnh lùng như thạch sùng ấy đúng kiểu dân Istanbul mà anh Can vẫn dọa ấy lại hiện về. Thật chán.

Xung quanh quảng trường có cả tá người l lố nhố, 1h đêm rồi mà cái thành phố này không thèm ngủ. Gái trai cười rinh rích từng nhóm nhỏ, người đi lại mua bán trong con đường thương mại gần đó vẫn đông vui. Họ vui vẻ, họ thoải mái, họ tận hưởng đêm hè đã bớt oi ả. Tôi chạy tới vài người nhìn lương thiện nhất để hỏi mượn điện thoại, ai cũng lắc đầu nguây nguẩy ” Tao không dùng di động”. Tôi mếu máo, chạy tới xe công an, lò đầu vào hỏi anh lái, anh không cho mượn, chỉ chỉ đường ra quầy mua thẻ điện thoại công cộng. Kể cũng lạ, ở đất nước kinh tế thứ 5 thế giới mà dân chỉ xài điện thoại công cộng, ấy thế mà cái bốt điện thoại ở đâu cũng không thấy. Sự kì lạ này làm tôi bất ấm ức quí bà, nhưng tôi  lại ấm ức người khác, công an gì mà không tốt, bắt mình lại chạy tứ lung tung.

Hỏi hết anh bảnh trai, tới chị thanh lịch, cùng quẫn lắm tôi lại gần 1 chị bịt kín từ đầu tới gót. Khuôn mặt chị trắng trẻo thanh tú, hiền hiền, giọng dịu dàng, đoán chắc không có bom giấu trong váy, tôi mới giáp lá cà.  Khác với vẻ ngoài kín bưng, chị niềm nở, nói tiếng Anh sành sõi. Chị lôi trong đám áo trùng ra chiếc điện thoại cũ. Tôi mừng rỡ khôn xiết, thật là không thể đánh giá sách bằng bìa, nước hoa bằng lọ. Tôi gọi cho Gozde, Gozde cũng mừng ” Tao đang lo mày bị lạc ở đâu rồi. Túm ngay cái taxi đi, rồi bảo ông ấy gọi cho tao để tao chỉ đường”. Thế là tôi túm đại một cái taxi đen kịt. Theo đúng lời anh Thổ dặn “Ở Istanbul lộn nhộn, lừa đảo khắp nơi, mày phải cẩn thận với cả taxi”, tôi chọn ngay chiếc xe có số điện thoại rõ ràng (dù không biết là số thật hay giả). Theo lời chỉ dẫn của Gozde thì bác tài phóng vèo vèo qua những ngõ hẻm, leo con dốc 45 độ, xuống con dốc 30 độ, cuối cùng vóc dáng thanh tú của Gozde cũng hiện ra. Tôi ôm chầm lấy bạn, chẳng buông.

Gozde là cô bạn cùng phòng của tôi ở Ý. Sống với nhau một năm, nhưng chúng tôi không thân nhau lắm, bởi Gozde có vẻ kiêu kì, lành lạnh của người thành phố. Mặc dù cô ấy rất vui vẻ, đáng yêu, chân thành, nhưng khó hòa hợp. Ngoài những lúc Gozde ngồi yên lặng ở ban công châm thuốc, cô ấy là người hoạt náo, sôi nổi. Cô ấy là kiểu người, thỉnh thoảng thích làm những điều rồ dại trong tĩnh lặng. Phòng Godze thường khóa trái, nên khi mở ra đặc mùi khói thuốc, bên trong toàn ảnh mèo, sticker mèo, chăn mèo, gối mèo, cô ấy nghiện mèo. Ở Istanbul trong nhà cô ấy cũng có 1 con mèo kì kì, Godze kể về nó như con của mình với kiểu rất nhọc lòng” Dạo này nó lơ tao, nó đang chơi kết bạn với 1 vật vô hình rất thú vị”.

Hồi đầu mới ở cùng nhau, Gozde, Camila và tôi hay tụ tập ở phòng khách, ăn uống trò chuyện, mỗi lần ăn xong, Gozde lại xoa bụng “tao có bầu kinh niên”, 2 đứa còn lại cũng tán thành. Sau thì ai phòng nấy, chỉ còn mình tôi bụng bầu kinh niên.  Những lúc chán, chúng tôi lôi ảnh các anh chàng tài tử ra bình chọn, ai là người đàn ông tuyệt vời nhất, George Clooney hay Johnny Depp. Tôi với Godze đều ca thán bị cha mẹ giục cưới, còn Camila nếu thông báo cô ấy sắp cưới thì bà mẹ sẽ bay ngay sang chửi “Mày điên à con”. Lần Gozde chia tay bạn trai, cô ấy nhốt mình trong phòng 2 ngày, mắt đỏ hoe, tới ngày Camila chia tay bạn trai cũng vậy. Khi tới, chúng tôi là 3 cá thể khác hẳn nhau, ngày rời xa, 3 đứa có điểm chung là cô đơn. Đêm chia tay, 4h sáng cả lũ từ quán bar về, 5h Gozde ra sân bay, 3 đứa ôm nhau khóc, rồi 6h tôi ra sân bay, Camila bảo ” tại sao chúng mày cùng bỏ tao đi 1 ngày như thế, tao phải làm sao”. 2 tuần sau tôi quay lại, thấy Camila tận hưởng sự tự do rất thích thú, đúng là điều gì cũng có thể thay đổi.

Sau một năm gặp lại Gozde, cô nàng tóc dài vàng đã biến thằng cô nàng tóc nâu ngắn thời thượng. Chỉ có đôi mắt xám trong vẫn thế, cuốn hút bất kì ai nhìn vào. Gozde có nụ cười tươi, ngọt ngào quyến rũ, như Meg Ryan. Nhưng khi cô cười, mặt xếp nếp nhìn lại già còng, điệu cười thì giòn tan, vô tư lự. Gozde theo đạo hồi nhưng sành điệu, xinh đẹp, dáng cao gầy, chỉ hơi vòng kiềng chút xíu. Tôi lúc nào cũng ao ước được thanh mảnh và ngọt ngào đến thế. Nhưng khi gặp cô nàng quái tính Selva- em gái Gozde thì tôi thay đổi hẳn ý định đó.

Selva sắc sảo, hiện đại, mang vẻ đẹp thông minh của Andrey Huppern. Cô ấy tô son đỏ, đánh mắt đậm, tóc đầu Pixie để tôn lên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ xíu. Mặc áo sơ mi trắng xẻ cổ, với chiếc quần skinny màu bạc hà, cô ấy thời thượng như Mirranda Kerr. Tôi cá là cô ấy mặc bikini thì cũng đẹp như bất cứ thiên thần Victoria nào. Selva xinh đẹp kiêu kì, yêu bản thân hơn tất thảy, Gozde bảo vậy. Phòng cô ấy phải to nhất nhà, bố trí dàn đẹp sáng rực rỡ cùng bộ gương to nức nở, để lúc nào cũng có thể nhìn thấy vẻ đẹp của bản thân. Váy aó đều được treo lên xe móc, giống sau cánh gà của những sàn catwalk, nhìn rất đẹp mắt và thú vị. Trên bàn trang điểm, nước hoa, mĩ phẩm chen chân đứng, không có chỗ cho bụi chui lọt. Estee Laude đấy, ôi trời ơi, cô ấy là giám đốc điều hành ở đó mà, sản phẩm thử, thật không biết bao nhiêu cho xuể. Mỗi ngày cô ấy trang điểm một kiểu, kiểu nào cũng làm tôi không chớp mắt. Đến khi cô ấy tẩy trang nhìn lại đáng yêu như con mèo, tôi cá là bạn trai của cô ấy phải vui lắm,  được sở hữu 1 con cáo, 1 con mèo.

Cáo có đáng sợ không?không, vì tôi đã thấy một con báo Guapa. Gizem, bạn thân của Gozde có dáng vẻ của một nàng châu Mĩ nóng bỏng. Qủa thật khi cô ấy sang Mĩ, ai cũng nghĩ cô ấy tới từ Venezuela, trong khi Gozde được nghĩ là tóc vàng hoe vùng Cali. Khi Gizem bước vào quán bar, các con mắt đều ngoái lại trầm trồ vẻ sexy tự nhiên tới thản nhiên của cô ấy. Tới Selva cũng ghen tị khi Gizem tới xoa đầu “Oh my baby”. Cô ấy hồ hởi ngồi xuống nói chuyện với tôi bằng thứ tiếng Anh không thể Mĩ hơn, rồi tự nhiên nhíu mặt vì lưng quá đau sau 1 tuần disco liên miên. Gizem cũng dân kiến trúc giống Gozde nhưng nhìn vẻ sexy hoang dã của cô ấy không ai tin cả. Bỏ nguyên 2 năm để đi luyện thanh, thu âm, làm đĩa, nhưng sự nghiệp ca sĩ chỉ dừng ở 1 bài hát cho quảng cáo của trẻ con trên tivi. Gizem chán nản, liền quay lại sự nghiệp học hành, sau thạc sĩ cô ấy sẽ làm tiếp tiến sĩ ở Mĩ. Không thể tin được.

Gozde, Gizem và Selva luôn làm tôi hoài nghi về phụ nữ đạo Hồi. Họ giỏi, đẹp, phóng thoáng, họ đạo Hồi thật sao?Gozde bảo 100%, nhưng là đạo Hồi tân tiến, nơi con người ta không phải ngày 5 lần hành đạo, không phải kiêng rượu hay lợn bò. Gozde có thể ăn tất những gì cô ấy muốn, thỉnh thoảng cầu nguyện, hàng ngày có thể mặc váy ngắn, cổ sâu, liếc mắt với các anh chàng. Thế nên cô ấy sống ở phía châu Âu hiện đại của thành phố. Ở phía châu Âu già nua cổ điển, phụ nữ thường mặc váy dài tới gót chân, trùm khăn kín đầu, chỉ lộ mình khuôn mặt. Mùa hè nhìn thấy họ thật chết ngốt. Nhưng dù sao họ cũng mặc các màu sắc tươi tắn, hoa văn phức tạp, chứ không đơn điệu một màu đêm như phụ nữ đạo Hồi cực đoan. Những phụ nữ kín mít này lại rất thân thiện dễ thương. Họ không ngại, không tránh người lạ, khi tôi tới hỏi đường, họ rất nhiệt tình. Họ không sẵn sàng cởi đồ nhưng sẵn sàng cởi lòng. Chỉ có điều họ rất khó gặp khi việc buôn bán là của đàn ông. Chỉ ở phía châu á của Istanbul, phụ nữ cũng ra đứng quầy. Phụ nữ ở đây được ăn mặc thoải mái, nhẹ nhàng, nóng mặc ngắn, lạnh mặc kín, chỉ cần có mặc. Họ nhìn giống dân ở phía châu Âu hiện đại của Istanbul, nhưng có phần kém sành điệu, dân chơi.

Những người phụ nữ, họ là cả một niềm say mê cho nhân loại. Họ dễ thương, quyến rũ theo cách riêng không đụng hàng. Những người phụ nữ Istanbul thì còn hơn thế, họ thật sự rất đẹp về mặt nhân chủng học. Họ nằm ở nơi giao thoa Âu Á nên vẻ đẹp của họ cũng vậy, mắt sâu, mũi thanh, da trắng, đẹp như Âu, nền nã như Á. Họ có thể che thân hoặc khoe thân đều khiến dân mũi tẹt ghen tị, dân mũi lõ trầm trồ. Họ có thể e thẹn, kín đáo, hoặc phóng thoáng vui vẻ, họ đều là những phụ nữ đạo Hồi, thật thú vị khi được làm quen.

Paris thu muộn

¨Cứ mỗi độ thu sang

Hoa cúc lại nở vàng

Ngoài đường hương thơm mát

Ong bướm bay rộn ràng

Em rảo bước tới trường

Nắng tươi sải trên đường

Trời thu thay áo mới

Đẹp thay lúc thu sang ¨

Tính từ cái ngày tôi bồi hồi mẹ dắt tay đến lớp, tâm hồn trong trẻo thơ ngây như trong Ngày đầu tiên đi học của Thanh Tịnh, đã 20 mùa thu đi qua, 20 mùa khai giảng, 20 ngày đầu tiên. Tôi chẳng còn cầm cờ hoa, đeo cặp xanh đỏ, xòe váy pleat có quai. Mỗi mùa thu về, vẫn trọn nguyên sự háo hức, không sợ sệt, chỉ mong tới trường để khoe sách bọc hoa, nhãn vở đẹp, nắn nót bút mực xanh. Mẹ không còn dắt tay đến lớp từ khi tôi giã từ cấp 1, mẹ chẳng còn hỏi ¨ Ngày nào con khai trường?¨, mẹ chỉ còn hỏi ¨ Bao giờ con học xong?bao giờ con về?bao giờ Tết? ¨.

Mẹ, mẹ thì vẫn xốn xang những ngày mùng 5 tháng 9. Mẹ khoe ¨ Mẹ có áo dài đẹp lắm, nền đen hoa đỏ, quần đỏ bordeaux, lên ảnh nổi bật vô cùng¨ làm con cũng xốn xang lạ. Mẹ diện áo mới, trang điểm tươi tắn, đeo cái cặp da trơn láng, lên xe bus bước điềm nhiên giữa lũ học trò quê lâu nhâu.  Mẹ sống ở Hà Nội 1, đi dạy ở Hà Nội 2, trong cái trường làng, nơi học sinh chỉ thích chơi hơn học. Lũ trẻ trai mới lớn, nhà bán đất, mua xe máy phóng vèo vèo, đi qua cô giáo vẫn mời cô lên, mà mẹ nhát không dám. Lũ trẻ gái mới lớn, bắt đầu kẻ mắt tô môi trong lớp, mẹ ghét lắm, học không lo chỉ lo làm đẹp. Lũ nhóc tân thời đó kém gì tây, cấp 2 đã biết ý thức về việc làm đẹp, chẳng như lũ 8x, đầu to mắt cận, chỉ chăm chăm học để hơn bạn, thầy khen. Đến khi vươn vai đứng dậy, mới giật mình trăng rằm qua lúc nào. Khi thị trường cô dâu 9x đổ bộ, thì 8x mắt cận bắt đầu sợ sệt, làm tóc, mượt da, gỡ gạc xuân thì. Những kẻ đi làm thì quay cuồng với sự xói mói của họ hàng, xã hội còn đứa thoát ly đi học thì đã có cái cớ to đùng ¨ Cháu bận học¨, cơ mà học gì lắm thế.

Năm nay không có hè, cũng chẳng có ngày tựu trường, tôi đến lab cả ngày nắng ngày mưa, không hiểu nổi mình đang làm cái quái gì ở đất này. Ngày đầu tháng 9, sinh viên mới tới, đổ bộ trong ngoài hành lang, cười nói rộn rã, tôi lách qua cũng thấy mình hồi hộp rung rinh. Năm học mới bắt đầu rồi đấy, chẳng biết sẽ phải làm gì cho năm nay. Thầy giáo ghé vai bảo ¨ Tao thấy mày không toàn tâm cho việc học, có muốn học tiếp hay không?¨. Thấy cái gì đó sắp mất, lại sợ hãi ú ớ ¨ Dạ làm chứ ¨, rồi lao đầu vào những con số.

Vài người bảo can đảm ¨con gái mà học tiến sĩ¨, bản thân thấy đê hèn ¨ không đủ dũng cảm để buông tay cái bến an toàn này¨. Tìm việc, tắc đường, khói bụi, suy thoái kinh tế, tù túng, chê trách, mọi người để ý, cô đơn giữa  bạn bè, náo loạn, không có ai, xã hội… tất cả cứ đảo quanh quay quay như lũ đồ chơi treo trên nôi trẻ. Không suy nghĩ nhiều chỉ thấy con đường cũ là đi tiếp, kể ra học hành cũng có cái thú vị. Có người nói hãy để đam mê đuổi theo bạn, đừng mải đuổi theo đam mê, bởi đam mê rồi cũng hết, sớm hay muộn. Hãy thích những việc mình làm, đừng chỉ làm những việc mình thích. Nghe thật sáo rộng, là vô trách nhiệm với bản thân, nhưng thực tế. Hãy thực tế để không bị ê mông vì ngã ngựa viển vông.

Và thế là tôi đã ở Pháp mùa thu thứ 2, năm thứ 2, thời gian bắn vèo vèo qua cửa. Năm ngoái còn đang đắm chìm trong thu Hà Nội, hương hoa sữa ngạt ngào đường Nguyễn Chí Thanh, hàng xà cừ còn xanh ngắt Nguyễn Tri Phương, Hoàng Diệu, năm nay đã ở sẵn Paris rồi. Paris mùa này đáng ra đẹp lắm. Vường Luxembourg hay Versaille đáng lẽ đã thu vàng như tranh. Hạt dẻ vẫn đang rụng đều đều trong những khu rừng hay trước cổng Trúc lâm thiền viện. Nhìn từ cửa sổ phòng làm việc ra ngoài, bên kia, bức tường nhà nào đã đỏ cây. Cây lá đỏ leo trên gạch, tạo dáng như cây thông noel rực rỡ. Vài cây ở Agustu Blanqui đã vàng lá, xào xạc chân người. Mà chỉ vài cây thôi.

Năm nay trời mưa mãi, mưa không thôi làm cây không thay màu nổi. Cây cối xanh mượt mà trong nhịp điệu mưa. Mưa gì rơi mãi, lúc lất phất, lúc sầm sập, buồn lênh láng trời đất. Trời thu không trong xanh mà xám xịt, mây kéo cả bầu trời che không một tia nắng. Tiết trời se lạnh, cuộn mình trong chăn thích mà ngồi nhâm nhi ly cafe long cũng thích. Chỉ tội con bạn sáng dậy từ khi trời tờ mờ, co ro trong áo phao mỏng, ngồi metro 1h mới tới trường, vật vã cả ngày lại bắt tàu 1h về, chỉ ao ước có một chiều thong dong pha 1 phin cafe Mai sữa đặc.

Từ ngày Giang sang đây, đi học về là có đứa tíu tít, ca nghèo kể khổ, thấy đời mình cũng vui lên nhiều phần, giống như có thứ gì đó cứu rỗi. Giang hay nói ¨ Nhiều khi nghĩ không biết mình đang làm gì ở đây, có đáng không mày?¨. Câu này tôi không trả lời nổi, vì cũng luôn tự hỏi mình thế. Dù biết nó khóc, hoang mang vẫn giữ nó ở lại trải nghiệm cô đơn và tự do. Chí ít, nó cũng đang cứu vớt 1 con người. Khi buồn buồn, hai đứa đạp xe long dong Paris, nhìn ánh sáng thấp thoáng từ những Bateaux dọc sông Siene, hay Eiffel lấp lánh, giống như thấy ảo vọng; lại bị níu chân. Paris đẹp thế này, về thì nhớ lắm. Có bao nhiêu người bỏ cuộc về, về rồi lại tìm cách sang, vì không ưa nổi sự chật chội của thành phố và  lòng người. Nhiều khi sự xấu xí thời cuộc đẩy người ta đi mãi.

Mỗi người đều có quyền chọn lựa hạnh phúc: Níu tay hoặc buông tay. Cuộc đời cơ bản là vui, chỉ khi làm biếng mới sinh ra buồn. Mùa thu cơ bản là đẹp, kể cả mưa rơi và lá chưa vàng. Ngoài kia, thu trượt nhẹ nhàng qua lọn tóc, kẽ tay. Thu tới chưa hay nó đã qua mất rồi? Paris à, chỉ vì mùa thu em ở lại.

¨Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang¨ – TCS

Pamukkale và anh Bù xù

Chuyện là trong thời gian ở Thổ Nhĩ Kì, mỗi ngày tôi đều được đi chơi với 1 anh. Hết sức trong sáng. Ngoài vụ việc bị anh cao bồi tán tỉnh, thì các anh còn lại đều nhìn tôi xoa đầu “ bé mà ham chơi”. Trong số các anh có anh Bù xù. Anh Bù xù chính là anh Nhật bản, 32 răng vàng ệch, nụ cười nhăn nhúm, tóc tai bẩn cáu, thỉnh thoảng lại gác chân lên gãi sồn sột mà tôi gặp tại Cappadocia. Anh giông giống khỉ đột, sống trong hang đá ở Goreme thì y chang người vượn cổ, kể cả cái bản chất lương thiện, hiền hiền. Anh là cái kẻ nói không thạo, nghe không sõi tiếng Anh, vậy mà vẫn quyết tâm đi vòng quanh thế giới. À, thế mới hay chứ, tôi lại gặp dị nhân. Biết đâu một ngày nào đó anh vào Guiness, tôi lại được hân hạnh đi chơi cùng anh 2 ngày, 1 đêm.

Ngày tôi rời Goreme, anh chủ trọ nháy mắt “ Mày đi cùng thằng Nhật à, đẹp trai đấy”. Cái nháy mắt đầy ẩn ý nhưng anh đâu hiểu thâm sâu của tôi. Chuyện chỉ vì cô bạn Đài Loan đi Pamukkale trước 1 ngày gửi cái thông báo tối thượng về “ Cực đẹp, không đi mày hối 1 đời”. Tôi lại nghe ngóng thấy anh Bù xù cũng định tới thác nước thần tiên này, anh có cái máy ảnh xịn thật xịn, tay máy của anh vững thật vững, tôi thì không máy ảnh, lại thích làm mẫu. Thế là a lê hấp, tiếp cận, “ Ê, đi Pamukkale cùng tao nhé”. Anh Bù xù nghe có bạn đi cùng, cũng mở cờ trong bụng “ vậy là có đứa chụp mấy kiểu ảnh kì quái cho mình”. Anh cười nhe răng sáng choang, trán nhăn nhúm như tấm ga trải giường, gật đầu lia lịa “ Nào mình cùng lên xe bus”. Thế là hai bạn dẫn nhau lên chuyến xe Metro, dài đằng đẵng 11h, dài hơn cả cái lai quần bà nội, dài tới mỏi cổ, mỏi tay, mỏi chân, mỏi trí óc vẫn không thấy bến bờ.

Xe băng đêm, tới huyện Denizli lúc 6h, trời mới kịp sáng. Tôi rũ rượi, vật vờ, vứt được cái valy to nặng ở văn phòng xe khách, thì lê lết bước ra ngoài, để lại sau lưng tiếng cười của ông bán vé “ Một đứa Việt Nam, 1 đứa Nhật sao chúng mày quen được nhau?thằng Nhật này khá thật”, ông huých mạn sườn anh Bù xù, cười cợt, tỏ rõ chuyện chỉ đàn ông mới hiểu. Tôi ngó lơ, tìm đường tới Pamukkale.  Sáng sớm, đâu đã có ai trên những con đường.

Pamukkale có nghĩa là “lâu đài bông gòn”, nghe thật dễ thương, bởi ở đây trắng xóa một màu. Nhiều người nhìn thác trắng này còn nghĩ “ ơ, hay là tuyết nhỉ”, nhưng đá trắng ở đây được kết tinh từ muối khoáng. Khi những mạch suối nước nóng chảy qua, muối khoáng tồn lại, qua hàng nghìn năm kết tủa tạo nên những lớp đá muối trắng. Chỗ này nhũ chảy giọt , chỗ kia thềm chia mảng. Nhưng mảng sàn lớn được phủ lên bởi lớp nước xanh ngọc, giống như những hồ bơi bé bé của thiếu nhi. Nhìn từ xa, Pamukkale giống một thác nước khổng lồ, tung bột trắng xóa. Đến gần, bỏ giầy ra, đi men theo con đường đá trắng, thấy ram ráp cưng cứng như chà đá mài mới biết đấy là nhũ muối. Con đường dốc trắng chỉ kéo dài một đoạn, sự ngắn cụt là hệ quả của quá trình đô thị hóa dài lâu. Một đoạn ngắn thế thôi cũng đã làm chai sạn bước chân, thấy cứng còng, ngưa ngứa, tay tung tẩy mà miệng kêu oai oái. Anh Bù xù nhìn lại, cười nhăn nhúm “ Tới chỗ mát rồi này”.

Dòng nước lành lạnh len lỏi trong từng kẽ chân thật nhẹ nhàng.Nước trong suốt mà sao khi cô quánh trong những hồ nhỏ lại xanh ngọc đến vậy. Mỗi hồ bé hình dạng như miêng con trai há miệng, ngậm thứ nước xanh như có thuốc nhuộm, xanh như từng mảng trời bị rơi xuống. Anh Bù xù lao vào tắm gội, làm tôi cứ lo đục mất bầu trời bé bỏng. Anh lao vào bơi thoải mái như con cá kình, ngụp lặn trong làn nước xanh, làm sục lên lớp bùn trắng dưới đáy. Tôi cũng tranh thủ trét bùn lên mặt lên tay, nghe nói tốt cho da lắm. Bùn mịn mượt, giống đất sét làm gốm, giống phấn ngâm nước, giống thạch cao, cầm vào tay là tan chảy, nhỏ rọt qua kẽ. Tôi đắp mặt nạ cho mình rồi hú hét giống dân mọi. Cả khoảng không bao la này, chẳng ai nghe thấy. Dưới kia các mái nhà vẫn ngủ yên giấc, ông mặt trời đã chìm sâu trong những làn mây, gió chẳng thổi tới, dân du lịch chưa vãng lai, còn anh Bù xù đang bận rửa mình bên dòng nước đổ ào ạt từ trên cao xuống.

 Pamukkale rất kì lạ, cấu trúc của toàn vùng giống như tổ hợp những cái bát sứ xếp lớp lên nhau, lớp dưới 4 bát, lớp trên 3 bát, rồi 2 bát. Mẹ thiên nhiên rót thứ siro xanh ngọc lên chiếc bát trên cùng, cho nó chảy đều đều xuống những lớp dưới, vậy là hoàn thành. Ai nhìn cũng mê đắm, đẹp thế không biết. Tôi với anh Bù xù còn lao ra xa xa, nơi những cái bát cheo leo bên bờ vực, chỉ 1 bước chân thôi là rơi vào gió và nắng. Hai bạn thi nhau nhảy múa, chụp hình, tới khi có tiếng tuýt còi thì mới biết là mình đang phạm luật. Lúc này khách du lịch đã đông lắm rồi, đa phần là dân Nhật với dân Hàn, họ cười nói hỉ hả, ầm ĩ cả tiên cảnh. Sau khi đã lặn một hơi dài khắp hết các hồ nước, hai đứa lúi húi ra đi, nhằm thẳng hướng Hierapolis mà tiến.

 

Quần thể Hierapolis – di sản của UNESCO được xây dựng bên trên đỉnh lâu đài bông. Khu vực này giống như những di tích ở Hy Lạp, nơi bạn có thể thấy nền những nhà tắm công cộng thật to, nền khu nhà chứa rượu, nền nhà thờ. Tất cả chỉ còn nền đá, vài cây cột Doric, cỏ mọc xanh um, và nghĩa địa. Nghĩa địa được xây ngay trước cửa vào thành phố. Còn sau cổng vào là nhà tắm, nơi khách vãng lai có thể gột rửa hết bụi đường trước khi tới nơi tôn nghiêm. Anh Bù xù đi theo toán người Nhật để nghe lỏm lời của anh guide. Ở Pamukkale cũng hay, dân guide hay dân khách sạn đều nói tiếng Hàn tiếng Nhật veo véo, chỉ bởi dân các nước này tới  đây quá đông. Tôi vì đi theo anh Bù xù cũng được giảng giải đôi chút. Khi chán nghe guide thì hai đứa ngồi rạp ra ở khu nhà chứa rượu. Đó là khu vực rất lớn với hàng cột đối xứng hai bên, để lối đi giữa rộng rãi cho người ta tới lựa rượu. Tôi bắt đầu hỏi về chuyến du lịch thú vị của anh.

“Tao đi làm 5 năm rồi, hằng ngày mặt veste, thắt carvat mệt lắm, tao không chịu nổi nên bỏ. Tao dành tiền đi vòng quanh thế giới để xem ý nghĩa cuộc đời. Hành trình bắt đầu từ Nhật, sang Hàn, sang Đông Nam Á. Tao đi dọc Việt Nam rồi đấy”. “ Trời ạ, ước mơ đời tôi đấy” tôi thảng thốt, thấy giận mình khi mà đi đông đi tây rồi mà không đi quá được Hà Nội. “ Đi đi, thú vị lắm, tao cũng thích Việt Nam. Sau Đông Nam Á là tao tới Thổ Nhĩ Kì, sau Thổ sẽ là Sofia. Từ Sofia tao sẽ mua con xe đạp, đạp xuyên châu Âu, từ Bulgari tới Tây Ban Nha. Tháng 10 thì tao sẽ đặt chân tới Ai Cập, sẽ đi xuyên lục địa đen, sẽ cán mũi Hảo Vọng trong 3 tháng. Tuyệt không?”. “ Thật kì diệu”. Và đúng là anh Bù xù đã làm như thế. Anh đã mua 1 con xe đạp ở Sofia, mỗi ngày anh gồng người đạp 90-100km qua Serbia, qua Ý, qua Thụy Sĩ, qua Montpellier của nước Pháp, rồi theo đà tới Tây Ban Nha. Anh dừng chân ở Toledo sau 2 tháng. Có những ngày anh Bù xù sốt 39 độ, người rệu rạo, nhưng sáng mai ra lại vác xe đạp lên đường, khi nào mệt thì leo tàu đi tiếp. Anh có hội 4 anh cũng bù xù, bẩn thỉu, mà kiên cường. Hành trình trên đường của họ thật vui tươi, họ gặp bao nhiêu người vui vẻ, tốt bụng và hơn hết, họ chiến thắng mọi sự hà khắc của thời tiết, sự yếu mềm của thể xác, sự nhụt chí của tinh thần, và xã hội.

Khi rời Barcelona, anh bay tới Paris vào một ngày mưa lất phất, điện thoại không roaming. Tôi ra đợi anh ở bến metro lúc 1h đêm, đơi mãi chẳng được bèn quay về. Áy náy không ngủ nổi, tôi đợi tơi 2h thì có tin anh trên Facebook, “ này tao đang ở Place d’Italie, mày ra đón nhé”. Tôi sợ rét, sợ lạnh, sợ rệp, sợ đen, bèn vứt địa chỉ cho anh, rồi ra cửa ngóng. 2h30 sáng anh tới, vẫn bù xù bẩn thỉu, vẫn cười nhăn nhúm, đen thù lù. Dẫn anh vào nhà 1 thằng nhóc ở đây, kê cho cái gối, đặt cho cái chăn, anh thu vào một góc ngủ. Sáng mai, anh nhìn tôi lại cười hề hề cảm ơn. Tôi đang trong những ngày nước rút cho báo cáo, chỉ kịp đưa anh đi mua sim điện thoại, đi thuê xe đạp. Tối về đã thấy anh kể vừa đi Versaille. Ăn trưa với nhau được một lần, uống café được một buổi thì anh lên đường sang Prague. Bắt tay tạm biệt, anh bảo “Mày nhớ sang Kyoto chơi nhé, hoặc gặp nhau ở Châu Phi đi”, làm tôi lại háo hức lên đường.

Cái háo hức y chang như khi ngồi xe bus từ Pamukkale tới Istanbul. Con trâu đất là tôi, đi 11 tiếng tới Pamukkale, chơi 6 tiếng, rồi lại ngồi xe bus 11 tiếng tới cố đô. Ra đi khi mặt trời lên đỉnh, nắng chói chang chiếu ánh nhũ trên những lớp muối khoáng. Anh Bù xù đang chơi hắt nước cùng tụi nhỏ thì bị tôi lôi đi. Lên xe mắt nhắm mở, mệt mỏi rã rời, nóng như thiêu đốt, xe vừa đi vừa dừng tới 12h đêm mới ghé Istanbul. Trên con đường quốc lộ vào thành phố, từng dòng xe hối hả chạy lướt qua nhau, chiếu đèn sáng loáng. Thành phố không bao giờ ngủ, sống động hơn cả tưởng tượng. Tôi vừa háo hức vừa sợ hãi khi bước xuống. Có nhiều điều mới mẻ đang chờ đợi trong dòng ánh sáng ấy, cũng có nhiều điều lo sợ. Khi lúc này đây, tôi đứng trơ chọi tại bến xe bus, cách thành phố tới 40ph đi xe, xung quanh không ai nói tiếng anh, và anh Bù xù đã bắt 1 chuyến xe khác để về nhà nghỉ. Tôi còn chưa biết chuyến xe nào sẽ vào trung tâm. Điện thoại tôi hết tiền, giờ đúng là cục gạch, không gọi tới, không gọi đi, không ai ở đây cho tôi mượn dùng tạm, họ cáu kỉnh khi phải di chuyển nửa đêm. Bắt bừa 1 chuyến xe vào thành phố, tôi đánh lô tô với cuộc đời. Trên chuyến xe, những người trẻ nghe nhạc, có quí bà đọc sách, vài người ngủ tôi ngồi nem nép “ Làm sao để về được nhà cô bạn Godze khi mà cô ấy không cho tôi địa chỉ”. 1h đêm tôi một mình ở quảng trường Taksim, nơi xe cảnh sát lượn vòng vòng không dứt.