Chuyện là trong thời gian ở Thổ Nhĩ Kì, mỗi ngày tôi đều được đi chơi với 1 anh. Hết sức trong sáng. Ngoài vụ việc bị anh cao bồi tán tỉnh, thì các anh còn lại đều nhìn tôi xoa đầu “ bé mà ham chơi”. Trong số các anh có anh Bù xù. Anh Bù xù chính là anh Nhật bản, 32 răng vàng ệch, nụ cười nhăn nhúm, tóc tai bẩn cáu, thỉnh thoảng lại gác chân lên gãi sồn sột mà tôi gặp tại Cappadocia. Anh giông giống khỉ đột, sống trong hang đá ở Goreme thì y chang người vượn cổ, kể cả cái bản chất lương thiện, hiền hiền. Anh là cái kẻ nói không thạo, nghe không sõi tiếng Anh, vậy mà vẫn quyết tâm đi vòng quanh thế giới. À, thế mới hay chứ, tôi lại gặp dị nhân. Biết đâu một ngày nào đó anh vào Guiness, tôi lại được hân hạnh đi chơi cùng anh 2 ngày, 1 đêm.

Ngày tôi rời Goreme, anh chủ trọ nháy mắt “ Mày đi cùng thằng Nhật à, đẹp trai đấy”. Cái nháy mắt đầy ẩn ý nhưng anh đâu hiểu thâm sâu của tôi. Chuyện chỉ vì cô bạn Đài Loan đi Pamukkale trước 1 ngày gửi cái thông báo tối thượng về “ Cực đẹp, không đi mày hối 1 đời”. Tôi lại nghe ngóng thấy anh Bù xù cũng định tới thác nước thần tiên này, anh có cái máy ảnh xịn thật xịn, tay máy của anh vững thật vững, tôi thì không máy ảnh, lại thích làm mẫu. Thế là a lê hấp, tiếp cận, “ Ê, đi Pamukkale cùng tao nhé”. Anh Bù xù nghe có bạn đi cùng, cũng mở cờ trong bụng “ vậy là có đứa chụp mấy kiểu ảnh kì quái cho mình”. Anh cười nhe răng sáng choang, trán nhăn nhúm như tấm ga trải giường, gật đầu lia lịa “ Nào mình cùng lên xe bus”. Thế là hai bạn dẫn nhau lên chuyến xe Metro, dài đằng đẵng 11h, dài hơn cả cái lai quần bà nội, dài tới mỏi cổ, mỏi tay, mỏi chân, mỏi trí óc vẫn không thấy bến bờ.

Xe băng đêm, tới huyện Denizli lúc 6h, trời mới kịp sáng. Tôi rũ rượi, vật vờ, vứt được cái valy to nặng ở văn phòng xe khách, thì lê lết bước ra ngoài, để lại sau lưng tiếng cười của ông bán vé “ Một đứa Việt Nam, 1 đứa Nhật sao chúng mày quen được nhau?thằng Nhật này khá thật”, ông huých mạn sườn anh Bù xù, cười cợt, tỏ rõ chuyện chỉ đàn ông mới hiểu. Tôi ngó lơ, tìm đường tới Pamukkale.  Sáng sớm, đâu đã có ai trên những con đường.

Pamukkale có nghĩa là “lâu đài bông gòn”, nghe thật dễ thương, bởi ở đây trắng xóa một màu. Nhiều người nhìn thác trắng này còn nghĩ “ ơ, hay là tuyết nhỉ”, nhưng đá trắng ở đây được kết tinh từ muối khoáng. Khi những mạch suối nước nóng chảy qua, muối khoáng tồn lại, qua hàng nghìn năm kết tủa tạo nên những lớp đá muối trắng. Chỗ này nhũ chảy giọt , chỗ kia thềm chia mảng. Nhưng mảng sàn lớn được phủ lên bởi lớp nước xanh ngọc, giống như những hồ bơi bé bé của thiếu nhi. Nhìn từ xa, Pamukkale giống một thác nước khổng lồ, tung bột trắng xóa. Đến gần, bỏ giầy ra, đi men theo con đường đá trắng, thấy ram ráp cưng cứng như chà đá mài mới biết đấy là nhũ muối. Con đường dốc trắng chỉ kéo dài một đoạn, sự ngắn cụt là hệ quả của quá trình đô thị hóa dài lâu. Một đoạn ngắn thế thôi cũng đã làm chai sạn bước chân, thấy cứng còng, ngưa ngứa, tay tung tẩy mà miệng kêu oai oái. Anh Bù xù nhìn lại, cười nhăn nhúm “ Tới chỗ mát rồi này”.

Dòng nước lành lạnh len lỏi trong từng kẽ chân thật nhẹ nhàng.Nước trong suốt mà sao khi cô quánh trong những hồ nhỏ lại xanh ngọc đến vậy. Mỗi hồ bé hình dạng như miêng con trai há miệng, ngậm thứ nước xanh như có thuốc nhuộm, xanh như từng mảng trời bị rơi xuống. Anh Bù xù lao vào tắm gội, làm tôi cứ lo đục mất bầu trời bé bỏng. Anh lao vào bơi thoải mái như con cá kình, ngụp lặn trong làn nước xanh, làm sục lên lớp bùn trắng dưới đáy. Tôi cũng tranh thủ trét bùn lên mặt lên tay, nghe nói tốt cho da lắm. Bùn mịn mượt, giống đất sét làm gốm, giống phấn ngâm nước, giống thạch cao, cầm vào tay là tan chảy, nhỏ rọt qua kẽ. Tôi đắp mặt nạ cho mình rồi hú hét giống dân mọi. Cả khoảng không bao la này, chẳng ai nghe thấy. Dưới kia các mái nhà vẫn ngủ yên giấc, ông mặt trời đã chìm sâu trong những làn mây, gió chẳng thổi tới, dân du lịch chưa vãng lai, còn anh Bù xù đang bận rửa mình bên dòng nước đổ ào ạt từ trên cao xuống.

 Pamukkale rất kì lạ, cấu trúc của toàn vùng giống như tổ hợp những cái bát sứ xếp lớp lên nhau, lớp dưới 4 bát, lớp trên 3 bát, rồi 2 bát. Mẹ thiên nhiên rót thứ siro xanh ngọc lên chiếc bát trên cùng, cho nó chảy đều đều xuống những lớp dưới, vậy là hoàn thành. Ai nhìn cũng mê đắm, đẹp thế không biết. Tôi với anh Bù xù còn lao ra xa xa, nơi những cái bát cheo leo bên bờ vực, chỉ 1 bước chân thôi là rơi vào gió và nắng. Hai bạn thi nhau nhảy múa, chụp hình, tới khi có tiếng tuýt còi thì mới biết là mình đang phạm luật. Lúc này khách du lịch đã đông lắm rồi, đa phần là dân Nhật với dân Hàn, họ cười nói hỉ hả, ầm ĩ cả tiên cảnh. Sau khi đã lặn một hơi dài khắp hết các hồ nước, hai đứa lúi húi ra đi, nhằm thẳng hướng Hierapolis mà tiến.

 

Quần thể Hierapolis – di sản của UNESCO được xây dựng bên trên đỉnh lâu đài bông. Khu vực này giống như những di tích ở Hy Lạp, nơi bạn có thể thấy nền những nhà tắm công cộng thật to, nền khu nhà chứa rượu, nền nhà thờ. Tất cả chỉ còn nền đá, vài cây cột Doric, cỏ mọc xanh um, và nghĩa địa. Nghĩa địa được xây ngay trước cửa vào thành phố. Còn sau cổng vào là nhà tắm, nơi khách vãng lai có thể gột rửa hết bụi đường trước khi tới nơi tôn nghiêm. Anh Bù xù đi theo toán người Nhật để nghe lỏm lời của anh guide. Ở Pamukkale cũng hay, dân guide hay dân khách sạn đều nói tiếng Hàn tiếng Nhật veo véo, chỉ bởi dân các nước này tới  đây quá đông. Tôi vì đi theo anh Bù xù cũng được giảng giải đôi chút. Khi chán nghe guide thì hai đứa ngồi rạp ra ở khu nhà chứa rượu. Đó là khu vực rất lớn với hàng cột đối xứng hai bên, để lối đi giữa rộng rãi cho người ta tới lựa rượu. Tôi bắt đầu hỏi về chuyến du lịch thú vị của anh.

“Tao đi làm 5 năm rồi, hằng ngày mặt veste, thắt carvat mệt lắm, tao không chịu nổi nên bỏ. Tao dành tiền đi vòng quanh thế giới để xem ý nghĩa cuộc đời. Hành trình bắt đầu từ Nhật, sang Hàn, sang Đông Nam Á. Tao đi dọc Việt Nam rồi đấy”. “ Trời ạ, ước mơ đời tôi đấy” tôi thảng thốt, thấy giận mình khi mà đi đông đi tây rồi mà không đi quá được Hà Nội. “ Đi đi, thú vị lắm, tao cũng thích Việt Nam. Sau Đông Nam Á là tao tới Thổ Nhĩ Kì, sau Thổ sẽ là Sofia. Từ Sofia tao sẽ mua con xe đạp, đạp xuyên châu Âu, từ Bulgari tới Tây Ban Nha. Tháng 10 thì tao sẽ đặt chân tới Ai Cập, sẽ đi xuyên lục địa đen, sẽ cán mũi Hảo Vọng trong 3 tháng. Tuyệt không?”. “ Thật kì diệu”. Và đúng là anh Bù xù đã làm như thế. Anh đã mua 1 con xe đạp ở Sofia, mỗi ngày anh gồng người đạp 90-100km qua Serbia, qua Ý, qua Thụy Sĩ, qua Montpellier của nước Pháp, rồi theo đà tới Tây Ban Nha. Anh dừng chân ở Toledo sau 2 tháng. Có những ngày anh Bù xù sốt 39 độ, người rệu rạo, nhưng sáng mai ra lại vác xe đạp lên đường, khi nào mệt thì leo tàu đi tiếp. Anh có hội 4 anh cũng bù xù, bẩn thỉu, mà kiên cường. Hành trình trên đường của họ thật vui tươi, họ gặp bao nhiêu người vui vẻ, tốt bụng và hơn hết, họ chiến thắng mọi sự hà khắc của thời tiết, sự yếu mềm của thể xác, sự nhụt chí của tinh thần, và xã hội.

Khi rời Barcelona, anh bay tới Paris vào một ngày mưa lất phất, điện thoại không roaming. Tôi ra đợi anh ở bến metro lúc 1h đêm, đơi mãi chẳng được bèn quay về. Áy náy không ngủ nổi, tôi đợi tơi 2h thì có tin anh trên Facebook, “ này tao đang ở Place d’Italie, mày ra đón nhé”. Tôi sợ rét, sợ lạnh, sợ rệp, sợ đen, bèn vứt địa chỉ cho anh, rồi ra cửa ngóng. 2h30 sáng anh tới, vẫn bù xù bẩn thỉu, vẫn cười nhăn nhúm, đen thù lù. Dẫn anh vào nhà 1 thằng nhóc ở đây, kê cho cái gối, đặt cho cái chăn, anh thu vào một góc ngủ. Sáng mai, anh nhìn tôi lại cười hề hề cảm ơn. Tôi đang trong những ngày nước rút cho báo cáo, chỉ kịp đưa anh đi mua sim điện thoại, đi thuê xe đạp. Tối về đã thấy anh kể vừa đi Versaille. Ăn trưa với nhau được một lần, uống café được một buổi thì anh lên đường sang Prague. Bắt tay tạm biệt, anh bảo “Mày nhớ sang Kyoto chơi nhé, hoặc gặp nhau ở Châu Phi đi”, làm tôi lại háo hức lên đường.

Cái háo hức y chang như khi ngồi xe bus từ Pamukkale tới Istanbul. Con trâu đất là tôi, đi 11 tiếng tới Pamukkale, chơi 6 tiếng, rồi lại ngồi xe bus 11 tiếng tới cố đô. Ra đi khi mặt trời lên đỉnh, nắng chói chang chiếu ánh nhũ trên những lớp muối khoáng. Anh Bù xù đang chơi hắt nước cùng tụi nhỏ thì bị tôi lôi đi. Lên xe mắt nhắm mở, mệt mỏi rã rời, nóng như thiêu đốt, xe vừa đi vừa dừng tới 12h đêm mới ghé Istanbul. Trên con đường quốc lộ vào thành phố, từng dòng xe hối hả chạy lướt qua nhau, chiếu đèn sáng loáng. Thành phố không bao giờ ngủ, sống động hơn cả tưởng tượng. Tôi vừa háo hức vừa sợ hãi khi bước xuống. Có nhiều điều mới mẻ đang chờ đợi trong dòng ánh sáng ấy, cũng có nhiều điều lo sợ. Khi lúc này đây, tôi đứng trơ chọi tại bến xe bus, cách thành phố tới 40ph đi xe, xung quanh không ai nói tiếng anh, và anh Bù xù đã bắt 1 chuyến xe khác để về nhà nghỉ. Tôi còn chưa biết chuyến xe nào sẽ vào trung tâm. Điện thoại tôi hết tiền, giờ đúng là cục gạch, không gọi tới, không gọi đi, không ai ở đây cho tôi mượn dùng tạm, họ cáu kỉnh khi phải di chuyển nửa đêm. Bắt bừa 1 chuyến xe vào thành phố, tôi đánh lô tô với cuộc đời. Trên chuyến xe, những người trẻ nghe nhạc, có quí bà đọc sách, vài người ngủ tôi ngồi nem nép “ Làm sao để về được nhà cô bạn Godze khi mà cô ấy không cho tôi địa chỉ”. 1h đêm tôi một mình ở quảng trường Taksim, nơi xe cảnh sát lượn vòng vòng không dứt.

6 thoughts on “Pamukkale và anh Bù xù

  1. Tớ chưa đi chơi đâu cả. Được đọc những bài viết thế này, có thể coi là một sự may mắn.

  2. ghen ty qua, noi chuyen thi bao la di hoc, ma doc thi chi toan thay la di choi thoi. Di hoc the nay thi chi cung muon dang ky di hoc suot doi luon em Nga a !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s