Cái gì sụp đổ?bầu trời sụp đổ?thật không?bầu trời nào?sụp ở đâu?tại sao sụp?

Ờ, chẳng có gì sụp cả, có chỉ có hệ thống rạp chiếu phim toàn thế giới đang sụp nát trước cái sôi sùng sục, nóng hừng hực của bộ phim mới nhất về điệp viên 007. Như mọi khi mọi người háo hức tới rạp để ngắm các Bond girls xinh đẹp ngất ngây cùng anh James cơ bắp, góc cạnh, men lì trong bộ veste Tom Ford. Tuyệt phẩm của Sam Mendes lần này cũng không làm mọi người thất vọng, ít nhất về 2 mục đích trên, ngoài ra còn được thêm cái khoái cảm đắm chìm trong giai điệu đẹp và những khuôn hình đầy chất nghệ. Bond chạy trong đêm, đằng sau tử địa bốc cháy, bóng người bé nhỏ lạc trong ma trận lửa khiến người xem thảng thốt, nghẹn thở, sợ hãi cũng như cảm giác khắc khoải khi chàng rơi từ từ vào lòng biển Marmara, giọng Adele vang lên da diết ¨Hãy để bầu trời sụp đổ, khi mọi thứ vỡ tan¨. Bàn tay thượng đế kéo chàng sâu vào lòng biển, tôi cũng chết chìm theo trong chậu Tưởng kí.

Ở Istanbul, cũng từng có những thứ sụp đổ, người ta gọi là sự sụp đổ của Constantinople. Constantinople được đế chế Byzantine kiến thiết khoảng năm 300 trước công nguyên, rồi bị chinh phục bởi Ottoman năm 1453, sau khi đế chế này đã ăn gọn phần quan trọng nhất của Thổ Nhĩ Kì – Anatolian. Đế chế Ottoman hùng mạnh rồi phải ra đi, khi nước Thổ thống nhất được dựng nên bởi Atartuk năm 1923. Đế chế sụp đổ, sự suy tàn của những Pasha ( các vị tướng), các dinh thự đổ nát, cuộc sống và xã hội náo động. Đó là khi Orhan Parmuk bắt đầu có nhận thức, để vẽ lại bức tranh thành phố của ông trong ¨Istanbul hồi ức một thành phố¨. Ngày đông, tuyết trắng, con người trong những tấm áo khoác đen đi lại uể oải như hồn ma, vật vờ trên đường phố, hơi thở lạnh buốt, khói xám, tàu đen, dòng nước trắng, Istanbul đen và trắng của một thời. Lúc đó, họ mở miệng nói về Istanbul là nói về Huzun, từ để lột tả thứ còn cao hơn cả nỗi buồn.

Khi nói về sự sụp đổ, người ta nghĩ về tàn tích, vài người khác nghĩ về cái mới manh nha. Khi buồn, người ta thường gặm nhấm quá khứ, vài người đi tìm những nhánh cỏ xanh mới mọc. Vào thời kì hỗn loạn, những đứa bé ở Istanbul hay được cha mẹ cho tới Bosphorus hóng gió, nhìn ngắm sự sinh sôi trên dòng nước. Với Orhan thì khi thành phố tàn lụi, tủi nhục, Bosphorus là hiện thân của sự hoan lạc. Bosphorus là eo biển nơi ngày xưa các Pasha thi nhau tới xây dựng dinh thự mùa hè. Những Yali màu sắc đó giờ còn vài chiếc, xen kẽ nhà dân, hoặc nằm cạnh khu trường quân sự, mà đi tàu ở vịnh Bosphorus đều lướt qua. Chuyến tàu chỉ 1 giờ dọc biển mà Gozde bảo tôi là mày phải đi, phải đi, để thấy đôi bờ lục địa. Sự đối mặt của 2 châu lục thể hiện rõ nhất trong sự tồn tại của 2 pháo đài ở nơi hẹp nhất của vịnh: Rumeli hisari ở châu âu và Anatolian hisari phía châu Á.

Rumeli được Sultan Memed II dưng nên ở vị trí quân sự chiến lược, nhằm kiểm soát sự thông thường giữa biển Đen và biển Marmara, để chặn sự trốn chạy của quân Byzantine, uy hiếp đội bạn phía Anatolian, và là bàn đạp để chiếm toàn bộ Costantinople. Pháo đài Rumeli rất kiên cố, với 3 tòa tháp lớn mang tên các Pasha, cùng những tòa bé, được trang bị súng hỏa tiễn khắp tường thành. Gozde bảo ¨Rumeli là nơi tao đến mỗi khi mệt mỏi chán chường,  kì lạ là nó luôn mang lại nguồn cảm hứng cho tao¨,vì thế mà bất chấp nắng nóng tôi phải dẫn xác đến đây. Lao lên cái xe bus bất kì từ Ortakoy, với niềm tin bất diệt xe nào cũng dẫn tới Rumeli, tôi cũng may mắn đến được tòa thành. Xây ở địa thế cao, giáp mặt với biển, nên khi leo đến ngọn tháp cao nhất của thành, thở hồng hộc nhưng thích thú khi gió thổi bay hết mồ hôi rịn gáy. Trời sáng, nắng chói lòa từng mảng biển, tàu lướt đi nhẹ nhàng, yên bình về trên tàn tích chiến tranh.

Chiều buông xuống là khi hò hẹn bắt đầu. Tôi quay đầu về lại Beşiktaş, chờ Gozde. Hai đứa đi dọc biển, qua Beşiktaş Dolmabahçe Palace, giờ đã là khách sạn nên chẳng được vào. Rồi đi bộ thêm lúc nữa dưới những hàng cây xanh, dưới những khu vườn rợp mát, xem tắc đường khói bụi thì cũng tới được Ortakoy. Ortakoy với các khu nhà màu sắc xanh đỏ tím vàng vui mắt, vốn là làng chài. Người ta bảo để thủy thủ đi xa nhận ra nhà mình mà họ mới sơn nhà vui nhộn như thế. Giờ Ortakoy là khu ăn uống, mua sắm vỉa hè, với các quầy hàng dựng san sát nhau, vị biển tanh tanh từ món hàu nhân cơm đen óng thơm mùi chanh vàng, xếp cạnh mực,cá, tôm chiên giòn ăn kém sốt ngọt. Waffle thơm kem sữa đầy nhóc hoa quả cạnh tranh với món khoai tây nghiền trộn, ngon tuyệt. Mỗi đứa làm một đĩa hàu rồi ra ghế đá ngồi uống bia. Khi Selva tới cùng bánh mì kẹp ruột già Kokorek thơm đượm xả thì tôi tự hứa sẽ phải phi tới Ortakoy vài lần nữa, hoặc tới Bebek. Bebek nghĩa là đứa trẻ theo tiếng thổ, là nơi tụ tập của thanh niên, nơi thưởng thức cuộc sống đêm ở Istanbul. Giữa những quán bar xập xình, các cô gái sành điệu của tôi chọn quán xịn nhất, đẹp nhất, long lanh nhất, để nhìn thấy toàn vịnh Bosphorus. Nhà cửa bên phía châu Á sáng đèn, trăng to tròn treo trên đỉnh bầu trời, biển gợn lên uống lấy mọi nguồn sáng vào sự u tối vĩnh hằng. Chúng tôi uống Mojito, uống Effes, ngả nghiêng trong gió hè với những chuyện nhảm về các chuyến đi. Trên taxi từ Bebek trở lại Nisantasi nhà của Gozde, cô ấy bỗng giật nảy lên ¨Phải rồi, phải rồi, mày phải đi xem Nisantasi nữa¨. Gozde vẫn hay điên điên thế.

Nisantasi thì có gì?sau này đọc lại sách của Orhan thì hóa ra Nisantasi chẳng phải trò đùa, đó mới là sự bắt đầu lại của thành phố. Khi Ottoman tan rã, cuộc sống theo chuyến tram xình xịch thoát khỏi vùng châu âu già cỗi chạy qua cầu Galata rồi đậu lại ở Nisantasi. Nisantasi nghĩa là bia đá, bởi những các Sultan cho dựng các bia đá ở phía đồi ở đây làm nơi săn bắn. Sau này khi thích Tây phương hơn, các Sultan chuyển cả cung điện từ Topkapi tới Bekistas.  Ở Nisantasi vẫn còn nhiều ngôi nhà cổ xưa, lẫn trong nhịp sống mới, nơi các cửa hàng như Louis Vuiton mọc lên khắp nơi, có lẽ giống như sự chuyển hướng của Hà nội lui về Cầu Giấy hay khu công nghiệp Hòa Lạc. Tôi long nhong nửa ngày ở Nisantasi thấy không thấy gì thú vị lắm ngoài những hàng bánh vòng Kebek. Tôi ra siêu thị, vác 2 lít nước khoáng về, để lại lời nhắn cho các cô gái ” Này, cuối cùng tao cũng nhớ mua nước cho chúng mày. Cảm ơn nhiều nhé, tao sẽ nhớ mày, cô em gái sexy bitch và con mèo ngốc ngếch lắm đấy. Nhớ chơi với nó nhiều vì bây giờ nó đang nghịch chân tao, có vẻ thiếu thốn tình cảm”. Rồi tôi kéo cái valy đỏ đi, hòa vào dòng người Nisantasi, gọi một chiếc taxi ” Đưa tôi tới Taksim”.

Sự kết thúc nên ở chính nơi bắt đầu.

One thought on “Bầu trời sụp đổ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s