Mẹ, cô Hương, cô Đào, cô Lan ăn liên hoan lớp 9

Khi bé biết yêu kính thầy cô, sau này mới thành người tốt.

Một người mẹ tốt, một gia đình tốt. Một người thầy tốt, một thế hệ tốt. Thế nên mình tốt hơn cứ làm con nít, cứ làm sinh viên, biết yêu quí tôn trọng thầy cô thế là được.

Ông, ông là người thầy đầu tiên của mình. Khi bố mẹ bất lực với đứa ngốc, thì ông phải cáng đáng đứa cháu ham chơi.  Ông dạy sao mà giỏi, 5 tuổi mình đã đọc thông viết thạo, nên bị ép chín cho tới trường luôn. Ông dạy mình hết năm lớp 1 thì ông mệt vì tối nào ông cũng thức cùng mình làm bài tập chương trình cải cách. Ông thấy mình vất vả với đống bài vở, đã tới cáu với cô giáo. Cô Lan sau đó giận mình lắm, nói lại với mẹ bảo ông thôi không tới đón mình, hoặc không cho mình đi học thêm cô nữa. Mẹ sợ mình không theo kịp bạn nên bắt ông ở nhà, ông vẫn vui vẻ. Mình nhớ hồi đó cặp mình nặng đầy sách vở, hộp bút đầy thước bút tới nỗi làm rơi vào chân ông mà ngón cái thâm đen vài tháng. Mình cứ nghĩ mãi về cái ngón chân thâm ấy mà thương ông vô cùng. Khi mình đòi thi Bách Khoa, ông thuyết phục bố mẹ ¨Nó là con gái mà có quyết tâm lắm, cứ để nó làm¨. Ngày mình được tin có học bổng du học, ông bị lẫn không nhớ gì, chỉ vỗ vai mình ¨Giỏi lắm, giỏi lắm¨. Khi nghĩ về ông, chỉ nghĩ tới cái ước mơ giáo viên, ông dành cho mình.

Hình như khi học lớp 4, học cô Hoa, cô Hạnh, mình cũng từng có ước mơ ấy. Cô Hoa có miệng rộng, cười tươi má lúm đồng tiền, trên miệng có cái nốt ruồi rất duyên. Cô người nhỏ thó mà tóc dài tới lưng, giọng sang sảng, mắt thông minh. Hồi học cô thì cô trẻ lắm, chắc chỉ tầm 23,24 tuổi, còn trẻ hơn mình bây giờ, vậy mà cô 1 chồng 1 con. Trước nhà cô có dàn hoa leo, mỗi lần đi học, lại bẻ hoa bìm bỉm kết thành hình công chúa. Cô Hoa trẻ xinh mà dạy lại hay, học sinh yêu, phụ huynh quí. Mình thích được như cô nhất là khi cô giảng bài diện tích hình vuông. Đại loại nhà ông A có một khoảng vườn hình vuông rộng mỗi cạnh 20m, ở góc vườn ông đào 1 cái ao cá hình vuông mỗi cạnh  5m. Hỏi mảnh vườn còn lại diện tích bằng bao nhiêu. Nếu ông trồng cam dọc vườn, mỗi cây cách nhau 1 m thì hỏi trồng được bao nhiêu cây ?Nếu ông muốn chia mảnh đất còn lại thành 3 phần bằng nhau cho 3 người con, thì phải chia như thế nào ? Ôi bài toán gì khó thế, học mãi thành thích, lại thích được dạy học như cô.

Lên lớp 5 học thầy Châu, cô Bồng. Cô Bồng tóc xu mì, má bánh đúc, người tròn xoe, giống hệt mẹ của nhóc Maruko. Cô có giọng nói lanh lảnh, mình không nhớ cô lắm, chỉ biết mình ghét đi học thêm nhà cô, vì nhà cô có cây bòng bòng nhiều sâu róm, mình đi học về bị ngứa toàn thân. Thầy Châu thì mái tóc bạc phơ, người thấp đậm mà oai phong. Thầy có 3 đứa con gái, vì đẻ đứa thứ 3 mà bị giáng xuống dạy lớp mình. Khi ấy lớp mang tiếng lớp chọn thành phố mà 72 bạn, chắc thầy khó nhớ hết tên, nhưng hình như thầy có nhớ mình, vì có thấy ảnh chụp riêng với thầy hồi ấy. Thầy Châu dạy học rất hay, thầy dạy bài toán Di rich lê, thầy dạy bài toán chia tam giác làm mình lại thích làm thầy giáo giống thầy.

Sau này lên cấp hai học thầy Hoàng lại thích tiếp. Thầy Hoàng là phó hiệu trưởng, tóc muối tiêu, cao như cây sào, răng hơi hô và cận thị bẩm sinh. Thầy Hoàng chỉ có 2 anh con trai, anh cả học Bách Khoa nghe nói chữa được sự cố Y2K rất ngầu. Anh hai học kiến trúc, anh hay đeo kính chỉ có một mắt, bọn mình vẫn cười thầm chuyện đeo kính làm chòe của anh. Thầy không có con gái nên rất quí tụi 8 đứa mình. Thầy chiều như con, suốt ngày cho tiền ăn bò khô, ăn chè. Đến nhà thầy học đúng giờ chiếu tập cuối phim Hoa cúc vàng, cũng mè nheo thầy cho nghỉ để xem. Thầy liền bật tivi lên cho cả lũ coi tới khi bố mẹ tới đón, phim chưa hết cũng cố xem xong, rồi ra bảo ¨nay con học hăng say quá¨. Thầy Hoàng từng tin tưởng sẽ cho mình thành một Nguyễn Thị Bình thứ 2 bằng cách cho mình làm lớp trưởng. Dự đoán này của thầy là sai, cũng như quyết định bắt đứa vô dụng như mình làm lãnh đạo là sai hoàn toàn thì thầy vẫn được ghi nhận là người đưa tình yêu toán học tới cho đứa ngốc.

Và thầy Long là người làm mình gắn bó với nó lâu dài. Thầy Long người nhỏ xíu, khí chất thông minh, thân pháp nhanh nhẹn tựa chim én Thầy thích làm thơ và kể chuyện cười. Ai học cũng yêu quí thầy vô cùng. Thầy từng bảo với mẹ rằng mình có cái thông minh riêng, từ đó mẹ mới tin cho mình đi học đội tuyển. Khi đi thi tỉnh, mình có số báo danh 256, thầy Long bảo 256 là 16 mũ 2, thế nào em cũng được 16 điểm. Mình được 16 điểm thật, được giải nhì. Mình nghĩ 1 phần mình đạt được là nhờ niềm tin của thầy. Mình chưa bao giờ là học sinh cưng của thầy hay ai cả, nhưng thầy làm mình học đầy hứng khởi và tình yêu toán học luôn tươi mới.

Lên cấp 3, tình yêu và sự hứng khởi ấy biến mất hoàn toàn. Mình chỉ thấy áp lực với việc học toán và mất cả hạnh phúc khi giải được bài. Tới khi thầy Hà trả bài kiểm tra, cho mình con 10 duy nhất. Đó là điểm 10 quí giá nhất vì thầy chỉ cho 10 cho ai có phương pháp giải hay và tối ưu. Mình nhớ chuyện đó cả đời, dù học với thầy mình học kém vô cùng.

Bao nhiêu người thầy cô đã đi qua cuộc đời mình nhỉ ? nhiều quá, ai cũng có kỉ niệm nào đó khó quên. Như cô Lịch dạy văn, người duy nhất khen mình viết được. Khi cô mất, mình đã buồn rất nhiều, nghĩ mai này ai sẽ đọc văn mình nữa. Cô Lịch là bạn thân nhất của mẹ, bố vẫn bảo là 2 chị em gái cùng cha khác bố. Cô Lịch có khí chất nho nhã, lịch sự, nhưng khó tính, làm cô thì sợ mà làm bạn mẹ thì vui. Giống mẹ, mẹ làm mẹ thì vui, làm cô thì sợ. Ngày lớp 6, mẹ dạy mình, mình còn non trẻ, cứ giơ tay đòi phát biểu bài, mẹ ngượng không dám gọi. Về nhà mình trách móc sao mẹ không gọi con. Mẹ ngượng lắm cũng phải gọi mình 1 lần, cả lớp cười rần rần, còn mình thấy thật oách.  Từ đó mẹ không dám vào lớp mình nữa. Lớp 9 không hiểu sao mẹ lại quay lại dạy vài bữa. Lúc này cả lớp và mình đã thôi trò giơ tay phát biểu, chỉ nằm ì như khúc gỗ. Đến khi kiểm tra, mình nhòm bài bạn bên cạnh, bạn bên cạnh mở sách, mẹ thấy, phải lờ cho cả lớp copy bài trắng trợn.

Năm nay hỏi mẹ, mẹ nhận được nhiều hoa không ?mẹ bảo không, 7 năm nay dạy ở trường Hà Tây chẳng còn hoa nữa. Mẹ dạy Sinh nên không ai quan tâm. Thấy tội mẹ ghê, đi dạy hơn 25 năm rồi mà tới ngày chẳng hoa chẳng quà. Sáng mẹ dậy từ 5 giờ, kể cả mưa gió, trưa lại chen lên cái xe bus chật chội, để đi dạy tụi học sinh chẳng ngoan ngoãn gì. Bố mình cũng đánh đông dẹp bắc khản cổ, có đợt bị mất tiếng. Làm giáo viên, phải có cái tâm, phải yêu nghề, phải chịu khó, làm giáo viên phải vĩ đại lắm. Trên mộ tổ nhà mình có cái nghiên mực, con cháu cả nhà theo nghề giáo. Mình đôi lúc cũng muốn làm giáo viên, nhất là giáo viên toán lớp 5, để có thể lắng nghe và yêu thương những người khác, nhưng cứ nghĩ 25 năm của bố mẹ lại thấy sao khổ thế.

One thought on “Người thầy

  1. Tên của mẹ Nga có phải tên 1 loại hoa nào ko 😀
    Bài viết làm tớ nhớ lại từng năm 1 trong thời học sinh của tớ. Cảm ơn Nga 😛

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s