IMG_6725

Có người nghĩ màu sắc là thứ tuyệt vời nhất trên thế giới, có người lại nghĩ âm thanh mới làm nên điều huyền diệu. Người ta sinh ra có 6 giác quan để cảm nhận thế giới một cách ngọt ngào và hoàn hảo nhất. Thị giác, vị giác, thính giác, xúc giác, cảm giác, vậy nói trắng ra cái miệng chỉ ăn.

Ngày xưa, tôi thấy bố ngồi chăm chú xem 1 bộ phim Trung Quốc, hình như có anh chàng láu cá Bạch Cảnh Kì trong  Danh gia vọng tộc đóng, hoặc ai khác mà tôi chỉ nhớ mờ mờ. Bộ phim tên là  ” Không còn gì để nói”, bộ phim nói về một ông quan chức, bị đưa ra vành móng ngựa vì tội tham quan. Họ bảo ” mày bào chữa đi?”, ông ta liền đi lần về dấu vết thời gian. Bà vợ, cô con gái, cô bồ, bạn bè, mỗi người xuất hiện trong những phân cảnh khác nhau, họ nói với ông ta, họ nói về ông ta. Mỗi người một câu chuyện, họ nói thay lời nhân vật chính xây dựng nên chân dung, cuộc đời người đàn ông. Cả bộ phim chỉ có những ý nghĩ của ông ta vang lên trong đầu, câu đầu tiên ông ta thốt lên là trước tòa “Tôi, không còn gì để nói”. Phim kết thúc, bố tôi tấm tắc khen, tôi thấy thật nặng nề. Sau này Việt Nam cũng có phim y chang, cũng “Không còn gì để nói”, tình tiết cũng vậy.

Dạo này ở Hà Nội đang ồn ã, ầm ĩ với trào lưu phim câm “Silent night” của Thổ Nhĩ Kì, “Song of Silence” của Trung Quốc, rồi “Silence” của Hàn Quốc. Bộ phim nào cũng đặc màu khói, tối tắm, yên ắng, ám ảnh, nặng như chì. Người xem toàn bị cái yên lặng làm cho sợ hãi, cho mệt mỏi, muốn vỡ tung lồng ngực mà hét lên “Tôi biết nói”. Gía trị của sự im lặng là làm con người nhận ra những sự thật đằng sau, nhận ra những góc tối, những ẩn ý mà lời nói chưa chắc diễn đạt được. Trên tất thảy, im lặng làm người ta sợ sệt. Chẳng có những rung động âm, nhưng im lặng với bàn tay nhẹ mềm chạm tới những mảng tối con người cố che giấu, những vết sẹo cuộc đời, hoặc đơn thuần chỉ là những thói xấu. Lũ trẻ không sợ đòn roi, mà nó sợ khi mẹ ngồi im lặng, không nói gì. Khi con người im lặng với nhau, cuộc đấu trí căng như dây đàn, mảnh như tơ nhện, chỉ khẽ có một âm thanh hơi mạnh là đứt sợi tình.

Khi bố tôi giận, ông thường chẳng nói câu nào, cả nhà bị sự yên ắng làm cho chật chội, ai cũng và nhanh bát cơm rồi tìm mọi cách chạy trốn. Đứa nghe nhạc, đứa xem phim, chỉ mong sao phát tan khối băng vô hình. Khi bạn tôi sống một mình, nó bật nhạc thật to, xem ti vi thật lớn để nghĩ rằng còn có ai đó bên mình. Đầu óc tôi thường căng phồng lên nghĩ xem làm sao phá tan mọi sự tĩnh lặng trong đám đông. Khi đi cùng bạn bè cố gắng nhí nhố hoạt ngôn vì sợ bị chìm vào sự yên lặng ngượng ngùng. Thế là nói nói nói, nói nhiều quá, tới ngày cái cổ họng đình công.

Mấy hôm nay tôi bị ốm. 4 ngày rồi không nói được từ nào. Em trai bảo “tự nhiên thật ngoan ngoãn dễ thương, cứ thế này thì có người yêu lâu rồi”. Mấy anh bạn nhìn thấy đều bảo “chưa bao giờ thấy nó dễ thương thế này”. Thế mới nhận ra cái tính lanh chanh, hay bắt bẻ của mình lại là sự khó chịu cho người khác. Cứ những lúc thế này mới biết lâu nay mình chỉ nói cho mình, chứ chưa nói vì người khác. Mình nghĩ nói thế là hay, là giỏi, là vui, hóa ra không phải. Lưỡi là thứ không xương mà có khả năng sát thương cao nhất. Vẫn biết thế nhưng tính hiếu chiến vốn có, khó mà bỏ, khó mà ngồi nghe một điều không đúng lại không phản kháng lại. Như là cái bệnh thâm căn, thành phản ứng tức thời lúc nào không hay. Khi được nói, nghe điều không phải, nói lại liền, nếu không nói chỉ vì không thích bạn đối tác hoặc chả thèm, cái nét mặt lúc đó khó coi, đầy chịu đựng. Bây giờ, không nói được lại hay, khi bạn nói, mình chấp nhận với sự hiền hòa cao nhất.

Lợi thế của tuổi trẻ là khiêm tốn, biết lắng nghe và xấu hổ. Phải tận dụng tối đa.

Không được nói có vài ngày, tôi thấy mọi người yêu quí hơn. Họ thấy mình không nói được đều thương, đều cười, xoa đầu ngoan. Tuyệt vời là tôi nhận ra thường ngày mình thật sự kinh khủng chừng nào. Em trai bảo “Nghĩ cảnh chị chỉ trỏ, zô zô trong bàn tiệc mà gớm”. Đánh mất chính mình chưa phải đã dở, đánh mất giọng nói chưa phải là điều đáng sợ. Điều đáng sợ là mẹ vừa gọi điện thoại hỏi xem đỡ chưa, gắng với mẹ được đúng 3 từ ” vâng, con khỏe” rồi thều thào cụp máy, nhắn tin lại. Mẹ chắc không nghi ngờ gì. Nghĩ thật đau lòng biết bao nếu gọi điện cho 1 đứa con mà nó chỉ nói với mình 3 từ, hoặc tệ hơn là nó không thể nói với mình, tệ nhất lại là nó không có gì để nói.

Người ta tận thưởng sự yên ắng của trời đất, nghe gió thổi, lá bay, ngắm dòng sông trong sự an nhiên rất mới, còn tôi, tôi tận hưởng sự im lặng của mình.

“Tôi đang lắng nghe,

tôi đang lắng nghe

Im lặng đời mình” -TCS

Chiều nay đi khám bác sĩ, hy vọng họ có loại thuốc, nói đúng nơi, câm đúng lúc. Thế thì tuyệt nhỉ?

4 thoughts on “Tận hưởng sự câm lặng

  1. Haha, loi the cua tuoi tre la khiem ton :)).va biet xau ho a’. minh chua qua tuoi tre hay sao ma khong cam nhan duoc roi, mac du sap toi tuoi bam :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s