193181_10150114007507358_739742357_6651454_3877085_o

Khi đi tới một nơi mới, ở vài ba ngày, thuộc vài ba ngóc ngách trung tâm là có thể tự đắc ¨Mình thuộc nó trong lòng bàn tay¨, cơ mà lòng bàn tay rộng lắm. Ngộ Không bay cả ngày mây, tới tè ở cột thiên đình đánh dấu, tưởng thoát rồi hóa ra vẫn là ngón tay Phật. Thật khó thể nói ¨yên tâm đi, đã giữ chặt trong lòng bàn tay¨. Mênh mông quá, chẳng thể nào chặt nổi, chỉ lơ là, nó lọt kẽ tay rồi. Ở Torino tới 1 năm, ngày ngày chạy tram, chạy bus qua lại đường ngang ngõ dọc, sau 1 năm trở về lại tưởng mình ở nơi lạ. Lạ lắm, đau lòng mà không khóc nổi vì Giang bảo ” Nga à, không khóc ở Torino”. Thế mới biết một vùng đất chỉ thân thuộc khi có người thân thuộc ở đó. Đất là người, người là đất.

Về Torino vào ngày mưa. Không hiểu sao trời lại cứ thích làm mưa cho lòng nó sụt sùi. Bước ra khỏi cửa tàu nhận ra ngay gương mặt quen thuộc của Trọng. Bạn mình 1 năm rồi vẫn thế, vẫn ông già Kốt ta vít, vẫn bác học, mồm miệng tép nhảy dễ thương. Trọng đón tôi xong mà như lả đi vì không kịp ăn trưa. Thấy bạn xanh hốc hác, tôi cũng chẳng tha, bắt phải đưa về lại Polito, ngồi cheo leo nhâm nhi một ly Moccachino số 17,  cho Trọng 1 ly decafein Cappuchino số 29 phải không?Đã thật, đứng từ tầng hai, nhìn qua cửa kính thấy lũ học sinh lao nhao dưới đường  giữa những tàng cây úa lá. Nếu đang là giờ trưa thì nhất định túm tụm với Hằng, Kim, Huy, Hà, Cường, Nghĩa vào Mensa làm đĩa risotto mới về. Nhưng quá 4h chiều rồi, hai đứa bắt bus vào quán Wok ăn mì mà đi mãi cứ lạc đường. Không hiểu sao cứ ngỡ là trung tâm Torino mình đã đi mòn dép, thế mà lần này loạn mòng mòng trong những toà nhà cũ kĩ, ám khói. Thở dài ” Trời ạ, Torino xấu xí, cũ kĩ nhỉ”, thật là lúc đó mới nhận ra cái xấu xí cố hữu của nó.

16545_204140562507_713147507_2934327_331983_n16838_250089622507_713147507_3140404_900443_n16838_256705437507_713147507_3163908_4921687_n

San Carlo, Mole, và khu trung cổ

Ngày xưa cứ nghĩ về Torino lại thấy nắng vàng ươm trên Piazza San Carlo, âm nhạc bao bọc lấy cặp nhà thờ San Cristina và San Carlo kiêu hãnh, ngọt ngào dòng nước chảy róc rách từ tượng thần Po và thần Dora. Rồi lại thấy tram 16 xình xịch trên Via Po đâm về phía sông. Lại thấy các anh nhạc sĩ đường phố hát Unchained Melody thật ngọt ngào dọc Via Roma. Tôi ngồi uống bia trên Grand Madre, nhìn mặt trời lặn qua nóc tháp Mole hoặc hoàng hôn kéo sợi trên đỉnh Capuchini. Có tiếng con tàu nhỏ ì ạch kéo người lên Superga, một trong những ngọn núi thần ở đây, nơi có nhà thờ đức mẹ, và mộ của những cầu thủ Torino đã chết trong vụ đâm máy bay. Tôi nhớ những phiến đá xanh bóng, cứ loang loáng trong trời chiều, hay những ngày mưa ở Piazza Statuto. Trọng từng kể vua Vitorio Emanuelle III bắt phải giữ nguyên những phiến đá này để được nghe tiếng guốc ngựa khua dòn. Tôi mang trong lòng hình ảnh Torino ngày bông tuyết đầu mùa đúng giao thừa, mọi người nắm tay nhau đi về trong giá lạnh. Chiều hè nắng cháy, hoa nở vàng rực, hoa tím thơm hương, bãi cỏ xanh mướt,  chúng tôi nằm dài trên công viên cao tít, cao hơn cả Villa Regina nữa, nói vài chuyện bâng qươ dưới bóng cây. Tiếng tram 10 vẫn đều đều như phát ra từ hộp nhạc, trên con đường rợp bóng cây tới Polito. Ai có thể trả lại cho tôi hết những cái đẹp mịn màng, trong sáng ấy. Nó đi đâu, về đâu rồi?Để bây giờ Torino hiện lên trần trụi, xám xịt.

DSC_022416838_256705412507_713147507_3163907_1120999_n

Piazza Statuto và cổng vào castello Reale

Tôi với Trọng cũng đi về phía Castello, tôi còn đạp chân trên con bò khảm sáng cầu chút may mắn. Chúng tôi lại ăn kem sữa chua ngon miễn bàn. Gelato ở Ý vẫn nhất quả đất. Rồi hai ra hóng nắng giữa bầy trẻ con xem múa rối trước lâu đài Reale. Đã bảo lần tôi ngồi ở đây, giữa Reale và Maggeritta đợi mọi người, lần này lại thấy mơi mới. Tôi ngồi than phiền nhiều tới nỗi nếu không phải là Trọng thì bỏ đi lâu rồi. Trọng bảo ” Sao Nga đi về, sau 1 năm không gì thay đổi, vẫn  ánh mắt mông lung”. Một năm rồi mà chưa xác định được mình muốn gì, làm gì, thích gì. Trọng bảo ” Sao trên đời có người không biết mình thích gì được nhỉ?”, tôi cười chỉ vào mình, ví dụ trực quan đây. Làm sao trên đời lại có người luôn biết mình thích gì, cần làm gì, nên làm gì như Trọng vậy?

SONY DSCSONY DSC

Piazza Vittorio Veneto và Grand Madre

Chiều đã về rồi, kéo theo cơn gió lạnh buốt. Tôi vẫn cố lết ra sông Po mà sao nước đục ngầu đến thế. Những tàng hoa trắng hồng bị gỡ đi rồi. Tram 13 vàng rực chạy rề rề qua Piazza Vittorio Veneto. Quanh Morati vẫn khai khẳm và đầy grafiti như thế. Tôi tiêng tiếc, lá chưa vàng rực phía bên kia sông nhỉ?mùa thu trốn đâu mất rồi. Gió như thổi bay cả thân hình gầy gò của Trọng khiến bọn tôi phải trở về. Lần này về, tôi ở ké nhà của Hòa. Hòa là bạn thân đại học của tôi, giờ ít nói chuyện. Tối về, phát hiện ra bạn rất tỉ mẩn, cẩn thận, nấu ăn đúng cách, như 1 ông già thì bất chợt phát hiện ra chẳng biết gì về bạn. Nhà Hòa trước có 4 anh chàng Bách Khoa từ HCM, ĐN, HN. Từ cái ổ dịch đó, có chàng đi Na uy, chàng đi Úc, chàng ở Mĩ, giờ Hòa về Việt Nam nữa là chuẩn bốn châu. Tôi ít khi lui tới đó vì vùng Induto này xa quá, đi mất cả tiếng mà các bạn cũng chẳng bao giờ mời tới chơi.  Tôi chỉ hay ra vào cái hang ổ của Ly, của Giang, của Huyền ở Olympico Village. Trời mưa, tôi với bạn từng chạy vội qua cây cầu đỏ Ligotto, niềm tự hào của Turin. Lãng mạn thật đấy, không hiểu bạn còn nhớ không?

12636_168108807507_713147507_2708896_4369846_n59525_433571067507_713147507_4855989_3471331_n

16838_256705472507_713147507_3163909_2482609_n20638_215062632507_713147507_2971324_2602051_n

Tối nay tôi về nhà Hòa, vì Thu mới xuống đó ở ké. Thu là bạn đại học, là người làm cả lũ con trai lớp tôi điếu đổ, còn tôi liêu xiêu vì phải giúp chúng. Ngày đó hay nghe chuyện đồn về Thu, sau chơi với Thu mới thấy bạn đơn giản, dễ thương, chân thành. Thu chỉ hay cãi nhau với Hà. Hà thì là cả một câu chuyện. Hai đứa còn từng ấp ủ project ” Torino, học, yêu và sống”, Hà chụp ảnh, tôi viết. Dự án chưa bao giờ bắt đầu. Bây giờ gặp lại, Hà vẫn vui, Hà bị chọc hay phụng phịu ” Xưa mình cưa Nga không được?giờ nói sao cũng đành chịu”. Gặp lại Hà, Hà bế lên xoay 1 vòng, sợ quá không ngờ nó khỏe thế. Hà trách ” Sao bảo về dự mình tốt nghiệp?” , ” Thì đây”, “về muộn quá, tốt nghiệp từ trưa mà”, tôi cười ngập ngùng ” cũng là về mà”. Hà vẫn thế, nói được vài câu tử tế, rồi quay ra chọc tiết nhau liền. Giờ có thêm nhiều người mới làm tôi bị khó xử, không biết phải cư xử thế nào cho hợp lí, chỉ sợ họ không thích mình. Thế rồi mọi việc vẫn êm xuôi cả.

Ngày hôm sau  đã đường hoàng cùng Thu dẫn ma mới vào trung tâm. Vui nhất là gặp lại Giang, vẫn nhí nhảnh, vô tư như mọi khi. Hẹn hò gặp nhau ở Torino nên Giang đi từ Rome lên, tôi Paris sang, em Hiền từ Pontedera về. Cả lũ lại đi dọc Via Roma, nơi mệnh danh là đường mua sắm có vòm che dài nhất Ý. Lại cùng nhau ăn 1 cái pizza kebab với kem Grom, y như lần đầu gặp nhau ở trước trường các bạn. Có Ly và Huyền nữa thì tuyệt, có thể cùng nhau đi uống Aperativo như sinh nhật em Hạnh năm ngoái. Aperativo là đặc trưng rất Ý, giống Happy hour ở các nước khác, với 10e bạn có 1 cốc bia hoặc cocktail và ăn thoải mái từ bàn buffet. Aperativo vừa như bữa uống, vừa như bữa ăn tối. Cả lũ cả mới lẫn cũ tới 20 đứa chui rúc vào một quán bar lạ hoắc lạ hươ ở Via Dante, tới tìm đường mà tụi tôi còn cần GPS. Chỉ ước có thêm thời gian để làm ly bia ở Shamrock inn, nhưng kết thúc bằng một que pistachio con yogurt cũng tuyệt hảo rồi. Tôi quay sang em Hiền ” Sau nhanh quá em ơi?12 đêm, trời mưa bão, tại quán Grom cách đây 2 năm, mình cũng ăn như thế”. Nếu Ly ở đây sẽ mua cho Ly Nocchiola con pistachio, Ly nhỉ?

193863_10150167484135941_543065940_8770726_895440_o (1)DSC_0122191387_10150167479670941_543065940_8770670_2526986_o (1)

Superga, Villa Regina và bên trong bảo tàng điện ảnh thú vị nhất Mole Atoliana

Sáng chủ nhật, trời còn tối om, giun dế và con người còn ngủ, chúng tôi lục đục lên đường đi Grand Paradiso Parco. Cả lũ đi co ro qua Duomo, qua khu mediaeval, qua bên kia sông mới bắt được bus. Bus chạy về vùng làng quê, tôi hoàn toàn không có ý niệm gì về vùng này. ” Có thật mình từng ở Torino không nhỉ?”. Đến khi trở về, xe đi qua khu làm Permesso thì tôi mới ngửi thấy mùi thân thuộc. Chỉ cần rẽ vào kia, đi một chút nữa, một chút nữa là tới nhà tôi rồi, Sponda Verde ấy, với ông lão canh cửa thật dễ thương. Tôi nhớ cảm giác lần đầu tới, ông hỏi han, dẫn lên phòng, tôi gặp Gozde trong thang máy, thấy khó chịu với sự bảnh chọe của cô nàng. Camila thì đang ngủ khì, thật thân thiện dễ thương. Tôi bước ra ban công, tháng 10 gì mà ngột ngạt, mặc có cái áo sơ mi mà toát hết cả mồ hôi. Đợt này cũng tháng 10 mà đã hơi lạnh rồi đấy. Tôi thấy nghẹn thở, thấy xấu hổ như mình là kẻ chạy trốn, vì không hề bước qua Sponda Verde một lần nào. Tôi muốn lắm, muốn bắt chiếc 52 từ chợ Palazzo để về nhà.

Tôi như muốn hét lên, muốn khóc, khi nhớ lại cảnh đứng chờ bus số 10 ở chân nhà. Trời đong tối đầy mắt, nỗi buồn của đứa trẻ đợi mẹ, của đứa trẻ không nhà, của người không biết bao giờ bus tới, không biết làm sao để với tới thế giới ngoài kia. Tôi vẫn đau nhói tim mỗi lần nghĩ lại cảnh đấy. Sao không khóc nổi nhỉ?Chắc vì mùi hôi hám nồng nặc từ chợ trời Palazzo đẩy lùi hết cảm xúc. Tôi thèm một gói cherry thơm mát, ngọt lịm như mua từ mùa hè năm ngoái. Tôi muốn chui vào cái chợ cá tanh tưởi kia, cùng em Hằng lựa con cá chép, về nấu canh cho Hà , rán cá cho Nghĩa. Rồi chúng tôi làm bắp cải cuộn thịt vì Trọng muốn ăn. Có món cơm tấm Hà thèm và bún thịt nướng Huy thích thì vẫn chưa có dịp. Huy có được ăn ngon hay không cũng chỉ tủm tỉm cười, rất kiệm lời mà dễ thương. Hằng thì ăn gì là reo ngay, nấu ngon, thích làm bánh nướng socola, Ly làm caramel, Giang cứ làm bánh táo, còn tôi thích làm bánh qui choco-nut. Nhớ lần cho Hà mấy miếng bánh qui đầu tay mà bạn xúc động lắm, em Cường bảo vậy. Về Torino thiếu nó thấy cũng hụt hẫng nhiều phần.

Ngày cuối ở Torino, tôi phải dậy từ 6h sáng. Khi tỉnh dậy, mọi người đều đang ngủ. Thu ngóc đầu lên nói vài điều, Hòa tỉnh dậy tiễn ra cửa. Tôi kéo valy đi một mình trong trời đêm, thấy tủi thân. Đã nghĩ, bạn sẽ đưa mình ra bến tàu, hoặc ít nhất ra bến bus. Chưa bao giờ tự đi, nhưng may mà tôi không bắt nhầm xe. Tôi tới Porta Nouva sớm cả tiếng, kịp vào một hàng bánh mì, mua bánh mì que phủ vừng đúng đặc sản Torino. Tôi tới bên cột xe đạp, tính mượn một con đi trong trời mưa lãng đãng mà không thành. Tôi thèm đạp tới Statuto để xem lại những viên đá xếp vòng tròn trên đường, mà tôi từng khoe bạn là giống Montmatre. Thực ra chẳng giống gì, nó đẹp hơn cả ở Montmatre ấy. Loay hoay một hồi không được, đợi mãi không có con tram nào ra Porta Susa, tôi đành bắt metro. Metro Torino mới kính cong, thơm lừng, khi tôi sang mới đưa vào sử dụng, metro chỉ có 1 đường nhanh lẹ. Chỉ 3 phút sau tôi đã ở Porta Susa, vẫn còn nửa tiếng nữa tàu mới về Paris. Tàu lại trễ thêm 30 phút nữa. Tàu nghĩ tôi luyến tiếc Torino sao?

Không, tôi chỉ muốn trốn chạy thật nhanh, thật nhanh. Torino cho tôi nhiều nụ cười, nhiều nước mắt. Như mỗi lần tiễn em trai ra bến Eurolines lại về nhà khóc như bị mất cắp, khóc nức nở, đứng lên ngồi xuống, như thể mất điều gì to lớn lắm, dù biết chỉ vài tháng nữa lại gặp nhau. Có người bảo ” Bao giờ, cậu khóc được như thế cho người khác, thì là cậu biết yêu”. Tôi cũng có lưu luyến vài người bạn ở bến tàu, có người kịp nói chia tay, người không. Lần này tôi tới sớm mà sao không có ai để có thể nói tạm biệt rõ ràng.

À thì là có đấy, một người như trong truyện, một người có thể tôi tưởng tượng ra, một người mà làm tôi càng muốn trốn tránh khỏi thành phố này. Những cảm xúc khác nhau ào tới, níu giữ, buông tay, yêu thành phố này hay ghét bỏ nó. Tàu sẽ về Pháp trong 5 tiếng nữa. Chỉ 5 tiếng thôi, nhưng tôi không muốn quay lại Torino lần nữa. Torino kì lạ lắm, nó đâu còn là nhà, không thể trở về nữa rồi.

4 thoughts on “Không trở lại Torino

  1. Buồn ghê chưa, ko biết khi nào khoảng trống trong em sẽ có người đục vỡ. Chị chúc em năm tới sẽ có nhiều đổi thay…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s