life-of-pi02

Muốn biết rõ nó thế nào, thì hãy đến blog của cụ Alain.

Hơi thở của quỷ, nó là gì? đó là một loai thuốc ma túy, ma dược gây chứng ảo giác, tên Scopolamine. Ma dược này không màu không mùi không vị, gây ra ” những giấc  mơ kì lạ”. Người hít phải có thể dâng toàn bộ tài sản và cả bản thân cho kẻ gây hại. Họ hoàn toàn không biết mình đã làm gì kể cả khi thuốc hết tác dụng. Thật là thần kì. Chuyện thần kì hơn nữa là từ Colombia nó đã có mặt ở Việt Nam.

Tôi tự nhiên nhớ lại, cách đây 8 năm, có lẽ thế. Khi ấy tôi học năm nhất, chưa đủ tuổi đi xe máy, nên phải lọc cọc đạp xe tới trường. Một ngày trời xui đất khiến thế nào đấy, tôi ghé vào nhà sách mới cứng trên đường Xuân Thủy. Trong khi đang lúi húi chọn sách tiếng anh thì có một chị ra làm quen. Chị hỏi ” em học chuyên toán sư phạm đúng không?”, “vâng chị” nghĩ lại mới thấy tự nhiên hôm đó giở chứng mặc đồng phục cấp 3 nên mới bị tóm gáy thế. Sau đó chị nói chuyện trường chuyện lớp, chị bảo chị là chị gái của thầy dạy tin (giờ thì quên tên thầy rồi). Chị kể vanh vách tên thầy cô trong trường nên tin sái cả quai hàm. Sau đó chị bảo ” Em tìm mua gì vậy” “Sách tiếng anh ạ”. “Ôi chị có mấy quyển sách hay làm, thế này thế nọ thế kia”, rồi chị gạ theo chị về nhà ngay khu tập thể sư phạm. Con bé cũng lò dò đi theo. Lấy con mini đỏ kính cong chở chị về nhà. Tới gần nhà thầy Thanh dạy tiếng Anh, chị lay lay cửa nhà rồi bảo ” Ôi chị để quên chìa khóa ở trường rồi, cho chị mượn xe đạp, chị đi tẹo là về” . “Dạ”. Giao luôn cả xe cho chị, cặp sách trên giỏ cũng không thèm lấy.

Chị phóng xe đi, phóng đi, đi mất. Tự nhiên như người tỉnh giấc, chạy theo, chạy theo, chạy theo chị mãi mà không kêu lên được câu nào. Đó là lần cuối được nhìn thấy cái xe huyền thoại. Sau này mẹ kể nhìn cái mặt thất thểu đi về của con mà tội, lần nào mất xe đạp cũng mất cả cặp cả sách là sao. Đêm đó mẹ còn mơ thấy cái xe đạp, gắn bó với mẹ cả 5 năm, mẹ giữ như li như lau, vậy mà. Có phải con bị thôi miên không?

Chắc bị một cái gì đó, nhẹ nhàng hơn Hơi thở của quỷ, một thứ hơi thở của sa tăng chẳng hạn.

“Lucy in the Sky with Diamonds”, chẳng phải bài hát dễ thương ấy tự nhiên viết hoa riêng ba từ. Vì nó là LSD, loại ma túy cực mạnh, gây ảo giác hoàn toàn, đưa người ta tới một thế giới khác lạc thú. Đến Beatles cũng đang hô hào cho chất gây nghiện ư? Trong thời kì nội chiến Mĩ, thanh niên chán chường, họ tìm tới chất gây nghiện. Họ nghĩ thứ thần dược này đưa họ tránh xa khỏi xã hội nhiễu nhương. Gretchen nghĩ cô có thể đi vào giấc mộng đó rồi tìm ra con đường hạnh phúc cho thế giới hoặc cho tâm trí cô. Kết quả, cô lăn lóc, vật lộn, giãy giụa, kêu gào, mất hồn, suýt chết. Cô gái duy nhất có đủ trí thức, trí lực trong ” 6 người đi khắp thế giới” cũng phải tìm tới ma túy, là đủ thấy cuộc sống mệt mỏi chừng nào.

Có thật ma túy thú vị như vậy không?

Hầu hết những kẻ sống trong thế giới ảo mộng Holywood, những kẻ tọa lạc ở Beverly Hill đều dùng tới cần sa, dù nhẹ dù nặng.

Nhiều khi người ta tự tìm tới cái chết theo con đường đầu độc lí trí, chẳng cần đợi những kẻ ác độc ra tay ám hại mình. Biết đâu những con thiêu thân đang tắm mình trong Hơi thở của quỉ để thấy những giấc mơ lạ kì. Trong đó, có thể có những rừng cây đầy nắng, chim muông hòa bình, hoa quả thơm ngát, những đóa hoa rực rỡ như trong Avatar, hay mặt biển sáng rực những con sứa biển như trong Cuộc đời của Pi. Một giấc mơ rất ngọt rất đẹp, cho những kẻ lênh đênh một mình trên biển mà không có nổi 1 Richard Parker đồng hành.

Nếu có thể một lần thoát khỏi cuộc đời chán ngán, chìm 1 phút trong mộng ước huy hoàng, kì diệu như vậy, thì thật thú vị. Liệu ma túy hay những độc dược có phải là chất nguy hiểm?Về mặt nào đó, nó nguy hiểm, khi làm người ta hy vọng vào viển vông, để đau khổ hơn khi quay về hiện tại.

Trong tình yêu, người ta hay bị lòa mắt, họ bảo mình dính bùa mê. Nhiều khi họ tự dính bùa mê để thoát cô đơn, nhiều khi họ bị mê hoặc thật. Ban đầu bùa mê mạnh mẽ, con người thấy mình được yêu thương, được quan tâm, được hạnh  phúc. Họ sống trong cơn mê hoặc ngọt ngào, tưởng như cứ thế này mãi thì cuộc sống tươi đẹp quá. Rồi một ngày bùa mê hết, người ta tự hỏi ” Thật là đã từng yêu?”. Làm sao để giữ cảm xúc luôn vẹn nguyên, như mới, khi tất cả đều là vô thường. Cần thêm 1 liều LSD mới, nhưng có khi lại tới từ một người cũng mới. Chẳng có gì có thể đảm bảo điều đó không xảy ra. Vậy có nên thử ma túy?Gretchen à, cô nghĩ sao?

Cô ấy bảo ” Tôi đã thử và tôi sai”

Vài người sẽ nói ” Hãy tìm giải thoát trong chính cuộc sống hàng ngày, hãy thiền, hãy tìm tịnh độ trong những điều đơn giản, hãy thấy niết bàn trong trần ai. Và hãy thiền yêu, có thể đấy”. Cái gì cũng có giải pháp, chỉ là chưa nhìn thấy hoặc cố tình không thấy thôi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s