163756_474029262006_7289759_n

Thật là tuyệt nếu được làm cướp biển. Công kênh con vẹt, tay đeo móc sắt hoặc giả chột 1 bên như Jack Sparrow. Hoặc làm Vikkings cũng đã, để ria vểnh, râu dài tết bím hay đội nón sắt cắm sừng như Asterisk, uống rượu trong vại lớn, răng vàng ệch cái khuyết cái sâu, đêm chao đảo trên biển và hò hét giống lũ con nít trong Đảo giấu vàng ¨7 thằng ku trong quan tài thần chết, ô hô hô và một chai rượu ruhm¨ (chẳng biết nhớ đúng hay không, cơ mà say thì ai quan tâm). Chỉ vì cái ước mơ điên rồ, xấu xí đó mà ba bạn (bạn Nga, bạn Thu và em ku) đã vượt biển lên tới Stockholm xa xôi vào mùa giáng sinh giá lạnh. Thuê một khoang trong tàu Vikkings khổng lồ, làm chuyến phá băng Baltic. Rào rào rào, băng vỡ vụn dưới chân tàu, rẽ nước sang Helsenkei.

Khi cả 3 đứa kì cạch tới được bến tàu, cũng là lúc chuẩn bị xình xịch ống khói. Lao như bay vào cửa check in thì vướng ngay cái dớp: vé và không vé. Dù đã kì cạch đặt vé online cả tháng trước nhưng nhân viên tàu vẫn nhất quyết 3 đứa không có vé. Sau một hồi chửi nhau trong hòa bình, xì tiền để cho nhanh thì cả lũ cũng mua được một khoang tuềnh toàng trên cái tàu hạng nhất, với giá rẻ hơn cả mua trước đó 1 tháng. Nàng Jack cố đi tìm cho được chàng Rose khí chất trên một con tàu 12 tầng, 2000 khách …

162944_474029347006_4005658_n167086_474029932006_6656686_n

Tàu vikking lines là một loại cruise sang trọng, nhìn đô con như Titanic. Với thiết kế như cái thị trấn di động thì tàu vikking thế kỉ 21 cũng có đầy đủ  là khu mua sắm, quán bar, nhà hàng, casino. Nay là ngày 25, mới qua noel nên trang trí noel vẫn còn rực rỡ lấp lánh. Ở tầng 7, 30ph một lần sảnh lại rộn ràng váy áo hát múa, xiếc, ảo thuật và các nhóc đứng coi ( có chúng mình bon chen trong đó). Có một chị dễ thương hay ngồi đó đánh piano những bài giáng sinh vui vẻ, với cái cốc thủy tinh đầy ắp tiền. Không có việc gì làm, 3 bạn hay ra đó ngồi bệt ở sàn gỗ, hóng chị, và chờ những màn biểu diễn tạp kĩ tiếp theo. Đi mua sắm, đi bar, lượn qua Casino, rồi vèo vèo lên cả tầng chót vào sauna và ra ngoài boong. Họ đặt tên là Moonlight deck ban đêm và Sun deck vào ban ngày.

166856_474031257006_4780315_n164107_474030547006_4995896_n

Ôm nhau đi qua đám tuyết trơn trượt, tôi và Thu cố lên mũi tàu. Con tàu chạy êm ru, nhưng đã xé nước lao vào đêm. Xuang quanh bóng tối mịt mù, đại dương bao la. Trời không ánh sao, xung quanh không còn nhà cửa, không thuyền, không ánh sáng. Trước trước biển khơi vô tận, trong lòng người cái sợ hãi bao chùm, thấy mình bé nhỏ và may mắn. Vấn đề  lớn nhất khi đó trong đầu 2 đứa chỉ là dưới cái rét âm độ thế này, làm sao mà giang tay, nhoẻn miệng để  chụp ảnh như Jack và Rose cơ chứ. Hai đứa co ro, ra mạn tàu nhìn từng tảng băng trôi. Những tảng băng mỏng, nhỏ, rời rạc,  lướt qua 20% nổi, 80% chìm. Thật chẳng ai biết hết cái 80% đó. Chết mất thôi, nụ cười cũng đóng băng rồi, khi bọn tôi lôi nhau tới xuồng cứu nạn. Nếu là mùa hè thì lãng mạn lắm đấy nhỉ. Răng va lập cập, em trai bước sầm sập, cả lũ hùa nhau vào ngồi nghỉ, lấy hơi ấm rồi ra boong nghịch tiếp.

165680_474031502006_2197547_n167607_474029802006_3008396_n

Bọn tôi về lại cabin khi 12h đêm. Lạnh rét buốt hết các đầu ngón chân. Để đồng hồ để sáng mai dậy cho sớm ngắm mặt trời, thế mà tới khi tàu cập bến, tiếng thông báo vang lên dõng dạc cả lũ mới lòm ngòm bò dậy. Tôi lăn nhanh xuống coi đồng hồ, đã qua múi giờ khác rồi cơ đấy. Một ngày với Helsenkei bắt đầu trong cái rét -20 độ. Bước xuống khỏi tàu được 10 phút thì em giai yêu quí hét lên ” Em lạnh chịu hết nổi rồi, em về lại tàu”. Sau đó một mình nó lết về lại thuyền. Tôi nửa muốn về theo em, nửa muốn thử sự chống chịu của mình, nên lại dấn thân tiếp.

167523_474034687006_699003_n167745_474034462006_2605264_n

Trời rét căm căm, gió thổi khô cứng mặt mũi. Thu đi vẫn hăng say nên tôi cũng cố lết theo bạn. Vào nhà thờ lớn trên đỉnh đồi thì đã bị đóng cửa, hai đứa lại lập cập chui vào bảo tàng. Đến giờ trí não tôi đã xóa sạch, không biết mình xem gì trong đó. Chỉ nhớ đúng một điều hai đứa đã đến Helsenkei đúng mà sales nên lượm lặt được kha khá thứ. Tôi mua găng tay cho em, Thu mua áo, rồi mua một món quà cho cậu bạn tốt bụng cho ở ké nhà ở Stockholm. Thời gian trôi qua vèo vèo, tới khi đến được con đường trung tâm thành phố thì đèn đã bật lên. Cuộc đua với mặt trời chính thức chấm dứt. Helsenkei có đẹp không?hình như có, chẳng biết nữa, ấn tượng nhỏ như đầu kim vậy. Chỉ nhớ nụ cười dễ thương của em bé người Việt Nam bán hàng trong chợ. Một cái chợ nhỏ nhỏ ngay ở cảng, bán đủ thứ đồ ăn thức uống. 2 đứa lạnh quá, rét quá liền xà vào mua mấy chiếc bánh, trú ấm rồi lấy sức lê ra tàu.

5h chiều mà ngỡ như đêm, hai đứa vội vàng đi lên, kẻo tàu nhổ neo mất. Tha nhau về tới cabin thì mới an tâm đã an toàn về lại Stockholm. Cả ngày tôi đi mà cứ nơm nớp không biết thằng em về tới cabin không, tìm được đúng tàu đúng phòng không?khi gõ cửa mãi không thấy nó đâu thì còn sợ hãi khéo để em ở lại xứ lạnh rồi. Mãi sau cu cậu lò dò ra, mặt tươi tỉnh ” em ngủ được một giấc đã đời, hết cả đau chân”. Tôi mới thở phào, may quá, ít ra thì nó vẫn ổn, mình ổn, Thu ổn, cái tàu này cũng ổn. Ấm áp, bình yên thế. Những bài ca, tiếng hát lại vang lên từ đâu đó. Chạy một lèo lên tầng 4, ngồi cheo leo trên 1 cái ghế cao, tôi ngất ngưởng nghe chị xinh đẹp đàn hát. Nguyễn Công Trứ cưỡi lừa thì cũng ngông nghênh tới thế.

Tàu lại đi vào biển rồi. Bóng tối lôi theo những háo hức tuổi trẻ, dìm nó vào đáy sâu. Những con sứa biển phát sáng đâu, những cái đập đuôi mạnh mẽ của cá voi đâu, còn cá mập nữa liệu có rình mò dưới chân vịt. Hành trình hạnh phúc của tôi sẽ kết thúc ở nơi nào? Tôi sợ cập bến đất liền, không ai chờ đợi, con hổ phiêu lưu lại tìm cách bỏ chạy, chạy mãi, chạy đi không ngoảnh đầu trở lại. Nó đi mang theo những niềm tin, hy vọng, những mộng mơ, mang theo cả hoài bão tuổi trẻ. Phía chân trời, mặt trời ló rạng. Trắng trắng hồng hồng, mặt biển lay động màu sắc. Nhà cửa hiện ra hai bên, có cây cối nữa. Đẹp Thu nhỉ?đẹp chứ, nhà cửa, con người, cuộc sống, chộn rộn chút thôi nhưng ở đâu có sự sống, ở đó có cái đẹp, và cảm hứng hạnh phúc, vui tươi của ngày mới bắt đầu. Xin cho tôi đứng đây, đón chờ một bình minh đẹp, giống ông già ấy ra cánh đồng ngô. Pautopski quả là phi thường, ông ấy cho một ông già ra hóng từng bình minh đón sự sống cùng hạnh phúc, để tôi thấy biết ơn hơn những điều tưởng như hiển nhiên đang có.

165537_474035697006_1963006_n162955_474033442006_8254831_n

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s