270085_10151282157292490_1508498816_n

Không hiểu đây là lần thứ mấy. Tôi cùng 2 cô gái uống rượu tay 3.

Chỉ biết lúc nào cũng phải hội kín 3 người, thành thế kiềng 3 chân vững chắc, thì mới an tâm say men. Lần đầu chắc là lúc chuyền tay nhau chai rượu vang Veneto loại dùng để nấu ở San Marco với Ly và Giang, chỉ vì trời lạnh. Lần khác trong công viên Valentino, uống heineiken cùng Ly và Huyền, chỉ vì trời nóng. Lần này, lại cùng Ly, thêm Tuyết, 3 đứa trèo lên tầng 26 của cao ốc Phúc Thịnh. Tôi vừa leo thang sắt vừa lăm lăm chai vang Côte du Rhône, lí do vì hành lí quá cân, cần phải tẩu táng bớt trước khi về Hà Nội. Vậy là 3 cô nàng trèo thang, vượt bể, cheo leo, chơi vơi trên nóc nhà Sài Gòn.

Thế đấy, tôi đang ở Sài Gòn. Khi máy bay bay từ Paris về Hà Nội lướt qua đây, tôi đã nhảy dù xuống thành phố rộng lớn này. Tin hay không thì tùy, về cơ bản là tôi đang trốn bố mẹ đi chơi vài ngày trước khi bị bế quan tỏa cảng.  Kế hoạch dự kiến rất hoành tráng, sẽ đi Phnom Penh, sẽ đi Siem Riep, sẽ tới Angkor tìm cái hốc bí mật của anh chàng trong In the mood of love . Nhưng cái lọ lại xọ cái chai, tôi chôn chân mình bốn ngày ở Sài gòn lạo nhạo.

Lần đầu tiên về VN mà lại tới một nơi không phải là nhà, cảm xúc thật hỗn loạn. Sài gòn xe cộ đi như mắc cửi. Ô tô, xe máy chen chân, đi đâu cũng thấy người và nhà. Nhà mặt đường gì mà thấp tẹt, giống nhà ở đường Láng hay Hai Bà Trưng. Leo lên taxi đi một hồi thì tôi với Ly kết luận: Sài gòn chính là trung tâm buôn bán của Hà nội mở rộng. Bởi đi đâu cũng thấy nhà cửa san sát, hàng quán như nhau, một màu một kiểu. Quận 3, quận 5 hay quận 10 cũng thế, chẳng phân biệt nổi đâu là quận chính, quận phụ, quận lêu hêu. Tuy nhiên đến ngày thứ 4, được rong trên con Lead thì hai đứa cũng đã thuộc vài tên. Tên đường ở Sài Gòn nghe thật buồn cười, kì cà kì cục, lạ hươ lạ hoắc, dài dằng dặc hơn cả con đường.

Người Sài Gòn thì đáng yêu, như cái anh lái taxi ấy, anh bảo: “Tụi em muốn ngắm cảnh thì thuê xe đạp mà đi, đi taxi làm gì?”. Tôi chọc ” Anh nói bé chứ, nhà đài nghe thấy, anh mất việc”. Anh cười hiền khô, nghĩ bụng dân sài gòn tuyệt thật, sau mới biết anh người Sa Đéc. Nghe xa lạ như nước khác ấy, thật muốn đến cái xứ thật thà đấy quá. Người miền Nam  thành thật, dễ thương, cảm giác dễ bắt nạt. Đến cái anh taxi ghê gớm từng chở tụi tôi qua Nhà Bè lúc tức giận cũng chỉ thỏ thẻ ” sao tụi em ác quá”. Hay anh xe ôm khi kì kèo xin tiền bo không được cũng chỉ cười ” Không được thì thôi vậy, biết làm sao”. Phải dân Bắc mình thì chắc ăn gạch hay dép cói rồi. Tuy nhiên 2 đứa cũng bị lừa tiền ngon lành vài vụ mua bán mà chỉ nghĩ bụng ” dân quê hiền mà cũng ghê gớm phết”. Chắc tại cái nóng Sài Gòn làm biến chất vài người. Sài Gòn phức tạp lắm.

Nhiều lúc tôi cứ nghĩ Sài Gòn như là Istanbul vậy. Phức tạp, biến hóa, thú vị. Bên này sông dân giàu có, sành điệu, chỉ qua phà Nhà Bè sang bên kia, nhà cửa lụp xụp, đơn sơ, thấy dân họ nghèo quá, thương quá. Lại nhớ chị Tư, truyện của chị về ngôi làng Thổ Sầu, nghèo nghèo lắm, đến nỗi họ biến nó thành làng du lịch, cho dân tỉnh về ngắm cái sự thô sơ, nghèo khó đó. Dân tỉnh chỉ trỏ cái nhà lợp đước, cái sành vỡ đầu hè, rau đắng hay ruộng nẻ nứt nắng. Người nghèo thì cứ cắm mặt xuống bùn đất, sợ lộ cái sự nghèo của họ, máu chạy rần rần, chỉ muốn đuổi hết lũ người kia đi. Họ muốn trốn đi như con lươn con trạch, rồi lại chẳng biết đi đâu ngoài vùng Thổ Sầu. Đi xuống Cần Giờ, tôi cứ nghĩ rõ đó cũng là 1 Thổ Sầu của chị Tư rồi. Sầu riêng, vui chung. Cần Giờ, ruộng muối, ao tôm, bãi cỏ lau, con người hiền hậu, trưa nắng nằm võng, chòi câu cá, nước ngập mặn, mắm, đước, vẹt, thòi lòi trèo cây, chem chép đầy đĩa, bụi cuốn, gió hắt mặt và nắng. Sài gòn, nóng, mệt, taxi, tắc đường, tiền, khói bụi, phức tạp, lằng nhằng, muốn được đi bộ, thèm mùa đông, cần thở.

Đó là lí do cuối cùng kéo tôi lên cái nóc nhà 26 tầng. Tôi cần thở, cần hít hà hương đêm thành phố. Thành phố tối mát mẻ, tôi cần ôm tất cả vào lòng. Ly hay Tuyết cũng thế, chúng tôi đơn giản là cần thở và chút hơn men. Hì hà hì hục thì tôi cũng cậy được chai rượu vang. 3 cái cốc to như cốc vại được lôi ra. Cheo leo trên bức tường, gió thổi qua cái áo len lỗ, tung bay khăn của Ly, váy của Tuyết. Sông Sài gòn uốn khúc loằn ngoằn sáng đèn rực rỡ, thật bõ công bác Kiệt xây dựng đường dây 500kV, để giờ con đường tên bác được thắp dậy. Sông im lìm, như không trôi, không động, giữa lòng thành phố lao xao. Cao ốc, nhà máy, nhà dân, đường xá, hàng quán còn sáng mãi. Thành phố này đâu có ngủ, như khi 12h tụi tôi la cà quán nhậu vẫn đông nghịt khách. Đất như hóa trời, còn đèn hóa vì sao. Có ai đó bảo, cần bóng tối để thấy vì sao lấp lánh.

156977_10151286236267490_411741881_n602370_10151250646692490_954063662_n

Gió vẫn thổi, tháng 1 mà ngỡ như đêm hè phơi phới. Ừ nhỉ, giống như giấc mộng đêm hè vậy. Cần vài điều điên rồ xảy ra, cho hợp với Shakespeare. Cần kiểu như 1 nụ hôn bất chợt, ước mơ của Ly mỗi lần nghe Kiss me. Hay được cõng như một cô bé nhỏ, như khi nghe Big big world. Lâu lắm rồi mới nghe những thứ đơn giản xa xưa ấy, giống quay về thời cấp 3, với The tide is high và hình ảnh béo mầm của Lizzy Mcquire. Thú nghe nhạc của cô gái hiện đại như Tuyết lại thật xưa như trái đất. 3 đứa ngồi rung rinh, tôi đã uống tới cốc rượu thứ 4. Bỗng xoẹt xoẹt, có luồng sáng dưới con đường ven sông sài Gòn, đúng là có điều gì đó đã xảy ra.

Hai chiếc xe máy đi cùng nhiều tông nhau. Có lẽ một kẻ say loạng choạng bị phía sau đâm lên. Chiếc xe gây nạn chạy mất, người bị tông nằm xõng xoài. ” Khốn nạn”, bọn mình phải làm sao bây giờ. Đường tên gì vậy, gọi số điện thoại nào. 3 đứa con gái ngồi trên tầng 26, nhân chứng duy nhất của tai nạn đang cuống lên không biết làm gì. Bỗng, kì diệu nhỉ, người gây nạn quay ngược lại, ở phía bên kia, có lẽ do đường một chiều. Vài phút sau, những chiếc xe máy khác đã dừng quanh đó. Đèn đỏ chớp lóe, cứu thương tới, mọi người giãn ra, người gây nạn vẫn đang đứng canh xe máy cho nạn nhân. Hy vọng người đó còn sống, để thấy sự bình thường nhưng diệu kì của thành phố lớn nơi đang ì xèo những vụ giật đồ, trộm cắp, chém tay cướp xe.

Thấy đó, nửa chai rượu đâu làm tôi say. Chúng tôi quay sang cụng ly, chúc mừng một sự sống trong tinh thần. Có mầm cây nảy chồi trong đất cằn. Gió vẫn lồng lộng, 2h đêm rồi, hì hụi leo xuống trong cơn lâng lâng. Đêm nay thích thật, đi bộ từ Idecaf về chợ Bến Thành, dạo quanh Sài gòn đêm, được nghe lũ nhóc chơi nhạc dưới vỉa hè gần Rex hotel, và ngắm cả thành phố trên cao. Đêm sau đó, 3 bạn lại uống, trước nhà hát lớn, rồi dạo tới cảng trong những bộ váy sành điệu nhất. Cuộc sống du mục cứ thế trôi. Những kẻ ham chơi sẽ còn rong chơi mãi, phải không?còn tôi, tôi yêu các cô gái của tôi lắm.

Tuyết một mực nói ” Sài gòn to đẹp, sống ở đây thích lắm”. Tôi không biết nữa, thành phố ấy cần có thêm mùa đông.

One thought on “Sài gòn ngất ngưởng trên cao

  1. Saigon đẹp.
    Những buổi bình minh sớm sau những cuộc nhậu tàn của những kẻ xa xứ. Saigonese là những kẻ du mục, Saigonese là những kẻ xa xứ. Họ giống nhau, đều lang thang nơi đất khách vì mưu sinh và được cô đơn..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s