“Biển đánh bờ,

Xôn xao bờ đánh biển”

Biển nghe đã thấy quá đẹp, biển Địa Trung Hải nghe còn thấy miên man.

Khi hai mặt là biển thì dân Ý biết mình chỉ cần phô trương làn da rám nắng thì ối kẻ phải kéo tới những bãi biển xứ này. Từ Bắc xuống Nam, nước Ý bị nhúng ngập trong màu xanh thẫm ngọt ngào ấy. Tôi từng làm cú trượt đã đời vào lòng nước Ý, vèo vèo như Alice rơi động thỏ: Venice, Genova, Cinqueterre, Viagiorre,  Sperlonga, Napoli (ái chà, trượt tới mòn cả mông).

Cuộc sống bắt đầu từ những điều bình dị. Vậy hãy bắt đầu từ Genova nhé.

60517_10150280495520328_1262417_n61897_10150280506435328_2988407_n

Genova à, hừm. Có một nỗi thất vọng mang tên Genova. Nó có biển, có Aquarium to nhất châu âu, là nơi sinh ra Christophe Columbus rồi dại dột để ông ấy đi phục vụ cho nữ hoàng Tây Ban Nha. Thế thôi. Tôi tới đây vào ngày mưa xám xịt nên không có cảm tình gì. Ly và Huyền cũng thế, kêu la ầm ĩ về nơi này khi từng bị say ô tô trên đường rồi phải thưởng thức đặc sản pasta pesto xanh như nước dãi sên. Chúng tôi mỗi người có một sự chán chường riêng cho Genova. Nhưng khi nghĩ về nó, tôi cũng đôi phần thích thú.

Tôi từng tới đây với Kathe, Camila, Mesut và Atakan vào tháng 10, khi thành phố đang nhộn nhịp tổ chức Ortokberfest như bên Đức. Cả lũ mê men được lùa vào lều. Lều khổng lồ phải chứa hàng trăm người, có bia vại, có xúc xích, và các em gái ăn vận kiểu xưa cũ. Gọi 2 vại bia mỗi đứa, chúng tôi chơi trò với các đồng xu. Giờ nghĩ lại thật không biết mình chơi gì, nhưng chơi rất hăng. Tôi thắng nhiều, chỉ Kathe và Camila bị phạt uống bia xong trước nhất. Tôi lê lết cũng được vại rưỡi rồi đồng bọn phải giúp. 12h đêm cả lũ mò đi thuê khách sạn, ngon lành là cũng kiếm đượcn 1 cái. Cả chặng đường đi, tôi như bay trên không trung vậy. Tôi đã bay trên phố biển đêm. Thật đấy, giống Peter pan vậy. ” Này mày muốn đi làm hình xăm không” Mesut gạ gẫm, ” Đi chứ, tao muốn hình xăm vào ngón tay nhé, ngón trỏ, hình thanh gươm ấy” tôi hét ầm lên. Dĩ nhiên sáng mai tỉnh dậy không có hình xăm nào, nhưng từ sau đó, tụi nó gọi tôi là Tatoo.

33637_10150280534635328_6908699_n33637_10150280534645328_3677666_n

Sau này, khi vào cuộc vui nào, chúng tôi cũng nhắc về đêm Genova. Bia, cười nói, giết nhau, chơi hội đồng, cá cược, hình xăm, bay trong gió, ngã vật ra đường, mệt, vui kinh khủng. Camila hay Kathe vẫn nói, đó là chuyến đi vui nhất của họ. Chuyến đi ấy làm chúng tôi thêm gắn bó, để rót tình yêu thương đầy đủ cho cây Eramus mà sau này Mesut để lại tôi chăm. Ngày Mesut về nước, Camila phải trốn đi ra ngoài. Ngày Atarkan về thì cậu ta đã sướt mướt thật. Còn ngày Kathe ra đi, 4 đứa chúng tôi đã uống rượu tới khuya rồi ngồi khóc như những đứa hâm dở. Sayonara, tôi đã viết gì đó đại loại thế. Cảm giác trống trải vì đơn giản, có những người chắc sẽ mãi không gặp lại, như khi Tottochan phải tạm biệt người bạn đi lính hay ngôi trường của thầy Tomoe.

Từ Genova đi tàu chừng 2h sẽ tới thiên đường. Từ thiên đường đi thêm 2 tiếng thì tới Viaggiore. Thiên đường là bí mật sẽ bật mí.

Còn Viaggiore, là thành phố nằm ngoài dự định cho cú trượt vào lòng nước Ý. Tôi tới đây chỉ vì tháng 4 nóng mệt quá, và em Hiền bảo ” Có một bãi biển có cát và sóng ở đây”. Ở Tuscany mà có bãi biển, có cát để dấu chân, có sóng để nhảy thì phải đi thôi.

223534_10150167476052007_2046940_n225859_10150167476857007_3839295_n

Dù bắt tàu nhầm tới Firenze, tôi cũng không cho thằng em yêu nghệ thuật ghé vào đây, mà bắt tàu ngược lại về Viaggiore. Sau này, đó trở thành quyết định ăn năn nhất của tôi, khi thằng em chợt hỏi ” Em đã tới Firenze chưa nhỉ?thật muốn xem cái Duomo của nó”. Xin lỗi, chị thật là thiển cận, chỉ nghĩ tới biển là muốn lao tới rồi. Nhưng biển ở đây đâu xanh như biển Địa Trung Hải vốn có. Vì có cát nên biển đục ngầu. Nó làm tôi thất vọng từ đầu tới chân. Chẳng thèm tậu bộ áo tắm, tôi cứ thế quần dài áo phông lao xuống. Biển mát lạnh, trong lành, dù nắng táp vào mặt. Hai chị em thi nhau đua xem ai có thể chôn chân trong biển sâu hơn. Lẽ thông thường, độ sâu tỉ lệ với trọng lượng, tôi thắng. Hai đứa nhảy nhót một hồi cho bõ công tới đây, dù bụng bảo dạ “Thật tệ quá, thua biển Việt Nam”.

224394_10150167476672007_3838806_n230919_10150167476362007_5548546_n

Nhưng sau này, khi không còn đi du lịch cùng nhau, thì tôi thấy quí thời điểm phượt tại Ý vô cùng. Nhất là Viaggiore, nơi bọn tôi quay lại thời thơ ấu, nhảy sóng, nghịch cát, tìm ốc biển. Giống thời bé đi Sầm Sơn, có thêm bố nữa. Bố kéo tôi ra xa, sóng ập vào ướt mặt ” Bố định giết con à”, tôi kêu ầm lên. Bố thì vẫn vui vẻ, bố chỉ giận khi lên bờ thấy lạc mất em. Thằng em chạy chơi, lạc mất, tìm mãi không thấy. May sau đó nó còn biết đường tìm về bãi, bố sợ xanh mắt, không còn cho đi biển nữa.

” Lần đầu tiên trước biển khơi vô tận

Cha nhận ra mình trong tiếng giấc mơ con”

Lần nào ra biển tôi cũng nghĩ tới bài thơ ấy. Số tôi sao ấy, sinh ra ở nơi có biển, đi đâu cũng muốn tới biển. Biển xanh vẫy gọi và những chàng trai chài lưới.

Nghĩ tới các chàng trai khỏe mạnh, vạm vỡ lại nghĩ tới Giang. Bởi tiêu chuẩn đầu tiên của Giang khi nhìn 1 chàng trai là phải khỏe và đẹp. Giang thì buồn cười, đáng yêu lắm. Giang bảo ” Đố Nga viết về Sperlonga mà hay được?”

Chuyện không thể hay được là vì khởi đầu của nó rất chán. Khởi đầu bằng việc, loanh quanh ở Rome 1 tuần thì tôi đòi ra biển đổi gió. Sau khi chọn lựa chán chê thì quyết định đi Sperlonga gần nhất dù đẹp thì không phải nhất. Hai bạn hăm hở váy áo lòe xòe, ra tới ga thì tàu sắp chạy. Xách váy lên và marathon thì cuối cùng cũng lên được tàu. Hai đứa lên đúng khoang có bác kiểm soát vé. Bập bẹ tí tiếng Ý thì bọn tôi cũng giải thích xong vụ hai đứa chưa kịp mua vé thì tàu chạy rồi. Không hiểu bác có hiểu ý không, mà cứ bảo hai đứa đứng ngay đó, không được đi đâu. Mấy người xung quanh xúm xit vào giải thích, hai đứa vẫn chưa hiểu mô tê gì. Sau một hồi thì đoán là bác không thu tiền, cho hai đứa đi chui, nhưng phải đứng ngoan. Vậy là yên dạ, đứng yên 1 chỗ buôn chuyện với xung quanh hỏi thăm xem Sperlonga nó là cái gì? Thông tin góp nhặt chữ được chữ mất nhưng hai bạn cũng gật gù ” Hình như sự lựa chọn của chúng mình là sáng suốt”.

Không kể vụ len lén ra ghế ngồi 1 lúc thì có thể nói tôi và Giang đã đứng chui rất ngoan. Bác soát vé khá hài lòng, coi như hai đứa được chuyến đi biển miễn phí. Đấy khởi đầu như thế, thì lấy đâu ra lãng mạn mà kể. Lãng mạn càng không có, khi mà từ ga còn phải bắt bus đi xa cả tiếng mới tới biển. Khà khà, 2 giờ từ Rome đã thấy biển rồi đấy. Xe bus dừng ở chân núi, thành phố lại phía bên trên. Vẹo vọ người một lúc thì cũng quyết leo lên tới đỉnh. Váy dài thườn thượt nhưng tôi và Giang không nhụt chí, khi càng đi càng thấy đẹp.

Những con đường nhỏ xíu len lỏi giữa các căn nhà đưa hai đứa lên thành phố. Cũng giống như leo trèo ở Capri vậy, chỉ có nhà và lối đi. Trời nắng, những quán bia đã kéo ra ngoài, người người ngồi tắm nắng thư thái. Morreti, kem và mùa hè. Những quán hàng bán váy trắng thủ công rạng rỡ. Những ngôi nhà cũng trắng lên trong nắng bên cánh cửa màu xanh. Hàng hoa nhà ai dễ thương chưa kìa. Cây thông xanh thì cứ nghiêng ra biển. Những vòi nước tuôn chảy mát lành, điều tôi yêu thích nhất của nước Ý đấy. Những quảng trường nho nhỏ lát gạch, một cái giếng nước trong veo, thế là tới trung tâm rồi đấy. Lên trên cao, nhìn xuống thấy biển vỗ rì rào, chỉ muốn chạy ào xuống.

296825_10150398510595030_566428747_n313520_10150398510635030_851943031_n

Theo chân lũ mèo, hai đứa mò mẫm tìm đường dốc xuống. Hoa, cây cối, nhà nhỏ, ban công nhô, quần áo phơi kiểu Ý, cầu thang dốc, dốc hơn. “Đẹp quá Nga ạ, chả phí công tẹo nào” Giang thì cái gì mà chả khen được. Tôi cắm mặt đi, lao ngay xuống bãi cát. Cát mềm chân quá. Biển giờ này cũng vắng, lèo tèo vài người. Thay bikini xong thì hai đứa cũng nhập hội cùng họ. Cái bikini hồng của Giang cho mượn làm tôi thật ngượng với sự chói lọi của mình. Bất chấp tất cả khi biển đang vẫy gọi. Giang cho tôi nằm ngửa trên mặt biển rồi đỡ lưng. ” Nga thả lỏng đi, Nga đang nổi như con sứa đấy”, ” Ôi ôi, đừng thả tay Giang ra nhé, mình không biết bơi đâu”. Tôi khoái cảm giác dập dềnh này quá, dù sợ chết khiếp lỡ Giang thả tay. Trời xanh, mây trắng mỏng mảnh, lơ lửng trên mặt biển, chưa bao giờ tôi có cảm giác khoái chí thế. Yêu Giang quá, Giang ạ. Tôi đang là một bông bèo hoa dâu đấy, tự nhiên nhớ lại, bố từng bảo ” Kiếp sau bố sẽ làm bèo, vô ưu, tự tại”. Làm bèo cũng tuyệt đấy bố ạ, giống như mình được thả trôi mọi thứ, kể cả bản thân.

316425_10150398510745030_1771832779_n312576_10150398510850030_5614107_n

Giang hầu tôi được một lúc thì đuối. Thả cho tôi chơi dọc bờ, Giang bơi đi mất. Giang bơi khá303079_10150398511035030_605586639_n thật, nhìn đẹp như con cá ấy. Lần đầu tiên thấy Giang oai thế. Tôi ao ước giá hồi bé mình đi học bơi. Tôi cứ lang thang trên bờ mãi, thỉnh thoảng nhảy sóng, rồi đợi Giang vào. Giang bơi chán thì hai đứa mới về. Biển hơi lành lạnh rồi. Đi con đường mới vào thành phố, thấy có hoa trên núi đẹp tuyệt. Xe bus kéo chiều về. Con đường sáng loáng đèn pha, mặt trời da cam, mặt đất xám, cả chân trời cũng xam xám. Trên xe bus về, hai đứa ngỡ ngàng với hoàng hôn ở đây. Đẹp diệu kì đấy, không biết phải nói sao nữa, chỉ nhớ là có cảm giác rất sâu sắc khi trời chuyển sang đêm và gió lồng lộng.

Sperlonga thực ra cũng đâu có đẹp, chỉ đáng yêu, nhưng buổi trời chiều thì không sao quên nổi. Giống trời của ngày trước bão, quả là bão thật, là bão cho tôi, khi được thông báo phải về nước do hết hạn giấy tờ. Người gì mà xui. Tái ông thất mã. Đợt về VN bất ngờ ấy lại vui tuyệt vời. Cuộc đời thật thú vị, tùy cách mình nhìn nhận nó.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s